vị ngọt đôi môi khi con tim rung động

Từ sau sự khiếu nại bại liệt, đằm thắm nhì người Ôn Dĩ Ninh và Thẩm Tự Chi lại càng khan hiếm khi đem ngẫu nhiên trao thay đổi này.
Nếu ko quan trọng, một ngày cả nhì đem lúc còn chả nhận ra mặt mày nhau.
Một là Thẩm Tự Chi đầu tiên nhậm chức ở Hải Thành, thời hạn bao nhiêu tháng thứ nhất đương nhiên là bận tối tăm mặt mũi, chuồn sớm về trễ là chuyện xẩy ra như cơm trắng bữa.
Hai là Ôn Dĩ Ninh thực sự không tồn tại can đảm và mạnh mẽ chuồn làm phiền Thẩm Tự Chi.
Hai người cứ lưu giữ hiện trạng yên ổn bình yên bình vì vậy, nhập nháy đôi mắt bao nhiêu mon tiếp tục trôi qua chuyện rồi.
Ban tối.
Quán bar “Royal” ngoài thành phố..
Từ khi chính thức lịch sự ngày đông, trời Hải Thành ngày càng tối sớm rộng lớn.
Rõ ràng mới mẻ tám giờ tối, sắc trời phía bên ngoài sàn bar tiếp tục tối sầm, đèn neon nhấp nhánh lập lòe, rất nhiều người tiếp tục tụ tập dượt nhập quán.
Đèn cầu chiếu những dải tạo nên lòe đầy đủ sắc tố, quét tước qua chuyện quét tước lại không khí tiếng ồn ào náo nhiệt độ.
Bóng người chuồn di chuyển lại, ăn uống hàng ngày linh đình, cuộc sống đời thường về tối điểm phía trên vừa phải mới mẻ chính thức.
“Nào! Để kỷ niệm thời xung khắc vinh quang đãng của chị ý Ôn Dĩ Ninh của tất cả chúng ta, em van kính chị một ly trước.”
Giọng hát của ca sĩ bên trên sảnh khấu nằm trong tiếng nói lịch sự sảng của Đường Thư Nguyệt đều vang mặt mày tai, Ôn Dĩ Ninh ngồi tận nhập nằm trong của ghế nhiều năm, làm cho đầu đau nhắm đôi mắt lại.
Mùi vị ở phía trên thiệt sự ko thể coi là tự do thoải mái, mùi hương dung dịch lá với mùi hương rượu trộn lộn nhập nhau ko phân biệt được vị ban sơ nữa, lại phối phù hợp với máy sưởi vô cùng ấm cúng nữa.

So với những quán nhưng mà Ôn Dĩ Ninh từng cho tới trước đó thì đem đảm bảo chất lượng rộng lớn thiệt, tuy nhiên cũng đều có chút không dễ chịu.
Mấy ngày trước, tập dượt chuyện tranh của cô ý được tung đi ra bên trên thị ngôi trường, lợi nhuận phân phối tương đối tốt.

Bạn đang xem: vị ngọt đôi môi khi con tim rung động

Sau khi nghe đến tin cẩn Đường Thư Nguyệt chắc chắn đem cô cho tới điểm này nhằm chúc mừng một phen.
Lòng bàn tay giá buốt ngắt, Ôn Dĩ Ninh đùng một phát xúc cảm được Đường Thư Nguyệt nhét một chiếc ly nhập tay bản thân.

Cúi đầu nhìn xuống thì thấy, hóa học lỏng nhiều sắc tố nhập ly nhưng mà cô chưa biết là gì đang được hòa nhập nhau, nhìn thiệt sặc sỡ.
Đường Thư Nguyệt ở bên cạnh đang được cười cợt hì hì với cô: “Đừng khách hàng khí, mặc dù sao thời điểm ngày hôm nay cũng chính là tớ mời mọc, cậu ko thể cứ húp nước cốt chanh mãi chứ?”
Ôn Dĩ Ninh lại cúi đầu nhìn vài ba chuyến hóa học lỏng ko rõ ràng nhập tay, nuốt điều cự tuyệt lại.
Bình thông thường cô ko húp rượu.

Nhưng mặc dù sao người tớ cũng dụng tâm chúc mừng bản thân, cô vẫn cảnh giác dán môi lên trở nên ly, nhấp một ngụm.
Vị siro chua nhuốt nhuốt ngọt ngọt hòa quấn với nước soda bạc hà tiến công nhập vị giác, vị ngon cho tới bất thần, ko hề đem chút đụng chạm này.
Ôn Dĩ Ninh nhịn ko được lại nhấp nhì ngụm, ngay tắp lự nghe thấy ở bên cạnh vang lên giờ đồng hồ trêu chọc ghẹo.
“Tớ đương nhiên biết cậu ko húp rượu, huống hồ nước tiếp tục muộn vì vậy rồi, sao tớ dám cho tới cậu húp rượu chứ.”
Đường Thư Nguyệt nhờ vào địa điểm của Ôn Nghi Ninh, sử dụng cùi chỏ đụng chạm nhập cô.

"Cậu nhìn cậu chuồn, đến mức độ ra phía bên ngoài nghịch ngợm cũng cần giành thủ vị anh trai bại liệt của cậu không tồn tại ngôi nhà, đem cậu đi dạo thế này coi như nhằm cậu thưởng thức cuộc sống đời thường chuồn."
Nói xong xuôi, cô lại ráng lấy ly của tớ cụng cụng với ly của Ôn Dĩ Ninh, rằng tiếp: “Với cả, cậu cũng thiệt là, cậu cũng chính là người cứng cáp rồi, sao nhưng mà đi dạo thôi cũng cần cảnh giác vì vậy chứ? Thế nào thì cũng cần ngóng đến thời điểm bữa tối anh trai cậu bận ko ở trong nhà mới mẻ đồng ý chuồn.”
“Tớ cũng ko biết, đơn giản đem chút kinh hãi hãi.” Ôn Dĩ Ninh mượn việc hấp thụ nước lấp vệt xúc cảm chủ yếu bản thân, vận tốc rỉ tai chậm chạp rãi, “….

Dù sao cũng chính là anh trai tớ, anh ấy ở trong nhà, tớ như nhận ra cha mẹ vậy.”
Mấy ngày trước Đường Thư Nguyệt đều hứa cô tuy nhiên đều là khi Thẩm Tự Chi ở trong nhà, cô lại không đủ can đảm ra phía bên ngoài nhập bữa tối chỉ đành kể từ quăng quật.
Tối ni Thẩm Tự Chi nhắn tin cẩn cho tới cô, rằng đem việc đột xuất, cần khuya mới mẻ hoàn toàn có thể về được.

Lúc này cô mới mẻ dám cho tới điểm hẹn.
“Ừmmm.” Đường Thư Nguyệt kéo dãn tiếng nói, “Tớ cũng hoàn toàn có thể nắm rõ, lúc này tớ nhưng mà về nhận ra tía u, Chắn chắn cũng kinh hãi vậy thôi.”

Xem thêm: Bắn cá đổi thưởng là gì? Kinh nghiệm chơi bắn cá đổi thưởng luôn thắng

Cô ngồi ngay ngắn, quan sát về phía Ôn Dĩ Ninh tràn tò lần, “Nhưng nhưng mà tớ vô cùng khó khăn hiểu, nhì người những cậu tuổi thọ cũng ko chênh chéo từng nào, trai đơn gái cái ở và một cái ngôi nhà, thiệt sự là không tồn tại xúc cảm gì sao?”
Ánh đôi mắt Ôn Dĩ Ninh lóe lóe, tách nặng trĩu lần nhẹ: “Ngày thông thường người nào cũng bận việc của những người đấy, thiệt đi ra cũng chả đem bao nhiêu thời hạn xúc tiếp cùng nhau.”
“Thế à.” Đường Thư Nguyệt hiểu đi ra, gật gật đầu, lại nằm trong cô cụng ly, “Không sao cả, bên trên đời này ở đâu nhưng mà không tồn tại cỏ chứ, tụi mình thỏ ko ăn cỏ ngay sát hố, tối ni nỗ lực thao tác chịu khó, rằng ko chừng còn hoàn toàn có thể đặt mua bên trên điểm.”
Ánh đôi mắt Đường Thư Nguyệt quét tước một vòng từng hội ngôi trường, tự nhiên nhì đôi mắt sáng sủa người, mách bảo ống ống tay áo Ôn Dĩ Ninh: “Ai, cậu nhìn mặt mày bại liệt tề, đem cần ko tồi tệ không?
Ôn Dĩ Ninh không tồn tại hào hứng hương thụ trai rất đẹp, đem lệ “ừ, ừ” nhì giờ đồng hồ.
“Người ở bên cạnh bại liệt ko thấy rõ mặt mày, tuy nhiên dáng vẻ người ko tệ 1 chút nào ha….” Đường Thư Nguyệt đứng lên, thơm gió máy với cô, “Đợi tớ chuồn toilet loại, khi về sẽ hỗ trợ cậu nhìn coi anh tớ nhìn thế này.

Cậu đợi ở phía trên chuồn, đem ai cho tới bắt chuyện, cậu chớ quan hoài, nhắn tin nhắn ngay lập tức cho tới tớ, tớ quay trở lại ngay tắp lự.”
Ôn Dĩ Ninh gật gật đầu, ôm ly nước tiếp tục húp được 1/2 lên, nhìn qua chuyện có vẻ như ngoan ngoãn ngoãn thực sự.
Đợi Đường Thư Nguyệt chuồn rồi, Ôn Dĩ Ninh thay cho thay đổi một kiểu tự do thoải mái rộng lớn, nhờ vào sô trộn, tương đối cúi thấp đầu, nỗ lực giảm sút xúc cảm tồn bên trên của tớ.
Cho mặc dù cô không thích người xem lưu ý cho tới bản thân, nhưng mà đem người lại quan trọng đặc biệt vì thế cô nhưng mà cho tới.
Ví dụ như lúc này.
Đường Thư Nguyệt vừa phải chuồn ko được bao lâu, Giang Trí Lâm ko biết kể từ đâu chui đi ra, xuất hiện tại trước mặt mày cô.
Rõ ràng là đem sẵn sàng mới mẻ cho tới, nhập tay anh tớ ráng một chén rượu, cười cợt tủm tỉm nhìn cô: “Lâu vượt lên trên ko bắt gặp ha, cô Ôn.”
Ôn Dĩ Ninh lưu giữ chặt cái ly nhập tay, cảnh giác sẵn sàng đứng lên bất kể khi này, làm cho hóa học lỏng nhập ly văng lên trên bề mặt anh tớ.
“Lâu gì nhưng mà lâu.” Giọng điệu của cô ý ko đảm bảo chất lượng, “Tôi vừa phải sẵn sàng báo công an, cáo giác anh tội quấy rối.”
Từ chuyến trước bắt gặp Giang Trí Lâm ở ĐH Hải Thành cho tới lúc này, một khoảng tầm thời hạn nhiều năm vì vậy, đa số thường ngày cô đều cảm nhận được một đóa hoả hồng.
Ký thương hiệu là Giang Trí Lâm.
Cho mặc dù cô đem đòi hỏi nhân viên cấp dưới gửi gắm hoa trả về, đối phương vẫn vô cùng hạnh phúc nhằm người tớ gửi gắm hoa thêm nữa.
Cô nên sớm dự đoán được, loại tình huống này, anh tớ xác định tiếp tục tương tự âm hồn ko tan.

Giang Trí Lâm nghẹn họng, miễn chống nở nụ cười: “Con gái đều mến hoa tươi tỉnh, anh nghĩ về thường ngày cảm nhận được hoa, tâm lý của em Chắn chắn cũng tiếp tục đảm bảo chất lượng rất là nhiều.

Hơn nữa, em ko cần cũng đã nhận được rồi sao?”
Ôn Dĩ Ninh trang nghiêm lưu giữ lại một trận, gật đầu coi như đồng ý: “Nếu anh ko nhằm ý, tôi về lục lại thùng rác rưởi, chắc chắn là hoàn toàn có thể trả lại toàn cỗ cho tới anh.”
“……”
Giang Trí Lâm nhanh gọn lẹ xua tay: “Thế thì ko cần thiết.”
“Ừm.”
Ôn Dĩ Ninh “ừm” một giờ đồng hồ, ko hề nhằm ý cho tới anh tớ.
Giang Trí Lâm bị giá buốt nhạt nhẽo, nụ cười cợt càng tăng cứng ngắc, lại ko hề đem ý nghĩ về kể từ bỏ: “Cô Ôn, em cho tới điểm này, chúng ta trai em ko nhằm ý sao?.....Hay là, nhì người tiếp tục chia ly rồi?”
Ôn Dĩ Ninh liếc nhìn anh tớ một chiếc, ngán chả buồn gặp mặt gì với anh tớ, thẳng bấm ngỏ địa hình, nhắn tin cẩn cho tới Đường Thư Nguyệt.
Giang Trí Lâm nghĩ rằng Ôn Dĩ Ninh ko vấn đáp bản thân, đó là đồng ý với suy luận của anh ý tớ.

Vì thế fake cỗ vui nhộn rằng tiếp: “Anh tiếp tục rằng nhưng mà, loại SV còn ko ra phía bên ngoài xã hội ko phù hợp nhằm yêu mến đâu, cô Ôn cũng muốn suy sét anh chút không?”
“Anh rằng thiệt, anh tiếp tục sớm chia ly với Vương Ninh Ninh rồi, giờ anh mong muốn theo dõi xua đuổi em, ko biết em hoàn toàn có thể cho tới anh thời cơ này không?”
……
Đối với góc nhìn đem tính xâm lăng của Giang Trí Lâm, sau cùng Ôn Dĩ Ninh cũng buông địa hình xuống, nhìn trực tiếp nhập đôi mắt anh tớ.
“Cũng ko cần là ko thể cho tới anh thời cơ này.” Cô buông loại ly bên trên tay xuống, dang rộng lớn nhì tay, góc nhìn cong cong, “Tôi gọi Đường Thư Nguyệt quay trở lại ngay lập tức lúc này, anh rằng lại những điều vừa phải rồi một lần tiếp nữa, nếu như cô ấy đồng ý, tôi tiếp tục cho tới anh thời cơ này.”
“……”
Sắc mặt mày Giang Trí Lâm trở thành khó khăn coi: “Em thiệt sự gọi cô ấy quay trở lại ngay tắp lự hả?”
Ôn Dĩ Ninh gật gật đầu, giọng điệu trở nên khẩn, “Dù sao tôi mong muốn lần chúng ta trai, cũng cần được cô ấy cho tới đánh giá nữa, anh rằng đem đích thị không?”
Ánh đôi mắt thỏa mãn nhu cầu dời ngoài vẻ mặt mày xanh rì mét của Giang Trí Lâm, Ôn Dĩ Ninh còn còn chưa kịp tịch thu tầm đôi mắt, đùng một phát đụng chạm cần một hai con mắt cơ hội bại liệt ko xa thẳm.
Khóe môi cong cong đùng một phát cứng đờ.
Đôi đôi mắt ấy chỉ liếc nhìn cô một cơ hội lãnh đạm, thế nhưng mà tiếp tục làm cho tâm thuật cô rối bời không còn cả lên.
Thẩm Tự Chi…..sao anh ấy lại ở đây?

Xem thêm: cự long thức tỉnh

Đợi cô nhìn lại lần tiếp nữa, người nam nhi tiếp tục xoay đầu chuồn, chỉ nhằm lại cho tới cô một bóng sườn lưng ngồi bên trên ghế sô trộn.
Vài giây sau, anh và Trần Tự ngồi đối lập cùng với nhau đứng lên, thong từ tốn thả tách ngoài sàn bar.
Thời gian dối tương tự bị ngừng hoạt động ngay lập tức thời điểm hiện nay, tất cả xung xung quanh đều như đang thực hiện nền.
Không quan hoài cho tới Giang Trí Lâm đang được thất lạc hứng ngồi ở bên cạnh, lúc này trong tim Ôn Dĩ Ninh chỉ với lại hình hình họa Thẩm Tự Chi khi tách chuồn.

Trước khi anh đi ra cửa ngõ, ko biết là cố ý hoặc vô tình, lại ngước về phía cô, giá buốt nhạt nhẽo liếc đôi mắt một chiếc.
Rõ ràng điều tiết nhiệt độ chừng ở sàn bar ngỏ vô cùng cao tuy nhiên Ôn Dĩ Ninh lại nhịn ko được nhưng mà giá buốt không còn từ đầu đến chân.
Chắc chắn anh tiếp tục nhận ra cô rồi.
Chỉ cần thiết anh ko ở trong nhà, cô tiếp tục chạy ngay lập tức cho tới sàn bar rồi, ko biết anh tiếp tục nghĩ về gì về cô nữa.
Nén xuống xúc động mong muốn xua đuổi theo dõi anh lý giải, Ôn Dĩ Ninh ngồi lại bên trên sô trộn, nỗ lực ổn định quyết định lòng tin.
Cô đem chút ăn năn hận rồi.

Nếu khi cô nghe Đường Thư Nguyệt rằng xong xuôi ngước đầu lên nhìn một chiếc là cô hoàn toàn có thể thấy Trần Tự rồi.
Chỉ cần thiết nhận ra Trần Tự thì chắc hẳn rằng cô tiếp tục nhận ra Thẩm Tự Chi.
Cho dù cho có trốn ko xong xuôi nhưng mà bị anh vạc xuất hiện, tối thiểu cũng đều có thời cơ đứng trước anh lý giải một chuyến.
Trong khi mải tâm trí, ghế sô trộn ở bên cạnh nhún mình xuống, Ôn Dĩ Ninh cảm nhận thấy đem người vỗ vỗ bẫy vai bản thân, lòng tin phục sinh lại.
Quay đầu ngay tắp lự nhận ra vẻ mặt mày nghi ngại của Đường Thư Nguyệt, “Cậu làm thế nào thế, tớ mới mẻ chuồn ko bao lâu, sao lại sở hữu cỗ dáng vẻ thất lạc hồn thất lạc vía thế này?”
Ôn Dĩ Ninh thu lại tâm tình, nhấp lên xuống lắc đầu: “Không đem gì, ngần người tí thôi.”
“Ở phía trên nhưng mà cũng ngẩn người được hả.” Đường Thư Nguyệt ko ngờ vực gì, thuận mồm chất vấn một câu, lại gửi chủ đề lịch sự bản thân.
“Lúc tớ quay trở lại quan trọng đặc biệt lưu ý cho tới điểm nhì anh rất đẹp trai bại liệt nhìn qua chuyện, ko ngờ được chúng ta thế nhưng mà chuồn rồi…..Vốn quyết định chụp lén vài ba tấm tạo nên phía trên cho tới cậu coi, tiếc vượt lên trên chuồn thất lạc,….Ơ?”
Cô còn còn chưa kịp rằng không còn câu ngay tắp lự thấy Ôn Dĩ Ninh đứng lên, chạy thoát ra khỏi sàn bar.
Cô vội vàng vàng túm lấy góc áo của cô ý ấy: “Cậu làm cái gi vậy?”
“……Đi ra phía bên ngoài thay đổi bầu không khí, quay về ngay tắp lự à.”