truyện quân hôn bí mật

Chương 1: Tiết tử

Thời tiết vô mon phụ thân, những bông tuyết Trắng ở vùng Lâm Tri lại rơi ngày càng rộng lớn. Một tuyến phố lâu năm vùng biên cương đằm thắm nhị thị trấn vẫn sở hữu cho tới 17 cho tới 18 phần đường đang sẵn có hiện tượng kỳ lạ tuyết rữa nên ko hề thiếu hụt các cái xe pháo trải qua phía trên nhưng mà bị giắt mắc kẹt ở điểm nào là cơ.

Bạn đang xem: truyện quân hôn bí mật

Việc dọn tuyết cùng theo với việc vận chuyển vẫn sở hữu lực lượng chính thức tổ chức triển khai cứu vớt viện tuy nhiên là sản phẩm lâu năm xe pháo bị nhốt vẫn chính là bộc lộ của trường hợp thời điểm hiện tại là cực kỳ khẩn cấp cho, cần được cứu vớt viện cấp cho bách hơn thế nữa.

Mọi đứa ở bên phía trong xe pháo vẫn vô nằm trong lo ngại, không yên tâm ngập trong trầm đem thì sở hữu một giọng phái nữ tiến công vỡ không gian trầm đem nguy hiểm này, “Anh tài xế ơi, anh hoàn toàn có thể phanh khối hệ thống sưởi lên chút không? Ban ngày tuyết rơi ở Tây Tạng này hoàn toàn có thể lấy thế giới tao ướp đông lạnh cho tới bị tiêu diệt đấy.”

Anh tài xế cùng bất đắc dĩ thở rời khỏi một tương đối sương, “Không cần là ko phanh nhưng mà là tất cả chúng ta ko quá từng nào dầu nữa, cô chịu thương chịu khó một chút ít chuồn.” Nói xong xuôi, tài xế rung lắc lắc đầu, chỉ hoàn toàn có thể càng thêm thắt cùng bất đắc dĩ ko nghe cho tới những thanh âm thấp nhỏ của những người dân đang được khóc nức nở vô xe pháo.

Nghe được sở hữu cô nàng nào là này còn nhỏ giọng oán thù phẫn nộ, “Sớm biết thế này thì sẽ không còn cho tới Tây Tạng, đều bên trên anh. Nói mong muốn cho tới coi hoa móc lại vừa đẹp gặp gỡ tuyết rữa, giờ thì chất lượng tốt rồi, nếu như không tồn tại người cho tới cứu vớt thì…”

Cô gái nói đến việc 1/2 thì lại ko trình bày nữa, người con trai ở kề bên lên giờ yên ủi, “Em chớ khóc nữa, tất cả chúng ta cũng đơn giản ngừng phía trên đàng. Em coi, phần bên trước còn bao nhiêu con xe, bánh xe pháo còn rớt vào cái hố tuyết rữa rộng lớn cơ tề, đối với tất cả chúng ta còn thảm rất nhiều.”

Theo lời nói trình bày của những người cơ, toàn xe pháo đều quan sát về phần bên trước, coi những cảnh cơ thực hiện cho tới chúng ta đều nhịn ko được nhưng mà thở lâu năm. Cách chúng ta ko cho tới 200 thước, một cái xe buýt rộng lớn vẫn rơi cả rộng lớn nửa xe pháo vô vào hố tuyết rộng lớn, thời điểm hiện tại lại đang sẵn có thật nhiều tuyết rơi xuống như đang cố mức độ mong muốn lấy đằm thắm xe pháo chứa đựng ở vô tuyết. Mà ở phía trên quý khách chính vì tuyết rữa nên cũng không đủ can đảm tùy tiện tiến bộ lên. Tuyết rơi càng ngày càng sở hữu xu thế dày rộng lớn. Tuyết rơi xuống tạo ra trở thành từng khối nặng trĩu đè đè xuống bên dưới, tương đối vô ý tiếp tục áp xuống đập hư hỏng cửa ngõ kính xe pháo. Hơn nữa xe pháo cho tới dù là tách ngoài hố đồ sộ cơ chuồn chăng nữa, mặc dù tốc cuộc sở hữu nhanh chóng hơn thế nữa cũng ko tránh khỏi vùng rữa tuyết đang được này dần dần ùa tới này. Tất cả quý khách đều đang được hóng xe pháo cứu vớt viện cho tới.

“Nếu không tồn tại người cứu vớt thì ko tấp nập bị tiêu diệt cũng trở thành tuyết đè nhưng mà bị tiêu diệt.” Vẫn còn tồn tại tiếng nói thì thầm nhỏ vang lên.

Anh tài xế hít một tương đối thiệt thâm thúy, đơn thuần trình bày, “Nếu sau nhị giờ nữa không tồn tại người lấy chúng ta móc rời khỏi thì có lẽ rằng chúng ta cũng có khả năng sẽ bị như vậy đấy.”

Lời vừa vặn tâm sự, toàn bộ quý khách càng thêm thắt áp lực đè nén nhưng mà trầm đem hơn thế nữa.

Kỳ thiệt, bạn dạng đằm thắm người bị chôn vô xe pháo cảm hứng cũng không tồn tại tệ như thế, tối thiểu Nghiêm Chân cũng hoàn toàn có thể tính là một trong vô số cơ. Tỉnh lại đằm thắm khung trời đẫy tuyết này, Nghiêm Chân sở hữu cảm hứng như bạn dạng đằm thắm bản thân đang được ở điểm bồng lai tiên giới. Một lát sau, cô mới nhất về bên thực bên trên được. Hai mươi bao nhiêu giờ trước, chúng ta lên xe buýt kể từ Gia Lê cù về bên Na Khúc, thời gian trải qua Lâm Tri thì xấu số gặp gỡ cần trận tuyết rữa này, cứ thế bị nhốt ở điểm này.

Cô mơ hồ nước sở hữu chút bội phục chủ yếu bản thân, tuy vậy hoàn toàn có thể bên dưới khoảng không gian trầm trọng này hoàn toàn có thể sử dụng bao nhiêu chữ nhằm bao quát về yếu tố hoàn cảnh của những người dân bên trên xe pháo này: lâm vào hoàn cảnh yếu tố hoàn cảnh tai nạn đáng tiếc nguy hại. Vì thế cô ngay tắp lự mỉm cười cợt giễu.

Cô nghĩ về sở hữu chút xuất thần, nếu như không tồn tại trận tuyết rữa này, những cô sở hữu cần sẽ không còn coi được hoa móc ở vùng Lâm Tri này hay là không. Tháng phụ thân thực sự khi hoa móc nở rực ở vùng Lâm Tri.

“Chị, chị ko cảm nhận thấy rét sao? Như thế nào là nhưng mà chị còn cười cợt được thế?” Cạnh cạnh sở hữu một tiếng nói non nớt của một cô bé bỏng vang lên tạo cho Nghiêm chân tương đối không thể tinh được nhưng mà coi lại. Khi cô nhận ra một song con cái ngươi black color vô xuyên suốt sáng sủa ngời thì cô mới nhất hiểu rằng giờ kêu chị cơ đó là kêu bản thân.

Đây là một trong cô bé bỏng nhỏ 10 tuổi hạc đang được bất mãn, theo đuổi người thân trong gia đình cho tới Tây Tạng du ngoạn, bên trên đàng lại gặp gỡ cần trận tuyết rữa này. Cô bé bỏng vốn liếng là ngồi địa điểm điểm hành lang cửa số nhằm phụ thuộc vào cơ, tuy nhiên vì thế hành lang cửa số cơ bị tuyết thực hiện hư hỏng nên cô bé bỏng mới nhất đυ.ng cho tới người của Nghiêm Chân.

Nghiêm Chân ngừng góc nhìn bên trên người cô bé bỏng, tiếp sau đó không ngừng mở rộng áo khoác bên ngoài ngoài của tớ, lấy cô bé bỏng kéo vô lòng rồi sử dụng áo khoác bên ngoài ngoài bao lấy cô bé bỏng. Cô coi cái áo khoác bên ngoài rộng lớn đó lại sở hữu chút hoảng loạn, đó là trước lúc xuất vạc anh cho vô vô túi ba lô cho tới cô, cô ko cần là quí tuy nhiên công cộng quy lại vẫn không tồn tại kéo ra nữa.

Anh bảo rằng, “Đừng coi cái áo khoác bên ngoài quân group này khó khăn coi như thế tuy nhiên ở Tây Tạng sử dụng đặc điểm này lưu giữ lạnh lẽo rất hay.”

Xem thêm: chích thì giới 99

Anh ở Tây Tạng thực hiện quân nhân vài ba năm nên anh biết, vì vậy cô cũng ko hề ngang bướng kéo ra nữa, lúc này trái khoáy thực là vẫn đẩy mạnh hiệu quả rồi.

Phục hồi niềm tin lại, cô so với cô bé bỏng nhỏ trong tim mỉm cười cợt, có lẽ rằng vì thế đã trải giáo viên tè học tập nên Nghiêm Chân so với đứa nhỏ luôn luôn nhu hòa rộng lớn một chút ít, “Em sở hữu vật gì chất lượng tốt rất đẹp mong muốn ghi nhớ lại không?” Cô chất vấn, sở hữu chút rung lắc đầu vì thế vẫn phanh mồm chất vấn ko đích thị rồi.

Cô bé bỏng cơ ngay tức khắc sửng oi, hai con mắt đồ sộ hòn đảo xung quanh một hồi rồi mới nhất giòn giã bảo rằng, “Có ạ.”

“Chị cũng đều có.” Cô lại trình bày, “Vừa vừa rồi chị cười cợt là vì thế chị nghĩ về cho tới đến những điều chất lượng tốt rất đẹp cơ. Nghĩ cho tới những vấn đề đó thì chị sẽ không còn rét nữa.”

“Hả?” Cô bé bỏng rõ rệt là không hiểu biết.

Cô nhẹ dịu xoa đầu cô bé bỏng rồi trình bày, “Bởi vì thế từng sở hữu người trình bày cho tới chị biết, một người dân có thật nhiều hồi ức rất đẹp của chủ yếu bản thân, chỉ mất Khi lâm vào hoàn cảnh yếu tố hoàn cảnh nào là này mà ghi nhớ lại những vấn đề đó mới nhất hoàn toàn có thể cảm nhận thấy vẫn lâu không tồn tại sự ấm cúng.”

Câu trình bày cơ là anh trình bày, anh ở Tây Tạng thực hiện quân nhân vài ba năm tiếp sau đó ngay tắp lự vô quân nhân – đại group quánh chủng, ko biết lúc nào thực hiện trách nhiệm thì tiếp tục gặp gỡ nguy hại, thời tự khắc cửu tử nhất sinh đã và đang trải trải qua nhiều phiên. Anh trình bày anh từng vì thế một tiềm năng ẩn núp nhưng mà ở vô tuyết tận nhị ngày, ở vô không khí rét như thế đôi bàn chân đã và đang rơi rụng chuồn tri giác vẫn ghìm gọng súng.

Đại group trưởng của anh ấy ngay tắp lự trình bày cho tới anh biết, những thời gian không giống chớ kéo căng bạn dạng đằm thắm như sợi chão cung vậy, tự do thoải mái nghỉ dưỡng một chút ít, hãy nghĩ về lại chuyện thực hiện cậu mừng rỡ mừng ấy.

Anh ngay tắp lự tâm trí, nghĩ về vật gì chứ. Vì thế anh ngay tắp lự ghi nhớ lại những hồi ức của tớ, một khi sau ngay tắp lự gạt bỏ cái rét.

Cô bé bỏng nháy đôi mắt bao nhiêu phiên, như thể sở hữu phần hiểu cũng đều có phần không hiểu biết, “Vậy chị sở hữu hồi ức nào là chất lượng tốt rất đẹp nhằm ghi nhớ lại không?”

Cô nhắm đôi mắt lại, tựa người vô bên trên ghế.

Hồi ức sao?

Cô hẳn là sở hữu thật nhiều nhiều thật nhiều, tuy nhiên là hồi ức của cô ấy lại không nhiều như thế.

( Các địa điểm được nói tới.

Xem thêm: truyện đào hôn em đừng hòng

Lâm Tri - 林芝 : là một trong đơn vịhành chủ yếu bên trên tấp nập phái mạnh Khu tựtrịTây Tạng bên trên Trung Quốc. Chính phủTrung Quốc cũng xếp nhiều điểm bên trên vùng giành chấp vớiẤn Độthuộc địa khu vực này. Nyingchi sở hữu Tu viện Buchasergyi Lakang. Bao bao gồm sở hữu nhị thị trấn : Hai thị trấn Zayü (察隅县) và Mêdog (墨脱县) dược chính phủ nước nhà Trung Quốc xem là thuộc sở hữu Khu tự động trị Tây Tạng song bên trên thực tiễn bờ cõi của nhị thị trấn này hiện tại nằm trong quyền trấn áp của bang Arunachal Pradesh nằm trong nén Độ.

Na Khúc -那曲 : là một trong thị trấn của địa khu vực Nagqu (Na Khúc), khu vực tự động trị Tây Tạng, Trung Quốc. Tên của thị trấn vô giờ Tạng Tức là "sông đen".

Nagqu sở hữu độcao khoảng là 4.500 mét (14,800 ft), Nagqu sở hữu nhiệt độ núi cao tự khắc nhiệt độ, với cùng 1 ngày đông lâu năm, cực kỳ rét và thô còn ngày hè kéo dãn cụt và non. Trong ngày đông, nhiệt độ độthường xuống cho tới bên dưới −20°C0 vô đêm hôm và nhiệt độ độvào buổi ngày vô ngày hè là khoảng tầm 16°C. Nhiệt độtrung bình vô mon giêng là −12,6°C và nhiệt độ chừng khoảng mon 7 là 9,0°C, nhiệt độ độtrung bình cảnăm là −1,17°C. Từtháng 6 cho tới mon 9, phần rộng lớn những ngày đều phải có một lượng mưa không ít và rung rinh bên trên 80% lượng mưa cảnăm.)