yêu thương lạc về nơi anh

Phiên nước ngoài Nhiếp Trọng Chi – Tưởng Chính Tuyền: Hạnh phúc của bọn chúng ta

Trước &nbsp  / 37   &nbsp  Sau >> &nbsp  Mục lục | Xuống cuối

Bạn đang xem: yêu thương lạc về nơi anh

Like cỗ vũ fanpage facebook của Thảo nha:

Giây phút thứ nhất Nhiếp Trọng Chi tỉnh lại, xung xung quanh có một white color toát. Hồi lâu sau hắn mới nhất phản xạ lại té ra bản thân đang được ở vô cơ sở y tế.

Bên tai mơ hồ nước vang lên giờ đồng hồ kêu kinh hoảng hãi của nhì người phụ phái đẹp, đoạn trí ghi nhớ rơi rụng lên đường từ từ hiện thị trước đôi mắt hắn: hắn nom vô lớp bụi cỏ sở hữu một tia sáng sủa ánh lên, hắn cúi người xuống nhặt... Kết trái ngược hâu phương sống lưng truyền cho tới một đợt đau nhói... Hắn bị bọn người cơ đạp liên miên...rồi tiếp sau đó mê mẩn bất tỉnh nhân sự...

Nhưng trước một giây sau cùng bị rơi rụng lên đường ý thức, hắn ghi nhớ rằng tôi đã nhặt được cái nhẫn! Giữ nó thiệt chặt vô lòng bàn tay mình!

Nắm chặt nó, tương tự... Giống như đang được cầm lấy niềm hạnh phúc của mình!

Nhẫn đâu rồi? Nhẫn lên đường đâu rồi?

Lúc này là cái gì thướt tha êm ấm đang được cầm tay bản thân vậy? Nhiếp Trọng Chi nỗ lực vận động loại đầu u ám tương tự như đang được treo cả nghìn cân nặng, tức thì tiếp sau đó, hắn ngay tắp lự bắt gặp khuôn mặt xinh đẹp mắt của Tưởng Chính Tuyền đang được ngay gần tức thì trước đôi mắt.

Cô sao lại ở điểm này? Hắn banh đôi mắt thật to lớn, không đủ can đảm nháy đôi mắt lấy một chiếc.

Hắn gọi cô: "Tuyền Tuyền?" Hắn nghe thấy thanh âm của tớ vạc đi ra khàn khàn lại nhỏ như giờ đồng hồ con muỗi kêu. Hắn mong muốn ngửng đầu lên, mong muốn người sử dụng bàn tay gạt lên đường sợi tóc đang được phủ bên trên má của cô ấy, tuy nhiên thân mật thể lại yếu đuối ớt như sợi bông, hắn vừa phải mong muốn nâng tay lên ngay tắp lự bất lực rũ xuống.

Tưởng Chính Tuyền vốn liếng đang được ngủ tơ tưởng, thời điểm này động tĩnh của Nhiếp Trọng Chi tuy rằng rằng vô cùng nhỏ, tuy nhiên cô vẫn cảm hứng được. Tưởng Chính Tuyền vừa phải banh đôi mắt, ngay tắp lự chìm vô xúc cảm phấn chấn sướng mãnh liệt: "Anh tiếp tục tỉnh rồi sao?"

Nhiếp Trọng Chi vẫn đang còn chút ko thể tin cậy được như lúc trước, suy giảm hỏi: "Em...Làm sao lại...Tại điểm này?" Tưởng Chính Tuyền: "Trong địa hình của anh ý chỉ mất số điện thoại cảm ứng của em, vì thế cơ sở y tế thông tin cho tới mang lại em trước." Tưởng Chính Tuyền vừa phải phát biểu vừa phải bấm chuông gọi người cho tới.

Đúng vậy, vô địa hình của hắn chỉ lưu có một không hai một sản phẩm số điện thoại cảm ứng của cô ấy. Không biết từng nào tối, hắn tiếp tục vô số lượt bấm sản phẩm số này, tuy nhiên vừa phải bấm gọi lại xóa lên đường tức thì ngay tắp lự. Cứ như vậy một lượt, nhì lượt rồi ko biết từng nào lượt.

Một người thêm 1 người trở thành nhì người, tương tự một Việc số học tập, lời nói giải vô cùng giản dị dễ dàng và đơn giản. Nhưng nhì người một lần tiếp nữa trở nên một người, ôm nhau nhưng mà ngủ cho tới vĩnh hằng ngay tắp lự trở thành song hạc đỉnh hồng độc nhất vô nhị trần thế, suy nghĩ cho tới khiến cho người tao chí tử.

*Hạc: đại diện cho việc ngôi trường lâu, niềm hạnh phúc, sở hữu song.

Mỗi lượt ghi nhớ cho tới cô, hắn tiếp tục lại lấy địa hình bấm lên từng số điện thoại cảm ứng của cô ấy, bấm phím gọi, lại bỏ, lại gọi, lại bỏ... Hắn người sử dụng sử dụng phương pháp này nhằm băng qua một ngày đơn độc 1 mình.

Rất nhanh chóng, bác bỏ sĩ phụ trách cứ và một đám nó tá vội vàng chạy lại đây: "Bệnh nhân chống số sáu tiếp tục tỉnh, ngay tắp lự chạy lên đường thu xếp một chút ít, sẵn sàng đánh giá."

"Anh cảm nhận thấy ra sao? Có hiện tượng đau đầu không? Có thấy vô người ko tự do ở nơi nào..."

Giữa một tràng thắc mắc của bác bỏ sĩ ập xuống, Nhiếp Trọng Chi chỉ thấy Tưởng Chính Tuyền lừ đừ rãi tách ngoài chống dịch.

Bác sĩ phụ trách cứ còn ko thực hiện đánh giá xong xuôi, ô cửa chống dịch đùng một cái bị đẩy đi ra, Nhiếp Trọng Chi ngửng đầu thiệt mạnh, tuy nhiên ko cần là cô! Là phụ vương hắn ông Nhiếp Canh Lễ, khuôn mặt xưa ni khi nào thì cũng nghiêm cẩn nghị khi đó lại trần ngập vẻ phấn chấn sướng khích động ko chút lấp giấu quanh nào là, vô hốc đôi mắt thậm chí là còn nhoang nhoáng khá nước: "Trọng Chi...Trọng Chi, con cái tỉnh rồi sao? Cuối nằm trong thì con cái cũng tỉnh rồi!"

Sau sống lưng phụ vương hắn là bà Vạn Thục Bình, trong cả Nhiếp Khải Chi cũng cho tới, tuy nhiên lại ko hề sở hữu cô.

Ánh đôi mắt Nhiếp Trọng Chi buông xuống, cảm nhận thấy trong trái tim trĩu nặng trĩu. Cô lên đường rồi! Tuyền Tuyền lên đường rồi!

Cô chẳng qua chuyện đơn giản cho tới thăm hỏi dịch, đương nhiên là cần lên đường. Hắn vẫn tiếp tục chỉ lại sở hữu 1 mình nhưng mà thôi!

Cuối nằm trong bác bỏ sĩ phụ trách cứ nằm trong phụ vương hắn ông Nhiếp Canh Lễ và đoàn người ra đi ngoài, thì thầm một hồi lâu. Lại sở hữu nó tá lên đường vô đánh giá sức nóng phỏng khung người, thay đổi nước biển khơi, mang lại hắn tu dung dịch...

Nhiếp Trọng Chi mơ tơ tưởng màng lại ngủ say một lần tiếp nữa, cho tới khi tỉnh lại, nhượng bộ như được xem là khi khuya muộn.

Cô không thể ở đây! có vẻ như việc ngủ hoặc tỉnh, so với hắn nhưng mà phát biểu cũng ko khác lạ nhau là bao nhiêu.

Khóe đôi mắt hắn tự nhiên hòn đảo cho tới một thân mật hình họa vô nằm trong thân thuộc, hắn lấy rất là vận động chầm chầm cái cổ cứng ngắc của tớ, là cô.

Thật sự là Tuyền Tuyền, cô vậy và lại vẫn tồn tại ở đây!

Tưởng Chính Tuyền nhận ra hắn vừa phải tỉnh, xoay người đương đầu với hắn, biểu tình của cô ấy thực thản nhiên: "Anh sở hữu khát không? Có mong muốn tu chút nước không?"

Nhiếp Trọng Chi trở ngại gật nhẹ nhàng đầu. Tưởng Chính Tuyền lấy một ly nước lạnh lẽo, tự động bản thân test qua chuyện sức nóng phỏng vừa phải hoặc ko, sau rồi mới nhất thiệt cẩn trọng đem ống hít bịa đặt mặt mày môi hắn. Nhiếp Trọng Chi tu vào cụ thể từng ngụm, lấy rất là bản thân đi ra nhằm hít. Tưởng Chính Tuyền cụp đôi mắt xuống, lấp giấu quanh lên đường toàn bộ những xúc cảm vô lòng: "Anh tu lừ đừ một chút ít..."

Nhiếp Trọng Chi lại tu thêm thắt bao nhiêu ngụm nữa, rồi đi ra hiệu mang lại cô bảo ko tu nữa. Tưởng Chính Tuyền lấy khăn tay nhẹ dịu gom hắn vệ sinh lên đường chút nước tràn ra bên ngoài khóe môi của hắn. Tựa như kinh hoảng thực hiện hắn bị nhức, từng một động tác của cô ấy đều ôn nhu êm ả cho tới đỉnh điểm.

Chỉ là, thái phỏng của cô ấy vô cùng lãnh đạm, đối với loại xúc cảm mừng rỡ lần thứ nhất khi cô bắt gặp hắn tỉnh lại trọn vẹn khác lạ, tương tự nhì người không giống nhau. Cho cho dù Nhiếp Trọng Chi hiện nay đang bị thương nặng trĩu, hắn vẫn rất có thể nhìn thấy được.

Nước cho dù nhiều cho tới đâu rồi cũng tu không còn, cơn buồn ngủ nhọc mệt sau cuộc phẫu thuật lại ùn ùn kéo cho tới, Nhiếp Trọng Chi nỗ lực lưu giữ cho bản thân mình được thanh tỉnh. Hắn ko thể nhắm đôi mắt, hắn kinh hoảng chỉ việc tôi vừa nhắm đôi mắt lại, cô lại tiếp tục mất tích giống như các lượt trước.

Rốt viên hắn vẫn ko thể kiên trì được, mệt rũ rời lên đường vô giấc mộng.

Cũng ko biết giấc mộng này kéo dãn bao lâu, vô khoảnh tự khắc Nhiếp Trọng Chi vừa phải banh đôi mắt, còn ko tỉnh hẳn, vô đầu hiện thị khuôn mặt mày của Tưởng Chính Tuyền. Không được rồi, hắn ngủ một giấc lâu vì vậy, cô chắc chắn đã từng đi rồi!

Nhiếp Trọng Chi banh bừng đôi mắt, vô chống dịch trái ngược nhiên không thể ai.

Đang ngập trong cơn tuyệt vọng vạn phần, nổi nóng chủ yếu bản thân rất là, ô cửa toilet tự nhiên bị đẩy đi ra, trái ngược tim hắn như đang được ấp ủ ngàn nụ hoa đang được đợi nở tung trở nên đóa hoa tươi tỉnh thắm, tầm đôi mắt hắn sau đó 1 giây va vấp nhau ngay tắp lự lấp giấu quanh toàn bộ xúc cảm nhưng mà nhanh gọn tách lên đường.

Cô còn ở đây! Cô còn ở đây!

Nhiếp Trọng Chi thiếu hiểu biết nhiều được Tưởng Chính Tuyền, cô cư nhiên thường ngày đều cho tới thăm hỏi hắn. Còn Diệp đại ca của cô ấy đâu? Nhiếp Trọng Chi không đủ can đảm căn vặn, hắn chỉ cảm nhận thấy bản thân như đang được trộm niềm hạnh phúc của những người không giống, trộm lên đường niềm hạnh phúc của Diệp Anh Chương!

Xem thêm: bạch nguyệt quang nàng không phụng bồi

Một bản thân trực thuộc cơ sở y tế, sở hữu cần tiếp tục trở thành vô cùng yếu ớt bất lực hay là không, Nhiếp Trọng Chi ko biết.

Nhưng chỉ việc cô ở phía trên, mặc dầu là c đang được xứng đáng thương hắn, mặc dầu là cô đang được phụ vương thí mang lại hắn, mặc dầu là cô đang được giá buốt nhạt nhẽo vô nằm trong, cũng ko nhằm ý nhiều cho tới hắn, Nhiếp Trọng Chi cũng nắm vững chủ yếu bản thân đang được ở thiên đàng, một điểm tràn đầy tia nắng mặt mày trời.

Từng ngày từng ngày trôi qua chuyện, Tưởng Chính Tuyền chẳng quản lí quan ngại mưa bão táp vẫn cho tới đỡ đần hắn đều đều, đem mang lại hắn đầy đủ số canh bồi dưỡng, đem đồ gia dụng hầm đồ gia dụng chưng, tiếp sau đó nom chừng hắn ăn cho tới không còn.

Đáng thương thì cứ xứng đáng thương lên đường, mặc dầu là xứng đáng thương, cũng chính là xứng đáng thương sở hữu kỳ hạn. Nhiếp Trọng Chi lại nhịn ko được nhưng mà suy nghĩ vì vậy.

Hắn vô nằm trong nghe lời nói kết hợp, Tưởng Chính Tuyền mang lại hắn tu dung dịch hắn ngay tắp lự tu dung dịch, cô bảo hắn thực hiện điều trị hắn ngay tắp lự thực hiện điều trị. Có lẽ là cũng chính vì như vậy, dịch tình của hắn hồi phục vô cùng nhanh chóng.

Chẳng bao nhiêu chốc tiếp tục cho tới ày trước khi xuất viện một ngày. Hôm cơ khí hậu ko được chất lượng, âm u ám u, tương tự mong muốn kéo mây kéo mưa cho tới.

Thần sắc Tưởng Chính Tuyền cũng kỳ quái quỷ tương tự khí hậu, cô đứng cạnh hành lang cửa số một hồi thiệt lâu, mãi sau mới nhất lên tiếng: "Em sở hữu chuyện mong muốn phát biểu với anh."

Nhiếp Trọng Chi hóng cô phát biểu tiếp, tuy nhiên chỉ bao nhiêu phút sau thôi hắn lại tự nguyện bản thân ko khi nào cần nghe điều này. Lời cô phát biểu vô cùng lừ đừ, từng chữ từng chữ một: "Em mong muốn kết duyên với Diệp đại ca."

Kết hôn! Cô mong muốn kết duyên. Cô thiệt sự mong muốn được kết duyên nằm trong Diệp Anh Chương.

Nhiều năm vì vậy, sau cùng cô cũng rất được thỏa lòng ý nguyện!

Hắn thấu hiểu cô tiếp tục nằm trong Diệp Anh Chương kết duyên, tuy nhiên khi thời tự khắc này thiệt sự tiến bộ cho tới, Nhiếp Trọng Chi lại cảm nhận thấy bản thân như hóa trở nên một bức tượng phật đá. Cũng rất có thể hắn kỳ vọng bản thân sẽ tiến hành trở nên một bức tượng phật đá, vì vậy hắn sẽ không còn cần nghe ko cần thấy nữa.

Nhưng nhưng mà hắn không tồn tại, hắn trơ đôi mắt nom Tưởng Chính Tuyền lấy kể từ vô túi đeo đi ra một tấm thiệp hồng, nhì tay trịnh trọng trả mang lại hắn, chào hắn cho tới tham gia chính giờ.

Thiệp cưới hồng phớt như cánh hoa anh bới, bên trên gắn một nụ hồng bởi vì ren lụa... Mười ngón tay nhỏ nhắn thon nhiều năm của cô ấy thổi lên trước mặt mày hắn, cô mỉm cười cợt xinh đẹp mắt êm ả, vô đôi mắt ánh lên màu sắc hồng hồng Trắng trắng ngần của hoa anh bới.

Tờ giấy mời mỏng tanh manh lại nặng trĩu tựa ngàn cân nặng, u ám áp dụng hắn xuống vùng dưới bên dưới, lại đè nén xuống... Nhiếp Trọng Chi chỉ nghe thấy giờ đồng hồ bản thân cười cợt nói: "Chúc mừng." Hắn rõ rệt cảm nhận thấy chủ yếu bản thân vấn đáp vô cùng nhanh chóng, thanh âm vô cùng nặng trĩu, tuy nhiên khi truyền vô vào tai lại thấy xa vời xôi yếu đuối ớt như ở tít chân mây.

Cô ở trước mặt mày hắn mỉm cười cợt thong thả nhạt nhẽo, vừa phải khách hàng khí lại lễ luật lệ như vậy: "Nói sắp tới mới nhất ghi nhớ, còn tồn tại một chuyện mong muốn nhờ anh giúp sức. Bởi vì thế trong tầm thời hạn này Diệp đại ca vẫn tồn tại đang di chuyển gặp mặt ở quốc tế..."

Thì đi ra Diệp Anh Chương vẫn tồn tại đang di chuyển gặp mặt ở quốc tế, vì thế cô mới nhất sở hữu thời hạn nhằm chạy cho tới cơ sở y tế đỡ đần hắn, cũng chỉ mất thế nhưng mà thôi!

"Diệp đại ca phẔự㩠đến trước hít lễ một ngày mới nhất về bên, vì thế anh ấy không tồn tại cơ hội nào là lên đường test lễ phục. Khuôn người của anh ý và anh ấy cũng ko không giống nhau là bao nhiêu, em rất có thể nhờ anh gom anh ấy lên đường test đồ gia dụng cưới được không?"

Rốt viên thì tiếp tục biết, vật gì gọi là bên trên đầu chữ nhẫn sở hữu một chữ đao*, đao kề bên trên tâm. Nhưng mặc dầu thời điểm này tim nhức như hạn chế, Nhiếp Trọng Chi lại vẫn nở nụ cười: "Đương nhiên là được. Khi nào là thì đi? Em cứ gọi năng lượng điện cho tới mang lại tôi. Em đỡ đần tôi lâu vì vậy, tôi cũng ko báo đáp em được lượt nào là..."

*chữ nhẫn ( 忍 ) sở hữu cỗ đao ( 刀 )phía bên trên như biểu lộ của những nỗi thống đau khổ thâm thúy như dao nhọn, bọn chúng rất có thể khía vô vào tâm trí, vô trái tim tao, thực hiện mang lại tao nhức nhối, tủi nhục và không dễ chịu.

Hắn cũng ko biết tức thì khi cơ chủ yếu tôi đã thực hiện thế nào là nhưng mà nói theo một cách khác xong xuôi lời nói này một cơ hội trôi chảy không biến thành lúng túng. Sau này ghi nhớ lại, vẫn cảm nhận thấy được khoảnh tự khắc cơ như bị khuyết lên đường.

Tưởng Chính Tuyền trầm dìm một chút: "Thứ tư tuần này rất có thể chứ?" Nhiếp Trọng Chi nỗ lực mỉm cười cợt, nỗ lực vấn đáp tạo ra một chữ "Được".

Cô mong muốn kết duyên rồi, kết duyên rồi!

Năm ấy, ve sầu sầu kêu như mong muốn châm cháy một ngày dài hè, điều tiết chạy thực hiện vang lên giờ đồng hồ vù vù, hắn đang được nghịch tặc trò nghịch tặc. Tại thời gian trọng yếu đuối nhất chuẩn bị thịt được địch, một đái công chúa nhẹ dịu đẩy cửa ngõ lên đường vô, kể từ khi này cũng đó là khi cô lên đường vô trái đất của hắn...

Năm ấy, thân mật sàn bar huyên náo ham ảo, hai con mắt cô đẹp mắt ham ly, từ đầu đến chân lười biếng,lười nhác biếng phất tay với hắn: "Nhiếp đại ca, điểm này." Đó là lượt thứ nhất hắn ý thức được đái công chúa tiếp tục trưởng thành và cứng cáp, đuôi đôi mắt lông mày đều hiện thị vẻ phong tình hấp dẫn lại thiệt thuần khiết, khiến cho người tao mong muốn lắc lấy thực hiện của riêng biệt bản thân...

____Greenhousenovels.com____

Năm ấy, cô quấn quít lấy hắn, vị giác kinh hoảng hãi nhưng mà tiến bộ vô vô, hít hắn ko hề sở hữu chút chuyên môn... Từ cơ về sau hắn như rớt vào yêu tinh chướng, ko khi nào tỉnh lại được nữa...

Ngày còn ở Ninh Thành, cô nói: "Tôi ko lên đường, tôi ở lại điểm này nằm trong anh, được không?"

Cô lấy tay chọc vô vết nhức của hắn, lòng đôi mắt loại lệ loang loáng: "Anh ko biết nhức, anh ko biết nhức sở hữu cần hoặc không?"

Thế tuy nhiên hiện nay, đái công chúa lại mong muốn kết hôn! Chỉ còn một tuần nữa là tiếp tục kết duyên.

Từ ni về sau, sẽ có được một người cầm tay cô, ôm eo của cô ấy, hít lên song môi xinh đẹp mắt của cô!

Từng đám mây đen kịt u ám ùn ùn kéo cho tới giăng kín cả khung trời. Cách cơ ko xa vời giờ đồng hồ sấm rền vang lên, lẹt đẹt ầm ầm, từng một giờ đồng hồ giáng xuống giống như là đang tiến công vô tim hắn.

Ngày cơ lên đường test lễ phục, khung trời quang quẻ ko một gợn mây, khí hậu thiệt trong sạch.

Bác Từ tài xế, trả Tưởng Chính Tuyền và Nhiếp Trọng Chi cho tới tiệm áo cưới của Thư Mạn.

Thư Mạn khoác một cái váy vải vóc đan bó sát người thấp cổ black color, đem dáng vẻ người hoàn hảo hấp dẫn trọn vẹn thể hiện ra bên ngoài, bước từng bước kể từ phía bên trong đi ra bên phía ngoài tiếp đón: "Nhiếp Trọng Chi, sau cùng anh cũng xuất hiện nay. Tôi còn tưởng rằng anh..." Thư Mạn cười cợt khanh khách hàng trả tay lên cổ hạn chế xoẹt một chiếc, thực hiện động tác lên đường đời mái ấm yêu tinh. Chẳng qua chuyện ý cười cợt thiệt lòng thiệt dạ của cô ấy kể từ lòng đôi mắt tràn ngập ra bên ngoài, một chút ít cũng ko thấy fake man trá.

Nhiếp Trọng Chi: "Thư Mạn, tiếp tục lâu ko gặp gỡ, đi dạo này cô thế nào?" Thư Mạn khẽ nhún vai: "Anh thấy tôi thế nào?" Nhiếp Trọng Chi đàng hoàng mỉm cười: "Không tệ 1 chút nào, sở hữu điều tôi suy nghĩ thường ngày của vị tiên sinh nào là cơ có lẽ rằng ko được dễ chịu và thoải mái mang lại lắm."

Xem thêm: vừa vào hào môn ra không được

Thư Mạn liếc xéo hắn một chiếc, tức giẫn dữ nói: "Nhiếp Trọng Chi, anh vẫn thực hiện người tao thấy ghét bỏ như vậy. Trách ko được người tao thông thường nói: Người chất lượng đoản mệnh còn tai ương thì sinh sống cả nghìn năm. Anh đó là bản thân bệnh điển hình nổi bật mang lại lời nói cơ." Cô xoay người mỉm cười cợt với Tưởng Chính Tuyền: "Tưởng đái thư, tất cả đều và đã được sẵn sàng hoàn thành. Để tôi bảo Tiểu Vi trả người xem vô vào test đồ gia dụng."

Like cỗ vũ fanpage facebook của Thảo nha:

381306