truyện hạnh phúc nhỏ của anh

Category Archives: Hạnh phúc nhỏ của anh

♥Ngoại truyện 2

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

Hải đàng nhạt màu sắc, xuân vẫn ấm

Bạn đang xem: truyện hạnh phúc nhỏ của anh

Thật rời khỏi nghĩ về cho tới việc này, Tùng Dung cũng khá bực bản thân. Cô trọn vẹn ko biết tiếp tục xẩy ra chuyện gì tuy nhiên đương nhiên lại sở hữu tin tưởng bốt cô với Ôn Thiếu Khanh ly thân thiết.

Hôm này là ngày kỷ niệm kết duyên của mình, nhì người đều tợp rượu rồi chẳng biết vì thế sao và lại quấn lấy nhau tức thì bên trên sofa. Hứng thú của Ôn Thiếu Khanh tăng phin, xoa nắn khiến cho toàn thân thiết cô nhũn rời khỏi, ôm chặt lấy cô ko quyết định buông thả. Luật sư Tùng xưa ni luôn luôn giá buốt nhạt nhẽo, tỉnh bơ giờ trên đây chỉ rất có thể mượt giọng, ôm cổ ck thì thào nài van nài mặt mày tai anh. Đến chủ yếu cô mong muốn phỉ nhổ tầm dáng hấp dẫn mềm mại và mượt mà ấy. Không van nài còn hứng, vừa phải nài van nài là ngọn lửa nhập anh như bùng lên kinh hoàng rộng lớn, mạnh mẽ rộng lớn. Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – NT1

♥Ngoại truyện 1

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

Mừng được bắt gặp khanh, sắc đẹp xinh tựa hoa đào

Kể kể từ sau khoản thời gian cầu hít Tùng Dung, từng thứ tự Ôn Thiếu Khanh nhìn thấy Chung Trinh đều phải sở hữu xúc cảm chướng đôi mắt. Nhưng Chung Trinh lại ko biết tự động giác, thầy dường như không quí, cậu lại còn chuồn trêu chị chúng ta.

Sửa sang trọng kết thúc mái ấm mới mẻ, Ôn Thiếu Khanh nằm trong Tùng Dung thứu tự dọn vật nhập nhập, Chung Trinh xung phong hùn việc. Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 16.3

♥Chương 16.3: Ba khoảng tầm thời hạn, tía bức thư tình

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

Đàn em Tùng, bên trên sách ghi chép, hiền hòa khoan thai, năm mon an yên. Chúng bản thân đó là một song trời sinh.

Một giờ đồng hồ động rộng lớn vang lên, Tiêu Tử Uyên trượt kể từ bên trên ghế xuống,

Ôn Thiếu Khanh nom Tiêu Tử Uyên lồm ngồm trườn dậy bên dưới mặt mày khu đất, còn chưa kịp dựng ghế lên tiếp tục chạy vội vã ra bên ngoài, “Trông tề, bộ trưởng liên nghành Tiêu cũng đâu với điềm đạm, điềm đạm như người tớ vẫn nói!”

Tiêu Tử Uyên không còn tâm thuật nào là tuy nhiên nhằm ý cho tới anh. Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 7.2

♥Chương 7.2: Tung hoành đại chiến, bảo đảm chu toàn

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

Ôn Thiếu Khanh ko lúc nào nghĩ về, bên trên trần gian này tiếp tục xuất hiện tại một người phụ nữ tự tôn rằng với anh rằng, cô tiếp tục vẫy vùng đại chiến nhập nghành nghề của cô ấy, bảo đảm anh vẹn toàn.

Tùng Dung ko kìm lòng được, lại nom tay Ôn Thiếu Khanh, thời điểm này mới mẻ căn vặn câu ham muốn căn vặn kể từ khi vừa phải lao vào bốt cảnh sát: “Tay anh không vấn đề gì chứ?”

Ôn Thiếu Khanh quyết định vấn đáp là không vấn đề gì. Vốn là không vấn đề gì thiệt, chẳng qua chuyện là ở thành phần này có không ít gân máu nên lượng tiết chảy rời khỏi khá nhiều, nom khá kinh hãi tuy nhiên thôi. Nhưng vừa phải phát hiện ra vẻ bức sắng nhập đôi mắt Tùng Dung, câu nói. tiếp tục rời khỏi cho tới mồm lại ngừng lại. Anh cúi xuống nom tay bản thân, vờ vĩnh lo ngại rằng dối: “Ừ, kinh hoảng là khá cay nghiệt trọng…” Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 7.1

♥Chương 7.1: Tung hoành đại chiến, bảo đảm chu toàn

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

“Bố u những em nuôi những em rộng lớn cho tới chừng này, những em vất vả học tập hắn bao năm vì vậy ko nên là nhằm đứng trên đây cho những người tớ sỉ nhục.

Chuyện xẩy ra quá đột ngột. Sáng ngày tiếp theo Chung Trinh vừa phải thay cho kết thúc ăn mặc quần áo rời khỏi thì nghe thấy giờ đồng hồ tranh luận, còn tồn tại giọng phụ phái nữ thuyết phục nhẹ dịu, tức thì tiếp sau đó là tiếng động cái gì bại liệt bị đập xuống khu đất.

Vẫn còn sớm, người mắc bệnh ko dậy, cũng ko cho tới giờ uỷ thác ban, hiên chạy lặng yên nên tiếng động bại liệt nghe rất rất đáng kinh hoảng. Chung Trinh trở về phía vạc rời khỏi giờ đồng hồ, thấy bao nhiêu người nam nhi domain authority ngăm đen sạm, toàn thân vạm vỡ và một người phụ phái nữ trung niên đang được vây xung quanh nhì cô hắn tá rằng gì bại liệt, vẻ mặt mày rất là dữ tợn, thỉnh phảng phất còn hất vật bên trên bàn xuống khu đất. Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 16.2

♥Chương 16.2: Ba khoảng tầm thời hạn, tía bức thư tình

Xem thêm: truyện xuyên qua nông phụ làm trù nương

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

“Hình như phu nhân anh với bầu.”

Tùng Dung nổi khùng…

Nửa giờ đồng hồ sau, Tùng Dung chở Ôn Thiếu Khanh về. Anh rảnh nhã huýt sáo nghịch tặc với Nhường Chút. Rồi chẳng bận tâm cho tới vẻ lạnh ngắt của cô ấy, anh huýt một bài bác thiếu thốn nhi như khuyến khích.

Ánh nắng và nóng sáng ngời, mặt mày tai là điệu nhạc vui sướng tươi tỉnh, Tùng Dung ghé nom giỏ xe pháo, trong những cành bách hợp ý với bao nhiêu cây hành lá, nom cũng không thực sự chướng đôi mắt.

Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 16.1

♥Chương 16.1: Ba khoảng tầm thời hạn, tía bức thư tình

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

“Nếu với cùng 1 người nam nhi nhập khi rời chuồn rất có thể cầm cố khăn giấy tờ, ly giấy tờ tuy nhiên cô tiếp tục sử dụng vứt nhập thùng rác rến tuy nhiên ko cảm nhận thấy ghét bỏ rắc ít nào là, là tôi thì tôi sẽ không còn nỡ quăng quật anh ấy đâu.”

Sáng sớm ngày tiếp theo Ôn Thiếu Khanh chuồn tập dượt thể thao về, thấy cũng cho tới giờ rồi ngay tắp lự nhập nhà bếp sẵn sàng bữa sáng sủa, lại uỷ thác việc mang đến Nhường Chút, “Đi gọi Tùng Dung dậy, chớ thực hiện cô ấy kinh hoảng.”

Tùng Dung đang được ngon giấc, đùng một phát cảm nhận thấy một loại đẫy lông cọ nhập lòng bàn tay, mơ mòng tỉnh lại, thấy loại vật trước đôi mắt thì lúc lắc nảy bản thân, là Nhường Chút? Cô đẫn đờ một lúc rồi ngồi dậy, thời điểm này mới mẻ vạc hiện tại bản thân đang được phía trên chóng. Hôm qua chuyện rõ nét cô trằn trọc bên trên ghế sofa, vậy tuy nhiên ngủ thiếp chuồn khi nào là ko biết? Lại còn ngủ bên trên chóng Ôn Thiếu Khanh? Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 15.2

♥Chương 15.2: Hạnh phúc nhỏ của anh

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

Bên em nửa đời, niềm hạnh phúc của anh ấy.
Tình anh đậm đà, niềm hạnh phúc của em.

Ôn Thiếu Khanh đang được con quay sống lưng về phía cô nghe điện thoại cảm ứng, dáng vẻ sống lưng trực tiếp tắp. Cô chợt lên giờ đồng hồ gọi: “Ôn Thiếu Khanh!”

Giữa giờ đồng hồ tiếng ồn ào huyên náo, anh vẫn nghe được giọng cô, ngay lập tức xoay người nom, rằng nhập địa hình một câu rồi nhanh chóng húi máy tiếp cận, “Sao vậy?” Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 15.1

♥Chương 15.1: Hạnh phúc nhỏ của anh

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

“Thật rời khỏi con cháu với Tùng Dung quen thuộc nhau nhiều năm rồi, tuy nhiên mới đây mới mẻ hò hẹn, tuy nhiên cô ấy tiếp tục yêu thương âm thầm con cháu bao năm tuy nhiên con cháu ko biết, vậy cho nên cô ấy mới mẻ sầu óc nỗi buồn, tụ tập nhiều ngày trở thành tật.”

Hôm Giao quá Ôn Thiếu Khanh bị gọi cho tới cơ sở y tế, mãi cho tới chiều mới mẻ tài xế về, anh trả Tùng Dung, Chung Trinh và Nhường Chút cho tới mái ấm tổ ở Thành Nam. Suốt đoạn đường, Chung Trinh liên tiếp nom Tùng Dung mỉm cười hoan lạc.

Tùng Dung lườm cậu, “Nhìn chị mãi thế thực hiện gì?” Read the rest of this entry

Hạnh phúc nhỏ của anh ấy – 14.2

♥Chương 14.2: Hôn lễ xúc động

Typer: Thuy Meo Meo – Beta: Thu Thủy

“Ơ, con cháu ko biết à? Đính cúc áo được xem là gì, nó thêu mới mẻ xuất sắc chứ! Hồi xưa nó sẽ bị thêu cả bức Thanh minh thượng hà đồ đấy! Để hôm nào là bảo nó thêu mang đến cô bức Bạch thủ uyên ương đồ nhé.”

Xem thêm: ta man hoang bộ lạc

Lúc xuống xe pháo, Tiêu Tử Uyên lấy nhì cái vỏ hộp quấn kín nhập cốp xe pháo rời khỏi trả mang đến Lâm Thần.

Lâm Thần nhận lấy, vừa phải nom tiếp tục vô nằm trong cảm động, “Tiêu Tử Uyên, cậu chất lượng tốt với tôi quá, vẫn ghi nhớ tôi quí nên ăn gì. Tại quốc tế với chi phí cũng ko mua sắm được những loại này! Ngày nào thì cũng nên ăn món ăn quốc tế, tôi chuẩn bị thổ rời khỏi rồi đây!”

Tiêu Tử Uyên rằng giọng nhẹ nhõm bẫng: “Không nên tôi mang đến cậu, không đủ can đảm nhận câu nói. cảm ơn đâu. Tôi được người tớ nhờ trả mang đến cậu thôi.” Read the rest of this entry