truyện mãi yêu em như vậy

Edit: Mina

Lúc Kỷ Tiện Bắc cho tới chống dịch, Hạ Mộc đang được cắm hoa nhập lọ, thất thần.

Bạn đang xem: truyện mãi yêu em như vậy

“Mua hoa à?”

“Bạn học tập cho tới thăm hỏi mua sắm tặng em hoa.”

“Bạn học?”

“Ừm, chúng ta Đại học tập.” Hạ Mộc nom anh: “Lúc anh cho tới cô ấy cũng vừa vặn mới mẻ về ê, đem vật văn phòng, vô cùng xinh đẹp nhất, lúc anh lên trên đây với thấy không?”

Anh nói: “Vừa rồi bắt gặp một cô nàng ở trước cửa ngõ cầu thang máy, chắc chắn này đó là chúng ta em.”

Làm cỗ thản nhiên hỏi: “Tên là gì thế?”

“Hứa Mạn.”

Hứa Mạn?

Vậy thì đúng rồi.

Lần trước nhập Smartphone chú nhị anh thưa Mạn Mạn thế này Mạn Mạn thế ê.

Trên đời này không tồn tại nhiều trùng khớp cho tới vậy.

“Kỷ Tiện Bắc!” Hạ Mộc ko vui gọi anh.

“Hửm?”

“Hồn chuồn đâu đấy?”

“Không với gì, đang được nghĩ về cho tới việc làm.”

Hạ Mộc toá giầy nên, dẫm lên mu cẳng chân của anh ý, Kỷ Tiện Bắc không hề cơ hội nào là không giống, nom cô: “Lại làm thế nào vậy?”

“Thấy cô ấy xinh xinh xắn hơn em nên không?”

“… Nói với lý chút được không?”

Hạ Mộc ngờ vực nhận xét anh kể từ bên trên xuống dưới: “Chưa khi nào thấy anh nhiều chuyện về cô nàng không giống nom ra làm sao, thương hiệu là gì, thời điểm ngày hôm nay vượt lên trên không giống thông thường.”

Kỷ Tiện Bắc vì thế dự một thời gian, vẫn ko xác định: “Có ảnh chụp Hứa Mạn không?”

“Có, thực hiện gì?”

“Muốn xác nhận một chuyện.”

Hạ Mộc banh album lớp, tìm được tấm hình xuất hiện Hứa Mạn, phóng to: “Có nên là kẻ ban nãy anh phát hiện ra không?”

“Ừ.” Kỷ Tiện Bắc nhìn cô, một thời gian sau trầm giọng nói: “Hứa Mạn là đàn bà riêng biệt của chú ý nhị anh.”

“… …”

Hạ Mộc sợ hãi trợn đôi mắt há mồm.

Nghĩ cho tới Hứa Mạn ăn ở với người xem ko rét cũng ko rét mướt, lãnh đạm với tất cả xung xung quanh hơn hết cô.

Ở lớp, cô không thật hòa đồng, một ngày dài vất vả đi làm việc tới trường, không tồn tại thời hạn xúc tiếp nhiều với đồng minh, tuy nhiên gia đạo Hứa Mạn giàu với, vốn liếng ko nên phiền lòng về chi phí nống, tuy vậy luôn luôn một mình 1 mình.

Vừa rồi ở chống dịch, Hứa Mạn bỗng nhiên cảm khái một câu, sao lại bi quan lại hơn hết tớ vậy.

Hạ Mộc người sử dụng ánh nhìn phức tạp quan sát về phía Kỷ Tiện Bắc.

Kỷ Tiện Bắc hiểu ý cô: “Kết chúng ta là quyền tự tại của em, anh ko mến cô ấy không tồn tại nghĩa cô ấy ko chất lượng tốt.” Chỉ là anh ko thể gật đầu đồng ý Hứa Mạn nhưng mà thôi.

Hạ Mộc tỉa cành hoa, cắt xong xuôi đem hoa cho Kỷ Tiện Bắc, Kỷ Tiện Bắc cẩn thận cắm hoa vào trong bình.

“Hai em vô cùng thân thiết nhau?” Anh hỏi.

“Bình thông thường, ĐH năm tứ thưa cùng nhau không thật nhị câu.”

Kỷ Tiện Bắc khó khăn hiểu nom cô.

Hạ Mộc giải thích: “Chính là phiên chuồn ăn liên hoan chất lượng tốt nghiệp ê, với người thưa em được bao nuôi, cô ấy thay cho em giải vây, sau lại ăn công cộng vài ba bữa cơm trắng mới mẻ rỉ tai nhiều lên.”

Cô tâm trí mò mẫm từ: “Có loại cảm giác chỉ hận bắt gặp nhau vượt lên trên muộn?”

Kỷ Tiện Bắc ráng cành hoa cọ cọ nhập mặt mày cô, gằn từng chữ một: “Chỉ hận bắt gặp nhau vượt lên trên muộn?”

Hạ Mộc dẫm chân anh một cái: “Chỉ hận bắt gặp anh vượt lên trên muộn.” Trả lại anh nhành hoa đang được tỉa xong: “Nhanh cắm vào trong bình hoa đi.”

Hỏi anh: “Không quan ngại em với cô ấy bắt gặp nhau chứ?” Tuy rằng về sau thời cơ nhị người bắt gặp mặt cũng không nhiều nếu không muốn nói là rất ít, thực rời khỏi phiên này Hứa Mạn cho tới thăm hỏi cô, cô cũng rất bất thần.

Có lẽ là cũng chính vì với tương quan cho tới Nhậm Sơ chuồn.

Kỷ Tiện Bắc: “Đến Khi cô ấy biết em là bạn nữ anh tiếp tục tự động hóa rời em, đều là kẻ cứng cáp, không nhất thiết phải nghe câu nói. người không giống.”

Hạ Mộc gật đầu.

Hai người vừa vặn rỉ tai phiếm vừa cắm hoa.

Hạ Mộc ghi nhớ cho tới tủ ăn mặc quần áo nhập chống dịch với ăn mặc quần áo, chất vấn anh: “Sao anh đem cả ăn mặc quần áo của anh ý tiếp đây thế?”

“Ngủ bên nhau.”

Hạ Mộc ko cho: “Cũng ko nên em ko thể động đậy, ko cần thiết, nó tá vô cùng hoặc tiếp đây. Anh ngủ cũng ko thâm thúy giấc, tối anh về mái ấm ngủ chuồn.”

Kỷ Tiện Bắc liếc cô một chiếc, hỏi cô: “Nếu anh nhập viện, bữa tối em tiếp tục ngủ ở đâu?”

Hạ Mộc ko hề nghĩ về ngợi: “Đương nhiên là ngủ nằm trong anh rồi.”

“Đấy.”

Hạ Mộc nói: “Không tương tự nhau, em là dân đi làm việc rất có thể nài nghỉ ngơi, còn anh nên xử lý thật nhiều việc làm ở công ty lớn.”

Kỷ Tiện Bắc: “Trung Thần không tồn tại anh vẫn sinh hoạt thông thường, với thỉnh thoảng phiên bản thân thiết là cần thiết nhất.” Anh nói: “Buổi tối anh tiếp tục thưa với nó tá nhằm những cô ấy ko cần thiết qua loa trên đây, anh với em nằm trong xum xê bên trên một cái nệm.”

Hạ Mộc: “Không nên có giường nó tế sao?”

“Anh cảm nhận thấy ngủ nệm ê vẫn chất lượng tốt rộng lớn.”

“……”

Hôm sau.

Kỷ Tiện Bắc tỉnh táo vì như thế mệt rũ rời.

Tối ngày qua khi anh ngủ với gối lên gối đầu, tỉnh lại phân phát hiện nay ko thấy gối đầu đâu, anh còn bị dồn cho tới mép nệm, sau đó 1 tối cổ mỏi nhừ.

Hạ Mộc ghé nửa người lên trên người anh, đầu gối lên ngực anh, anh chuẩn bị ko thể thở nổi.

“Hạ Mộc.” Kỷ Tiện Bắc vỗ nhẹ nhàng cô vài ba loại.

“Hmm?” Hạ Mộc ngủ mơ mơ mòng màng, chủ yếu cô cũng ngủ ko tự do, toàn bộ cơ thể không dễ chịu.

“Dậy nào là, eo của anh ý ko chịu đựng được nữa rồi.” Nằm trực tiếp một tối lại bị cô đè nén vì vậy.

Hạ Mộc vẫn còn ngái ngủ, vài ba giây sau mới mẻ trườn xuống người anh, “Hình như em bị trệu cổ.” Cô người sử dụng mức độ ấn gáy, nhức nhối ‘a’ một giờ.

Kỷ Tiện Bắc chỉ mỏi cổ, xoa xoa cổ, anh rút một chiếc gối, “Ai bảo em ko ở ngoan chứ.” Bắt đầu massas cổ cho cô.

“Au, anh nhẹ nhàng tay chút!” Hạ Mộc cũng không đủ can đảm động đậy.

Nằm ko tự do, Kỷ Tiện Bắc ngồi dậy, mò mẫm huyệt vị bên trên cổ cô chính thức non – xa vời, “Chắc một thời gian nữa không lành được đâu, thời điểm ngày hôm nay ở lại phòng ngủ ngơi chuồn.”

“Không được, đang được hứa với Thẩm Lăng rồi.”

Kỷ Tiện Bắc ko chút nhằm ý hỏi: “Nhậm Ngạn Đông nhận phỏng vấn của em?”

“Không tính là phỏng vấn, chỉ là 1 trong những thông tin, tối ê em bị nhức bao tử nặng nề, Thẩm Lăng nhìn em xứng đáng thương quá liền đồng ý với em, coi như thể em lừa được chuồn, ko biết Nhậm Ngạn Đông có thái độ gì nữa.” Cô nói: “Không quan hoài nhiều loại vì vậy, mặc dù sao em chỉ cần thiết đảm bảo loại thông tin ê của em chất lượng tốt là được.”

Kỷ Tiện Bắc hiểu cô, biết nhập đôi mắt trong trái tim cô chỉ mất chi phí, không tồn tại tâm tư tình cảm đặt điều lên trên người người khác nên ko thưa tăng gì nữa.

Gần đến 7 giờ, Kỷ Tiện Bắc và Hạ Mộc rời nệm, Hạ Mộc xoay đầu cũng thấy trở ngại, Kỷ Tiện Bắc định dán tấm miếng dán dung dịch cho tới cô, Hạ Mộc ko cho: “Toàn hương thơm dung dịch Y học phương đông, khó khăn ngửi lắm, ngứa nữa.”

Kỷ Tiện Bắc: “Vậy em chịu đựng đựng chút, lúc nào về anh lại non – xa vời cho tới em sau.”

Hạ Mộc nói: “Anh chớ thao tác làm việc nhập chống dịch nữa, cũng ko nên em ko thể di chuyển, anh bận việc của anh ý chuồn.”

Cô ko dám xoay đầu, cũng không tồn tại mức độ đem ăn mặc quần áo.

“Anh hùn em đem.” Kỷ Tiện Bắc lấy váy nhiều năm của cô ý, lại nhắc nhở cô: “Nhớ về sớm truyền nước hải dương.”

“Ừm.”

Ăn sáng sủa xong xuôi, Hạ Mộc ngay tắp lự bộp chộp vàng rời chuồn.

Chưa cho tới 8 giờ rưỡi Hạ Mộc đã đến bên dưới lầu tập đoàn lớn Thẩm thị ngóng Thẩm Lăng, ngồi bên trên xe cộ, Thẩm Lăng thấy sắc mặt mày cô ko chất lượng tốt lắm: “Vẫn ko khỏe khoắn hả?”

Hạ Mộc không đủ can đảm rung lắc đầu, khá ấn tay nhập cổ, Thẩm Lăng ngồi phía bên trái cô nên ko thấy động tác của cô ý, cô mỉm cười cười: “Khá rộng lớn rồi, rất có thể là vì tối ngày qua ngủ muộn.”

Thẩm Lăng gật đầu, lễ luật lệ bảo cô mới đây để ý cho tới sức mạnh.

Lúc nhị người cho tới tập đoàn lớn Viễn Đông mới mẻ 9 giờ sáng.

Hạ Mộc và Thẩm Lăng chuồn trực tiếp lên văn chống của Nhậm Ngạn Đông, Nhậm Ngạn Đông đang được gọi Smartphone, ý mời bọn chúng ta ngồi xuống.

Lần trước tiên Hạ Mộc cho tới, lặng lẽ nhận xét văn phòng của anh, không thật tương tự nhập tưởng tượng của cô ý, cho rằng được xem là phong cách xa hoa trang nghiêm, ko nghĩ về tới lại là phong cách đơn giản.

Từ tô điểm cho tới đồ dùng nhập căn chống này.

Cảm giác ko phù phù hợp với tính cơ hội của anh ý.

Sau đó… Cô còn phát hiện ra hình ảnh chữ cô ghi chép.

Thư ký tiến thủ nhập chất vấn chúng ta ham muốn tu gì, Thẩm Lăng ham muốn tách cà phê, Hạ Mộc nói: “Giống Thẩm tổng.”

“Cho cô ấy một ly nước rét.” Nhậm Ngạn Đông cụp Smartphone, thưa với thư ký.

Mấy người chúng ta đều ngẩn rời khỏi, nhất là Thẩm Lăng.

Bầu không gian lâm vào cảnh xấu xí hổ quỷ dị.

Xem thêm: truyện ngắn ngôn tình hay

Nhậm Ngạn Đông lấy lại điềm tĩnh, nom Hạ Mộc: “Gần trên đây không nên tu bao nhiêu loại thức uống vượt lên trên kích ứng.”

Thư ký đang được rõ ràng, tháo lui ra phía bên ngoài.

Hạ Mộc với chút thụ sủng nhược kinh (*), “Cảm ơn Nhậm tổng.”

(*) 受宠若惊 (thụ sủng nhược kinh): được sủng ái nhưng mà áy náy sợ; được không ít tình nhân thương vừa vặn mừng lại vừa vặn áy náy.

“Không cần thiết khách hàng sáo.” Nhậm Ngạn Đông thảnh thơi nhạt nhẽo thưa.

Thẩm Lăng xem sét Hạ Mộc câu nệ: “Cô cứ coi như đấy là văn chống của tôi.”

Hạ Mộc quan sát về phía anh ấy, mỉm cười cảm ơn.

Nhậm Ngạn Đông với văn khiếu nại khẩn cung cấp cần thiết phúc đáp, cô và Thẩm Lăng rỉ tai câu được câu ko, đều là những thông tin trông rất nổi bật của Tài chủ yếu – Kinh tế bao nhiêu ngày mới đây.

Hạ Mộc lơ đãng ngước đôi mắt, lại nhìn thấy hình ảnh chữ ê.

Thẩm Lăng thấy cô thất thần, cũng nom theo đòi tầm đôi mắt cô, anh ngẩn rời khỏi, ngày qua cho tới nhưng mà ko phân phát xuất hiện nó.

Thẩm Lăng cười chất vấn Nhậm Ngạn Đông: “Không nên trước ê cậu thưa treo bao nhiêu loại linh tinh nghịch nhập văn chống vô cùng tầm thông thường sao? hướng dẫn tương tự người già cả cổ hủ. Sao lại vừa vặn ghét bỏ quăng quật vừa vặn trải nghiệm vậy?”

Hạ Mộc ngước đôi mắt nhìn Nhậm Ngạn Đông, Nhậm Ngạn Đông vừa vặn khi nom qua loa.

Bốn đôi mắt vấp nhau.

Hạ Mộc hơi mỉm mỉm cười, Nhậm Ngạn Đông cũng khá nghiêng đầu, tầm đôi mắt nhị người tách rời khỏi.

Thẩm Lăng vẫn đang được tràn trề hào hứng, trêu chọc chế nhạo Nhậm Ngạn Đông, thưa Nhậm Ngạn Đông thay cho đổi rồi.

Trong lòng Hạ Mộc cũng không tồn tại nhiều đẩy sóng, ngày ê khi cô ghi chép chữ, Nhậm Ngạn Đông cũng ko hề ỉm giếm, thưa hương thụ chữ ghi chép của cô ý, cô ghi chép chất lượng tốt rộng lớn anh, anh còn có ý muốn treo lên tường.

Người yêu thương mến thư pháp không thấy đường nét chữ của tôi được hương thụ với ý niệm thâm thúy xa vời gì, Hạ Mộc cảm thấy nó rất bình thông thường, vậy nên Nhậm Ngạn Đông treo hình ảnh chữ này lên cô cũng ko nhằm trong trái tim.

“Hạ Mộc, dường như cô cũng có thể có chút nắm rõ về thư pháp nên không?” Thẩm Lăng chất vấn.

Thẩm Lăng ghi nhớ bà xã bản thân từng thưa, tuy nhiên lâu rồi, anh ko ghi nhớ đúng chuẩn.

Hạ Mộc gật đầu: “Hiểu đôi khi.”

Thẩm Lăng nom chữ nói: “Sao tôi cảm nhận thấy đấy là nhị người ghi chép, cô coi xem với nên không? Bốn chữ đầu ghi chép chất lượng tốt rộng lớn tứ chữ sau, chất lượng tốt rộng lớn cũng không những là 1 trong những chút.”

Hạ Mộc còn nói cách khác gì? Đang ở địa phận của những người tao, lại còn cần thiết người tao kết hợp tự sướng, cô chỉ mỉm cười cười đáp có lệ: “Tôi không nên người trong lĩnh vực, ko nom rời khỏi được.”

Nhậm Ngạn Đông liếc cô một chiếc.

Thẩm Lăng hiểu lên loại chữ, “Không quên sơ tâm?” Anh trêu Nhậm Ngạn Đông: “Cậu với tâm à? Có nhưng mà sớm bị chó gặm mất mặt rồi ấy.”

Không biết vì như thế sao, nhắc tới chó, Nhậm Ngạn Đông chợt dưng nghĩ cho tới chú giải ‘Vượng Vượng’ nhập Smartphone của Kỷ Tiện Bắc…

Hôm ni với cảm xúc rối loàn.

Nhậm Ngạn Đông yên ắng nhập khoảnh khắc, thu lại tâm tư tình cảm, nối tiếp thường xuyên chú xử lý việc làm bên trên tay.

Xong việc, Nhậm Ngạn Đông chất vấn Hạ Mộc: “Em ham muốn tự sướng như vậy nào?”

Thẩm Lăng đang được vuốt ve sầu dung dịch lá nhập tay, như có suy tư liếc nom Nhậm Ngạn Đông một loại.

Hạ Mộc đáp: “Chụp một tấm hình công cộng thân thiết anh và Thẩm tổng là được, không tồn tại yêu thương cầu cụ thể.”

Thẩm Lăng bất giác nhìn Hạ Mộc, thấy cô hay dùng tay tủ cổ khá xoay đầu về phía Nhậm Ngạn Đông rỉ tai, “Hạ Mộc, cô bị sao thế?”

“Hả?” Hạ Mộc lờ lững rãi xoay đầu lại.

Nhậm Ngạn Đông cũng quan sát về phía cô.

Ánh đôi mắt Thẩm Lăng ý bảo cổ cô, Hạ Mộc hiểu: “À, không tồn tại việc gì, bị trệu cổ chút.”

Thẩm Lăng mỉm cười, cố ý thưa cho tới Nhậm Ngạn Đông nghe, anh ko muốn Nhậm Ngạn Đông rớt vào quan hệ tam giác phức tạp.

Thẩm Lăng nói: “Không biết bọn đàn bà những cô nghĩ gì, cánh tay sao tự do vị gối đầu được chứ, cô cũng học tập theo đòi học tập tỷ à, cổ nhức nhối mà không chịu đựng ghi nhớ lâu.”

Hạ Mộc: “……”

Sắc mặt mày Nhậm Ngạn Đông lành lặn rét mướt, ko nom rời khỏi sướng buồn.

Anh ráng phiên bản văn khiếu nại tiếp cận, đem đến Thẩm Lăng.

Thẩm Lăng ngờ vực nhị giây mới nhận lấy: “Văn khiếu nại gì đây?”

“Chẳng nên hiểu là biết tức thì sao.” Nhậm Ngạn Đông ngồi xuống ở kề bên anh ấy, choãi tay kéo gạt tàn dung dịch cho tới trước mặt mày, sụp đổ một điếu dung dịch rời khỏi.

Hai người chúng ta trò chuyện Hạ Mộc ko chen câu nói. nhập, đây không phải là văn chống của Kỷ Tiện Bắc, cô ko thể hành vi tùy tiện, câu nệ lại nhàm ngán.

Trong khi lơ đãng tầm mắt dừng lại bên trên cổ tay Nhậm Ngạn Đông, vết cào ko đóng góp vảy, nom rất khó chịu đựng.

Châm dung dịch, Nhậm Ngạn Đông tự nhiên ghi nhớ cho tới gì ê, dập điếu dung dịch nhập gạt tàn.

Hạ Mộc không hiểu nhiều rời khỏi sao, người này là nhớ đến câu nói. nhắn thám thính của bạn gái nên tự giác dập tàn thuốc?

Hẳn là vậy.

Bằng không người bú mớm thuốc sẽ ko không có căn cứ dập tắt điếu dung dịch vừa vặn mới mẻ châm.

Tự giác rộng lớn đái cẩu lương bổng mái ấm cô nhiều.

Mỗi phiên đái cẩu lương bổng mái ấm cô bị cô vạch trần còn mặt dạn mày dày thưa bản thân ko bú mớm.

Vài giây trôi qua loa, Nhậm Ngạn Đông vẫn đang được người sử dụng mức độ dập dung dịch, tro dung dịch lá rơi ăm ắp nhập gạt tàn.

Hoàn hồn, anh ném điếu dung dịch nhập gạt tàn, phụ thuộc ghế sofa.

“Muốn chụp ảnh thì chụp chuồn.” Anh đùng một phát lên tiếng.

“Ở trên đây luôn?” Hạ Mộc ngờ vực, ko thể tưởng tượng được.

Thẩm Lăng cũng giới hạn tầm đôi mắt bên trên mặt mày anh.

Nhậm Ngạn Đông cười: “Nếu ko thì sao? Đến chống studio thường xuyên nghiệp?”

Hạ Mộc: “… Bởi vì như thế tiếp tục chụp nên cơ hội tô điểm văn chống, tôi kinh hãi anh để ý.”

“Không sao.”

Hạ Mộc cảm kích thưa tiếng cảm ơn, lấy camera ra tìm góc nhìn.

Rất nhanh chóng chụp xong xuôi, cô xem lại ảnh chụp, hình hình ảnh Thẩm Lăng đang được hiểu văn khiếu nại, còn Nhậm Ngạn Đông thì dựa vào ghế sofa, chây lười biếng tự do.

Cô thực sự không nghĩ về cho tới Nhậm Ngạn Đông tiếp tục nể tình đồng ý cho luật lệ cô chụp hình ảnh gắn nhập bài bác báo.

Nhậm Ngạn Đông và Thẩm Lăng chính thức nói đến việc chuyện thực hiện ăn, Hạ Mộc nghĩ về bản thân ở lại lâu cũng ko phù hợp ngay tắp lự kiếm cớ rời chuồn.

Văn chống chỉ từ lại nhị người chúng ta, nói chuyện cũng tiện rất nhiều.

Thẩm Lăng nhìn anh: “Truyền thông đem tin tưởng kèm cặp hình ảnh chụp cậu nhập cuộc sinh hoạt, cậu nhằm ý cho tới nỗi tìm người xóa bọn chúng, vậy nhưng mà thời điểm ngày hôm nay lại dữ thế chủ động kết hợp tự sướng vì vậy.”

Anh ấy nhận định rằng anh tiếp tục để Hạ Mộc đến chống họp chụp nhị tấm hình ảnh, ai ngờ chụp tức thì bên trên văn chống của anh ý.

Nhậm Ngạn Đông không đáp câu nói..

Thẩm Lăng thở dài: “Nhậm Ngạn Đông, cậu xong rồi.”

Nhậm Ngạn Đông liếc Thẩm Lăng một cái: “Mới sáng sủa sớm đang được thưa câu nói. rủi ro mắn?”

Thẩm Lăng nói: “Cậu biết tôi đang được thưa gì.”

“Không biết.”

“Az, ngoài các việc lừa lừa lọc phiên bản thân thiết cậu cũng không thể gạt được người không giống, ko tin tưởng cậu gọi thư ký của cậu nhập trên đây, chất vấn cô ấy coi với phải hôm ni cậu vô cùng ko thông thường không?”

Nhậm Ngạn Đông phản bác: “Cô ấy là khách hàng của tôi, tôi lại biết bao tử của cô ý ấy ko khỏe khoắn, chỉ là sự việc quan hoài ít nhất thôi, bao nhiêu người khích động loại gì?”

Anh với lấy vỏ hộp dung dịch lá sụp đổ rời khỏi một điếu.

Thẩm Lăng nói: “Nhậm Ngạn Đông, nhị tất cả chúng ta quen thuộc biết nhau từng nào năm rồi? Từ hồi có thể bước đi chăng, kể từ lúc nào cậu chính thức cẩn trọng với cô nàng đối lập bản thân như vậy? Cô ấy ở trên đây cậu ngay tắp lự vội vàng dập tắt điếu dung dịch.”

Nhậm Ngạn Đông đang được ham muốn lấy nhảy lửa, động tác trên tay chợt khựng lại.

Hạ Mộc thoát ra khỏi tập dượt đoàn Viễn Đông ngay tắp lự về bên cơ sở y tế, Kỷ Tiện Bắc đang được coi văn khiếu nại.

Anh nghe thấy giờ động, ngước mắt: “Chụp xong xuôi rồi?”

“Ừm.” Hạ Mộc nhằm túi đeo bên trên ghế sofa, ngồi xuống phụ thuộc người anh, “Không nên thưa anh nên chuồn công ty lớn thao tác làm việc sao?”

“Ở đâu nhưng mà chẳng tương tự nhau.”

Kỷ Tiện Bắc khép tập dượt thư mục lại đặt điều xuống bàn trà, xoay mặt mày nom cô.

“Làm sao vậy?” Hạ Mộc đương đầu với anh.

Vài giây sau Kỷ Tiện Bắc mới mẻ nói: “Hình như nhập máy tự sướng của em không tồn tại nhiều hình ảnh lắm.”

Hạ Mộc gật đầu: “Ừ, lát nữa em tiếp tục đem không còn hình hình ảnh sang trọng PC.”

Kỷ Tiện Bắc: “… Chuyển vô cùng phiền toái, đến khi ê xóa bao nhiêu tấm ko quan trọng chuồn.”

Qua tứ năm giây, Hạ Mộc nhảy mỉm cười ha hả.

Kỷ Tiện Bắc nhéo hông cô, “Cười loại gì!”

Hạ Mộc ôm cổ anh: “Tiểu cẩu lương nhà em ghen tị à?” Cô nói: “Em chỉ mến ăn tiên bối.” Hôn khóe môi anh: “Những tấm hình ê sau thời điểm đem đến tổng chỉnh sửa em tiếp tục xóa không còn.”

Kỷ Tiện Bắc chăm chú nom nhập hai con mắt cô ko chớp đôi mắt, ánh nhìn cô vô cùng trang nghiêm, ko thưa giỡn.

Xem thêm: cự long thức tỉnh

Cô cứng đầu, trước ê ko đơn giản dễ dàng thỏa hiệp với anh vì vậy, lúc này cô khoan khoái nhượng cỗ anh, anh vô cùng bất thần.

Anh ôm cô thiệt chặt, dùng vị giác tách banh song môi cô.

• 17/03/2019 •