truyện tổng tài chỉ yêu mỗi vợ

- Phong tổng!
Từ vô xe pháo, một thân mật hình ảnh to lớn với cái áo vest black color, từng nét may được kiến thiết cẩn thận, sang trọng và quý phái bước ra bên ngoài.
Đôi chân thon nhiều năm được quấn vị quần âu black color, khuôn mặt anh tuấn tuy nhiên giá buốt lùng ko chút xúc cảm, toàn thân mật lan rời khỏi khí hóa học cao quý của một người nam nhi quyền lực tối cao.
Ngay tức thời, dương vật đáng yêu bại chạy cho tới ôm chân của những người nam nhi bại.

- Baba!
Người nam nhi khẽ nhíu ngươi nhìn cậu đàn ông nhỏ bé bỏng đang được bám lấy phần ống quần của tôi rồi liếc góc nhìn sắc giá buốt về phía đám vệ sĩ.
- Ai đem đái thiếu hụt gia tới?
Tất cả quý khách người nào cũng hoảng hoảng hồn Lúc bị góc nhìn sắc bén như lưỡi dao quét dọn qua loa, tuy nhiên đái thiếu hụt gia vẫn nhanh gọn níu lấy áo vest của những người nam nhi.
- Baba, là con cái yêu sách sắp tới nghịch tặc bại, baba chớ trách cứ tội bao nhiêu chú ấy.
Nghe con cái thưa vậy, góc nhìn Phong Duật Thần cũng vơi dần dần, anh cúi đầu xuống nhẹ dịu thưa với con:
- Theo chú vệ sĩ về ngôi nhà mau!
- Không, con cái ứ Chịu đâu.
Hôm ni con cái sắp tới nhằm thăm dò mami mang lại baba bại.
Khi nãy con cái vẫn tìm kiếm được người phù hợp rồi, là chị bại.
Cậu nhóc đáng yêu chỉ tay về phía Phương Hân đang được đứng bất tỉnh nãy giờ, chủ yếu cô cũng ko thể load nổi chuyện gì đang được xẩy ra trên đây.

Bạn đang xem: truyện tổng tài chỉ yêu mỗi vợ

Xem thêm: thanh phong ngữ

Nhìn người nam nhi anh tuấn tràn quyền lực tối cao bại, dường như như anh tớ đó là tổng tài mới nhất của công ti, Lúc nãy còn nghe quý khách gọi là Phong tổng.
Còn cậu nhóc bại, là đàn ông của anh ấy tớ sao?
Phương Hân vẫn đứng bất tỉnh nhưng mà tâm lý, ko hề biết góc nhìn của Phong Duật Thần vẫn đặt điều lên trên người bản thân kể từ khi này.
Anh khẽ nhướn ngươi, nhìn cô từ trên đầu cho tới cuối như đang được reviews gì bại.
Lúc quan sát được góc nhìn kì lạ của những người nam nhi trước mặt mũi, Phương Hân mới nhất ngẩn người rời khỏi, cô vội vàng xua tay:
- A...hiểu lầm, hiểu nhầm thôi.
Cậu nhóc ngay lập tức chạy cho tới cầm lấy tay cô, kéo cô về phía baba của mình:
- Chị ơi, lần thứ nhất nhìn chị là con cái vẫn vô đều thích rồi.
Khi nãy con cái phun súng nước lên trên người chị, cũng đơn thuần nhằm chị theo đuổi con cái sắp tới gặp gỡ baba thôi.
Hihi.
A, loại xưng hô gì nhưng mà kì lạ vậy? Gì nhưng mà chị với con?
Phương Hân nở nụ cười cợt méo sờ soạng, nối tiếp xua tay:

- Nhóc con cái à, chị tiếp tục bỏ lỡ mang lại cho nhóc chuyện ngày ngày hôm nay.
Nhưng nhưng mà, trong tương lai chớ tự động tùy tiện nhận u như vậy nhá, u nhóc tiếp tục buồn bại.
Rồi cô liếc nhìn Phong Duật Thần, lễ quy tắc cúi đầu rồi mới nhất tách lên đường.
Cậu nhóc tức thời quấy lên, ham muốn xua theo đuổi Phương Hân mang lại vị được:
- Huhu chị chớ với lên đường nhưng mà...Baba ơi, mau xua theo đuổi mami lên đường huhu...!