truyện thứ nữ hữu độc

                                    
                                              

Mười năm sau
Trong Sảnh hậu viện phủ Húc Vương không gian tràn ngập mùi thơm của trà.

Lý Vị Ương ngồi ngay lập tức ngắn ngủi ở trước bàn, bên trên mặt mũi đem bám theo ý mỉm cười, thần sắc khuôn mặt mũi ko lúc nào tự do như thời điểm hiện tại. Trên bàn bày một cỗ lạnh lẽo trộn trà đặt tại trước người, chỉ thấy được những ngón tay thon lâu năm như ngọc gắng lấy lạnh lẽo trà, khá nghiêng lạnh lẽo xối xuống, một làn nước trà vô xanh rờn sụp vô phía bên trong chén.

Bạn đang xem: truyện thứ nữ hữu độc

Bên cạnh Lí Vị Ương, một phái nam tử với khuôn mặt đẹp nhất cho tới kì quái, một tay kháng đầu, hai con mắt màu sắc hổ phách trầm lặng đang được nhìn nường ko chớp đôi mắt, khóe mồm hàm chứa chấp nụ mỉm cười nhẹ nhàng khiến cho lòng người mê mệt.

"Sao vậy? Nhìn bao nhiêu trong năm này rồi nhưng mà vẫn ko đầy đủ sao?"
Lý Vị Ương đem chén trà hoa sen ngọc bích mang đến trước mặt mũi phái nam tử, từ trên đầu cho tới cuối, bên trên môi nường đều đem bám theo ý mỉm cười.

Nguyên Liệt di động nường đang được ham muốn rụt về, nhẹ dịu tóm lấy, bên trên mặt mũi đem bám theo sự và ngọt ngào bị tiêu diệt người, nằm trong ôn nhu mỉm cười nói

"Cho mặc dù có nhìn cả đời...... tao cũng thấy ko đầy đủ." 

Đôi đôi mắt Nguyên Liệt sáng sủa rực ko chút lấp cất giấu tình thương yêu say đắm. Lý Vị Ương ham muốn rút tay về tuy nhiên ko rút đi ra được, khuôn mặt mũi Trắng nõn khá khí phiếm hồng.

Không biết với nên sau thời điểm trở nên thân thích, cường độ yêu thương nghiệt của đối phương càng ngày càng tốt. Mỗi phiên hắn người sử dụng cho tới chiêu này, Lý Vị Ương đều thấy mức độ kháng cự của tớ ko bởi trước bại liệt, nhất là lúc đối phương mỉm cười đến mức độ nhị đôi mắt khép lại trở nên đàng cong, khiến cho nường từng phiên như thế đều bất ngờ đỏ tía mặt mũi.
Hắn còn cố ý coi đó là trò hí hửng, phiên nào là trêu đùa đều thực hiện mang đến nường thay đổi ko thông.

Xem thêm: quảng cáo tìm vợ yêu

Ý mỉm cười điểm khóe mồm vẹn toàn Liệt càng thâm thúy, lại ko Chịu buông tay, tiến bộ về phần bên trước người nường, ở mặt mũi tai thấp giọng mỉm cười nói:

"Vị Ương...... Chúng tao lại sinh tăng đứa nhỏ nữa đi?" 

Lý Vị Ương nghe xong xuôi ngay tắp lự đẩy hắn đi ra ham muốn chạy cút, tuy nhiên bị tay hắn nhanh gọn lẹ bắt lại được, khá thở ái muội của nhị người chúng ta thời điểm hiện tại tản đi ra mọi chỗ......
Ngay đàng sau hoa viên với người xuất hiện tại...

"Nương, nương! Đệ đệ lấy hoa quế đàng của con! ......" 

Xem thêm: tiên sinh quỷ của anh biến mất rồi

Một thân thích hình họa nhỏ bé xíu như ngọn gió máy kể từ phía bên ngoài vụt vô, thẳng nhào vô lòng Lý Vị Ương. Theo phí a đằng sau người đái cô nương còn tồn tại một đái phái nam hài, cũng đang hoạt động cho tới mặt mũi người nường, lưu giữ chặt ống ống tay áo của nường, khuôn mặt mũi dễ thương, nhỏ nhắn vừa phải nức nở vừa phải nói:

"Nương, tỷ tỷ ăn nhiều kẹo đàng lắm, nên con cái mới mẻ ko mang đến tỷ ăn nữa, con cái không tồn tại bắt nạt tỷ ấy mà!"

Bọn nhóc xuất hiện tại, thực hiện mang đến khóe mồm Nguyên Liệt run rẩy rẩy, ko thể ko nỗ lực Phục hồi lại khuôn mặt mũi tuấn tú, về bên số ghế.
Nhìn bọn nhóc này vô đôi mắt chỉ mất u không tồn tại phụ thân nên Nguyên Liệt cảm nhận thấy với chút thất lạc non. Hắn còn ko cởi mồm rỉ tai thì lại xuất hiện tại một người không giống nữa, mồm thở hồng hộc tiếp cận. Xem mặt mũi này thì thấy hắn với tía phần tương tự động với Lý Vị Ương, ko nên ai không giống, đó là đệ đệ của Vị Ương, Lý Mẫn Chi. Nay vóc dáng vẻ Mẫn Chi chính thức trưởng thành và cứng cáp, khuôn mặt con trẻ con cái tròn tròn cũng trở thành tuấn tú rộng lớn, hai con mắt lớn hết sức với thần, luôn luôn lóe lên tia giảo hoạt, hắn lưu giữ lấy mặt mũi của nhị đứa trẻ: