truyện lấy thân báo đáp

lay-than-bao-dap

Edit: Quanh

Bạn đang xem: truyện lấy thân báo đáp

Beta: Nhược Vy

Trích đoạn:

“Mặt của Nhiễm Nhiễm ướp lạnh rồi.” Đào Mẫn nom khuôn mặt nhỏ của cô ấy đỏ loét bừng, trái ngược tim như thắt lại.

“Con ko rét mướt.” Hoắc Nhiễm cười cợt nhấp lên xuống đầu, xoa xoa tay, một vừa hai phải toá khăng quàng một vừa hai phải chất vấn, “Cô, một vừa hai phải nãy cô sở hữu thấy tấm hình ảnh con cái mới mẻ up không?”

“Có thấy, phóng viên báo chí Hoắc.” Đào Mẫn thấy cô hạnh phúc như thế, tâm tình cũng đảm bảo chất lượng lên.

Đối với Hoắc Nhiễm, bà vô nằm trong thương cảm.

“Nhiễm Nhiễm xuất sắc vượt lên trên, một vừa hai phải hoặc chú con cái mới mẻ chuồn công tác làm việc về, quan niệm vàng cho tới con cái đấy.”

“Cuối nằm trong chú cũng về.” Hoắc Nhiễm một vừa hai phải nghe thấy, vô nằm trong có hứng, thiếu hụt điều nhảy dựng lên.

“Ngồi xuống.” Đào Mẫn tất tả rằng, yêu thương chiều nom cô, “Hôm ni sẽ có được thật nhiều số tiêu hóa.”

Hoắc Nhiễm gật đầu, “vâng” một giờ.

Cô ngồi tức thì ngắn ngủi, tráng lệ và trang nghiêm nom trực tiếp.

Nhìn những bông tuyết rơi xuống hành lang cửa số xe cộ, một vừa hai phải chạm nhập ngay tắp lự tan biến hóa, trời ngả dần dần về tây, tuyết phiêu đãng bên dưới ánh sáng của đèn, sở hữu một sắc tố không giống.

Hoắc Nhiễm sở hữu khá thất thần.

Xem thêm: dược ngọt truyện

. . .

Cũng là ngày đông năm bại, Hoắc Nhiễm cho tới TP. Hồ Chí Minh này.

Khi bại cô mới mẻ mươi sáu tuổi tác, vừa mới qua sinh nhật.

Ngồi bên trên máy cất cánh trong cả thân phụ giờ đồng hồ đeo tay, khi xuống trường bay, cô vẫn còn đấy ௱ôЛƓ lung u ám và sầm uất.

Tuyết rơi thật nhiều, kết trở nên một tấm dày bên trên mặt mày khu đất, đó cũng là phiên thứ nhất cô bé xíu Hoắc Nhiễm mươi sáu tuổi tác trông thấy cảnh tượng này.

Thật đi ra hôm bại cực kỳ rét mướt, thậm chí là còn bên dưới ko chừng, tuy rằng Hoắc Nhiễm đem áo khóa ngoài dày, tuy nhiên cô vẫn cảm nhận thấy cực kỳ rét mướt.

Nhưng cô xuất sắc nín nhịn, ở nhập yếu tố hoàn cảnh xa thẳm kỳ lạ, cô không đủ can đảm rằng bản thân rét mướt, chỉ rất có thể nỗ lực Chịu đựng đựng.

Vừa cắm chặt răng một vừa hai phải run rẩy rẩy.

Bởi vì thế ko biết sau đây tiếp tục đi ra sao, vì vậy không còn thảy đều cần cảnh giác.

Ở phía trên được năm năm, cô vẫn trọn vẹn thích nghi với không khí điểm phía trên.

Phải đem áo phao cứu trợ thiệt dày, còn nếu không mong muốn đi ra lối cũng tương đối trở ngại.

“Nếu chú về sớm rộng lớn vài ba ngày, vậy thì rất có thể đón sinh nhật con cái rồi.” Hoắc Nhiễm tiếc nuối.

Xem thêm: giang hồ lớn như vậy

Trước phía trên cô chú luôn luôn đón sinh nhật nằm trong cô, trong cả năm năm vừa qua, đấy là phiên thứ nhất chú vắng tanh mặt mày.

Nhưng tiếc nuối qua loa chuồn, Hoắc Nhiễm lại ngay tức thì hạnh phúc.

“Con cần coi chú sẵn sàng vàng gì vừa được.” Hoắc Nhiễm nhanh gọn lẹ xuất hiện, nhập chống phòng bếp, ngọt ngào và lắng đọng gọi, “Chú Khương.”