vạn thiên sủng ái

                                    
                                              

Hạ Hạ nài phép tắc được mượn vẹn toàn văn một quãng nhập chương "Xuân kỳ bất ý" của fanfic " Giang Nam cố sự" của Chiêu Khang. Tất cả đều là vì một chốc "nhàn cư vi bất thiện", ước khách hàng ném đá nương tay~

***

Bạn đang xem: vạn thiên sủng ái

Bao Công coi hài tử giật thột banh đôi mắt, sau này lại như 1 con cái Mèo con cái bị hăm dọa hoảng sợ tuy nhiên tròn trĩnh xoe đôi mắt không thay đổi thế nằm úp mặt ngửng đầu ấy tuy nhiên siêng chăm coi ông. Tóc bên trên đầu sở hữu chút nghiền loàn, lại thêm thắt đuôi đôi mắt vẫn còn đấy sưng, Triển Chiêu ko biết bạn dạng thân thích coi ngộ nghĩnh nằm trong xứng đáng thương cho tới thế này. Bao Công ko nhịn được , vực dậy tiến bộ cho tới mặt mũi nệm ngồi táp vào kề bên hài tử, đem mu bàn tay đánh giá sức nóng phỏng bên trên trán chàng "Hạ bức rồi, tuy nhiên lát nữa cũng nên nhờ Tiên Sinh soát lại đi!"

"Dạ..."

"Nếu ham muốn, hãy cứ ngủ thêm 1 chút!" Bao Công đem tay vén lại vài ba sợi tóc loà xoà bên trên trán chàng, "trời đang được sập tuyết, ko cần thiết vội vàng đi ra ngoài!"

"Tuyết rơi ạ?" Triển Chiêu hưng phấn nhổm dậy "Phụ thân thích, tất cả chúng ta...."

Nói đoạn ngay tắp lự kịp lúc yên lặng bặt. Chẳng lẽ lại gọi thân phụ nằm trong lên đường ném tuyết? Hãy cứ nên ngóng Triệu Hổ nằm trong Bạch Ngọc Đường thôi.

Bao Công khó khăn hiểu nheo đôi mắt coi cỗ dáng vẻ ham muốn phát biểu tuy nhiên không đủ can đảm tỏ bày của hài tử, trong thâm tâm bỗng nhiên một cỗ sâu cay. Chính ông cũng ko lí giải rõ rệt được nỗi tư vị này, có lẽ rằng là một trong những chút ngưỡng mộ Công Tôn Sách, hài tử ông những Khi ham muốn loại trừ tâm tình đều ko ngần lo ngại nằm trong tiên sinh phát biểu không còn đi ra. Cũng có lẽ rằng là một trong những chút nghẹn ngào buồn tủi, cho tới thời điểm ngày hôm nay địa điểm của ông nhập đôi mắt hài tử đều là Bao Thanh Thiên Bao long loại người người kính nể, chứ không cần cần là một trong những kể từ phụ sở hữu tấm lòng thật tâm mộc mạc, tấm lòng không còn thảy đều chỉ vì như thế người con.

"Chúng tao như vậy nào? Có chuyện gì, sao con cái ko phát biểu tiếp?"

Xem thêm: chăn nuôi toàn nhân loại

"Phụ thân thích....hài nhi.....hài nhi...không tồn tại gì ạ!"

"Chiêu nhi, tao là gì của con?"

Triển Chiêu cả kinh, tức thời trí tuệ hồ nước loại láo lếu loàn. Ngàn vạn lượt chàng cũng ko nghĩ về cho tới thân phụ vì như thế tâm tư nguyện vọng của chàng tuy nhiên một trận nhức lòng.

"Phụ thân thích...hài nhi....chỉ là, con cái không đủ can đảm.....!" Triển Chiêu cúi đầu vân vê vạt áo, ko ngoài sở hữu chút tủi thân thích.

"Ta là thân phụ của con cái, sở hữu gì lại ko dám? Ta nhập đôi mắt con cái là kẻ thân phụ loại tể hung tợn lắm hoặc sao?"

"Phụ thân thích, hài nhi vô cùng một ít cũng không tồn tại nghĩ về như vậy! Phụ thân thích là kẻ thân phụ vĩ đại nhất tuy nhiên con cái từng được thấy. Cầu thân phụ tin cậy tưởng hài nhi!" Triển Chiêu nghe thân phụ thương tâm giãi tỏ, ngay tắp lự hốt hoảng gấp rút cầm lấy bàn tay ông.

Xem thêm: trở thành mẹ kế của nam chính

"Vậy thì con cái sở hữu gì cần thiết cất giấu ở trong thâm tâm, cứ phát biểu không còn đi ra với thân phụ đi!"

"Phụ thân thích, hài nhi đơn thuần ham muốn...muốn...nằm trong thân phụ ra bên ngoài nghịch ngợm...nghịch ngợm tuyết tuy nhiên thôi..." Triển Chiêu xấu hổ thùng xấu xí hổ, ở vật xuống cất giấu mặt mũi trốn nhập gò chăn bông.

Bảo Công ngẩn người khoảnh khắc, như vậy nào thì cũng ko thể ngờ cho tới hài tử là ham muốn nằm trong ông như bao cặp thân phụ con cái mái ấm không giống hạnh phúc đùa giỡn.