truyện tranh đạo tình

Chương 44: Lấy công chuộc tội

Tề Mặc bịa đặt Ly Tâm ngồi ở bên cạnh hắn. Ly Tâm toàn thân thiện nhức nhối, khuôn mặt Trắng bệch, cô tựa nguồn vào vai Tề Mặc thở hào hển.
Tề Mặc lên tiếng: "Tội bị tiêu diệt rất có thể miễn, tuy nhiên tội sinh sống khó khăn tha bổng. Chỉ vì thế một người thanh nữ, cô suýt nữa thực hiện hỏng plan của tôi. Tôi vô cùng ko được cho phép người của tôi phạm cần sai lầm đáng tiếc như vậy". Mặc cho dù tiếng nói hắn vô nằm trong nghiêm trang xung khắc tuy nhiên tay hắn nhẹ dịu tẩm quất xung quanh chỗ bị thương bên trên ngực Ly Tâm.
Nghe Tề Mặc rằng vậy, Ly Tâm biết việc thực hiện của cô ấy tác động cho tới plan của Tề Mặc, suýt nữa kéo hắn xuống bùn. Cô ko nghĩ về xa xôi xôi như thế, chỉ hành vi theo dõi quán tính chủ quan. Ly tâm cũng ko ngờ chỉ vì thế đợi cô, Tề Mặc rời khỏi tay chậm trễ nhì mươi giây, cả đám mới nhất lâm vào tình thế thực trạng nguy hại, khiến cho Tề Mặc bị mất không ít nằm trong hạ vô cuộc đọ mức độ này. Nếu Tề Mặc ko rằng, Ly Tâm thiệt sự không hiểu biết rốt cuộc cô sai ở điểm này.
Hóa rời khỏi trên đây mới nhất là sai lầm đáng tiếc nhưng mà Tề Mặc bắt Ly Tâm nom nhận. Việc thực hiện của cô ấy tổn hại mang đến hắn, trên đây mới nhất là then chốt. Sớm biết như thế Ly Tâm dường như không khai tuốt tuồn tuột. Cô bất giác nhíu ngươi, chỉ trách cứ phiên bản thân thiện không hiểu biết những chuyện giang hồ nước nên ko tóm được tâm tư nguyện vọng của Tề Mặc. Xem rời khỏi trong tương lai cô cần thiết để ý rộng lớn vừa mới được.
Ly Tâm tựa người vô ngực Tề Mặc, bàn tay vẫn còn đấy run rẩy run mang ra chiến lợi phẩm, đưa tới trước mặt mũi hắn: "Tôi nhìn thấy đặc điểm này nên mới nhất chậm trễ chứ không cần trọn vẹn vì thế người phụ nữ giới đó".
Tề Mặc nhận ra khá cau ngươi. Hắn tức thời tách bàn tay ngoài eo Ly Tâm vắt lên coi. Ánh đôi mắt hắn càng trở thành rét lùng, hắn tảo thanh lịch chất vấn Ly Tâm: "Cô nhìn thấy ở đâu?"
Đám Hồng Ưng, Hoàng Ưng không thể tinh được khi nom vô loại vô tay Tề Mặc. Cái vòng tròn trặn chúng ta ko thấy khi nào tuy nhiên khuôn cúc áo chúng ta từng bắt gặp ở biển cả anh túc. Đó là tranh bị nguy hại nhưng mà máy dò xét mò mẫm của mình cũng ko phát hiện. Ly Tâm lấy được rất nhiều như thế, mức độ sát thương chắc hẳn rằng tiếp tục rất rộng.
Thấy vẻ mặt mũi Tề Mặc không thể tức tức giận nhưng mà âm trầm rét lùng, Ly Tâm hít một khá rồi kể từ từ ngỏ miệng: "Tôi vô chống giám sát camera nhằm mò mẫm hình hình ảnh đảm bảo chất lượng mang đến anh. Nhìn thấy loại này ở chống tra tấn, tôi mới nhất cho tới cơ và lấy không còn chuồn. Tôi thiệt sự mong muốn hùn anh mò mẫm hội chứng cứ. Nếu ko cần vì thế chuyện cơ, tôi cũng ko làm mất đi thời gian".
Câu rằng của Ly Tâm sở hữu tám phần thiệt nhì phần fake, cô tin cẩn Tề Mặc ko thể phát hiện. Trên thực tiễn cũng vì thế lấy loại technology cao này, cô mới nhất chậm trễ mất mặt nhì mươi giây Tề Mặc giành cho cô.
Tề Mặc đựng giọng rét như băng: "Lắm chuyện. Tôi thao tác làm việc còn cần thiết sự hỗ trợ của cô? Nếu tôi ko tóm chắc hẳn thì rất có thể thực hiện gì?". Vừa rằng, hắn một vừa hai phải fake bao nhiêu khuôn cúc mang đến Hồng Ưng rồi một tay ôm eo Ly Tâm, một tay kể từ từ tẩm quất chỗ bị thương của Ly Tâm.
Tuy ngữ khí của Tề Mặc vẫn còn đấy nghiêm trang xung khắc tuy nhiên vẻ mặt mũi hắn không thể kinh hãi như trước đó, Ly Tâm thở phào thoải mái. Cô trề môi: "Không cần thiết thì thôi". Ly Tâm biết Tề Mặc vẫn dám động thủ, chắc hẳn rằng hắn vẫn sở hữu sách lược đảm bảo sự an toàn và tin cậy. Cô đơn thuần vô tình vớ được, thuận tay vớ được nhưng mà thôi.
"Đưa mang đến tôi xem". Tề Mặc cau ngươi thấy lúc Ly Tâm xoay chuồn xoay lại cổ tay tím bầm của tớ.
Ly Tâm ngay tắp lự vắt cuộn băng fake mang đến Tề Mặc. Cô rằng bất mãn: "Tôi nhận được ở chống giám sát cơ. Lần này, tội sinh sống chắc hẳn cũng rất có thể được miễn rồi chứ". Cảm giác Tề Mặc không thể tức giận bản thân, Ly Tâm tức thời cao giọng thương lượng. Về đặc điểm đó ko thể ko thừa nhận kỹ năng để ý đường nét mặt mũi quá đảm bảo chất lượng của Ly Tâm.
Tề Mặc fake cuộn băng mang đến Lập Hộ. Lập Hộ ngay tắp lự cắm vô vô tuyến trước mặt mũi. Hình hình ảnh hiện tại bên trên screen khiến cho bao nhiêu người nam nhi nhăn mặt mũi. Quả nhiên là chiến lợi phẩm ko tệ.
Hoàng Ưng vỗ tay cười cợt lớn: "Thế này càng sở hữu mức độ thuyết phục rộng lớn. Lam Bang, thứ tự này tôi tiếp tục bắt những người dân trả giá".
Hồng Ưng trở lại nom Ly Tâm gật đầu: "Tốt lắm. Vụ này cô thực hiện rất rất tốt".
Nghe khẩu khí của bao nhiêu người nam nhi, Ly Tâm tức thời hiểu rời khỏi, quả thật cô đoán, Tề Mặc mong muốn phản công Lam Bang. Tuy nhiên, trên đây ko cần là chuyện cô xứng đáng bận tâm. Hiện bên trên cô chỉ quan hoài cho tới thái phỏng của Tề Mặc. Vết thương của cô ấy còn ko lành lặn hẳn, cô không thích bị thương tăng.
Tề Mặc để ý nom Ly Tâm, lòng đôi mắt hắn ánh lên một tia phấn chấn mừng khan hiếm thấy. Vòng tay hắn càng ôm chặt Ly Tâm. Hắn kiểm soát và điều chỉnh lại thế, nhằm cô nhờ vào người hắn một cơ hội thoải mái và dễ chịu. Tề Mặc đựng giọng trầm trầm: "Lần này tôi tiếp tục bỏ dở, coi như cô lấy công chuộc tội. Nhưng vô cùng không tồn tại thứ tự sau. Đến khi cơ chớ trách cứ tôi ko cảnh cáo cô".
Trong toàn cầu của Tề Mặc, nhất là những mái ấm buôn tranh bị vô tay sở hữu loại hủy hoại cả tòa mái ấm cao tầng liền kề như hắn, nhiều khi thời hạn chỉ sai chéo một giây cũng rất có thể tạo ra trở thành một sản phẩm không giống. Nếu Ly Tâm ko nghe tiếng hắn nhưng mà cứ mến tự động ý hành vi, cô tiếp tục dễ dàng bắt gặp nguy hại.
Như ngày hôm nay cô chậm trễ mất mặt nhì mươi giây, ko biết thực hiện từng nào người bỏ xác. Ly Tâm thiệt sự không hiểu biết một mạng người cần thiết hoặc nhiều mạng sinh sống cần thiết rộng lớn.
Ly Tâm tuy rằng vướng sai lầm đáng tiếc, tuy nhiên may nhưng mà cô lấy được sản phẩm nguy hại, coi như rất có thể cứu vớt mạng của không ít người. Do cơ, Tề Mặc mới nhất bỏ dở mang đến cô.
Ly Tâm thở phào thoải mái. Chuyện sau này nhằm trong tương lai hẵng tính, lúc này cô rất có thể băng qua quan ải này là đảm bảo chất lượng rồi. Nhưng nhưng mà mất mặt sức lực xông trộn nguy hiểm cũng chỉ sẽ có được một câu ko truy cứu vớt kể từ Tề Mặc, Ly Tâm ngay tắp lự rằng rét ức: "Nhưng tôi đã trở nên trừng trị rồi. Anh nên thưởng mang đến tôi chuồn chứ". Vừa rằng cô một vừa hai phải giơ tay rời khỏi trước Tề Mặc.
Thấy Tề Mặc đanh mặt mũi, Ly Tâm tất tả lên tiếng: "Được rồi, tôi ko cần thiết thưởng nữa".
Mọi người trầm mang 1 khi. Lập Hộ để ý theo dõi dõi hình hình ảnh Ly Tâm lấy được. Thấy người của Tề Mặc cũng xuất hiện tại bên trên đoạn băng, Lập Hộ không thể tinh được tảo thanh lịch Ly Tâm: "Cô nhận ra sao?"
Câu chất vấn của Lập Hộ đánh tan không gian yên ổn tĩnh. Tề Mặc và Hồng Ưng đều liếc mắt về phía Ly Tâm.
Ly Tâm cúi thấp đầu, đựng giọng coi thường thường: "Các anh mong muốn đột nhập khối hệ thống thì tối thiểu cũng cần lựa chọn người xuất sắc hoặc một ít. Bị tôi dễ dàng và đơn giản phản kích như thế, thổ lộ quả tình mất mặt mặt mũi những anh quá".
Mọi người lại trầm đem trong tích tắc. Một khi sau, Hồng Ưng tảo khuôn mặt khó khăn coi thanh lịch Lập Hộ: "Chú cần thiết nâng lên chuyên môn rồi".
Hoàng Ưng huýt sáo nghiền thưởng Ly Tâm: "Cao thủ".
Hồng Ưng, Hoàng Ưng, cho tới Lập Hộ đang được tài xế cũng nom Ly Tâm qua quýt gương sau. Ánh đôi mắt chúng ta lóe lên một tia hào hứng, khiến cho Ly Tâm rét buốt sinh sống sườn lưng. Cô tức thời cúi thấp đầu vùi vô ngực Tề Mặc: "Tôi chỉ biết một ít thôi. Đừng nom hóng ở tôi"
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn