truyện vụng trộm

                                    
                                              

Tang Trĩ ko phân phát hình thành nơi nào phi lý.

Cúp điện thoại thông minh, Tang Trĩ phanh địa hình lên coi lịch. Tính toán hỗ tương thì phân phát hình thành, bất tri bất giác vẫn sát một tuần rồi cô ko lên đường trả cơm trắng trưa cho tới Đoàn Gia Hứa nữa.

Bạn đang xem: truyện vụng trộm

Không biết vì thế sao vừa vặn nghe đoạn giọng điệu ban nãy của Đoàn Gia Hứa, Tang Trĩ lại thấy chột dạ.

Sợ bản thân quên rơi rụng chuyện này, trước lúc lên đường ngủ Tang Trĩ còn quan trọng bịa báo thức. Ngày ngày tiếp theo tỉnh dậy, cô mò mẫm một chiếc Clip dạy dỗ nấu bếp nhưng mà bản thân cảm nhận thấy khá hào hứng, ở lỳ bên trên nệm coi lên đường xem xét lại bao nhiêu chuyến, tiếp sau đó mới mẻ lên đường nhập chống phòng bếp.

Tang Trĩ vừa vặn thực hiện vừa vặn test vị, xúc cảm ngày hôm nay nấu nướng còn ngon hơn nhiều những chuyến trước.

Cô liếm liếm nước tương mặt mũi khóe môi.

Thầm suy nghĩ, nếu như không thì lát nữa phát biểu với Đoàn Gia Hứa, trong vòng thời hạn này cô ko qua loa địa điểm anh là vì thế cần ở trong nhà cay đắng luyện tay nghề?

Suy suy nghĩ thiệt lâu.

Tang Trĩ cảnh giác từng li từng tí một tô điểm vỏ hộp cơm trắng, chứa chấp nhập vào bên trong túi rồi đi ra cửa ngõ. Cô đo lường thời hạn vô cùng chuẩn chỉnh, ngồi tàu năng lượng điện ngầm, khi cho tới bên dưới lầu công ty lớn của Đoàn Gia Hứa thì vừa vặn tầm giờ ăn trưa.

Đến cũng rất nhiều lần rồi nên Tang Trĩ ko nhằm Đoàn Gia Hứa trở xuống đón, cô thẳng nhập cầu thang máy tăng trưởng.

Có lẽ vì thế là giờ cơm trắng trưa nên cửa ngõ chống thao tác làm việc ko khóa.

Tang Trĩ lên đường nhập, tuy nhiên lại ko thấy Đoàn Gia Hứa tại vị trí ngồi của anh ấy. Cô chớp chớp đôi mắt, lấy điện thoại thông minh đi ra gửi cho tới Đoàn Gia Hứa một lời nhắn.

Một người nam nhi nhập đám nhận ra cô, sửng nóng bức va nhập vai người ngồi tiếp mặt mũi, tiếp sau đó dữ thế chủ động bắt chuyện với cô: “Chị dâu, lão đại lên đường Tolet rồi, chị cứ ngồi xuống trước lên đường vẫn.”

Xem thêm: truyện vô tận đan điền

Bị một người nam nhi rộng lớn tuổi hạc rộng lớn gọi bản thân là chị dâu, Tang Trĩ đem đôi khi rơi rụng đương nhiên. Cô nhẹ dịu gật đầu, tiếp cận địa điểm của Đoàn Gia Hứa ngồi xuống, lấy nhị vỏ hộp cơm trắng vào bên trong túi đi ra.

Tang Trĩ vừa vặn phanh nắp vỏ hộp đi ra ngay lập tức đem người tiếp cận chất vấn ngay: “Chị dâu, sao dạo bước này sẽ không thấy chị cho tới trên đây vậy?”

Cô xoay đầu.

Lúc đang được mong muốn vấn đáp thì đùng một cái nhận ra thân thiết hình họa của Đoàn Gia Hứa ở phía xa cách xa cách. Cô ngay tắp lự ngậm mồm, ánh nhìn cố định và thắt chặt bên trên người anh.

Đoàn Gia Hứa tiếp cận, rũ mi đôi mắt coi cô: “Đến lâu chưa?”

Tang Trĩ: “Vừa cho tới.”

Anh kéo loại ghế ở bên cạnh ngồi xuống, tự nhiên lại gọi thương hiệu cô: “Chích Chích.”

Tang Trĩ ngấc đầu: “Dạ?”

Đoàn Gia Hứa liếc đôi mắt, miễn chống nói: “Người tớ chất vấn em tề, sao lại ko trả lời?”

Xem thêm: cận chiến pháp sư

“…”

Chủ đề bị anh dời lực xem xét lại được kéo quay trở lại.

Không biết liệu có phải là kinh hãi Đoàn Gia Hứa cảm nhận thấy ko sung sướng hay là không, Tang Trĩ tự dự coi chằm chằm anh bao nhiêu giây, cảnh giác chầm chậm trễ thổ lộ vẹn toàn nhân bản thân mới mẻ suy nghĩ được ban sáng: “Em thấy món ăn em nấu nướng ko được ngon cho tới lắm.”