truyện tuyệt không thể tả

tuyet-khong-the-ta

Nguồn ảnh: Pinterest

Bạn đang xem: truyện tuyệt không thể tả

Thẩm Đạc mới mẻ kể từ doanh trại về, vừa phải bước đi vô cửa ngõ vẫn nhận ra Thẩm Đốc quân ngồi bên trên ghế sô trộn, trong miệng được ngậm tẩu dung dịch, góc nhìn tia góc cửa vẫn lâu lắm rồi, khi anh vô cho tới cửa ngõ thì ko kịp dời cút, bị anh tóm được.
Thế là Thẩm Đốc quân xoay đầu quý phái nhìn bài xích vị trước mặt mày, chính thức, “A Trân ơi….”
Thái dương của Thẩm Đạc nảy lên, đứng ở bậc thang, nói: “Có gì thì trình bày.” Cứ động một chút ít là lại núm bài xích vị của u rồi gọi thương hiệu, người vẫn bị tiêu diệt cũng trở nên ông gọi mang lại sinh sống dậy.
Thẩm Đốc quân như được quánh xá, buông ngay lập tức bài xích vị xuống, loại trừ vứt không còn những câu nói. và đã được kiềm nén lâu nay như như loại trừ đậu: “Hôn sự của con cái và mái ấm bọn họ Tiết liệu có phải là nên nhắc tới vào một trong những ngày chắc chắn không?”
Nhìn vô Thẩm Đạc, cuộc sống của anh ý trừ quân team đi ra thì sale cướp gần như là toàn cỗ thời hạn, cho tới nỗi chuyện hôn nhân gia đình rưa rứa lời nói của những người xưa ‘cứ thế tuy nhiên làm’, vậy nên với mệnh lệnh phụ vương mệnh lệnh u cũng không tồn tại cảm xúc gì quá đặc biệt quan trọng, hờ hững đáp: “Tùy ý.”
Trên đời này, nhị kể từ ‘tùy ý’ đó là khó khăn tùy ý nhất, không chỉ có thế chuyện hôn nhân gia đình đại sự, há rất có thể tùy ý được? Thẩm Đốc quân nhăn tít ngươi lại, ko mến cái điệu này của anh ý 1 chút nào, nói: “Gì tuy nhiên tùy ý? Là con cái cưới hoặc phụ vương cưới?”
“Đã là con cái cưới, thì phụ vương vội vàng làm cái gi.”
Thẩm Đốc quân vỗ đùi cái đét, nâng giọng: “Không nên phụ vương vội vàng thay cho con cái sao! Thời buổi này heo cứng cáp quá nhiều, cải White của con cái bị người tao hốt không còn thì con cái nên thực hiện sao?”
Thẩm Đạc không đủ can đảm ca ngợi tặng cái mô tả như này của Thẩm Đốc quân, vì thế vì vậy không khác gì đang được ngầm trình bày anh là một trong những con cái heo cứng cáp.

Nhưng anh chây lười song teo, vấn đáp Thẩm Đốc quân, “Cải White vẫn cứng cáp cũng đâu không nhiều, củ này bị hái thì với củ không giống nhú lên.”
“Cải White nhiều, tuy nhiên cải đảm bảo chất lượng thì ngàn dặm mới mẻ tìm kiếm ra một, con cái cút tìm đến một củ cải White trống rỗng ruột, phụ vương ko nhận!”
Chuyện hôn nhân gia đình của Thẩm Đạc và mái ấm bọn họ Tiết, là vì Thẩm Đốc quân và cụ già nua mái ấm bọn họ Tiết lăm le đi ra.

Thẩm Đạc bận việc quân team, lại sở hữu thật nhiều việc cần thiết vận hành, ko rảnh phân thân ái đi ra tuy nhiên thăm dò hiểu, lại tăng trước ni còn không được thấy qua chuyện vị hít thê của tôi nữa là.
Năm ngoái vốn liếng vẫn lăm le đi ra ngày thực hiện lễ, tuy nhiên vị hít thê này tê liệt của anh ý đùng một phát lại chạy đi ra quốc tế đặng học hành, người anh cả của cô ý ấy dẫn người xua đuổi xuyên suốt suốt cả đêm tuy nhiên không thể bắt lại được.
Thẩm Đạc ko nên thằng ngu, quậy tung thế tê liệt cũng đầy đủ hiểu người tao ko hề mong muốn gả.

Nhất là bao nhiêu năm ngay lập tức ăn uống hàng ngày mặt mày trời Tây, đem bám theo tư tưởng mới mẻ về nước thì sẽ càng ko đống ý với cái thỏa hiệp ‘hợp đồng miệng’ bởi trưởng bối thực hiện đi ra, vậy nên anh càng ko nhằm bụng cho tới hít sự này.
Nhưng phụ vương anh lại ghi nhớ mãi luôn ghi nhớ, khi nào thì cũng xem xét phía cút của vị hít thê ấy, cho tới nỗi khi này đối phương về nước cũng cút chất vấn mang lại rõ rệt.
Thẩm Đạc ko ngoài bức bối: “Việt Châu đâu thiếu hụt mái ấm gia đình quý tộc, ko nên mái ấm bọn họ Tiết là ko thể ư.”
Thẩm Đốc quân lại vỗ đùi, kể lể con cái mái ấm người tao đảm bảo chất lượng nhượng bộ này, sau cuối còn dựng ngón cái, khen: “Con nghĩ về cút, người tao xuất thân ái là gia tộc Trung nó Quý giá, vênh váo chưa? Thời buổi giờ đây, người học tập Trung nó còn được bao nhiêu? Đều chạy đến lớp Tây nó không còn, không tồn tại chút tư tưởng đẩy mạnh truyền thống lịch sử Trung Hoa tất cả chúng ta, sính nước ngoài, thế thì ko được!”
“Cha trị dịch hoặc thăm dò con cái dâu?” Thẩm Đạc thiếu hiểu biết nhiều ông nói điêu những loại này thì với tương quan gì cho tới chuyện hôn nhân gia đình của tôi.
“Đấy là tiện đàng.” Thẩm Đốc quân trở bản thân liếc anh, quan ngại anh ko Chịu thông.
Thẩm Đạc phóng khoáng đáp: “Vậy hấp thụ thiếp mang lại phụ vương đi!”
“Thằng thúi này!” Thẩm Đốc quân quở quang, thấy anh vẫn trực tiếp sinh sống sườn lưng đứng ở đằng ấy, trong cả xúc cảm cũng không tồn tại, cảm xúc với trình bày với anh nữa chỉ tổ tổn hao nước miếng, lại nâng bài xích vị bên trên bàn trà lên, “A Trân ơi…”
“Được rồi, hôm này con cái tiếp tục hứa bắt gặp người tao.” Thẩm Đạc ko kiên trì nỗi, nhấc chân tăng trưởng lầu.
Bấy giờ Thẩm Đốc quân mới mẻ trả bài xích vị về bàn thờ tổ tiên.
Lúc này, Tiết Diệu Dẫn trong nhà đang dần Chịu sự phê bình dạy dỗ của anh ý cả bản thân, về nước được một mon tuy nhiên ko thời nay là được yên tĩnh tĩnh.

Lúc đầu cô còn ko kiên trì, cho tới giờ đây nghe riết rồi tai cũng đóng góp tuyển chọn, tự động hóa miễn kháng.
Tiết Chính Dương lăn kềnh lăn nhị ngược cầu Fe vô tay, thấy Tiết Diệu Dẫn ở liệt bên trên sô trộn nhàn rỗi rỗi, nhìn thế nào thì cũng ko thuận đôi mắt, quay đầu sang một bên quở trách: “Từ khi em về, ko ăn thì ngủ, heo còn ko thoải mái bởi em, em ko kinh hoàng tứ chi suy giảm ư.”
Rồi, rồi, chính thức rồi đấy! Tiết Diệu Dẫn lặng lẽ trợn đôi mắt, lột xơ quýt vô tay: “Ai trình bày, đảm bảo chất lượng xấu xí gì thì heo cũng không trở nên như em, nghe ‘kinh tụng’ thường ngày.”
Tiết Chính Dương nhìn thường xuyên chăm cô thiệt lâu, thấy cô không tồn tại tí xấp xỉ này, ko ngoài nhụt chí.

Yết hầu lăn kềnh vài ba cái, rốt cuộc hắn cũng ko nhịn nỗi nữa, test thăm hỏi dò: “Em về lâu thế rồi, rất nhiều gì rồi cũng nên cút thăm hỏi Thẩm Đốc quân một thứ tự chứ, dẫu sao cũng chính là trưởng bối của em.”

Xem thêm: chồng nuôi từ bé của nhóc câm

Tiết Diệu Dẫn biết trong tâm địa anh trai đang được nghĩ về cho tới điều gì, bĩu môi: “Không nên người thân trong gia đình hoặc bè bạn gì, em cút chỉ tổ tạo nên quan ngại ngùng thôi.”
“Có gì tuy nhiên xấu xí hổ, sau này ko nên người một nhà người nổi tiếng.”
“Đừng trình bày với em, chữ chén bát tuy rằng với 1 đường nét phẩy, tuy nhiên một đường nét mác tê liệt còn ko biết thế nào đấy, anh chớ bảo em nên mặt mày rét dán mông lạnh lẽo.” Tiết Diệu Dẫn phía trên tay vịn sô trộn, tương tự như một chú mèo con cái lười biếng nheo đôi mắt phe phẩy đuôi.
Tiết Chính Dương chỉ dẫn từng bước: “Vậy nên mới mẻ bảo em cho tới Phủ Đốc quân thăm hỏi thú đấy thây, với Khi lại bắt gặp được Thẩm Thiếu soái, đến thời điểm ấy còn ko nên là tiện thủ thỉ yêu thương nữa sao.”
“Nào với chuyện một cô nàng mới mẻ rộng lớn như em dữ thế chủ động tiếp cận trước cửa ngõ chứ, anh là anh ruột em đấy à?”
Tiết Chính Dương chậc lưỡi: “Cả ngày nghe em ca bài xích ca trào lưu tư tưởng mới mẻ, đồng đẳng giới, sao giờ đây lại cần thiết phái nam trước nữ giới sau thế này, trình bày thế này em cũng có thể có cái lý mới mẻ thế?”
“Chuyện này sẽ không giống!”
“Không như là khu vực nào!”
Tiết Diệu Dẫn tức thời ko trình bày nên câu nói., ngay lập tức xua tay vờ vịt ngớ ngẩn đặng lừa qua chuyện chuyện: “Nói với lão già nua trung nó như anh anh cũng thiếu hiểu biết nhiều, em ko trình bày với anh nữa!”
Tiết Chính Dương quyết ko sờn, thì lại nghe gác cổng vô báo: “Cậu công ty, cô công ty, Thẩm Thiếu soái cho tới.”
Hai bạn bè vừa phải nghe thì đều mất mặt hồn, Tiết Chính Dương tiện đà nở nụ cười: “Nhắc Tào Tháo là Tào Tháo cho tới, em trình bày coi như này đây?”
Tiết Diệu Dẫn nhấp môi, tráng lệ và trang nghiêm nói: “Người xưa với câu, những cô nàng ko xuất giá bán thì tránh việc bắt gặp nam nhi xa vời kỳ lạ, vậy nên em rời mặt mày đây!” Tiết Diệu Dẫn dứt câu nói. vẫn nhanh gọn chạy cất cánh ra bên ngoài.
Tiết Chính Dương tức tức giận cho tới ngứa răng, la cô toàn ngụy biện.
Có vẻ Thẩm Đạc vừa phải rời khỏi ngoài tiện đàng ghé quý phái, vẫn mang trong mình một cỗ binh phục hiên ngang và mạnh mẽ và uy lực, chẳng qua chuyện còn thêm 1 cái áo khóa ngoài đen giòn, phần cổ áo dựng đứng lên càng tôn nên hình dạng khuôn mặt sắc bén, khí hóa học nghiêm cẩn nghị, khí khái hào hùng.
Tiết Diệu Dẫn chạy ra bên ngoài tuy nhiên ko về chống bản thân, dán mặt mày vào một trong những cây cột ở hâu phương chi phí sảnh, vừa phải khi được thấy Thẩm Đạc kể từ cửa ngõ rộng lớn cút vô vô, bên dưới tư cơ hội là một trong những người đứng ngoài nhìn vô, thì thiệt sự rất rất hâm mộ.
Mấy bà bà xã lẽ vô mái ấm nghe trình bày Thẩm Đạc đã đi đến, cũng cho tới điểm Tiết Diệu Dẫn nhìn trộm tuy nhiên ngó coi, còn luôn ghi nhớ thảo luận ríu rít.
“Diệu Diệu sao em ko đi ra, trốn ở phía trên nhìn lén thực hiện gì?”
“Diệu Diệu vẫn chính là gái mới mẻ rộng lớn, đương nhiên là ngượng ngùng thùng rồi.”

“Có gì đâu tuy nhiên ngượng ngùng chứ, giờ đây đều là tôn trọng tự tại yêu thương, phái nam bám theo nữ giới, hoặc nữ giới bám theo phái nam cũng đơn thuần thông thường thôi.”
“Đúng thế đích thị thế, nhìn nhiều vô, nhằm coi nơi nào không đúng thì còn bứt đi ra đương khi còn sớm.”
……
Tiết Diệu Dẫn nhìn để ý bóng hình của Thẩm Đạc, mãi đến thời điểm anh vén rèm cút vô, mới mẻ đứng ngay ngắn dậy, vuốt cằm suy tư: “Một anh hùng như Thẩm Thiếu soái phía trên, có lẽ rằng vẫn đứng vô ngàn vạn lớp bụi hoa, lá ko bám thân ái nhỉ?”
Nhóm bà xã lẽ ngày thông thường không tồn tại chuyện thực hiện, chỉ cút sắm sửa khu vực này, tiến công bài xích khu vực tê liệt, vậy nên bao nhiêu chuyện rộng lớn nhỏ vô TP. Hồ Chí Minh Việt Châu này cứ như ở lòng.
Bà Năm nói: “Thật đi ra trước đó chưa từng nhận ra cạnh bên Thẩm Thiếu soái với 1 tấm hồng nhan tri kỉ này, nước ngoài trừ vị bọn họ Tần, với điều năm ngoái vẫn lấy cậu gia chủ bọn họ Hàn, còn nghe kể đã từng đi Bình Châu rồi.”
Những người không giống đều gật đầu phụ họa, bà Tư đùng một phát ghi nhớ cho tới, xua tay: “Không đích thị, ko đúng! Mọi người dân có ghi nhớ ko, Thẩm Thiếu soái và Tưởng Cửu gia với quan hệ ko thông thường mang lại lắm.”
Phàm là chuyện tương quan cho tới Thẩm Đạc, mặc dù Tiết Diệu Dẫn ko cố ý thăm dò hiểu, tuy nhiên cũng nghe được lắm mẩu truyện phía trên tê liệt, tuy nhiên chuyện này thì lần thứ nhất nghe qua chuyện, ko ngoài tò mò: “Không lẽ bà Tưởng ấy là nguyệt lão tình đầu của Thẩm Thiếu soái chăng?”
“Không nên đâu, em nghĩ về coi một anh hùng như Thẩm Thiếu soái, với lúc nào mang lại phụ nữ giới mặt mày mũi không? Nhưng khi tuy nhiên Tưởng Cửu gia và bà xã anh tao kết duyên, Thẩm Thiếu soái còn đặc biệt quan trọng cút tặng đá quý chúc mừng.”
Về chuyện này thì Tiết Diệu Dẫn với biết, tuy nhiên ngờ hoặc: “Hồng Môn và Võ Đang gia thế ngang nhau, Thẩm Thiếu soái và Tưởng Cửu gia cũng hỗ tương quá nhiều tuy nhiên, vậy thì cút tặng đá quý chúc mừng cũng đâu với gì là lớn?”
“Kỳ ở đoạn Thẩm Thiếu soái và bà Tưởng cơ, với 1 bà rộng lớn hoặc tiến công bài xích với chị, ck bà ấy cũng là một trong những anh hùng phổ biến tăm, thứ tự này cũng ở đấy, tận đôi mắt nhận ra Thẩm Thiếu soái cho tới chúc mừng bà Tưởng, tuy nhiên lại ko thèm thăm hỏi tặng quà gì Tưởng Cửu gia.”
Bà Năm lại tiếp câu nói. bà Tư, “Nói cho tới phía trên, tôi lại ghi nhớ cho tới chuyện tặng miễn phí này.

Ngày Diệu Diệu về nước, Thẩm Thiếu soái vốn liếng lăm le cút đón tuy nhiên thân ái đàng lại nhỡ hứa ấy? Tôi nghe đâu là hôm ấy Tưởng Cửu gia cũng ở tê liệt, ko biết vẫn xẩy ra chuyện gì nên Thẩm Thiếu soái nên bám theo hỗ trợ tê liệt.”
Tiết Diệu Dẫn nghe kết thúc, vô đầu vẫn tưởng tượng đi ra một tuồng kịch mái ấm nhiều, khá hưng phấn, tuy nhiên ko hề nhằm ý cho tới chuyện Thẩm Đạc đó là vị hít phu của tôi.
Thẩm Đạc trước đó chưa từng thực hiện chuyện vô công, tuy rằng rằng ko bắt gặp được Tiết Diệu Dẫn, vẫn nhằm lại bao nhiêu tấm vé cút coi ở Bất Dạ Thành, hứa quý khách ngày mai cho tới coi kịch.
Tiết Chính Dương phe phẩy vé, trình bày Thẩm Đạc thao tác làm việc tuyệt lắm.
Tiết Diệu Dẫn kể từ bên phía ngoài cút vô, vội vàng hỏi: “Sao rồi, sao rồi? Các anh trình bày gì thế? Anh ko nên lại buôn bán em cút nữa nhé chứ?”
Tiết Chính Dương núm vé đập nhẹ nhàng lên đầu cô, “Nói gì đấy!”
Tiết Diệu Dẫn ko cố phản kích lại, lật tấm vé đi ra, hầm hừ: “Quả nhiên anh lại cút vớ bở của những người tao rồi!”
“Đúng là không tồn tại chí lớn! Trong đôi mắt em, anh là người buôn bán cút em gái tôi chỉ với 1 tấm vé à?” Tiết Chính Dương trình bày câu nói. chính đạo, ko ngóng Tiết Diệu Dẫn nhếch môi vẫn suy nghĩ rồi chêm thêm 1 câu, “Ít đi ra cũng nên tăng bao nhiêu tấm nữa chứ.”

Tiết Diệu Dẫn dẫu môi: “Nói trước nhé, ngày mai em sẽ không còn cút đâu, anh tự động đồng ý thì anh tự động tuy nhiên cút.”
Tiết Chính Dương đi ra vẻ con trẻ của mình ko thể dạy dỗ được tuy nhiên nhìn cô, nói: “Tiếc thay cho mang lại 1 năm đi ra quốc tế của em, ko học tập được quy tắc xã giao phó thường thì à? Bây giờ đâu vẫn lấy đao chỉa vô em bắt nghiền em cút lấy ck, em cứ bắt gặp người tao trước vẫn, biết đâu vừa phải đôi mắt thì sao nào? Còn nữa, cũng rất có thể kiểm tra cá tính của đối phương, còn nếu không ăn ý thì rất có thể xua đuổi cút sớm tuy nhiên, miễn mang lại về sau tiến công bà xã.”
Hắn trình bày lý lẽ rất rõ ràng ràng, Tiết Diệu Dẫn không tồn tại cơ hội này phản bác bỏ được, nghĩ về cho tới nghĩ về lùi vẫn thấy nếu như chuyện này bản thân ko tự động xuất trận, thì không tồn tại cơ hội này giải quyết và xử lý được, chỉ đành căng domain authority đầu đồng ý.
Tiết Chính Dương thấy phiên bản thân ái vẫn khuyên răn được cô rồi thì thở phào thoải mái.

Xem thêm: dược ngọt truyện

Nhưng Tiết Diệu Dẫn vẫn ghi nhớ cho tới những chuyện tuy nhiên những bà bà xã bàn luận, thấy chuyện này kĩ năng thất bại tiếp tục cao hơn nữa thành công xuất sắc, thiệt tình cút chỉ uổng công thôi.
“Dựa vô trực quan của em, chuyện này sẽ không sao trở thành được, đến thời điểm ấy với thất bại thì anh cũng ko được trách cứ em đâu nhé.”
Tiết Chính Dương ko thèm mang lại cô mặt mày mũi, trực tiếp thừng: “Anh thấy trực quan của em còn yếu ớt lắm.”
“Thật mà!” Tiết Diệu Dẫn ngồi xuống cạnh bên hắn, nói đến những phân tách của tôi, “Theo em được biết, người nam nhi tuy nhiên với ánh trăng sáng sủa là tương đối khó bắt nhất, huống hồ nước chi Thẩm Đạc mặt mày lạnh lẽo như vậy, với lúc đến hè, vô phủ Đốc quân ko nhớ dùng quạt đâu.”
“Em đi ra quốc tế 1 năm, vậy tuy nhiên cũng thăm hỏi tặng quà rõ rệt quá nhỉ, trong cả chuyện người tao với ánh trăng sáng sủa hay là không cũng biết.”
Tiết Diệu Dẫn cũng chây lười vặn lại những câu nói. chế nhạo của Tiết Chính Dương, tiếng nói Chắn chắn nịch: “Chuyện này tương quan cho tới niềm hạnh phúc của đời em đấy, em ko cẩn trọng một chút ít được à? Còn anh đấy, anh cứ chiếu bám theo tiêu xài chuẩn chỉnh của ông nội thôi, còn đối phương đen và trắng thế nào thì cũng ko rõ ràng.”
Tiết Chính Dương trình bày ko lại cô, ko biết cô nghe kể từ đâu bao nhiêu chuyện tủn mủn ấy, vậy nên cũng ko tin cẩn lắm: “Em tê liệt, mong muốn biết thì thăm dò điểm đứng đắn tuy nhiên chất vấn, bao nhiêu cái chuyện vô địa thế căn cứ tuy nhiên cũng tin cẩn.”
“Sao lại vô địa thế căn cứ được, em nghe trình bày quan hệ thân ái Thẩm Đạc và bà Tưởng của Tưởng Cửu gia rất rất tai ác dị đấy!”
Vừa dứt câu nói., Tiết Chính Dương càng ko tin cẩn, “Bớt trình bày bừa lại cút, trước đó bà xã Tưởng Cửu gia còn cho tới mái ấm tất cả chúng ta bốc dung dịch, là anh nhà tù mạch mang lại đấy.

Thẩm Thiếu soái tuy rằng thân quen biết người tao, tuy nhiên anh lại thấy không phải như em trình bày đâu, em chớ với tuy nhiên đoán non đoán già nua.”
“Ồ? Anh vẫn bắt gặp qua chuyện bà Tưởng ư?” Tiết Diệu Dẫn vừa phải nghe là hào hứng lại nổi lên, nhấp lên xuống lư cánh tay hắn mong muốn hóng hớt.
Tiết Chính Dương buồn bực: “Rốt cuộc là em với hào hứng với ai đấy hả?”
Tiết Diệu Dẫn giàn giụa hùng hồn, lý lẽ: “Em không tồn tại hào hứng với ai không còn, em chỉ mất hào hứng với chuyện quá khứ thôi.”
Tiết Chính Dương đẩy cái trán của cô ý đi ra, vô nằm trong coi thường bỉ cái vẻ mặt mày hưng phấn giàn giụa tò mò mẫm vì thế hóng hớt của cô ý.

Đọc Truyện