truyện thẩm tiên sinh biết cách chiều vợ

Đối với câu nói. chào của Thẩm Tư Viễn, đương nhiên Lâm Vĩ Diệp sở hữu khá lo ngại.

Nhưng chắc chắn rằng ông ko ấn định bỏ dở thời cơ này, những người dân ngồi bên phía trong đều phải sở hữu contact với ông Hai ở trong phòng chúng ta Thẩm phía trên, nếu mà hoàn toàn có thể kết các bạn, đương nhiên sẽ sở hữu lợi cho việc cách tân và phát triển lâu nhiều năm của công ty lớn.

Bạn đang xem: truyện thẩm tiên sinh biết cách chiều vợ

Ông xoay đầu nom Lâm Tử Diên, còn còn chưa kịp hé mồm thì hâu phương tiếp tục vang lên tiếng nói nhu hòa của những người nam nhi.

“Nếu như cô Lâm ko bận gì thì vô nằm trong luôn luôn cút.”

——Ban đầu Lâm Tử Diên cực kỳ bất thần vì thế người nam nhi này.

Nhưng khi cơ cô cũng ko biết thân thiện phận thiệt sự của anh ấy.

Trên bàn cơm trắng, Lâm Vĩ Diệp thấp giọng ra mắt với cô: “Đây là Thẩm Tư Viễn ở trong phòng chúng ta Thẩm, trước đó chắc chắn con cái tiếp tục nghe qua loa.”

Ông vừa vặn thưa vậy, Lâm Tử Diên mới mẻ ngạc nhiên nom sang trọng.

Thì đi ra anh đó là Thẩm Tư Viễn.

Lúc trước đơn giản nghe thưa chứ trước đó chưa từng được thấy người thiệt lúc nào.

Cô chỉ từng nghe qua loa khét tiếng của anh ấy. Trong giới sale người này cực kỳ sở hữu thủ đoạn, kể từ sau thời điểm ông cụ của Thẩm gia chết thật, ngôi nhà chúng ta Thẩm đều vì thế Thẩm Tư Viễn thống trị.

Bây giờ anh mới mẻ tía mươi tuổi hạc tuy nhiên đang trở thành người nam nhi đơn thân hoàng kim, được không ít vị thiên kim tè thư vô giới mong ước.

Lần trước tiên cô nghe nói đến việc Thẩm Tư Viễn đó là qua loa câu nói. kể của Thẩm Lương Châu.

Hình như Thẩm Lương Châu khá sùng bái Thẩm Tư Viễn, vô câu nói. thưa đều là việc bội phục.

Dù sao nếu như xét bám theo bối phận, Thẩm Tư Viễn cũng hoàn toàn có thể xem như là ông chú của anh ấy tớ.

Có điều, tuy vậy Thẩm Tư Viễn vế rộng lớn tuy nhiên cũng mới mẻ 30 tuổi hạc thôi. Thẩm Lương Châu tuy rằng khó khăn xử tuy nhiên khi bắt gặp anh vẫn nên kính cẩn gọi một giờ đồng hồ “ông chú”.

Xét mang đến nằm trong, gia tài vô tay anh tớ nếu như đối chiếu với gia tài của Thẩm Tư Viễn thì thực sự ko xứng đáng một đồng.

Lúc ấy Lâm Tử Diên còn thấy khó khăn hiểu, vì sao Thẩm Tư Viễn con trẻ tuổi hạc tuy nhiên vế lại cao vì vậy.

Thẩm Lương Châu cùng bất đắc dĩ mỉm cười nói: “Ông cố nội của anh ấy ngay gần sáu mươi tuổi hạc mới mẻ sinh ông Hai, già nua rồi còn tồn tại con cái đương nhiên là cực kỳ hí hửng mừng. Ông Hai vừa vặn thành lập đang trở thành trung tâm của tất cả ngôi nhà. Mấy trong năm này, cho dù là mặt mày nào là thì ông ấy cũng mang đến tiếng vang mang đến ngôi nhà chúng ta Thẩm bọn anh thật nhiều. Tuy ông nội anh cũng khá buồn phiền trong tim, tuy nhiên ko thể lắc đầu một điều là kẻ thông thường thiệt sự ko thể đối chiếu với ông Hai được.”

Lúc cơ, Lâm Tử Diên cũng chỉ hoàn toàn có thể tưởng tượng tầm dáng Thẩm Tư Viễn bám theo câu nói. kể của Thẩm Lương Châu, ngày hôm nay được gặp gỡ mới mẻ biết người được mô tả “tuổi con trẻ tràn hứa hẹn” vô mồm Thẩm Lương Châu là như nào là.

Trên bàn cơm trắng.

Bát canh sườn dê vừa được bưng lên vẫn đang được sôi ùng ục bốc sương, hương thơm thịt tấp nập vô căn chống khiến cho người tớ ko nhịn được vội vàng ham muốn nếm test.

Mọi đứa ở vô chống đều quen thuộc biết Thẩm Tư Viễn, đa số đều là những người dân giai tầng xã hội bên trên sinh đi ra tiếp tục ngậm thìa vàng.

Thấy một vị người đẹp xinh rất đẹp đem sườn xám cút vô, ánh nhìn của đám người đột chốc sáng sủa rực lên, lia đôi mắt dò xét đối phương như ham muốn coi rốt cuộc cô nàng này còn có tương quan gì cho tới Thẩm Tư Viễn.

Thẩm Tư Viễn vừa vặn lễ phép tắc vừa vặn xa xôi cơ hội, ngón tay nhẹ dịu cong lên, điềm đạm nói: “Nếm test tính năng này cút, vô thời tiết rét thế này hoàn toàn có thể thực hiện rét khung hình.”

Những câu nói. này là anh thưa với Lâm Tử Diên.

Lâm Tử Diên cũng ko suy nghĩ nhiều, cho dù sao vô chống này cũng chỉ mất 1 mình cô là phụ phái đẹp, Thẩm Tư Viễn quan hoài cô rộng lớn một ít cũng chỉ thể hiện nay sự ga lăng.

Sau Lúc thưa hoàn thành, ánh nhìn của Thẩm Tư Viễn ko hề nom sang trọng vị trí này nữa.

Đây là chuyến trước tiên Lâm Vĩ Diệp xúc tiếp với những người dân này, sau thời điểm kính rượu một vòng, sắc mặt mày của ông càng thêm thắt đỏ hỏn.

Lâm Tử Diên nhỏ giọng khuyên răn một câu, “Ba, tợp không nhiều thôi, còn nếu như không lát nữa lại hiện tượng đau đầu.”

Lâm Vĩ Diệp mỉm cười khẽ một giờ đồng hồ, “Không sao, không vấn đề gì.”

Bởi vì thế nhì người vô chống khá muộn nên ko lâu sau buổi tiệc tiếp tục tàn.

Một đám người đứng không còn trước cửa ngõ tiệm cơm trắng.

Tài xế của Thẩm Tư Viễn tiếp tục đợi ở trước cửa ngõ, anh đem thêm 1 cái áo khóa ngoài black color, xoay đầu lại nhàn hạ nhã hỏi: “Có cần thiết tôi đem quý khách về một quãng không?”

Lâm Tử Diên: “Không cần thiết, tôi sở hữu tài xế cho tới, cảm ơn ý chất lượng của anh ấy Thẩm.”

Thẩm Tư Viễn gật đầu, tiếp sau đó ngồi vô vô xe pháo tách cút bên dưới ánh nhìn nom bám theo của đám người.

Lúc anh mới mẻ phi vào xe pháo, cửa ngõ kính xe pháo vẫn không được kéo lên trọn vẹn.

Trong bầu không khí sở hữu chút giá rét, góc nghiêng của những người nam nhi càng thêm thắt tinh anh xảo rét lùng, lông nheo đen giòn nhánh rũ xuống, trong cả chừng cong của đuôi đôi mắt cũng đem bám theo chút men say chếch choáng.

Đêm ni anh tiếp tục tợp vô số, Lâm Tử Diên đứng ở một phía lặng lẽ Reviews.

Mắt thấy Thẩm Tư Viễn tiếp tục tách cút, Lâm Vĩ Diệp và Lâm Tử Diên cũng cùng với nhau lên xe pháo.

Ở bên trên xe pháo.

Lâm Vĩ Diệp nhắm đôi mắt nghỉ dưỡng, thấp giọng hỏi: “Nghe thưa con cái và Thẩm Lương Châu chia ly rồi à?”

Lâm Tử Diên ko hề bất thần, trả lời: “Là dì thưa mang đến tía nghe ạ?”

Lâm Vĩ Diệp lờ đờ rãi hé to tướng đôi mắt, thở nhiều năm, nói: “Có nên bà ấy lại thưa với con cái chuyện gì rồi không?”

Lâm Tử Diên: “Không sở hữu, tía chớ suy nghĩ nhiều.”

Lâm Tử Diên hiếm hoi Lúc nói đến người u nối tiếp này.

Cô biết Lâm Vĩ Diệp khó khăn xử, không chỉ có thế nhì người đã và đang kết duyên nhiều năm, e Lâm Tử Diên bị thua kém nên Lâm Vĩ Diệp ko lựa lựa chọn sinh thêm 1 người con nữa.

Cũng chính vì thế tuy nhiên Cao Mộng Vân vẫn luôn luôn sở hữu chút ân oán hận mái ấm gia đình này.

Không sinh con cái tức là bà tớ vĩnh viễn là kẻ ngoài cuộc vô mái ấm gia đình này.

Dù sở hữu đi ra sao Lâm Vĩ Diệp vẫn thiên về phía đàn bà ruột, Cao Mộng Vân nắm rõ điều này rộng lớn ai không còn.

Lâm Vĩ Diệp: “Bà ấy sở hữu thưa gì thì con cái cũng chớ nhằm bụng, bà ấy là kẻ vì vậy, ko biết lựa câu nói.. Nhưng chuyện yêu đương của con cái thì tía u ko thể thực hiện công ty được, nếu mà con cái thấy ko hí hửng thì cứ nghe bám theo trái ngược tim của tớ. Dù là vì thế nguyên do gì, điều tía kỳ vọng nhất vẫn chính là được bắt gặp con cái hạnh phúc.”

Vừa dứt câu nói., Lâm Tử Diên ngay tắp lự quay đầu sang một bên nom ông.

Mấy trong năm này, chính vì việc sale của công ty lớn tuy nhiên ông tiếp tục già nua cút vô số. Cao Mộng Vân thì luôn luôn vung tay quá trán, không chỉ có thế bà tớ cũng tự kiêu, thỉnh phảng phất còn mến gắt gỏng, những việc vô ngôi nhà ngoài ngõ ông đều nên quan hoài, nhì mặt mày tóc mai của Lâm Vĩ Diệp tiếp tục điểm bạc.

Thấy vậy, đuôi đôi mắt của Lâm Tử Diên đột cảm nhận thấy khá đau xót.

Cô tóm chặt lấy vô lăng lái xe, hỏi: “Ba, mới gần đây việc làm vô công ty lớn thế nào?”

Lâm Vĩ Diệp mỉm cười nói: “Yên tâm cút, sở hữu tía ở phía trên, từng chuyện đều ổn định cả.”

Thấy ông tiếp tục tợp say vẫn thể diện, Lâm Tử Diên cũng ko nhịn được nhảy cười: “Ba vẫn kiểu như hắn như năm cơ, ko lúc nào chịu đựng nhận thua thiệt.”

“Đương nhiên rồi, nếu mà nhận thua thiệt thì làm thế nào biết đàng phấn đấu tiếp. Người tía già nua của con cái mãi con trẻ, mãi vững vàng vàng.”

Cả đoạn đương nhì tía con cái cực kỳ hài hòa và hợp lý, cả nhì đều kết hợp ăn ý ko thưa rất nhiều về chuyện Thẩm Lương Châu.

Khi Lâm Tử Diên nhận định rằng chuyện của cô ý và Thẩm Lương Châu đã và đang được giải quyết và xử lý hoàn thành, thì Cao Mộng Vân tự nhiên gọi Smartphone cho tới.

Hẳn là vô Smartphone bà tớ đang được nỗ lực khiên chế lửa phẫn uất của tớ, “Rốt cuộc con cái và Thẩm Lương Châu là thế nào vậy?”

Xem thêm: anh ấy rất hay trêu chọc tôi tiểu thuyết

Lúc cơ Lâm Tử Diên đang được ở vô siêu thị, động tác của cô ý khá tạm dừng, hỏi: “Như thế nào là là sao?”

Cao Mộng Vân: “Chẳng lẽ con cái vẫn không biết Thẩm Lương Châu tiếp tục đi ra tay với công ty lớn của tía con?”

Không khí đột yên ổn tĩnh.

Khoảng nửa phút sau, Lâm Tử Diên mới mẻ nhẹ dịu trả lời: “Con biết rồi.”

Ở cùng cả nhà lâu vì vậy, đương nhiên cô hiểu cá tính của Thẩm Lương Châu.

Từ quăng quật đơn giản dễ dàng trọn vẹn rất khác tác phong của anh ấy tớ.

Chẳng qua loa Lâm Tử Diên không hiểu biết, lúc này anh tớ tiếp tục sở hữu người mới mẻ, vì sao vẫn tồn tại dây dính với cô mãi. Hình như anh tớ cư xử với cô nàng cơ cũng ko tệ, vô giới đồn đãi bao nhiêu tin yêu nhảm nhí, thưa anh tớ tiếp tục chi tiêu vô số chi phí mang đến cô nàng cơ.

Trong thời hạn này, ai ai cũng hoàn toàn có thể ngờ vực rằng anh tớ ham muốn lưu giữ yên ổn địa điểm của cô ý, tuy vậy vẫn ham muốn vui đùa với những người không giống ở bên phía ngoài.

Nhưng không mong muốn là, Lâm Tử Diên trước đó chưa từng sở hữu dự định phối phù hợp với anh tớ.

Sau Lúc húi Smartphone, Ninh Vận đang được ngồi vô chống chớp đôi mắt hóng hớt, “Chuyện Thẩm Lương Châu chia ly với cô vẫn không được giải quyết và xử lý hoàn thành à?”

Lâm Tử Diên ngồi đối lập với cô ấy, nhẹ dịu nhướng mi, “Không nên cô cho tới phía trên nhằm lựa chọn loại hả?”

Có vẻ cô nàng đối lập khá xấu xa hổ, tuy nhiên tiếp tục kiểm soát và điều chỉnh lại cực kỳ nhanh chóng, trả lời: “Không nên là tôi tò lần, chỉ là vì quý khách vô giới buôn chuyện sôi sục rằng nghe thưa mới gần đây tâm lý Thẩm Lương Châu cực kỳ tệ. Tôi cảm xúc chuyện nhì người như tình tiết của tập phim truyền hình vậy cơ. Tôi ở sát bên coi tuy nhiên cũng ko nhịn được ham muốn cô nhanh gọn lẹ thao diễn bám theo kịch bạn dạng đấy.”

“...” Lâm Tử Diên ngước đôi mắt lên Reviews một vòng, “Tại sao tâm lý của anh ấy tớ lại tệ? Mé cạnh tiếp tục sở hữu siêu mẫu bầu các bạn rồi tuy nhiên, tôi thấy anh tớ hí hửng cho tới quên trời quên khu đất thì sở hữu.”

“Phụt” một giờ đồng hồ, Ninh Vận nhảy mỉm cười.

“Tôi chỉ ham muốn thưa thói hỏng tật xấu xa của nam nhi thiệt sự rất đáng để phẫn uất, tuy nhiên nom cô dứt khoát hoàn thành thế này thực sự khiến cho người tớ cực kỳ yêu thích. Nghe thưa khi cơ cô tiếp tục trực tiếp thừng chia ly Thẩm Lương Châu à?”

“Đúng thế.”

“Yêu bị tiêu diệt rơi rụng thôi, nên cư xử với trai tệ như vậy mới mẻ đích.”

Ninh Vận cũng khá được xem như là sở hữu quen thuộc biết Thẩm Lương Châu, sở hữu điều mối quan hệ cực kỳ nhạt nhẽo, cũng chỉ mất người vô mái ấm gia đình chúng ta xúc tiếp cùng nhau, còn nhì người chúng ta không tồn tại contact gì nhiều.

Lâm Tử Diên gửi mang đến Thẩm Lương Châu một lời nhắn, căn vặn rốt cuộc anh tớ ham muốn thế nào mới mẻ đồng ý kết đốc cuộc chiến nực mỉm cười này.

Kết trái ngược Thẩm Lương Châu ko hề vấn đáp.

Thấy Lâm Tử Diên nom chằm chằm Smartphone, Ninh Vận tiến thủ lại gần căn vặn han: “Có nên cô vừa vặn nhắn tin yêu mang đến Thẩm Lương Châu không?”

“Đúng thế.”

“Hôm ni có lẽ rằng anh tớ không tồn tại thời hạn coi Smartphone đâu.”

Nghe vậy, Lâm Tử Diên xoay đầu nom cô ấy, “Sao cô biết?”

Ninh Vận nở một nụ mỉm cười, lông nheo barbie khiến cho hai con mắt của cô ý ấy nom sinh động rộng lớn, tuy nhiên khi mỉm cười lên lại khá ngốc nghếch.

“Hôm ni là sinh nhật của ông nội anh tớ, người thân chúng ta Thẩm đều phải sở hữu ở cơ, có lẽ rằng tiếp tục cực kỳ bận.”

Lâm Tử Diên: “...”

Thì đi ra là thế.

Ninh Vận: “Nhưng tuy nhiên tôi sở hữu thư chào đấy, ban sơ tôi cảm nhận thấy không tồn tại gì thú vị nên ko ấn định cút, tuy nhiên nếu như cô ham muốn cút tôi hoàn toàn có thể đem cô cho tới nằm trong.”

Nghĩ cho tới cảnh tía bản thân còn đang được nên dành hết thời gian sứt sẹo đầu mẻ trán vì thế việc vô công ty lớn, Lâm Tử Diên chỉ ham muốn nhanh gọn lẹ giải quyết và xử lý hoàn thành chuyện phiền nhiễu này.

“Được, nhiều chuyện cô rồi.”

........

Ninh Vận đem Lâm Tử Diên cho tới ngôi nhà chúng ta Thẩm.

Biệt thự của ông nội Thẩm Lương Châu ở ngoài thành phố, tương thích mang đến việc chăm sóc lão nhàn hạ nhã, tuy nhiên tổng thể nom qua loa thì vẫn khá sang chảnh. Hôm ni là sinh nhật của ông ấy, người tiến thoái thật nhiều, phía bên phía ngoài tiếp tục đỗ vô số xế hộp.

Sau Lúc Ninh Vận đem Lâm Tử Diên vô vào thì chạy cho tới khu vực người quen thuộc nhằm thủ thỉ phiếm.

Lâm Tử Diên nom xung quanh phòng tiếp khách, nhìn thấy bóng hình của một người khá kiểu như với Thẩm Lương Châu, cô khá vội vàng vàng ham muốn lại ngay gần, thành quả lại ko cảnh giác đụng chạm vào trong 1 người hầu đang được bưng mâm.

Người cơ có vẻ như hối hận lỗi, liên tiếp cúi đầu với cô, không chỉ có thế còn thưa tiếp tục bồi thông thường ăn mặc quần áo mang đến cô.

Hôm ni Lâm Tử Diên ra bên ngoài vội vàng vàng nên chỉ có thể mang 1 cái áo sơ-mi white và quần jeans greed color nhạt nhẽo.

Bây giờ nên cút tranh biện với Thẩm Lương Châu, cô cũng ko ấn định ăn bận tỏa nắng xinh rất đẹp, đó cũng coi như cô thể hiện nay thái chừng với anh tớ.

Chỗ phần cổ áo sơ-mi đã trở nên sâm cặp phun ẩm ướt, Lâm Tử Diên cúi đầu liếc nom, cũng ko ấn định truy cứu vãn trách cứ nhiệm với những người hầu, chỉ thưa một câu: “Không sao, tôi xử lý một ít là được rồi.”

Cô cút vào trong nhà lau chùi và vệ sinh người sử dụng nước tinh khiết cọ qua loa, tuy vậy lại buồn phiền trị hiện nay mặc dù bản thân sở hữu xử lý thế nào là thì cái áo sơ-mi vẫn bị ẩm ướt.

Ở phía trên không tồn tại máy sấy khô thô, cô tiếp tục thay cho khăn giấy tờ vệ sinh nửa ngày vẫn ko cọ tinh khiết nổi.

Ngay khi cô đang được siêu hoảng loạn thì phổ biến bước đi túc tắc vang lên.

Lâm Tử Diên thuận thế nom sang trọng, nhìn thấy một đôi bàn chân thon nhiều năm chi tiêu chuẩn chỉnh.

Đôi chân của những người nam nhi được ỉm vô cái quần âu tây black color, cúc áo được gài chặt ko chút cẩu thả, nhượng bộ như hai con mắt thâm thúy thẳm cơ chỉ nhìn qua một chiếc đã nhận được đi ra cô.

Thẩm Tư Viễn nhanh gọn lẹ hé mồm, dữ thế chủ động xin chào căn vặn, “Cô Lâm, lại họp mặt rồi.”

Trong tình cảnh này, Lâm Tử Diên ko nhịn được cảm nhận thấy khá xấu xa hổ, cô nhẹ dịu xoay người cút, ấn định tách ngoài tầm đôi mắt của Thẩm Tư Viễn, đè thấp giọng nói: “Thật trùng khớp.”

Thực đi ra ko hề trùng khớp.

Là cô cố ý cho tới phía trên tuy nhiên.

Chẳng là vẫn ko tìm kiếm ra Thẩm Lương Châu tiếp tục gặp gỡ anh ở phần này trước.

Tầm đôi mắt của Thẩm Tư Viễn rớt vào đàng cong nom có vẻ như miếng mai bên trên tấm sống lưng cô.

Có lẽ vì thế ban nãy cô xử lý vết không sạch dường như không cảnh giác thực hiện phun nước lên trên cầu vai, thời điểm hiện nay đàng đường nét bên trên vai như ẩn như hiện nay, phần xương bướm

ở hâu phương sống lưng cũng lòi ra rõ nét. Cô teo người vô vào góc, nom như 1 khoản vật sứ đụng chạm nhẹ nhàng vô là tiếp tục vỡ, khiến cho cho tất cả những người tớ cảm nhận thấy thổn thức.

Đêm cơ thấy Lâm Tử Diên đem sườn xám, ánh nhìn của đấng mài râu bên trên bàn cơm trắng gần như là đều bịa đặt không còn lên trên người cô.

Tay chân cô miếng khảnh tuy nhiên đường nét nào là đi ra đường nét cơ, đàng cong siêu hấp dẫn. Đêm cơ, Thẩm Tư Viễn ko động đũa được bao nhiêu chuyến, tầm đôi mắt cứ xoay vòng bên trên người của cô ý.

Bên ngoài sở hữu người cho tới kẻ cút, Lâm Tử Diên còn đang được tâm trí lúc nào người nam nhi này mới mẻ ấn định tách ngoài phía trên.

Ngay khi cô đang được ân oán thì thầm, một cái áo khóa ngoài đem bám theo hương thơm hương thơm khá dễ dàng ngửi tiếp tục phủ lên trên người cô.

Xem thêm: chỉ là yêu thôi

Lâm Tử Diên ko hề xoay đầu lại nom khuôn mặt mày của những người nam nhi, vẫn hoàn toàn có thể nghe rõ ràng tiếng động khá trầm khàn tràn kể từ tính của anh ấy.

“Trên lầu sở hữu chống, nếu mà cô Lâm ko quan ngại, tôi đem cô lên.”

—hết chương 2—