truyện tân hôn bán tiệt bạch thái

“Đó ko cần là ông xã con cái sao?” Mẹ của Trần Y kéo tay cô, chỉ về phía quán cafe mặt mũi cơ. Trần Y sững sờ một hồi, ngấc đầu nhìn sang trọng. Cô vừa vặn nhìn tiếp tục thấy người mang trong mình một cái áo sơ-mi red color, một cái quần nhiều năm black color, phụ thuộc vào ghế, cúi đầu mỉm cười rằng với những người không giống cơ, không một ai không giống đó là Văn Trạch Tân.

Lại là thì thầm với phụ phái đẹp, tứ người phụ phái đẹp, người này người nấy vẻ bề ngoài vô nằm trong xinh rất đẹp, ăn diện vô cùng thời trang và năng động.

Bạn đang xem: truyện tân hôn bán tiệt bạch thái

“Chị, năm mới tết đến đầu năm cho tới, anh ấy ko ở ở kề bên chị và lại ở phía trên truyện trò với những người phụ phái đẹp không giống à?” Trần Ương kéo tay u Trần Y, quan sát về phía cô.

Trong góc nhìn còn đem theo đòi vài ba phần ý tứ coi kịch.

Trần Ương là phụ nữ của chưng trai căn nhà Trần Y. Năm chục một tuổi tác, chưng trai vì như thế sự nghiệp trong phòng bọn họ Trần, làm việc quá nhiều tuy nhiên tắt hơi, bao nhiêu năm này vẫn được căn nhà Trần Y nuôi chăm sóc. Ban đầu Khi căn nhà bọn họ Văn ham muốn liên hít với căn nhà bọn họ Trần, dựa vào trật tự trong phòng bọn họ Trần tuy nhiên tính, thì Trần Ương mới nhất là đối tượng người tiêu dùng liên hít. Sau cơ Văn Trạch Tân lại ngăn ngang thân thiết lối, lựa chọn lấy Trần Y.

Trong lòng Trần Ương một mực phẫn nộ, giờ đây Khi nhận ra cảnh tượng này, đương nhiên sẽ rất cần chất vấn thăm hỏi ra tuồng một ít.

Hôm ni là mùng năm Tết, là ngày loại năm cô kết duyên với Văn Trạch Tân.

Trân Y bắt chặt lấy tay u, quan sát về phía người con trai với hai con mắt bới hoa tràn ngập ý mỉm cười cơ, nói: “Anh ấy ra phía bên ngoài gặp gỡ các bạn thôi. Anh ấy bảo con cái rồi, năm giờ rộng lớn tiếp tục về.”

“Thật chứ?” Liêu Tịch cũng nhìn người con trai cơ.

Vừa tuấn tú lại phong lưu, rõ rệt mang trong mình một cái áo sơ-mi red color nhìn vô cùng đỏm dáng vẻ, tuy nhiên lại ko hề ẻo lả một ít này, ngược lại lại sở hữu cảm hứng kiêu ngạo. Trần Y thu lại tâm tình vô đôi mắt, mỉm cười mỉm cười, nói: “Vâng ạ.”

“Chị, nếu như tiếp tục như vậy thì tất cả chúng ta trải qua kính chào chất vấn một chiếc cút.” Trần Ương kéo lấy Liêu Tịch đang được lăm le tiếp cận.

Trần Y ngấc đầu, rét mướt lùng liếc nhìn Trần Ương một chiếc.

Trần Ương nhẹ dịu cười: “Được ko chị?”

Trần Y nhìn cô tớ rồi nói: “Em tưởng căn nhà bọn họ Văn tương tự căn nhà bọn họ Trần tất cả chúng ta, nhằm đem người không giống quí véo chí thế này cũng rất được hoặc sao?”

Trong câu nói. rằng của cô ấy tư tưởng vài ba phần uy hiếp.  

Nhà bọn họ Trần liên hít với căn nhà bọn họ Văn thực sự trèo cao. Mấy loại sản nghiệp suýt chút nữa thì ngừng hoạt động trong phòng bọn họ Trần đều là vì căn nhà bọn họ Văn kéo lội loại quay trở lại, thời điểm hiện tại đều nằm trong tay Văn Trạch Tân.

Sắc mặt mũi của Trần Ương White dịch vài ba phần.

Liêu Tịch cũng tức khắc xem sét, loại chức u bà xã này của bà cũng thiệt chẳng được tí miếng này. Bà đau xót mỉm cười, kéo Trần Y nói: “Đàn ông ở phía bên ngoài lúc nào chẳng cần xã phó, nế như đó tiếp tục rằng với con cái rồi thì nghe nó vậy.”

Trần Y mỉm cười cười: “Vâng.”

“Chúng tớ nối tiếp xuống phố cút.” Trần Y kéo u bản thân, đôi mắt lại quan sát về phía người con trai mặt mũi cơ một chiếc. Đúng khi nhận ra Văn Trạch Tân vùng dậy, cả khung hình cao ngay gần 1m9, tầm đôi mắt ngẫu nhiên được không ngừng mở rộng, anh ngước lên, xuyên qua loa biển khơi người nhận ra Trần Y.

Trần Y căng môi bên dưới, vội vàng vàng dịch fake góc nhìn, rẽ vào một trong những lối không giống.

Văn Trạch Tân chỉ nhìn nhị giây, tiếp sau đó cụp đôi mắt mỉm mỉm cười, nối tiếp đùa khối Rubik vô tay, lắng tai bao nhiêu người phụ phái đẹp xung xung quanh nhao nhao đua nhau rằng.

*

Vào vô cầu thang máy, Trần Ương nhìn Trần Y một chiếc, nói: “Vừa nãy khi anh rể ngấc đầu cũng nhận ra chị rồi.”

Liêu Tịch cũng quan sát về phía Trần Y.

Trần Y nhìn những chữ số bên trên cầu thang máy đang làm việc xuống nói: “Anh ấy sở hữu việc rất cần được xã phó.”

Vẻ mặt mũi của cô ấy cực kỳ điềm đạm.

Trần Ương thấy thế, bĩu bĩu môi, trong thâm tâm lại lặng lẽ coi kịch hoặc. Liêu Tịch tin cậy câu nói. của Trần Y, sở hữu Khi Văn Trạch Tân thực sự tiếp tục rằng với Trần Y bản thân sở hữu việc cần ra phía bên ngoài bàn chuyện, mặc dù sao cũng mới nhất chỉ kết duyên ko cho tới năm ngày.

Trần Y nhìn đồng hồ: “Mẹ còn ham muốn mua sắm đồ vật gi nữa ạ?”

Liêu Tịch nhìn thông thoáng qua loa, nói: “Thôi được rổi, đầu năm nhất cũng chẳng sở hữu gì xứng đáng để sở hữ cả, về căn nhà thôi.”  

Trần Y lấy chiếc chìa khóa xe pháo rời khỏi nói: “Vâng.”

Cô liếc đôi mắt nhìn Trần Ương một chiếc, Trần Ương ấn năng lượng điện thoại: “Nhà tất cả chúng ta cũng chẳng rất cần được cút chúc đầu năm người thân trong gia đình, về sớm vì vậy làm cái gi, cứ cút đi dạo một khi nữa cút.”

“Em quí thì tự động bản thân cút cút.”

“Không được, thế lát nữa thì em về loại gì.”

Trần Y tách ngoài cầu thang máy, kéo tay u bản thân nói: “Gọi xe pháo cút.”

Nói xong xuôi, cô và u cút trực tiếp rời khỏi sảnh rộng lớn. Trần Ương tức cho tới nấc đôi mắt trợn tròn xoe, tức thì sau này lại chạy thoát ra khỏi cầu thang máy xua đuổi theo đòi, tức giận dỗi nói: “Chậc, là chị nhận ra ở kề bên anh rể có tương đối nhiều phụ phái đẹp vì vậy nên tâm lý mới nhất ko chất lượng tốt, mới nhất không thích cút xuống phố chứ gì!”

Xem thêm: ánh mắt chấp niệm

Trần Y ko đáp một câu nói..

Liêu Tịch quát: “Trần Ương!”

Trần Ương: “Chẳng lẽ ko cần chắc?”

“Ban đầu anh rể liên hít với căn nhà tất cả chúng ta vì như thế đồ vật gi, trong thâm tâm quý khách đều biết rõ. Chỉ cần phải có thể cứu vớt được căn nhà bọn họ Trần, chị, chị chớ sở hữu tuy nhiên nổi loạn lên nhé.”

Cổ họng của Trần Y thô khốc. Cô ấn chiếc chìa khóa xe pháo xuống bao nhiêu đợt, xuất hiện xe pháo, hứng Liêu Tịch lên xe pháo, xoay đầu nhìn Trần Ương. Cách chân Trần Ương khựng lại, ngấc cao mặt mũi nói: “Sao nào?”

Trần Y hạ mắt: “Lên xe pháo cút.”

Trần Ương bĩu môi, ngay thật đưa vào vô xe pháo. Liêu Tịch nhìn con cháu gái một chiếc, lại nhìn cô phụ nữ đang được trần đem, vừa vặn không đủ can đảm giáo dục con cháu gái, lại ko biết nên yên ủi phụ nữ thế này.

Trần Y đứng ngoài xe pháo bao nhiêu giây, tiếp sau đó trở về phía địa điểm tài xế, phát động xe pháo.

Đưa Liêu Tịch và Trần Ương về căn nhà, Trần Y xoay đầu xe pháo, tài xế về phía tòa nhà mới nhất nằm tại vị trí trung tâm TP. Hồ Chí Minh. Tết nhất nên người gom việc đã và đang nghỉ ngơi đầu năm, Trần Y bịa đặt chiếc chìa khóa và túi xuống, dựa vào tay vịn của ghế sô trộn, khoanh chân ngồi cơ, cố lấy tinh chỉnh và điều khiển kể từ xa xôi tùy ý ấn.

Điện thoại vô túi đeo vang lên.

Trần Y quăng quật tinh chỉnh và điều khiển kể từ xa xôi xuống, cúi người lấy điện thoại cảm ứng thông minh rời khỏi. Nhìn thấy người gọi cho tới, cô tưởng ngàng bao nhiêu giây, tiếp sau đó đầu ngón tay nhanh gọn ấn vô phím nghe, gật đầu cuộc gọi xong xuôi cô cũng không nói.

Đầu mặt mũi cơ, tiếng nói dễ dàng nghe của Văn Trạch Tân truyền tới: “Buổi tối về căn nhà rộng lớn ăn cơm trắng, tôi cho tới đón em hay những em tự động cho tới đây?”

Giọng rằng của anh ý rất dễ dàng nghe, sở hữu chút trầm trầm, tuy nhiên ngữ khí lại nhẹ nhàng như cất cánh, lại sở hữu chút cảm hứng hững hờ.

Trần Y trầm đem bao nhiêu giây: “Em tự động bản thân cút, anh cứ bận việc của anh ý cút.”

“6 giờ chính thức ăn, chớ cho tới muộn.” Văn Trạch Tân rằng xong xuôi thì ngắt luôn luôn điện thoại cảm ứng thông minh. Trần Y nhìn screen một hồi rồi mới nhất quăng quật xuống. Thực tế anh làm cái gi sở hữu rằng cho tới cô nghe anh ra phía bên ngoài làm cái gi, vốn liếng dĩ không tồn tại.

Tối qua loa anh với chú nhỏ căn nhà bọn họ Văn ra phía bên ngoài xã phó, khi quay trở lại lại vô thư chống xử lý văn khiếu nại, ko vô buồng ngủ. hốc trưa xong xuôi, anh lại rời khỏi ngoài, khi tái ngộ gì là ở ngoài quán cafe cơ.

Ở cùng theo với bao nhiêu người phụ phái đẹp.

Trần Y phụ thuộc vào tay vịn ghế sô trộn, nối tiếp coi truyền họa.

Khoảng tầm tứ rưỡi, cô lên gác tắm một chiếc, thay cho một cỗ váy red color nằm trong áo khóa ngoài ngày black color, xỏ giầy gót cao rồi thoát ra khỏi cửa ngõ. Mùa sầm uất trong năm này ở Kinh Đô thực sự cực kỳ rét mướt.

Trần Y phát động xe pháo, lái cút.

Mấy trong năm này căn nhà bọn họ Trần quá lụi bại, căn nhà rộng lớn vẫn mãi ko fake sang trọng nơi khác, vẫn ở trong lúc biệt thự nghỉ dưỡng cao cấp bừa bãi Tây Dương cơ. Nhà rộng lớn trong phòng bọn họ Văn sớm đã lấy vào một trong những khu vực yên ổn tĩnh thân thiết lòng TP. Hồ Chí Minh, thực trạng xung xung quanh nằm trong khu vườn quy hướng rất hay, lại trúng vô khi đầu năm. Trang trí thì trúng đỉnh của chóp rồi, đầu năm cho tới lại trúng khi cả mái ấm gia đình đoàn viên, vô tè khu vực sở hữu thật nhiều biết bao xe pháo, còn tồn tại quá nhiều bao nhiêu con xe siêu cao giá xếp trở thành một mặt hàng.  

Trần Y kể từ từ chạy xe pháo cho tới cửa ngõ căn nhà bọn họ Văn.

Sắc trời vẫn tồn tại ko tối hẳn, cô xuống xe pháo, cút vô vào căn nhà bọn họ Văn, kính chào chất vấn với quản lí gia căn nhà bọn họ Văn một giờ. Quản gia mỉm cười nhoẻn tiếp đón: “Nhị thiếu thốn đang được ở hậu viện.”

Trần Y cười: “Cảm ơn chú.”

Cô thả lỏng khăng quàng, thẳng trở về phía hậu viện.

Trong hậu viện còn tồn tại một chống coi phim, cửa ngõ khép hờ, người gom việc thu vén mỉm cười nhoẻn gật đầu. Trần Y bước lên bậc thang, đẩy cửa ngõ chống coi phim. Trong chống coi phim, Văn Trạch Tân đang được dựa lên tay vịn ghế sô trộn, đùa khối rubik vô tay, ở kề bên còn tồn tại một đĩa phân tử mỉm cười. Trần Y tương đối ngơ rời khỏi, Văn Trạch Tân nghe thấy động tĩnh thì ngước nhìn: “Vào cút.”

Trần Y cút vô vô.

Cửa chống coi phim theo đòi tính đàn hồi tuy nhiên đóng góp lại một đợt tiếp nhữa.

Cô bịa đặt loại khăng quàng tiếp tục gỡ rời khỏi bên trên ghế sô trộn, vừa vặn nhìn screen một chiếc thì cánh tay đã trở nên Văn Trạch Tay bắt lấy. Một giây sau, cô tiếp tục ngồi lên đùi anh.

Văn Trạch Tân ôm eo cô, mỉm cười nói: “Buổi chiều cút xuống phố à?”

Trần Y rủ đôi mắt. Lọt vô vào đôi mắt cô là lồng ngực White bệch của con trai nằm trong red color của cái áo sơ-mi bên trên người anh, làm cho làn domain authority của anh ý càng tăng White. Trần Y nuốt những câu nói. thừa mứa còn còn lại vô cổ họng: “Ừ.”

Văn Trạch Tân bịa đặt khối rubik xuống, vươn vai một chiếc, fake phân tử mỉm cười cho tới cô: “Bóc bao nhiêu loại cho tới tôi ăn.”

Trần Y nhận lấy, bịa đặt bên trên tay vịn ở ở kề bên, cúi đầu chính thức bóc tách. Văn Trạch Tân ôm eo cô, nhìn cô bao nhiêu đợt, một tay không giống thì cố điện thoại cảm ứng thông minh, giờ lời nhắn tinh ranh tinh tinh ranh ập cho tới.

Xem thêm: truyện đọc ngôn tình

Trần Y tương đối liếc đôi mắt nhìn cho tới.

Trong khi vội vàng nhận ra một mẩu lời nhắn.

“Nhị thiếu thốn, anh kết duyên rồi thì em cần làm thế nào giờ đây.”