truyện giá như mình đừng gặp gỡ

1.

Nhận được tờ giấy má chẩn đoán mỏng dính manh cơ, tôi đứng ở cửa ngõ cơ sở y tế, ham muốn gọi điện thoại thông minh cho tới Tống Tùy.

Bạn đang xem: truyện giá như mình đừng gặp gỡ

Mở hình mẫu tương tác, số điện thoại thông minh của anh ấy ấy nhảy lên, tiếng động đầu chão mặt mũi cơ vẫn trước sau như 1, trầm thấp lãnh đạm, khi gọi thương hiệu tôi lại sở hữu chút mượt mại:

"Niệm Niệm, tối ni anh đem chút việc, sẽ không còn về ăn cơm trắng, hoàn toàn có thể tiếp tục về tương đối muộn, em ngủ sớm cút nhé."

Mọi câu nói. ham muốn tâm sự như bị mắc kẹt nhập trong cổ họng, ở đầu cuối chỉ với lại nhị chữ: "....Được rồi."

Trước sau như 1, ngắn ngủn gọn gàng hững hờ, đầu chão mặt mũi cơ truyền cho tới tiếng động dành hết thời gian, tuy nhiên tôi vẫn ko tắt máy.

Phía cuối chân mây tàn dương đỏ chót như huyết.

2.

Tôi và Tống Tùy kết duyên được 4 năm. Tôi mến anh ấy ngay sát một thập kỷ.

Số tôi như mong muốn, Tống Tùy bị người thân thúc giục giục lượn mọi chỗ coi đôi mắt, vừa đẹp bắt gặp được tôi, nước ngoài hình ĐK đều ổn định, chớp đôi mắt đang được thương lượng chuyện hôn nhân gia đình.

Tống Tùy cần thiết một người phu nhân, tuy nhiên tôi lại một vừa hai phải hoặc đầy đủ ĐK.

Anh ấy là một trong người đặc biệt giá buốt lùng, ko mến thì thầm, ko nhằm lộ xúc cảm ra bên ngoài, cũng ko mến thể hiện tại.

Tôi ôm khối băng này 2 năm, rốt cuộc cũng đợi được cho tới khi nó vì như thế tôi tuy nhiên tan chảy.

Chúng tôi chính thức trở thành như thể giống như các cặp phu nhân ck thông thường không giống, sinh sống nhập củi gạo mắm muối hạt, chỉ thiếu thốn chút nữa là tương tự ước mơ của tôi.

Chỉ là thời điểm hiện tại, cơn mơ đẹp mắt còn ko kéo dãn được bao lâu này có khả năng sẽ bị đánh tan.

Hôm ni, tôi được bác bỏ sĩ chẩn đoán bản thân bị ung thư tuyến tụy.

Tôi còn được biết thời điểm hôm nay là ngày Tô Đường - bạch nguyệt quang quẻ của anh ấy ấy quay trở lại.

Thế nên anh ấy mới nhất tất bật quắp máy cút bắt gặp chị tao.

3.

Tôi ko nên ăn gì, cứ ngồi nhập phòng tiếp khách ngóng anh ấy rất mất thời gian.

Đợi cho tới khi bóng tối dần dần tối đen sạm như mực, cửa ngõ phòng tiếp khách há rời khỏi, tôi cũng trở nên kéo về kể từ cơn buồn ngủ.

Tống Tùy cẩn trọng ngừng hoạt động lại, bước đi cũng nhẹ dịu, nhập phút chốc đèn phòng tiếp khách nhảy lên, công ty chúng tôi tứ đôi mắt coi nhau.

Anh ấy cũng chỉ tương đối sửng bức, tức thì nhíu mày: "Sao em còn ko ngủ?"

"Ngồi ở phòng tiếp khách một hồi ko nhằm ý nên ngủ quên."

Tôi cười cợt coi anh ấy: "Mới nghe thấy giờ động ngay tắp lự tỉnh."

Tống Tùy "Ừ" một giờ, sắc mặt mũi điềm tĩnh.

Tôi nhận áo khoác bên ngoài của anh ấy ấy, mùi hương đàn mùi hương trộn láo nháo mùi hương huê hồng chui trực tiếp nhập mũi tôi, mùi thơm khiến cho cho tất cả những người tao bất giác buồn ngủ.

Đây là mùi hương mùi hương yêu thương mến của Tô Đường.

Vào ngày tôi được chẩn đoán giắt dịch nan hắn, ck tôi đang được tài xế cho tới đón bạch nguyệt quang quẻ của anh ấy ấy về nước.

4.

Đáng lẽ tôi nên căn vặn anh ấy, tuy nhiên quan sát một vừa hai phải há mồm đang được chẳng biết trình bày gì, cũng chẳng đem gì ham muốn trình bày.

Ngày ngày sau tôi vẫn dậy sớm, vẫn như thông thường lệ thực hiện bữa sáng sủa cho tới Tống Tùy.

Anh ấy bị bệnh đau dạ dày, khi nguy hiểm tôi nên thường xuyên anh ấy cả nửa mon nhập cơ sở y tế.

Các bác bỏ sĩ và hắn tá người nào cũng trình bày anh ấy tìm kiếm được một cô phu nhân chất lượng, khi cơ Tống Tùy ngồi bên trên nệm dịch, sắc mặt mũi mệt rũ rời, ánh nhìn quan sát về phía tôi lại ko chút gợn sóng li ty.

Lúc nhập chống dịch chỉ với lại nhị người công ty chúng tôi, anh ấy mới nhất lên tiếng: "Tìm hộ lý cũng tương tự như vậy thôi."

Động tác gọt trái cây bên trên tay tôi ngưng trệ, vốn liếng đang được là một trong đàng vỏ trái khoáy cây hoàn hảo lại bị đứt rời khỏi, anh ấy nhượng bộ như quan sát, lại bổ sung cập nhật một câu: "Em cũng không nhất thiết phải vất vả như thế."

"Không như thể."

Nói thực tiễn rời khỏi thì cũng không tồn tại gì không giống, tuy nhiên tôi vẫn luôn luôn cảm nhận thấy tự động bản thân thực hiện tiếp tục chất lượng rộng lớn là coi ngóng nhập bàn tay người không giống.

Đối với những người mình yêu thích, ai tuy nhiên không thích quan hoài từng chút một.

"Không như thể khu vực nào?"

Tôi cười cợt coi anh ấy, ko đầu ko đuôi vấn đáp một câu ko liên quan: "Anh là ck của em."

Bệnh bao tử của anh ấy ấy ko chữa trị được dứt điểm, thế cho nên sau kho xuất viện tôi luôn luôn ham muốn chăm sóc lại bao tử cho tới anh ấy.

Tống Tùy là kẻ cuồng việc làm, thông thường xuyên dành hết thời gian cho tới quên ăn quên tu.

Mỗi sáng sủa tôi đều thức dậy nấu nướng bữa sáng sủa cho tới anh ấy, đem nhiều lúc tỉnh mới lớn anh ấy đã đi được trước, thế cho nên tôi cũng thông thường xuyên đem món ăn đến tới doanh nghiệp lớn anh ấy thực hiện.

Thỉnh phảng phất dành hết thời gian không tồn tại thời hạn fake cơm trắng, tôi tiếp tục nhắc nhở anh ấy ăn uống hàng ngày chính giờ.

Chớp đôi mắt nhị phụ thân năm, thật nhiều chuyện đang trở thành thói quen thuộc, ví như dậy sớm.

Hôm ni Tống Tùy dậy sớm rộng lớn ngày thông thường, tôi còn chưa kịp chỉnh cà vạt cho tới anh ấy, đang được thấy anh ấy cụ vỏ hộp cơm trắng bên trên bàn vội vàng ra bên ngoài.

Lúc thoát ra khỏi cửa ngõ, bước đi anh ấy tạm dừng, xoay đầu coi tôi đứng nhập phòng tiếp khách, bên trên khuôn mặt mũi ko xúc cảm mới nhất hiện thị chút ấm cúng, tương tự tia nắng rọi nhập thực hiện mặt mũi băng dần dần tan chảy.

"Anh cút trên đây, Niệm Niệm."

"Đi đàng cẩn trọng."

Giống như vô số những buổi sáng sớm trước cơ.

5.

Xem thêm: hôn nhân chớp nhoáng lấy chồng bạc tỷ

Ý lăm le giữa trưa cút fake cơm trắng cho tới Tống Tùy cũng chính là tôi tự dưng nổi hứng.

Tôi ko trình bày trước với anh ấy, em gái ở quầy lễ tân của doanh nghiệp lớn cũng biết tôi, kính chào căn vặn đoạn ngay tắp lự bảo tôi lên lầu.

Tôi đang đi tới doanh nghiệp lớn Tống Tùy thật nhiều phiên.

Anh ấy cũng tự do trình làng tôi với từng người: "Vị này là phu nhân tôi."

Cách xưng hô này đem theo dõi tương đối thở thượng cổ qua chuyện bao thế kỷ, lại thực hiện cho tất cả những người tao ko thể ko liên tưởng cho tới một quãng ý tình này cơ vĩnh cửu theo dõi thời hạn.

Tôi cũng tá hỏa âm thầm nghĩ về, có lẽ rằng công ty chúng tôi hoàn toàn có thể cút bên cạnh nhau cả cuộc sống như thế.

Nhưng cuộc sống đời thường luôn luôn mến vui chơi người không giống.

Đầu tiên cho chính mình môt cơn mơ đẹp mắt, tiếp sau đó giẫm vỡ nó.

Để các bạn trông thấy diện mạo vốn liếng dữ tợn của cuộc sống đời thường nhập một mớ láo lếu độn trái khoáy ngang.

Giống như thời điểm hiện tại.

Tôi trông thấy ck tôi, người đang được đứng thì thầm với bạch nguyệt quang quẻ tuy nhiên anh ấy đang được quen thuộc biết kể từ lâu.

Trong tay chị tao đang được cụ vỏ hộp cơm trắng tôi nhằm bữa sáng sủa cho tới Tống Tùy.

Tô Đường dường như vẫn không bao giờ thay đổi, vẫn chính là tầm vóc trước cơ, lúc còn học tập ĐH, mái đầu lâu năm xõa bên trên vai, khi cười cợt rộ lên tương tự chú mèo con cái vô sợ hãi lại thông minh.

"Cám ơn Tống tổng, bữa sáng sủa thật ngon."

"Không đem gì." Tống Tùy nhận lấy vỏ hộp cơm trắng.

Tô Đường còn ham muốn trình bày gì nữa, ánh nhìn lại đùng một phát trông thấy tôi đứng cơ hội cơ ko xa cách.

Chị tao tức thì trở thành hạnh phúc, ánh nhìn cong như lưỡi liềm: "Niệm Niệm!? Đã lâu ko gặp!"

Chị tao bước thời gian nhanh về phía tôi, ham muốn bắt lấy tay tôi, tuy nhiên sau khoản thời gian vạc sinh ra vỏ hộp cơm trắng nhập tay tôi lại sở hữu chút sửng sốt: "Em cho tới fake cơm trắng cho tới Tống Tùy?...... Điểm tâm ban sáng sủa cũng chính là em thực hiện cho tới anh ấy hả?"

"Xin lỗi nha, sáng sủa ni chị đem chút hạ đàng huyết, Tống Tùy thấy vậy ngay tắp lự fake cho tới chị ăn, sớm biết là em sẵn sàng cho tới anh ấy thì chị đang không ăn rồi."

Tô Đường ngượng ngùng quan sát về phía tôi cười: "Có điều chị còn ham muốn ca ngợi một câu, Niệm Niệm, tay nghề nghiệp của em chất lượng thật!"

Tất nhiên là chất lượng.

Dạ dày Tống Tùy ko chất lượng, mồm cũng khó chiều chuộng.

Tay nghề nghiệp nấu bếp của tôi cũng là vì anh ấy chuốt trở nên.

Anh ấy biết vấn đề đó.

Tôi cũng cười cợt như chị tao, đơn giản bàn tay cất giấu sau sườn lưng, móng tay đâm nhập domain authority thịt.

Khoảng tự khắc dó, nước ngoài trừ tức giẫn dữ tôi đùng một phát cảm nhận thấy đặc biệt không đành lòng.

Kế hoạch trả thù hằn cũng nhập thời tự khắc cơ từng chút từng chút một trở thành rõ nét.

6.

Tống Tùy sẽ không còn nước ngoài tình.

Cho mặc dù tôi cảm nhận thấy nguy cơ tiềm ẩn so với sự xuất hiện tại của Tô Đường.

Tôi vẫn nỗ lực vào vai trò của một người phu nhân đầy đủ ĐK, vậy thì xiềng xích của đạo đức nghề nghiệp và trách cứ nhiệm tiếp tục đặt điều bên trên người Tống Tùy.

Tôi ko biết người ở đầu cuối ko Chịu đựng đựng nỗi nữa được xem là tôi Hay là anh ấy.

Buổi tối khi anh ấy về căn nhà định nghĩa về cho tới tôi một phần quà.

Viên vàng color hồng lấp lánh lung linh bên dưới ánh sáng của đèn, kiến thiết vô nằm trong tinh xảo, một vừa hai phải coi đang được biết độ quý hiếm rất to lớn.

Nó đặc biệt đẹp mắt.

Nhưng tôi ko mến nó.

Tôi đặc biệt hiếm khi treo trang sức quý, chỉ mất những khi cút dự tiệc nằm trong Tống Tùy tôi mới nhất ăn diện trang trọng, treo trang sức quý nhiều tiền tuy nhiên anh ấy tặng.

Tống Tùy ko chất lượng ăn trình bày, tôi biết phần quà này giản dị và đơn giản là câu nói. van nài lỗi và bù che chuyện xẩy ra sáng sủa ni.

Tôi vẫn mỉm cười cợt nhận nó.

Thần sắc Tống Tùy thời điểm hiện tại mới nhất đem chút hòa ngừng, tôi ko biết anh ấy phấn chấn vì như thế tôi ko so kè, Hay là vì như thế tôi ko giẫn dữ Tô Đường.

Tôi đặt điều vỏ hộp nhập ngăn kéo, lên nệm nhắm đôi mắt lại, tuy nhiên ko thể ngủ.

Đợi cho tới khi anh ấy quay về chống ở xuống ở bên cạnh tôi, mùi hương đàn mùi hương không xa lạ cũng Từ đó ùa đến, người con trai cẩn trọng kể từ hâu phương ôm tôi nhập lòng.

Nhiệt phỏng người tiếp mặt mũi lan về phía tôi trải qua lớp ăn mặc quần áo mỏng dính, tôi nhắm đôi mắt lại, thở đều.

Mãi cho tới khi người hâu phương ngủ say, tôi lại trọn vẹn ko chút buồn ngủ.

Cảm giác không dễ chịu ở bụng bên trên trở thành áp lực rộng lớn.

Tôi há đôi mắt rời khỏi.

Ánh trăng xuyên qua chuyện hành lang cửa số rơi xuống nền căn nhà bạc White.

Tôi coi nó rất mất thời gian, lâu đến mức độ toàn cầu yên ổn tĩnh như chỉ với lại từng bản thân tôi.

Xem thêm: xứng đôi vừa lứa

Gần như khoảnh tự khắc cơ tôi mới nhất lưu giữ cho tới.

Tôi chuẩn bị ch.ết rồi.

(Còn tiếp)