yêu phải tổng tài tàn phế

Chương 43: Đến căn nhà Lữ Hoàng Trung ăn cơm trắng

Đây là thứ tự trước tiên Diệp Tĩnh Gia đến
khám đa khoa nằm trong Hoắc Minh Dương, mang đến nên
cô mò mẫm mọi nơi cũng ko tìm kiếm được nơi
sử dụng, cũng may là Hoắc Minh Dương có
thể tự động bản thân tìm kiếm được.

Bạn đang xem: yêu phải tổng tài tàn phế

Người con trai ngồi bên trên xe cộ lăn lóc gọi một
gò tư liệu về dịch của tôi nhưng mà Diệp Tĩnh
Gia một vừa hai phải mang lại, thỉnh phảng phất ngấc đầu
chỉ dẫn nên chuồn thế nào.

Lúc đang được đứng ngoài cửa ngõ nhằm đợi chụp X
quang đãng, Hoäc Minh Dương phiền lòng mang đến Diệp
Tĩnh Gia, ko biết cô đem chịu đựng nổi hay
ko.

“Không đem việc gì đâu, chớ khẩn trương,
đơn giản chụp X quang đãng thôi nhưng mà.” Nhìn thấy anh
coi tư liệu mãi, cô còn tưởng rằng Hoắc
Minh Dương phiền lòng mang đến đôi bàn chân của tôi.

“Tôi cũng chỉ nhìn coi rốt cuộc có
nguy hiểm hay là không.” Tuy rằng anh
ko học tập hắn tuy nhiên chữ ghi chép bên trên tư liệu anh
vẫn gọi nắm vững.

Bên cơ, sau thời điểm fake chúng ta cho tới bệnh
viện, Hoắc Minh Vũ ngay tắp lự chạy cho tới căn nhà Từ
Thanh Lam.

Từ Thanh Lam cẩn thận make up, hoảng hốt Hoắc
Minh Vũ ko lý tưởng nên tiếp tục cẩn trọng soi

gương lại một lượt.

Lúc giờ chuông cửa ngõ vang lên, cô ta
đứng ở cửa ngõ rồi tuy nhiên ko ngay tắp lự ngỏ cửa
nhưng mà đứng đợi Hoặc Minh Vũ gõ cửa ngõ tía lần
rồi thì Từ Thanh Lam mới nhất xuất hiện rời khỏi, lười

biếng nói: “Sao anh lại cho tới sớm như vậy?”
Hoắc Minh Vũ fake bó hoả hồng kể từ sau

lưng rời khỏi trước mặt mũi Từ Thanh Lam: “Anh nhớ

em mà”.

“Anh chỉ được cái mềm miệng”. Hành
động và câu nói. thưa của Hoắc Minh Vũ khiến cho cô ta
vô cùng thỏa mãn nhu cầu, toàn bộ quý khách đều thưa Từ
Thanh Lam cô tu phúc tám hoánh mới nhất đem thể
tìm kiếm được người con trai đảm bảo chất lượng như thế, nhưng
nhưng mà chủ yếu cô lại ko cảm biến được điều

này.

“Em tiếp tục tâm trí vô cùng kỹ, mặc dầu u anh
khước từ mang đến tất cả chúng ta ở mặt mũi nhau
tuy nhiên em vẫn mong muốn được ở cạnh anh.” Từ
Thanh Lam ôm Hoắc Minh Vũ, nhì châm
vòng xung quanh hông anh tớ, Hoắc Minh Vũ vội
nâng mông cô tớ, hoảng hốt cô tớ rơi xuống khu đất.

Nếu cô ấy chẳng may rơi xuống, không
nên bản thân tiếp tục nhức lòng bị tiêu diệt thất lạc sao?

“Em cẩn trọng kẻo bị rơi xuống đấy”.

“Anh tiếp tục đảm bảo em mà”.

Người phụ phái đẹp này luôn luôn sử dụng phương pháp này để
thưa mang đến anh tớ, rằng cô yêu thương và dựa dẫm anh ta
nhiều thế nào.

“Sao Diệp Tĩnh Gia ko cho tới trên đây cùng
anh?” Cô tớ ôm Hoäc Minh Vũ, vô lòng
ghi nhớ cho tới Diệp Tĩnh Gia, thời gian gần đây cô tớ và Diệp
Tĩnh Gia vô cùng hoặc thì thầm điện thoại cảm ứng thông minh với
nhau, nhì người trở nên các bạn đảm bảo chất lượng, đương
nhiên là nên chất vấn chút trường hợp lúc này của
Diệp Tĩnh Gia.

“Em nhắc tới cô ấy làm những gì, ko cần thiết để
ý cho tới cô ấy, anh cho tới đùa nằm trong em thôi”.

Hoắc Minh Vũ thưa đùa thì thiệt sự là đến
đùa.

Từ Thanh Lam còn chưa kịp hấp thụ thì tiếp tục bị
Hoắc Minh Vũ mang lại khu dã ngoại công viên trò đùa rồi.

“Sao anh lại fake em cho tới điểm như thế
này?” Tại vô tâm trí của cô ấy tớ, công viên
trò đùa chỉ dành riêng cho trẻ con con cái thôi, tuy nhiên vì
đón hùa ý của Hoặc Minh Vũ nên cô ta
ko thưa gì cả.

“Con gái đều mến điểm này nên anh nghĩ
em cũng tiếp tục thích”. Lúc phía trên xe cộ, anh tớ tiếp tục cố
ý chất vấn Diệp Tĩnh Gia, thành phẩm là được anh cả
lườm một chiếc.

Từ Thanh Lam ngay tắp lự không thể điểm nào
nhằm thưa, có lẽ rằng chủ yếu anh cảm nhận thấy điểm này thật
sự ko tệ.

Suy nghĩ về giây khắc, sau cuối vẫn kéo anh
tớ thoát khỏi khu dã ngoại công viên.

Từ Thanh Lam rung lắc lắc tay anh tớ, làm
nũng dậm chân: “Chúng tớ rất có thể chuồn xuống phố,
mua sắm đồ dùng gì cơ xinh rất đẹp, vì thế sao nên cho tới công
viên trò đùa chứ, em khoác váy thì đùa sao

được?”

“Đến trên đây rồi vì vậy đùa vật gì cơ chứ”.
Mất công trước khi anh tớ sẵn sàng đảm bảo chất lượng như
vậy, dặn dò tìm hiểu nhân viên cấp dưới công tác làm việc rải giàn giụa hoa
hồng bên trên bánh xe cộ mập mạp, anh nghĩ về tuy
rằng bản thân không tồn tại cơ hội này nhằm rất có thể kết
thơm với cô vẫn rất có thể cầu thơm cô

được.

“Em khoác kệ, cho dù sao em cũng không
mến. Đi nơi khác được không?” Cô tớ là
người có tiếng, rời khỏi ngoài là nên treo kính
râm, giờ khắc này cũng nỗ lực nhỏ giọng
thì thầm vì thế hoảng hốt người không giống nghe thấy.

Tâm trạng khá tuyệt vọng, anh tớ nhìn
bánh xe cộ mập mạp cù bên trên trên ko cơ.

Đôi Khi anh tớ luôn luôn tâm trí một trong những việc
với viên cảnh thiệt đảm bảo chất lượng rất đẹp tuy nhiên thực tiễn thì
ko được đảm bảo chất lượng như thế.

“Vậy cũng rất được, tất cả chúng ta trở về trước”.
Anh tớ cũng tương đối kiêng khem kị, thưa thế này thì Từ
Thanh Lam cũng chính là người có tiếng, vẫn
tránh việc xuất hiện tại ở điểm có khá nhiều người
như vậy này.

“Vâng”.

Hoắc Mĩnh Vũ rời chuồn với từng nào lưu
luyến trong tâm, sau cuối thể trạng của cô

ấy cũng đảm bảo chất lượng rộng lớn, rốt cuộc tôi đã nghĩ về như
thế này và lại fake cô ấy cho tới điểm này cơ chứ?

“Lần trước ở trung tâm thương nghiệp em
đem thấy một cỗ ăn mặc quần áo đặc trưng phù hợp với anh,
tuy nhiên em ko biết số đo của anh ý nên
ko mua sắm, hoặc lúc này tất cả chúng ta chuồn coi luôn

nhé?”

Lần trước khi chuồn xuống phố cô tiếp tục nhìn thấy
một bộ đồ quần áo vô cùng phù hợp với bản thân, tuy nhiên sau khi
nhìn loạt ngân sách cho tới tám chữ số, cô chỉ có

thể kể từ vứt vô luyến tiếc, phụ phái đẹp ko nên
xài rất nhiều chi phí mang đến loại này, nghĩ về đợi cơ
hội fake Hoắc Minh Vũ cho tới trên đây mua sắm cho
bản thân, lúc này một vừa hai phải khi thời cơ cho tới rồi.

“Ừ, lâu rồi ko chuồn nằm trong em, em sung sướng là
được”. Bàn thờ tay cầm cố nhẫn cầu thơm ở vô túi
quần chậm chạp rãi siết chặt.

Chuyện này đợi thứ tự này đem thời cơ lại thưa,
lúc này ko nên thời cơ tương thích nhằm cầu
thơm cô ấy.

“Anh yêu thương, anh là tốt nhất có thể, em biết anh
hiểu em rõ ràng nhất mà”. Nói hoàn thành, cô tớ nháy
đôi mắt với Hoắc Minh Vũ, anh tớ không những là
cây rụng chi phí cho việc nghiệp của cô ấy tớ mà
còn là một máy rút tiên vô cuộc sống cô tớ nữa.

Từ Thanh Lam rời khỏi sức tiêu thụ, Hoắc Minh
Vũ ko thưa gì cả, chỉ có thể đi theo gót quẹt thẻ.

Trước trên đây, Khi bà Hoắc đánh giá biên lai
xài chi phí của anh ý tớ, chỉ việc là mua sắm Từ Thanh
Lam, bên trên cơ phiên bản anh tớ đều thưa bản thân mua
tặng, vô cùng hiếm khi thưa là mang đến Từ Thanh Lam mua
đồ dùng.

Nghĩ cho tới thời gian gần đây bà Hoắc ko kiểm
tra biên lai nữa, qua quýt một thời hạn có lẽ rằng bà
cũng ko ghi nhớ ngày hôm nay bản thân đem rời khỏi ngoài
hay là không.

Truy cập vô truyen.one nhằm gọi nhiều truyện hoặc nhé.

Không biết bản thân xài chi phí mang đến ai, nghĩ
cho tới trên đây anh tớ mới nhất yên lặng tâm rộng lớn đôi lúc,
anh tớ vô cùng hoảng hốt bà Hoäc đem tuyệt hảo ko tốt
về Từ Thanh Lam.

Một cái váy đơn giản và giản dị anh tớ cũng không
thấy đảm bảo chất lượng ở nơi nào, tuy nhiên vì thế Từ Thanh Lam

thích nên bao nhiêu trăm triệu anh tớ cũng mua sắm.

Diệp Tĩnh Gia mua sắm chục, nhì mươi cái
váy cũng ko giắt vị một chiếc của cô ấy tớ.

Xem thêm: hôm nay đã ngược tên tra nam đó chưa

Dường như trừng trị sinh ra tâm trí của

mình tiếp tục chạy cho tới bên trên người Diệp Tĩnh Gia,
như thế vô cùng ko đảm bảo chất lượng, anh tớ hấp tấp chạy đến
ở bên cạnh Từ Thanh Lam, chung cô tớ coi bộ
đồ dùng này tương thích.

Lúc này, Diệp Tĩnh Gia đang được ở mặt mũi ngoài
đợi Hoắc Minh Dương và Lữ Hoàng Trung

nói chuyện.

Không biết nhì người chúng ta thì thầm gì,
cho dù sao nhì người chúng ta cũng kêu cô rời khỏi ngoài,
cô chỉ rất có thể đứng đợi ở bên phía ngoài thôi.

Thậm chí cô cũng ko nghĩ về cho tới, cho dù là
Lữ Hoàng Trung hoặc em gái của anh ý tớ đều
chở che Tô Thanh Anh như thế, người Hoắc
Minh Dương thưa sau sườn lưng cô cũng chỉ có
người này.

Rốt cuộc là dạng tồn bên trên thế nào đây?

Cô tiếp tục bịa đặt vé rồi, Hoắc Minh Vũ cũng
sẵn sàng đảm bảo chất lượng, đến thời điểm cơ chỉ việc gọi Hoắc

Minh Dương là được.

Nhưng nhưng mà thực hiện thế này nhằm rất có thể đưa
Hoắc Minh Dương chuồn mới nhất là cần thiết.

Cô trải qua di chuyển, tự động chất vấn nên thực hiện như thế
này mới nhất rất có thể nhằm Hoắc Minh Dương tự
nguyện chuồn gặp gỡ Tô Thanh Anh.

Theo câu nói. của Hoắc Minh Vũ, nếu như Tô
Thanh Anh tán thành chú tâm cho tới Hoắc Minh
Dương thì lúc này chân anh dường như không xấu
mà đến mức này.

Cô vô cùng ko nên người đầu tiên
rối rắm chuyện thực hiện thế này nhằm Hoắc Minh
Dương dữ thế chủ động.

Hoắc Minh Dương bị thương ở chân đều
là kẻ phụ phái đẹp cơ tặng thưởng, là thương yêu sâm
đậm thế nào mới nhất rất có thể đơn giản dễ dàng ân xá thứ

chuyện như thế.

Diệp Tĩnh Gia ở bên phía ngoài suy nghĩ
chuyện đời, ở phía bên trong, nhì người đàn ông
một đứng một ngồi, giằng teo nhau, ai cũng
ko chịu đựng thưa trước.

Lữ Hoàng Trung đợi một thời gian, anh tớ còn
nên nhà đá mang đến người mắc bệnh không giống cho nên vì vậy chỉ
rất có thể ngỏ mồm trước: “Minh Dương, Tô
Thanh Anh chuẩn bị về, cậu ấn định làm thế nào bây
giờ?”

“Cái gì làm thế nào bây giờ?”

Mỗi ngày Hoắc Minh Dương đều tính thời
gian ngoan, trong tâm ghi nhớ còn tồn tại vài ba ngày, nhưng
ngày ngày sau trước lúc lên chóng chuồn ngủ,
anh vẫn mong muốn xem xét lại ngày, nhằm cứng cáp rằng

mình ko ghi nhớ lầm.

Mong đợi cho tới như thế, lúc này đợi được
cho tới ngày cô ấy về bên, mặc dù thế chủ yếu Hoắc
Minh Dương lại ko thể thổ lộ được cảm

thụ trong tâm.

“Cậu ấn định ko chuồn gặp gỡ cô ấy à? Hay là
sẽ giữ lại được cô ấy ở lại?” Đây mới nhất là yếu tố anh ta
phiền lòng, nếu như Tô Thanh Anh về bên vậy Diệp
Tĩnh Gia trong nhà chúng ta Hoắc tiếp tục rời khỏi sao? Nếu Tô
Thanh Anh thiệt sự về bên, vậy Tô Thanh Anh
trong nhà chúng ta Hoắc được xem như là gì?

“Chờ cô ấy cho tới mò mẫm tôi, nếu như cô ấy không
quay về, tôi tiếp tục nối tiếp đợi, nếu như cô ấy ko có
việc làm thì loại gì cũng tiếp tục về bên.” Dường
như Hoäc Minh Dương tiếp tục hạ quyết tâm, anh
cũng ko biết bản thân đang được đợi vật gì, nhưng
chỉ cần phải có thông tin về Tô Thanh Anh, anh sẽ
ko nhịn được nhưng mà mong muốn đợi, nhường nhịn như
lâu như thế, anh tiếp tục thân quen với những điều này
của Tô Thanh Anh, đã và đang thân quen với việc
mong chờ.

Ngoại trừ việc mong chờ, anh cũng không
biết bản thân rất có thể thực hiện vật gì.

Yêu đậm đà như vậy…

Lữ Hoàng Trung thở nhiều năm một khá, em gái
anh cũng thưa là Tô Thanh Anh tiếp tục về bên.

Với tính cơ hội của Hoäc Minh Dương, cậu
tớ chắc chắn sẽ không còn mong muốn thiếu hụt nợ Diệp
Tĩnh Gia, thật nhiều chuyện tiếp tục ở ngoài tâm
trấn áp, cô ấy không thích nghĩ về cho tới, cũng
không thích chuồn suy luận.

“Hiện bên trên điều tôi phiền lòng nhất chủ yếu là
Diệp Tĩnh Gia, nếu như Tô Thanh Anh về bên, vậy
cậu ấn định thực hiện thế này với Diệp Tĩnh Gia?”

Lữ Hoàng Trung tâm trí một thời gian, cuối
nằm trong vẫn thưa vướng mắc vô tâm tư rời khỏi.

Diệp Tĩnh Gia là cô nàng đảm bảo chất lượng, Hoắc Minh
Dương tránh việc tổn hại cô ấy như thế.

Hoäc Minh Dương ko thưa gì, anh căn
phiên bản ko nhằm ý chuyện Diệp Tĩnh Gia vui sướng vẻ
hoặc cay đắng sở, anh cũng ko tán thành cưới
cô, là vì u cố ý nghiền anh nên cưới, có
trách cứ cũng chỉ trách cứ người cô lấy ko phải
tình nhân cô.

“Thế giới này không tồn tại ai là rất có thể có
được niềm hạnh phúc một cơ hội đơn giản”. Lời này
của Hoắc Minh Dương đó là lời nói rất
có tiếng của Tô Thanh Anh thời gian gần đây.

Những câu nói. này cũng mặt khác triệu chứng tỏ
rằng Hoắc Minh Dương vấn luôn luôn xem xét đến
Tô Thanh Anh chứ không hề hề giảm sút.

Trong lòng Lữ Hoàng Trung làm rõ, biết
bản thân không tồn tại câu nói. này rất có thể răn dạy bảo
Hoắc Minh Dương được.

Đối với những người con trai như Hoắc Minh
Dương, tiếp tục trôi qua quýt lâu như thế, cho dù Tô Thanh
Anh ko cần thiết tới việc xem xét của Hoắc Minh
Dương, tuy nhiên anh vẫn trước đó chưa từng kể từ vứt.

“Gần trên đây cô ấy đem gọi điện thoại cảm ứng thông minh mang đến cậu
không?” Lữ Hoàng Trung ghi nhớ cho tới chuyện
bao nhiêu ngày trước Tô Thanh Anh về bên, còn gọi
điện thoại cảm ứng thông minh mang đến em gái bản thân, ko biết Hoäc
Minh Dương đem cảm nhận được điện thoại cảm ứng thông minh hay
ko.

Hoắc Minh Dương ko thưa gì, nhưng
vẻ mặt mũi của anh ý tiếp tục bảo rằng có lẽ rằng Tô Thanh
Anh thiệt sự tiếp tục gọi điện thoại cảm ứng thông minh mang đến anh.

“Gọi mang đến cậu rồi?” Ngay cả việc Hoắc
Minh Dương bị thương nặng trĩu như vậy mà
cũng ko thèm quan hoài, lúc này lại gọi
điện thoại cảm ứng thông minh nhằm thực hiện gì? “Đừng trách cứ tôi không
nhắc nhở cậu, lúc này cậu là kẻ tiếp tục đem gia
đình, cậu đem phu nhân rồi.”

Hoắc Minh Dương nhìn Lữ Hoàng Trung,

trong lòng nghĩ về phu nhân là cái gì?
Anh vô cùng không thích quá nhận bản thân quả

thật mang trong mình một người vợ: “Tôi và Diệp Tĩnh Gia?
Chúng tôi trước đó chưa từng thiệt sự ở mặt mũi nhau”.

Lữ Hoàng Trung ngay tắp lự ko biết nên
thưa gì, anh tớ đoán được chuyện này, hiện tại tại
dáng vóc của Hoắc Minh Dương thiệt giống
như đang được tiến công bạc.

Anh sử dụng niềm hạnh phúc và sức mạnh cả đời
của tôi nhằm thực hiện chi phí cược với Tô Thanh Anh,
cược Tô Thanh Anh đem đồng ý về bên hay
ko.

“Cậu quyết tử nhiều như thế chỉ vì thế đợi cô
ấy, không chỉ có thế cậu còn ko biết liệu cô ấy có
về bên hoặc không?”

Hiện bên trên anh tớ cảm nhận thấy Hoắc Minh
Dương như bị điên rồi, hoặc là cậu tớ vốn
đó là người điên, người thông thường tuyệt
đối sẽ không còn thực hiện như thế, làm những gì đem ai tiếp tục để
một người phụ phái đẹp tra tấn bản thân mà đến mức này.

“Cậu như vậy này từng chất vấn chủ kiến bà
Hoắc chưa?”

Người nghiêm nghị xung khắc mong muốn từng người
nghe theo gót ý của tôi như bà Hoắc tuyệt đối
sẽ không còn được chấp nhận Hoắc Minh Dương đi
bước tiến sai lầm đáng tiếc như thế.

“Tôi thao tác ko cần phải có sự đồng ý
của ngẫu nhiên người này cả”.

Biết đem thưa tiếp cũng không tồn tại tác dụng
gì, anh tớ đành fake căn nhà đề: “Trạng thái
của chân cậu lúc này có lẽ rằng chủ yếu cậu cũng
biết”. Nói hoàn thành, anh tớ ghi chép đơn dung dịch lên
giấy má, tiếp sau đó thuận mồm thưa với Hoắc Minh
Dương: “Buổi tối cậu cho tới căn nhà tôi ăn cơm trắng chuồn,
lâu rồi em tôi ko gặp gỡ cậu”.

Em gái Lữ Hoàng Trung vô cùng nhằm ý đến
Hoắc Minh Dương, thậm chí là sự nhằm ý đấy còn
ko xoàng xĩnh anh trai bản thân 1 chút nào.

Xem thêm: xuyên thành phản diện phải làm sao sống đây chap 1

“Cô ấy nhờ cậu thưa như vậy?” Anh hoài
ngủ nhìn Lữ Hoàng Trung, tiếp tục lâu rồi anh
ko gặp gỡ em gái Lữ Hoàng Trung, khi này
thưa mong muốn gặp gỡ anh, quả thực đem chút không

thích thích hợp.

Bạn đang được gọi truyện bên trên NetTruyen.com.vn