truyện sự cám dỗ cuối cùng

                                    
                                              
                          

Đêm ngày hè, trời tràn sao. Mái tóc thâm nhiều năm của Giản Nhu dập dềnh bên trên mặt mũi nước, khung hình trắng nuột ẩn hiện tại bên dưới làn nước lạnh lẽo. Ôm khung hình mềm mịn và mượt mà của cô ý, nghe giờ thở hào hển của cô ý, Trịnh Vĩ càng rời khỏi vô mạnh mẽ và tự tin, như mong muốn cướp lấy điểm sâu sắc nhất của những người phụ nữ. Thời xung khắc này, toàn cầu của anh ý và cô như nở rộ.
Đây là phen trước tiên anh trải qua quýt chuyện này. Tuy nhiên anh từng mơ thấy cảnh tượng tương tự động vô số phen. Thậm chí kể từ bao nhiêu năm trước đó, anh tiếp tục mơ thấy hình hình ảnh cô đứng vô phòng tắm, thân thiện thể ngà ngọc ko tì vết, mái đầu nhiều năm mềm mịn và mượt mà xõa xuống bờ vai. Anh không tồn tại cơ hội này kìm nén dục vọng, ngay lập tức xông vô ôm cô, đẩy cô vô bức tường, rời khỏi mức độ cướp đoạt. Tuy trên đây đơn giản niềm mơ ước "tội lỗi" tuy nhiên cũng khiến cho anh tận thưởng hoan ái, Tính từ lúc bại liệt ko thể tạm dừng.
Bây giờ, niềm mơ ước đang trở thành một cách thực tế. Cuối nằm trong anh đã và đang sở hữu cô, hưởng thụ chuyện phái mạnh phái đẹp thiệt sự. Quá trình này trung thực, triền miên, khiến cho anh say sưa rộng lớn bất kể phen này vô mơ. Đừng rằng là bị nhốt, mặc dầu bị ngồi tù tía năm, thậm chí là mất mặt tự tại cả đời, anh cũng thấy xứng danh.
Trịnh Vĩ gần như là demo một lượt những dạng vô niềm mơ ước, bao hàm cả dạng nhằm Giản Nhu ngồi bên trên người bản thân, nom anh vì chưng ánh nhìn mơ mòng. Anh nâng thắt sống lưng cô, nom thân thiện thể nuột nà không ngừng nghỉ nhấp lên xuống lư trước mặt mũi. Còn nữa, cô nằm úp mặt bên trên nệm, mái đầu nhiều năm xõa xuống như dải lụa lướt qua quýt trái khoáy tim anh...
Tình cảm dồn nén bao năm được cơ hội bột phát, ko thể tịch thu. Đến khi sử dụng không còn đồ dùng hotel sẵn sàng sẵn, cho tới khi người cô nhuộm màu sắc phiếm hồng, anh mới nhất toại nguyện ôm cô phía trên nệm. Giản Nhu gối nguồn vào vai anh, toàn thân thiện không hề chút mức độ lực, khuôn mặt lộ vẻ ngượng thùng.
Dù mệt rũ rời tuy nhiên nhì người ko hề thấy buồn ngủ. Trịnh Vĩ vừa vặn vuốt ve sầu tấm sống lưng trần của cô ý vừa vặn hỏi: "Tuần sau em chuồn nước này đóng góp phim vậy? Bao giờ mới nhất về?"
Cô nhướng ngươi, khẽ đáp: "Em chuồn Nhật Bản. Chắc cũng nhanh chóng thôi."
"Nhật Bản ư?" Đúng như cô đoán, Trịnh Vĩ tức khắc ngồi dậy, sắc mặt mũi tràn cảnh giác.
Giản Nhu ngay lập tức giải thích: "Em đóng góp phim năng lượng điện hình ảnh thông thường thôi."

"Ai nhưng mà hiểu rằng. Tốt nhất em chớ đi!"
Thấy vẻ tai ngược của Trịnh Vĩ, Giản Nhu mỉm mỉm cười, tựa vô lòng anh. "Em đã ký kết thích hợp đồng rồi, ko thể bỏ quăng quật. Hơn nữa, đó là vai phái đẹp chủ yếu của một kiệt tác năng lượng điện hình ảnh. Em tiếp tục phổ biến sau đó 1 tối cũng ko biết chừng."
"Nổi giờ mà đến mức nào? Có vì chưng Ran Asakawa [1] không?"
[1] Ran Asakawa: là trình diễn viên dòng sản phẩm phim AV của Nhật.
Giản Nhu trừng đôi mắt. "Hả? Anh cũng biết Ran Asakawa sao? Không nên anh là người hâm mộ của chị ý tớ đấy chứ? Anh coi từng nào phim chị tớ đóng góp rồi?"
Quả nhiên nói tới chủ đề này, Trịnh Vĩ tức khắc ý thức được tôi đã lỡ điều. Anh nở nụ mỉm cười vô hãi. "Anh vẫn quí coi phim tự em đóng góp rộng lớn."
"Thật không?"
"Em xinh rộng lớn Ran Asakawa nhiều, body cũng đẹp tuyệt vời hơn cô tớ."
"Nói như thế, anh từng coi Ran Asakawa rồi?"
Trịnh Vĩ yên lặng vài ba giây, hắng giọng rồi rằng nghiêm nghị túc: "Em chớ tấn công rỗng lảng! Chúng tớ hãy kế tiếp thảo luận yếu tố em chuồn Nhật Bản đóng góp phim."

Bạn đang xem: truyện sự cám dỗ cuối cùng

Xem thêm: quan hệ thế thân chap 82

"Em mong muốn chuồn thiệt mà!" Cô nũng nịu.
Tuy nhiên Trịnh Vĩ trầm trồ kiên quyết: "Không được! Anh vô cùng ko nhằm nữ giới anh bị chúng ta giày đạp."
"Em chuồn đóng góp phim tình thân chứ sở hữu nên phim bại liệt đâu!" Giản Nhu phân tích và lý giải tuy nhiên vô hiệu.
"Nếu chúng ta rằng trực tiếp là phim bại liệt, liệu em sở hữu chuồn không? Chuyện này trước đó ko nên trước đó chưa từng xẩy ra. Trước khi ký thích hợp đồng đều rằng là phim tình thân đơn giản, đến thời điểm tảo mới nhất biết toàn cảnh lạnh lẽo." Trong tư mươi tám giờ đồng hồ đeo tay bị tạm thời giam cầm, Giản Nhu ko bên dưới một phen đòi hỏi công an trả lại địa hình mang đến cô tuy nhiên chỉ cảm nhận được câu vấn đáp trước sau như một: phường bọn họ tiếp tục liên hệ với công ty lớn quản lý và vận hành của cô ý, ko được cho phép cô gọi năng lượng điện cho những người này không giống ngoài trạng sư, trong cả gọi lời nhắn cũng ko được. Cảnh sát chất vấn cô bất kể câu gì, cô cũng chỉ đáp: "Rơi vô thực trạng bại liệt, ngoài cơ hội phản kháng, tôi không hề sự lựa lựa chọn này không giống."
Hai ngày nhì tối hầu hết ko ăn ko ngủ, Giản Nhu ngồi bó giò vô căn chống tạm thời giam cầm chật hẹp, ngước đầu nom xà nhà, thẫn thờ hồi lâu. Cô ko biết vấn đề này chỉ là việc trùng khớp hay những cạm bẫy của Nhạc Khải Phi, nhằm Nomura lừa cô cho tới Nhật Bản đóng góp phim rồi gọi Uy Gia về nước, xay cô vô đàng nằm trong, ko thể nương tựa hoặc nhờ vả bất kể người này. Cô ko biết bản thân tiếp tục rời khỏi sao. Liệu sở hữu nên phụ trách trước pháp lý Nhật Bản? Liệu sở hữu nên bồi thông thường một số tiền lớn? Liệu Uy Gia sở hữu cho tới cứu vớt cô hoặc không?
Tuy nhiên mặc dù sản phẩm thế này, cô cũng ko ăn năn hận vì thế tiếp tục cụ kéo đâm Nomura. Ít nhất, trạm gác công an khiến cho cô sở hữu xúc cảm đáng tin cậy rộng lớn tay đạo trình diễn chỉ biết nhục mạ và ép buộc bại liệt.
Cánh cửa ngõ Fe áp lực banh rời khỏi, một công an chuồn vô, rằng với Giản Nhu, trạng sư của cô ý đang đi đến. Sau bại liệt anh tớ dẫn cô chuồn vòng vèo cho tới chống tiếp khách hàng.
Giản Nhu tưởng người đợi cô ở vô chống tiếp khách hàng là Uy Gia và trạng sư, ko ngờ lại là Nhạc Khải Phi.
Nhìn thấy anh tớ, cô bất giác nở nụ mỉm cười tự động giễu. Nếu vừa vặn rồi, cô còn ko tin tưởng Nhạc Khải Phi ti tiện mà đến mức xay cô vô đàng nằm trong thì giờ đây cô tiếp tục chính thức tin tưởng vô điều này. Tuy nhiên sắc mặt mũi Nhạc Khải Phi ko hề lộ vẻ đắc ý. Anh tớ quyết định đứng lên tuy nhiên rồi lại ngồi yên lặng, chú ý dõi bám theo Giản Nhu cho tới khi cô tiếp cận đối lập anh tớ.
Vuốt mái đầu lòa xòa rời khỏi sau tai, Giản Nhu kể từ từ ngồi xuống. "Nhạc Tổng! Nếu anh cho tới nhằm chất vấn tôi sở hữu ăn năn hận ko, e rằng anh nên tuyệt vọng rồi."