vợ cũ ngoan hiền thay đổi

“Không sao, tôi rất có thể thực hiện được”.

Dụ Lâm Hải đàng hoàng thổ lộ câu này, tiếp sau đó ngay lập tức đóng góp lại cửa ngõ xe cộ, kiểm soát và điều chỉnh số ghế một ít, nhiều năm ko rứa vô lăng lái xe, xương ngón tay anh khẽ cuộn lại, vậy tuy nhiên với cảm hứng nhịn nhường như đang được qua loa bao nhiêu đời.

Bạn đang xem: vợ cũ ngoan hiền thay đổi

Nam Mẫn ngồi ở ghế phụ rất có thể cảm biến được sự không quen của anh ấy, ko ngoài stress hỏi: “Anh với thực hiện được không? Không được thì chớ miễn cưỡng”.

Dụ Lâm Hải quay đầu sang một bên liếc cô một chiếc, anh bất thần sáp lại ngay gần khiến cho thân mật thể Nam Mẫn thông thoáng siết chặt lại: “Anh làm những gì đó?”

“Dây an toàn”, anh đáp, tiếp cơ nhuần nhuyễn vươn tay thắt thừng an toàn và tin cậy vòng qua loa người cô rồi chốt lại khóa, còn trầm tiếng nói một câu: “Lần sau chớ rằng với 1 người con trai là anh tớ ko được, lời nói này là cấm kỵ so với con trai, cũng là 1 trong điều khiêu khích”.

Khi anh rủ mi ngước đôi mắt, con cái ngươi đen sì và thâm thúy kịt thâm thúy thẳm nhịn nhường như đang được chứa đựng một ngọn lửa, ko chú ý tuy nhiên nhen cháy Nam Mẫn.

Đã nhiều năm trước đó chưa từng tài xế, Dụ Lâm Hải lái vô cùng lờ đờ, gần như là rất có thể sử dụng kể từ vận tốc rùa trườn nhằm tưởng tượng.

Nhưng Nam Mẫn ko hề ghét bỏ vứt, cũng ko đốc giục anh, cô biết, di động cầm tay lái một lần tiếp nữa so với một người từng bắt gặp tai nạn đáng tiếc xe cộ tương đối nguy hiểm là 1 trong việc vô cùng trở ngại.

Ngay cả phiên bản thân mật cô, sau khoản thời gian phụ vương u bị tai nạn đáng tiếc xe cộ tương đối nguy hiểm như thế, tiếp cho tới lại là kẻ con trai cô thương cảm cũng rớt vào tình cảnh tương tự động, trong trái tim cô vẫn luôn luôn tồn bên trên ám ảnh so với xe pháo, kể từ này cũng không thể thấy bóng hình của cô ý bên trên những bến bãi đậu xe cộ ngầm nữa.

Cô tận đôi mắt tận mắt chứng kiến Dụ Lâm Hải từng bước phục sinh sau khoản thời gian bị liệt nửa người, kể từ ở cho tới ngồi, kể từ ngồi cho tới quỳ, rồi kể từ quỳ quý phái đứng… từng công đoạn này đang được nên gánh Chịu biết bao đắng cay đau khổ sở nằm trong những giọt mồ hôi và nước đôi mắt.

Những giọt nước đôi mắt này là nước đôi mắt của người thân trong gia đình.

Ngay cả tiến trình đau nhức nhất sau ca phẫu thuật, cô cũng trước đó chưa từng thấy Dụ Lâm Hải khóc, so với một người con trai đẫy sức sống như anh, nước đôi mắt thông thường chỉ âm thầm chảy ngược vô vào tim.

“Đừng chê tôi tài xế lờ đờ, đang được lâu rồi ko lái nên rất cần được thích nghi một lúc”.

Trong vùng xe cộ yên tĩnh tĩnh, Dụ Lâm Hải là kẻ trước tiên lên giờ đồng hồ.

Nam Mẫn nghe được điều rằng cố vờ vịt như đang được thư thả tự động bên trên của anh ấy thì tương đối đình trệ, tiếp sau đó đáp: “Không cần thiết gấp rút, anh cứ lái kể từ từ thôi”.

Sau một hồi yên lặng, khóe môi Dụ Lâm Hải nhếch lên một nụ mỉm cười gượng gạo gạo: “Chỉ vài ba phút trước tôi đang được cho là cả đời này của tớ sẽ không còn lúc nào động cho tới xe cộ tương đối nữa, trái khoáy nhiên vẫn nên bị dồn vô lối nằm trong mới mẻ hiểu rằng tiềm năng của thế giới tớ là vô hạn”.

“Tôi đâu nghiền anh”.

Dụ Lâm Hải quay đầu sang một bên liếc coi cô một cái: “Là tôi đang được nghiền chủ yếu phiên bản thân mật bản thân, đó là buổi hò hẹn đầu tiên trước tiên của tất cả chúng ta, trái khoáy thực nên bởi tôi tài xế mới mẻ phải”.

Nam Mẫn ngẩn người, ngoẹo đầu coi anh.

“Hẹn hò?”

Xem thêm: ai còn chờ ai giữa mùa hoa nở

Anh gọi bữa cơm trắng tối ni là ‘hẹn hò’?

“Đúng vậy”, Dụ Lâm Hải tương đối nhếch môi: “Nhưng phen trước tiên hò hẹn lại nhằm cô chào thực sự với chút quan ngại ngùng mà”.

Nam Mẫn lặng lẽ coi sườn mặt mũi của anh ấy, tự động nhủ ngày cơ Lúc anh lường gạt tôi chào cơm trắng, tôi cũng ko coi rời khỏi anh với điểm xấu xí hổ nào là đâu.

Chiếc xe cộ lờ đờ rì rì sau cùng cũng cho tới được quán ăn Thực Vị, quán ăn vô bữa tối vẫn vô nằm trong nhộn nhịp và sôi động, tuy nhiên đối chiếu với buổi ngày lại càng nhiều hơn thế nữa 1 phần ý vị cổ kính.

Bên ngoài treo từng mặt hàng đèn lồng lan rời khỏi ánh đèn sáng vàng nhạt nhẽo gần như là thắp sáng sủa nguyên con phố, với thật nhiều cặp đôi bạn trẻ đang được bữa ăn bên dưới ánh nến bên trên chống lộ thiên phía bên ngoài, vô bầu không khí cũng tràn ngập mùi thơm của hoả hồng, toàn bộ vẽ lên một quang cảnh romantic trữ tình.

“Nghe Phó Vực rằng, quán ăn này là sản nghiệp cá nhân của cô ý à?”

Vừa rảo lao vào vô, Dụ Lâm Hải vừa phải thì thầm phiếm với Nam Mẫn.

Nam Mẫn thư thả nhạt nhẽo ‘ừm’ một giờ đồng hồ, cái mồm rộng lớn cơ của Phó Vực hẳn là đang được buôn bán đứng cô thật sạch, cô cũng ko cần thiết vẽ rắn thêm thắt chân nằm trong anh tái diễn thêm nữa.

Họ lên đến mức chống Tình Nhã, vừa phải ngồi xuống vận hành đang được tự động tay trộn một giá buốt trà rồi bưng lên, cảnh giác từng li van nài chủ ý Nam Mẫn: “Các thức ăn gần như là đang được sẵn sàng xong xuôi, nhì vị hãy nốc trước chút trà, tiếp sau đó tất cả chúng ta lại sử dụng bữa?”

“Ừm, kêu Minh Dương chính thức thực hiện đi”, Nam Mẫn nhận lấy giá buốt trà kể từ vô tay anh rồi sụp một tách mang lại Dụ Lâm Hải.

Dụ Lâm Hải cảm ơn một giờ đồng hồ, vô đầu lại suy ngẫm cho tới xưng hô ‘Minh Dương’ cô vừa phải rằng vẫn ko nhịn được cười: “Thật khó khăn tưởng tượng được sư phụ Đinh lại là kẻ vai bên dưới của cô ý, cô tuy rằng còn trẻ con tuy nhiên vế tại nhà tộc Đinh Thị lại vô cùng cao đó”.

“Vai vế tuy nhiên thôi, quen thuộc là được”.

Nam Mẫn thản nhiên nhấp một ngụm trà, phía trên đang được là gì? Cô bái thật nhiều sư phụ tuy nhiên tuổi thọ vẫn luôn luôn nằm trong mặt hàng nhỏ nhất, được gọi một giờ đồng hồ ‘sư thúc’ cũng chính là chuyện thông thường, trong số nghề nghiệp và công việc không giống còn được gọi là ‘bà cô’, nghe quen thuộc tai cũng ko cảm nhận thấy kỳ kỳ lạ nữa.

Nhìn vào cụ thể từng kiểu đem tay nhấc chân của cô ý đều toát rời khỏi vẻ bà cụ non, Dụ Lâm Hải âm thầm nghĩ về Phó Vực còn luôn luôn mồm rằng anh là cán cỗ già cả nua, coi rời khỏi tổng giám đốc Nam trước đôi mắt này còn tồn tại phong phạm rộng lớn anh nhiều.

“Bát tráng men tôi mang về mang lại cô rồi đây”.

Dụ Lâm Hải lưu giữ chính lời hứa hẹn phú lại cái chén bát mang lại Nam Mẫn, Nam Mẫn giá buốt lòng đón lấy, há vỏ hộp rời khỏi, thấy cái chén bát nhỏ được bịa đặt trọng thể phía bên trong cũng ko rứa lên coi tức thì tức tốc tuy nhiên sử dụng khăn ướt sũng vệ sinh tay kỹ lưỡng rồi mới mẻ cảnh giác nâng chén bát nhỏ lên bịa đặt trong trái tim bàn tay lưu luyến ko tách tuy nhiên để ý.

Xem thêm: bảo bối của chủ tịch

Cùng là kẻ đùa đồ vật thời cổ xưa, ngoài mồm rằng yêu thương quí cũng mất công dụng, một vài ba hành vi nhỏ vô tình và những đái tiết mới mẻ rất có thể với ánh nhìn đúng mực nhất, nếu như không nên thực sự phù hợp thì chỉ việc coi thông thoáng qua loa là rất có thể phát hiện rời khỏi được.

Dưới ánh đèn sáng vàng êm ấm, đường nét mặt mũi Dụ Lâm Hải sinh ra vô nằm trong ôn hòa: “Thích vậy sao?”

Nam Mẫn trong cả đầu cũng ko ngấc lên, chỉ đáp gọn gàng lỏn: “Nói thừa”.