vật trong tay h

                                    
                                              

"Nếu như thế thì sao?" Cô chất vấn lại.

Tiểu Ngũ mỉm cười, đáp: "Tôi tiếp tục trở nên liệt sĩ. Đến khi ấy, nhớ là cho tới nghĩa trang tặng tôi một bó hoa."

Bạn đang xem: vật trong tay h

Đáp án này là câu vấn đáp đổi thay tướng mạo mang lại thắc mắc của cô ấy. Hà Nghiên nhướn mi không thể tinh được, cảnh giác Review anh tao, khẽ nhấp lên xuống đầu: "Không kiểu như."

Câu trình bày ko đầu ko đuôi tuy nhiên Tiểu Ngũ vẫn hiểu. Anh tao ko ngoài nhảy cười: "Giống thì vẫn bị tiêu diệt lâu rồi."

Đang thì thầm, thím Lưu bưng trà kể từ vô nhà bếp rời khỏi, Tiểu Ngũ mặt mày ko thay đổi sắc, vô cùng đương nhiên chuyển làn mẩu truyện. Anh tao kể về những điều đôi mắt thấy tai nghe ở Khu vực Đông Nam Á. Thấy Hà Nghiên ko bao nhiêu hào hứng, vóc dáng lạnh nhạt, ngay lập tức tinh ma ý đứng lên cáo kể từ.

Đợi anh tao lên đường ngoài, Hà Nghiên gọi thím Lưu dọn dẹp đụn tiến thưởng cáp, rồi tự động ráng cái vòng đeo tay lên bên trên lầu. Quay quay về phòng tiếp khách, cô mới nhất há vỏ hộp coi kỹ. Chiếc vòng đeo tay có tính tinh ma khiết cao, vừa vặn coi vẫn biết là sản phẩm có mức giá trị xa xăm xỉ. Nhưng cô ko chú tâm, tháo dỡ lớp gấm cơ rời khỏi. Một vật nhỏ cỡ tấm danh thiếp được bịa phía bên trong lớp lót, dày chừng 0,5cm, mẫu mã tinh ma xảo. Mặt trước là màn hình hiển thị, ở bên cạnh là USB liên kết.

Hà Nghiên ko vô thư chống tức thì, cô cất giấu khoản đồ gia dụng cơ lên đường, như thông thường lệ, ráng cuốn sách cho tới mặt mày hành lang cửa số ngồi hiểu. Đến thân thiết trưa ăn cơm trắng hoàn thành, phía trên chóng một thời gian, cô ráng cuốn sách ban nãy tiến bộ vô thư chống. Cô vẫn ghi nhớ rõ ràng nút nhấn bên trên giá chỉ sách. Sau Lúc nhấn bám theo trình tự động, cái giá chỉ sách áp tường tách lịch sự nhị mặt mày, nhằm lộ cửa nhà sắt kẽm kim loại hẹp nằm trong cái két Fe ở bên cạnh.

Xem thêm: truong tuong tu

Hà Nghiên tâm trí một ít, demo há cửa nhà sắt kẽm kim loại vì chưng mật mã cũ. Mật mã ko hề thay cho thay đổi. Tiếp bám theo, cô dùng tháng ngày Tiểu Ngũ fake mang lại demo há cái két. Quả nhiên, ko ngoài dự trù, bao nhiêu số lượng cơ thực sự password của cái két. Không gian ngoan két ko rộng lớn nên đơn giản dễ dàng nhìn thấy cái USB. Hà Nghiên cảm nhận thấy căng thẳng mệt mỏi, sao chép nội dung của cái USB vô tiện nghi nhưng mà Tiểu Ngũ fake, tiếp sau đó bịa USB về địa điểm cũ.

Mặc cho dù chỉ rơi rụng nhị phụ vương phút, tuy nhiên người Hà Nghiên sập giàn giụa các giọt mồ hôi. Chờ Lúc giá chỉ sách quay về địa điểm thuở đầu, ngược tim vẫn đập loàn ko thôi. Cô không đủ can đảm ra phía bên ngoài tức thì, ngồi nấn ná vô chống một thời gian, thay đổi bừa một cuốn sách bên trên giá chỉ, thản nhiên thoát ra khỏi thư chống.

Cô kiên trì chờ đón thêm thắt nhị ngày, tiếp sau đó dò thám cớ bắt gặp Tiểu Ngũ, đem loại cơ mang lại anh tao. Tiểu Ngũ phấn khích, hít một khá thiệt sâu sắc lấy lại điềm đạm. Lúc ngay sát lên đường, anh tao chất vấn cô: "Có hối hận hận không?"

Cô ko đáp, khá buông rủ tầm đôi mắt.

Xem thêm: trở về 1981

Tiểu Ngũ mỉm mỉm cười, nhắn gửi dò: "Để chắc hẳn rằng vô bao nhiêu ngày cho tới, chớ nhằm lộ sơ hở, hóng thông tin của tôi. Chúng tôi tiếp tục nỗ lực đáp ứng an toàn và đáng tin cậy mang lại chị."

Từ lâu, Hà Nghiên dường như không màng cho tới tử sinh của chủ yếu bản thân, nghe vậy, cô chỉ rướn môi, đáp: "Cảm ơn." Dừng một thời gian, cô trình bày tiếp: "Nếu như tôi bị tiêu diệt, hãy nghĩ về cơ hội báo mang lại ông chồng tôi biết, xin xỏ anh ấy thay cho tôi sống và làm việc cho thiệt đảm bảo chất lượng."

Tiểu Ngũ sửng oi, bấy giờ mới nhất hiểu ông chồng vô lời nói của cô ấy đó là Lương Viễn Trạch. Anh tao xúc động, ko trình bày nhảm, gật đầu đồng ý: "Được."