truyện em chỉ mình anh nuông chiều

Editor: Rubybu/ Beta: Mạc

Ôn Thư Du sững sờ, nhanh gọn lẹ cù mặt mũi cút cắm môi cố nhịn ko nhảy mỉm cười.

Bạn đang xem: truyện em chỉ mình anh nuông chiều

… Không hoàn thành, cô chuẩn bị ko nhịn được rồi…

Khuôn mặt mũi Lương Yến Tân tối tăm nhìn lịch sự ở bên cạnh, cô nàng nhỏ đang được nhìn chằm chằm xuống khu đất vờ vĩnh như không tồn tại chuyện gì xẩy ra, tuy nhiên khung hình lại khẽ lập cập lên vì thế ko nhịn được mỉm cười.

Cô gái nhỏ dĩ nhiên ham muốn ăn đòn. Anh nghiến chặt răng, giá tiền lùng liếc nhìn thanh niên người Anh trước mặt mũi một đợt tiếp nhữa.

Gavin mỉm mỉm cười cứng đờ, lúng túng chỉ biết mỉm cười gượng: “Ôn, tôi với thưa gì sai không?”.

“Đại khái, phiên phiến là vậy”. Ôn Thư Du nhẹ dịu thở ra: “Ừm… thiệt rời khỏi ko cần là ‘shu shu’ nhưng mà là ‘ge ge’”.

“Vậy ‘shu shu’ tức thị gì?”.

“Đó là chú. Quả thực xưng hô vô giờ đồng hồ trung thật nhiều và khó khăn nhớ”.

“Ah! Đúng đích đúng! Là ‘ge ge’ mới mẻ đích, bên trên tôi lưu giữ vượt lên trước cẩu thả”.

Lương Yến Tân nghe kể từ “chú” cả giờ đồng hồ Trung và giờ đồng hồ Anh liên tiếp văng vọng mặt mũi tai, thái dương đùng một phát rung rinh loàn.

“Tôi van lỗi! Là tôi lưu giữ sai rồi!”. Vẻ mặt mũi Gavin rất rất áy náy: “Anh Ôn, van lỗi. Tôi không tồn tại ý xúc phạm anh, đơn giản trình độ chuyên môn giờ đồng hồ Trung lúc này của tôi còn vượt lên trước tầm thường, về sau còn nếu như không chắc chắn rằng 100% thì tôi chắc chắn sẽ không còn thưa giờ đồng hồ Trung nữa”.

Ôn Thư Du nhìn thông thoáng qua chuyện vẻ mặt mũi của Lương Yến Tân, nhân khi anh ko thưa gì khó khăn nghe tất tả vàng hòa giải: “Cậu cũng ko phải gắng ý gọi sai, anh ấy sẽ không còn nhằm ý đâu”.

“Vậy thì đảm bảo chất lượng rồi. Đúng rồi, Ôn”. Chàng thanh niên lấy không còn dũng khí mời: “Ngày mai người xem tiếp tục tụ tập luyện ở trong nhà tôi coi phim, cậu với cho tới không?”.

Ôn Thư Du đang được tấp tểnh kể từ chối, tuy nhiên cô lại nghe thấy người nam nhi ở bên cạnh đùng một phát phanh miệng: “Không cần thiết, tôi e là cô ấy không tồn tại thời gian”.

Giọng thưa của anh ấy trầm và kể từ tốn. Anh trừng trị âm bám theo giọng Anh, với xúc cảm kềm chế và tăng chút ngạo mạn.

Mặc mặc dù tiếng nói và âm điệu khá thoải mái và dễ chịu, tuy nhiên ý nghĩa sâu sắc điều thưa thì quả tình rất rất tục tĩu. Ôn Thư Du tất tả vàng thưa chữa trị ngượng: “Tôi cần ở nằm trong người thân, mang đến nên… van lỗi nhé”.

Gavin khá hụt hẫng, tuy nhiên nghĩ về lại Ôn hầu hết cũng ko nhập cuộc những cuộc họp mặt mũi riêng biệt lạ lẫm biết và không nhiều người như thế, nên anh tao cũng nhanh gọn lẹ cảm nhận thấy tự do thoải mái.

Anh tao miễn chống Chào thân ái, tiếp sau đó đẩy xe pháo tách cút.

Vẻ mặt mũi Lương Yến Tân ko chút biểu cảm nhìn chằm chằm người thanh niên đang được tách cút, rung rinh giật khóe môi, xoay người giá tiền nhạt nhẽo nói: “Không nhằm ý? Ai thưa anh ko nhằm ý?”.

Ôn Thư Du kiên trì xoay đem tình hình: “Cậu ấy cũng đâu với cố ý, đơn giản với ý đảm bảo chất lượng ham muốn xin chào chất vấn anh thôi mà”.

“Có ý tốt? Còn thưa anh nhìn rộng lớn tuổi tác rộng lớn em lại còn trùng khớp gọi sai lầm xưng hô như vậy”. Anh đút một tay vào bên trong túi quần, nỗ lực kìm nén, nhếch mép nhìn cô tuy nhiên ko cười: “Còn ham muốn hứa hẹn em cút coi phim”.

“Cậu ấy hứa hẹn tuy nhiên em cũng đâu với đồng ý”. Cô biết Gavin với chút tình thương với bản thân nên cô vẫn luôn luôn trang nhã lưu giữ một khoảng cách nhất định: “Về phần tuổi tác tác… anh vốn liếng dĩ to hơn em 10 tuổi tác còn gì”.

Ánh đôi mắt Lương Yến Tân chợt dừng lại.

Đầu óc đùng một phát cảm nhận thấy khá hoang mang và sợ hãi, hơn thế nữa là 1 trong lại xúc cảm trước ni anh trước đó chưa từng với – Trong thời hạn ngắn ngủi như thế, anh vẫn bắt gặp không còn người này cho tới người không giống tiếp cận cô, nếu như anh không tồn tại ở trên đây thì sao?

Tần Hủ, Hạ Trạm, còn mang tên Gavin ko thể nắm chắc này.

Bên cạnh cô tiếp tục xuất hiện nay những người dân vì thế tuổi tác cô, hơn thế nữa chỉ nhiều lên chứ rất nhiều cút. Mà lúc này cuộc sống đời thường và tâm trí của mình coi rời khỏi cũng không giống nhau thật nhiều. Cô đang được ở giới hạn tuổi tươi tắn sáng sủa tỏa nắng rực rỡ vậy, biết đâu với tài năng cô cảm nhận thấy bè bạn nằm trong trang lứa thú vị rộng lớn.

Anh rất có thể cảm nhận thấy cô so với anh cũng có thể có tình thương thậm chí là là quí anh, tuy nhiên giờ anh đùng một phát ko biết cô quí anh mà đến mức nào là, và liệu cơ với cần sự say sưa tức thời hay là không.

Loại xúc cảm “tự hoài nghi” này rất rất hiếm khi xuất hiện nay vô cuộc sống đời thường của anh ấy, tuy nhiên lúc này lại xuất hiện nay rõ nét cho tới vậy ko ngoài càng khiến cho anh với chút bần bật.

Lương Yến Tân rũ đôi mắt xuống, đương nhiên thu lại xúc cảm cõi lòng đôi mắt. Khi ngước đôi mắt lên đợt tiếp nhữa, nhịn nhường như tất cả vẫn quay về thông thường.

“Mười tuổi tác thì thực hiện sao”. Anh đặt điều tay ở bên cạnh hông cô: “Là ai trước cơ ngoan ngoãn ngoãn gọi anh là “Anh” hả?”.

“Ờm, Lúc cơ là vì em còn nhỏ”.

“Đừng trốn”. Anh sử dụng tay kéo cằm cô quay về nhằm cô nhìn mình: “Gọi “Anh ơi” cút anh tiếp tục thả em ra”.

Ôn Thư Du đỏ gay mặt mũi, ko thưa nên điều.

Bây giờ gọi “Anh”, xúc cảm ý tứ vô xưng hô này vẫn thay cho thay đổi trọn vẹn.

Anh trọn vẹn không tồn tại ý đảm bảo chất lượng.

“Không gọi hửm?”.

“Sau này em sẽ không còn gọi anh là chú nữa”. Ôn Thư Du đành cần thay cho thay đổi tâm trí, ánh nhìn thực lòng cam kết.

Lương Yến Tân thưa đẫy ẩn ý: “Không cần thiết, gọi “Chú” đôi lúc cũng ko tệ lắm”.

Cô ko hiểu: “Khi nào?”.

“Trước tiên cứ gọi “Anh” đi”. Anh mỉm cười như ko cười: “Những loại không giống sau đây tiếp tục kể từ từ thưa mang đến em biết”.

Ánh đôi mắt Ôn Thư Du tránh mặt, môi mọng phanh rời khỏi rồi khép lại, tầm đôi mắt chỉ dám đặt tại phần cổ áo sơ-mi của anh ấy, ko hề dám ngước lên.

Cô nhắm đôi mắt lại, nghẹn ngào thổ lộ nhị chữ: “… Anh ơi”.

Yết hầu của Lương Yến Tân khẽ rung rinh, ánh nhìn stress, khuôn mặt mũi biểu thị một nụ mỉm cười hờ hững: “Nói to lớn một chút”.

“Anh ơi!”. Cô trừng đôi mắt nhìn anh.

Không biết xấu xa hổ! Còn bắt cô gọi cút gọi lại.

Anh vẫn cảm nhận thấy đảm bảo chất lượng rộng lớn, thu lại ngón tay đang được bắt cằm cô đem lịch sự xoa má cô, sau cuối xoa đầu cô: “Ngoan”.

Ôn Thư Du hừ nhẹ nhàng một giờ đồng hồ, lúng túng đẩy tay anh rời khỏi rồi tiếp cận mặt mũi cơ tủ giá tiền.

Cảm giác ngón tay của những người nam nhi va vô nhịn nhường như vẫn tồn tại ghi lại bên trên domain authority thịt ở cằm và má cô, khá rét đem chút ngứa ngày khiến cho tim cô đập nhanh chóng rộng lớn.

Cuối nằm trong xe pháo mặt hàng cũng khá được hóa học đẫy ắp. Lúc Ôn Thư Du phanh ví rời khỏi giao dịch, ngước đầu lên vẫn thấy Lương Yến Tân phanh ví rút thẻ ngân hàng đem mang đến nhân viên cấp dưới thu ngân.

Quẹt thẻ hoàn thành, anh cúi đầu ký thương hiệu, tiếp sau đó ngước đầu nhìn lại.

“Muốn giao dịch hả?”. Anh rung lắc lắc ví chi phí, thưa đẫy ẩn ý: “Chờ sau đây gắng ví chi phí của anh ấy cút rồi nói”.

Ôn Thư Du hiểu ý anh, vẫn phanh to lớn đôi mắt thực hiện cỗ như không hiểu biết nhiều.

Sau Lúc giao dịch hoàn thành, bác tài vẫn đợi sẵn bên phía ngoài lối rời khỏi của khu chợ. Anh vắng lặng cho tới đón lấy túi trang bị xách rời khỏi xe pháo trước, còn Ôn Thư Du cút lau chùi và vệ sinh.

Nhà lau chùi và vệ sinh của trung tâm sắm sửa được ngăn cơ hội với bên phía ngoài vì thế một lối cút yên ổn tĩnh, lối cút với nhị góc cua, nhị mặt mũi với lối cút của nhân viên cấp dưới, lan can bay hiểm và lối vô chống chứa chấp công cụ lau chùi và vệ sinh.

Cô khan hiếm lúc đến trên đây, thế cho nên suýt nữa cô vẫn rẽ sai phía sau thời điểm tách ngoài Tolet.

Khi rẽ vô góc cua trước tiên, một người nam nhi bất thần bước rời khỏi kể từ Tolet nam giới, bên trên người khoác một cái áo dông tố cũ, cỗ râu xồm xoàm lấp không còn nửa khuôn mặt mũi.

Ôn Thư Du cũng ko để ý nhiều, vừa vặn vứt son làm đẹp môi vào bên trong túi vừa vặn nối tiếp ra đi ngoài. Tuy nhiên người nam nhi vốn liếng đang di chuyển trước mặt mũi cô lại tụt lại hâu phương vài ba bước vì thế ngồi xuống buộc thừng giầy.

Cô cau ngươi, với chút cảnh giác.

Đột nhiên, người nam nhi hâu phương ngân nga hát, ko rõ ràng nhạc điệu ca kể từ, tiếng động nghẹn ngào mơ hồ nước, vô nhạc điệu cách biệt còn xen lẫn lộn giờ đồng hồ mỉm cười kỳ tai quái.

Những tiếng động này đùng một phát truyền cho tới vô lối cút trống vắng, tạo thành giờ đồng hồ vang rợn người.

Ôn Thư Du ngay thức thì hãi kinh, thời điểm hiện nay người hâu phương mỉm cười hì hì hô một câu “Quý cô”, khiến cho cô ngại hãi ngay thức thì bước nhanh chóng rộng lớn bám theo bạn dạng năng, vòng qua chuyện góc cua trước tiên.

Chỉ cần thiết qua chuyện một góc cua nữa là rất có thể rời khỏi phía ngoài.

Tiếng bước đi hâu phương đùng một phát mất tích, giờ đồng hồ hát cũng vậy, như thể người nam nhi cơ vẫn tạm dừng ở góc cạnh cua trước tiên.

Tuy nhiên ngay trong khi cô đang được hãi kinh ko biết người nam nhi cơ rất có thể xua bám theo nữa hay là không thì giờ đồng hồ bước đi vội vàng đột ngột vang lên sau sống lưng cô, tiếp theo sau 1 bàn tay đột nhiên bắt lấy cánh tay cô.

Giống như 1 điềm báo vô cơn ác chiêm bao, điều kinh hãi nhất rất có thể bất thần xẩy ra.

Mọi việc đều bất thần ko kịp phòng ngừa, Ôn Thư Du ngại hãi hét lên.

Người hâu phương kéo cô lại: “Em thiệt xinh đẹp nhất, tương tự như người bà xã vẫn tổn thất của anh…”.

Cô hoảng ngại cù người lại, vừa vặn liều mình giãy nảy giụa vừa vặn sử dụng túi đeo đập đối phương: “Anh buông tôi ra! Thả tôi ra!”.

“Em đẹp nhất vượt lên trước, vẫn là kẻ rộng lớn rồi”. Người nam nhi nhếch mồm mỉm cười hạ lưu và căn bệnh hoạn: “Em rất có thể nằm trong anh…”.

Hắn vừa vặn thưa, vừa vặn rời khỏi mức độ kéo cô vô lối bay hiểm, cô căn bạn dạng ko hề với tài năng phản kháng, phản kháng lại, bị xay ngày càng ngay gần cho tới cửa ngõ lan can.

“Anh buông tôi ra!”.

Một giây sau, đùng một phát một bóng hình thân thuộc lướt qua chuyện trước đôi mắt cô, tiếp sau đó là giờ đồng hồ kêu thảm thiết nhức nhối của những người nam nhi xay buộc cô. Vì bị nhức nên bàn tay đang được bắt lấy Ôn Thư Du đùng một phát buông rời khỏi.

Người nam nhi to lớn đứng trước mặt mũi cô trở về một tay bắt lấy phần cổ áo đối phương đập mạnh vô tường, tay còn sót lại bắt trở nên quả đấm đập vô mặt mũi đối phương, trừng trị rời khỏi một giờ đồng hồ “Bụp” trầm vang.

Máu tươi tắn chảy rời khỏi kể từ mũi và khóe mồm của những người nam nhi râu ria khiến cho hắn nhìn rất rất thảm ngại và kinh hãi, hắn nhức nhối kêu lên: “Buông ra! Dừng tay!”.

Người cho tới coi như ko nghe thấy, nhóm ngón tay bắt phần cổ áo hắn white bệch, tay cơ lại hung hăng giáng xuống quả đấm loại nhị, loại tía vô bụng hắn.

Sắc mặt mũi giá tiền băng, mày mặt hung tợn.

Ôn Thư Du ngại mà đến mức ngây gàn, cho tới Lúc người nam nhi bám theo cô lại một đợt tiếp nhữa kêu thảm thiết cô mới mẻ đột ngột thức tỉnh, tất tả vàng bước cho tới lưu giữ chặt anh: “Đừng tấn công nữa! Nếu tấn công nữa, tiếp tục xẩy ra chuyện đó!”.

Tay cô vừa vặn va vô cánh tay Lương Yến Tân, mới mẻ trừng trị hiện nay cơ bắp của anh ấy đều căng cứng, chứa đựng một sức khỏe kinh hoàng nhưng mà nóng tính.

Lòng bàn tay cô nóng vội lấp mu bàn tay anh: “Đừng tấn công nữa! Em, em ko sao!”.

Lương Yến Tân giá tiền lùng nhìn người nam nhi đang được rên rỉ nhức nhối, quai hàm căng chặt vì thế nghiến răng.

Mu bàn tay đùng một phát với xúc cảm thướt tha đem bám theo chút giá rét, thở của anh ấy trầm lắng. Sau Lúc cố rất là kềm chế, bàn tay suýt chút nữa đập vô mặt mũi đối phương cũng miễn chống tạm dừng.

“Đừng tấn công nữa”. Ôn Thư Du chỉ biết tái diễn bao nhiêu câu ngắn ngủi ráo mát này: “Sẽ xẩy ra chuyện đó…”.

Lương Yến Tân ngán ghét bỏ liếc nhìn khuôn mặt mũi bệ rạc tiết của hắn, sau cuối dồn mức độ, bắt chặt phần cổ áo đẩy hắn xuống khu đất, ánh nhìn giá tiền lùng trịch thượng.

Tài xế thong dong cho tới muộn vượt lên bao nhiêu người đang được vây coi tiến bộ lên, động tác nhanh gọn lẹ chuẩn chỉnh xác quay người nam nhi đang được lầm lội bên trên mặt mũi khu đất, tiếp sau đó bắt chéo cánh nhị tay của đối phương rời khỏi sau sống lưng, đè hắn xuống khu đất, tay cơ lấy điện thoại thông minh địa hình rời khỏi báo công an.

Lương Yến Tân nhắm đôi mắt lại ức hiếp lửa giẫn dữ, xoay người cúi đầu nhẹ nhàng giọng hỏi: “Em với bị thương ở đâu không?”.

Xem thêm: xuyên việt chi tu tiên

Ôn Thư Du ngây người nhìn anh, một khi sau mới mẻ lừ đừ rãi rung lắc đầu: “Không có…”.

Vẻ mặt mũi của những người nam nhi nhìn có vẻ như như không tồn tại chuyện gì tuy nhiên cô rất có thể rất rõ dấu tích nỗ lực lấp giấu quanh của anh ấy bên dưới vẻ bên ngoài điềm đạm cơ.

Trong đôi mắt anh vẫn tồn tại đường nét tức giẫn dữ và nóng tính, phỏng cong của khóe môi vẫn rất rất cứng nhắc.

Một giây sau, anh đem tay ôm cô vô lòng, cánh tay siết chặt, động tác cứng đờ, nhịn nhường như thể ngại còn ko bay thoát ra khỏi hiện trạng vừa vặn rồi, ngại thực hiện cô nhức.

Bàn tay anh nhẹ dịu ném lên sau gáy cô, đem bám theo ý tứ ngầm trấn an, khuyến khích.

“Đừng sợ”. Anh nhẹ dịu thưa.

Ôn Thư Du tá hỏa tựa vô ngực anh, thời điểm hiện nay mới mẻ nhìn thấy bản thân đang được khóc. Nước đôi mắt vô thức trào rời khỏi trở nên những vệt nước giá tiền lăn lóc lâu năm bên trên má. Cho cho tới Lúc cọ vô lớp vải vóc áo bên trên ngực anh, nhị má cô mới mẻ cảm biến được xúc cảm giá rét cơ.

Có lẽ là vì vừa vặn rồi bị hoảng ngại, tiếp sau đó đùng một phát bắt gặp anh tới…

Cô ngây người tâm trí, chớp đôi mắt những hình hình ảnh vừa vặn rồi lại xuất hiện nay ko hề báo trước. Người nam nhi nhếch nhác, giờ đồng hồ những bước đi bám theo sát, giờ đồng hồ hát và giờ đồng hồ mỉm cười kỳ tai quái, với mọi điều thưa kinh tởm…

Cả người Ôn Thư Du vô thức lập cập rẩy, đột nhiên ôm chặt lấy người nam nhi trước mặt mũi, vùi nguồn vào ngực anh.

Vẫn may, vẫn may…

Vẫn may vì thế anh đã đi đến, vẫn may vì thế với anh ở đây…

Hốc đôi mắt cô nhanh gọn lẹ rét lên.

Động tác của Lương Yến Tân khá tạm dừng, tay anh lại ôm chặt cô rộng lớn, an ủi: “Đừng sợ”.

Đáp lại là giờ đồng hồ nức nở nhẹ nhàng trong trái tim anh.

……

Người nam nhi nhanh gọn lẹ bị công an đem về trạm gác. Sau Lúc khảo sát, người tao trừng trị xuất hiện hắn ko cần lần thứ nhất tội phạm, trước cơ hắn đã từng chuyện tương tự động ở điểm ngay gần cơ.

Bám đuôi, cố ý tạo nên những giờ đồng hồ động kỳ lạ hoặc thực hiện những hành vi kỳ kỳ lạ nhằm rình rập đe dọa, tiếp sau đó tiến công những phụ nữ giới đơn thân.

Sau lúc đến trạm gác công an, Ôn Thư Du vẫn vấn đáp một vài thắc mắc bám theo tiến độ, cô ko biết Lương Yến Tân đã từng hoặc thưa gì tiếp sau đó.

Cô cũng trong thời điểm tạm thời không thích chất vấn.

Ánh đôi mắt Lương Yến Tân trĩu nặng nhìn bóng hình nhỏ nhắn ở bên cạnh.

Cô đang được khoác áo anh, nhắm đôi mắt teo ro ở bên cạnh như vẫn ngủ.

Nhưng anh biết cô ko ngủ.

Vốn anh ham muốn tấp tểnh chất vấn cô tối ni cũng muốn ở lại mái ấm anh ở Anh hay là không, tuy nhiên xét thấy cô đang được ngại hãi, nếu như đem qua một môi trường xung quanh xa xăm kỳ lạ rất có thể tiếp tục phản ứng dụng, nên anh đành dập tắt ý muốn.

Xe chạy cho tới phía bên dưới chung cư, Lương Yến Tân ko nhằm bác tài thực hiện, tự động bản thân vòng lịch sự phía mặt mũi cơ xe pháo xuất hiện. Trước Lúc phanh, anh liếc nhìn người bác tài vẫn xuống xe: “Để xe pháo lại, lát nữa anh rất có thể đi”.

“Lương thiếu hụt, anh ko về mái ấm nghỉ dưỡng sao?”. Người bác tài sửng sốt chất vấn.

Anh khá nhíu ngươi, thản nhiên nói: “Đêm ni tôi tiếp tục ở lại nhìn cô ấy”.

Trông một đêm? Trong lòng bác tài hiểu ra ý của anh ấy nhằm xe pháo ở lại là không tồn tại ý ở lại vô chung cư, đời nào là ham muốn ngồi vô xe pháo cả đêm?

Nhưng người bác tài còn chưa kịp chất vấn lại thì anh vẫn xuất hiện xe pháo rồi cúi xuống.

Lương Yến Tân vừa vặn cúi xuống tấp tểnh ôm cô lên, thì thấy người khoác áo dông tố vẫn phanh đôi mắt. Đôi đôi mắt tinh ranh tường, thời điểm hiện nay đang được nhìn anh.

“Để anh ôm em lên nhé?”. Anh thì thì thầm.

Cô rung lắc đầu, mím môi cụp đôi mắt xuống: “Em không biến thành thương, em rất có thể tự động cút được”.

Thân hình anh khá tạm dừng, sau cuối lùi về sau nhị bước, lấp đỉnh đầu làm cho cô xuống xe pháo.

Lên lầu, Ôn Thư Du tiếp cận trước cửa ngõ lấy khóa xe, cúi đầu để ý phanh khóa.

Lương Yến Tân đứng ở bên cạnh nhìn cô. Trong tầm đôi mắt anh là mi đôi mắt cô rũ xuống nằm trong song môi khá mím lại, toàn thân bị áo dông tố của anh ấy phủ quanh rõ nét miếng mai tuy nhiên lại tự động đứng lên như 1 cành hoa.

Cánh cửa ngõ phanh rời khỏi, nhị người theo thứ tự cút vô, anh đứng sau sống lưng nhìn cô cúi đầu chứa chấp khóa xe và túi đeo, thay cho giầy và dỡ áo khoác bên ngoài.

“Em ham muốn thực hiện gì?”. Anh tự nhiên hỏi: “Đi tắm cọ rồi ngủ một giấc chứ?”.

Anh thà nhằm cô nối tiếp khóc, ngại hãi trong tầm tay anh như cô từng 2 tiếng đồng hồ trước, hoặc tự động thưa với bạn dạng thân ái rằng cô vẫn ngại hãi ra sao vô thời gian đó.

Nghĩ cho tới trên đây, ngược tim của Lương Yến Tân như bị bóp chặt lại.

Anh tránh việc nhằm cô quốc bộ 1 mình qua chuyện một lối cút lâu năm như thế.

Mà cô vẫn ko Chịu thể hiện nay mặt mũi yếu ớt của tớ Lúc đối lập với anh, có lẽ rằng nguyên vẹn nhân là vẫn ko đầy đủ tin yêu.

Hơi thở của anh ấy nhịn nhường như đột ngột bị ùn tắc, anh đành cần nhắm đôi mắt, vắng lặng điềm đạm.

“Hình như em khá buồn ngủ”. Ôn Thư Du kéo ống tay áo: “Có lẽ em ham muốn ngủ một giấc. Anh cũng về nghỉ dưỡng sớm đi… chẳng cần anh thưa bao nhiêu ngày này vẫn ko nghỉ dưỡng đàng hoàng mà”.

Cả người cô hết sạch không tồn tại lòng tin, 1 phần là chính vì cô ngại hãi, 1 phần cũng chính là vì thế vì… cô lưu giữ cho tới vóc dáng vừa vặn rồi của tớ trong trái tim anh, vẫn luôn luôn không đủ đương nhiên.

Lần trước tiên vòng đeo tay của anh ấy làm cho cô với xúc cảm không giống ngoài xúc cảm tim đập nhanh chóng.

Cảm giác tin cậy. Khi nghĩ về tới từ này, lòng lòng cô nhen group sự lưu luyến ham muốn phụ thuộc vào. Vấn đề này càng khiến cho cô góp phần hoảng loạn.

Lương Yến Tân nhìn cô: “Anh tiếp tục ở lại với em”.

“Không cần thiết đâu, chung cư rất rất an toàn”. Cô ngước đầu nhẹ dịu nhìn anh tuy nhiên lại nhanh gọn lẹ cụp đôi mắt xuống: “Em sẽ không còn tùy tiện xuất hiện cho tất cả những người không giống, hơn thế nữa em tiếp tục cút ngủ ngay”.

Một khi lâu sau, sau cuối anh khẽ gật đầu: “Vậy được”.

Cánh cửa ngõ nhẹ dịu khép lại.

Ôn Thư Du còn bắt chặt tay bắt cửa ngõ, chính vì cơ hội cửa ngõ rất rất ngay gần, vì vậy cô gần như là rất có thể nghe được giờ đồng hồ bước đi của những người nam nhi đang được tách cút.

Cô buồn buồn bực lừ đừ rãi cù người, lê chân cút vài ba bước về phòng tiếp khách.

Nhưng vừa vặn xoay người cút vài ba bước, chung cư rộng thoải mái thân thuộc bỗng nhiên chốc trở thành một không khí trống vắng và yên ổn tĩnh cho tới kinh hãi.

Cô đứng 1 mình vô phòng tiếp khách, xung xung quanh yên ổn tĩnh trống vắng như rất có thể tạo thành giờ đồng hồ vang.

Cửa chống phòng bếp đóng góp chặt khiến cho cô không đủ can đảm nhìn đồng thời, tai cô nhịn nhường như rất có thể lọt được vào được những giờ đồng hồ động rất rất nhỏ.

Giống như xúc cảm trước cơ coi phim quỷ ở trong nhà một mình… Nhưng còn kinh hãi rộng lớn, vì thế chuyện khiến cho cô ngại hãi vẫn xẩy ra từ thời điểm cách đây 2 tiếng đồng hồ.

Không với gì cần ngại. Ôn Thư Du hít một khá thiệt sâu sắc, lặng yên tự động yên ủi bạn dạng thân ái, kể từ từ trở về buồng nghỉ lấy ăn mặc quần áo khoác ở trong nhà, tiếp sau đó cút vô chống tắm.

Đóng cửa ngõ lại, cô phanh vòi vĩnh hoa sen đợi nước rét.

Nước chảy tí tách rơi xuống mặt mũi khu đất, rèm nằm trong cửa ngõ chống tắm tạo nên trở nên một tờ ngăn cơ hội tiếng động với bên phía ngoài.

Mất cút sự để ý và trí tuệ về những không khí không giống vô mái ấm thực hiện mang đến cô cảm nhận thấy khá không yên tâm.

Vừa tấp tểnh dỡ váy, Ôn Thư Du đùng một phát nghe thấy nổi tiếng động ngoài cửa… hình như thể giờ đồng hồ cái gì cơ đùng một phát bị rung rinh rời khỏi.

Nhưng vô phòng tiếp khách căn bạn dạng không tồn tại người, làm thế nào với thể?

… Có cần là Lương Yến Tân không? Cô đoán bừa bãi, tuy nhiên nhanh gọn lẹ chưng vứt. Bởi vì thế anh không tồn tại khóa xe chung cư.

Tay cô cứng đờ, cô nín thở một khi rồi phanh khóa cửa ngõ chạy rời khỏi phòng tiếp khách. Nhưng phòng tiếp khách không tồn tại ai, cửa ngõ chống phòng bếp vẫn đóng góp, nhịn nhường như không tồn tại gì thay cho thay đổi.

Không cần là vì cô trên mức cần thiết ngại hãi nhưng mà nghe sai lầm chứ? Cửa đóng góp rất rất chặt, không người nào rất có thể lẻn vô được.

Cũng rất có thể là đồ vật gi cơ nhằm ko tức thì ngắn ngủi vừa vặn mới mẻ rơi xuống.

Ôn Thư Du sững sờ xoay đầu lại, sinh sống mũi cay cay ko phân tích và lý giải được. Cô cũng ko biết vì thế sao, tuy nhiên hiện nay cô rất rất ham muốn khóc.

Cô hấp tấp vội vàng bước nhanh chóng cho tới trước cửa ngõ, tuy nhiên chợt tạm dừng Lúc bàn tay vẫn ném lên bắt cửa ngõ.

Chắc anh đã đi được rồi, đã và đang lâu vậy, chắc chắn vẫn tài xế tách cút rồi.

Cô ảo óc phụ thuộc vào cửa ngõ với ánh nhìn buồn buồn bực lẫn lộn ăn năn hận. Sớm biết vậy sẽ không còn nhằm anh đi… cứ thưa bản thân ngại hãi nên ham muốn anh ở lại thì sao chứ?

Đến bị tiêu diệt vẫn thể diện.

Ôn Thư Du sụt sịt, ngón tay gảy tay bắt cửa ngõ, thông thoáng chốc nước đôi mắt vẫn sống lưng tròng.

Hay là… cứ demo ngó một chiếc coi sao? lõi đâu?

Nghĩ vậy, xa lánh tức đứng trực tiếp dậy xuất hiện.

Ổ khóa “Cạch” một giờ đồng hồ, khe cửa ngõ từ từ không ngừng mở rộng, tuy nhiên chỉ lòi ra hiên nhà trống không trống rỗng.

Ôn Thư Du lưu giữ chặt tay bắt cửa ngõ, cắm môi.

Quả nhiên, anh đã đi được rồi…

Ngay Lúc ý nghĩ về ấy nảy rời khỏi tong đầu, một cánh tay đùng một phát bắt lấy ô cửa rồi phanh rời khỏi. Một người nam nhi gắng áo khoác bên ngoài bên trên tay xuất hiện nay vô tầm đôi mắt cô.

Anh vẫn như khi tách ngoài chung cư của cô ý, chỉ khoác áo sơ-mi và quần âu tây, cái áo dông tố tùy tiện vắt bên trên tay.

Xem rời khỏi có lẽ rằng anh vẫn ko cút nhưng mà canh cửa ngõ xuyên suốt nãy giờ.

Người nam nhi ngẩn người nhìn cô, sắc mặt mũi khá ngạc nhiên, tuy nhiên rất rất nhanh chóng lại cau ngươi nhìn cô chằm chằm: “Sao em lại khóc?”.

Có sự stress và phiền lòng vô tiếng nói của anh ấy, tuy nhiên âm điệu lại nhẹ dịu và điềm đạm kỳ lạ thông thường.

Xem thêm: bảo bối của chủ tịch

Anh thậm chí là còn ko cút.

Ôn Thư Du đùng một phát cảm nhận thấy thoải mái, xúc cảm hãi kinh vừa vặn rồi cũng mất tích.

Cô ko kìm được, nước đôi mắt lại chực trào, đành cần nhanh gọn lẹ chớp đôi mắt, cúi đầu nhìn chằm chằm mũi chân bản thân, lúng túng phanh miệng: “Anh… chớ cút được không?”.