truyện đào hôn em đừng hòng

“Ưm… buông… buông tay.” Bạch Giai Kỳ nỗ lực vùng vẫy rời thoái ngoài bàn tay ma mãnh quỷ của Sở Hạo Vũ.

Anh tao là 1 trong thương hiệu điên, một con cái quỷ dữ. Bạch Giai Kỳ kinh sợ hãi tuy nhiên run rẩy lên.

Bạn đang xem: truyện đào hôn em đừng hòng

Cô ghi nhớ cho tới tứ mon trước, người này đó là vị thơm phu bên trên danh nghĩa của cô ấy. Anh tao đó là người hàng đầu Sở gia, có tiếng ngày tiết rét mướt, độc đoán và đặc biệt quan trọng tình nhân của anh ấy tao ở Nam Kinh này nhiều vô số kể.

Bởi vì thế, nhị mái ấm gia đình thân quen biết nhau kể từ nhỏ nên phụ vương u nhị ngôi nhà vẫn đính ước mang đến nhị người, hứa năm cô tròn trặn nhị mươi nhị tuổi tác tiếp tục kết duyên. Nhưng cô… kinh sợ người này, cũng kinh sợ những người dân phụ nữ giới sát bên anh tao. Chính vì vậy cô đã từng một điều vô nằm trong liều gàn lĩnh đó là lập kế chạy trốn nằm trong các bạn trai.

Đang khi cô nhận định rằng phiên bản thân thích vẫn bay ngoài nanh vuốt của Sở Hạo Vũ thì đùng một cái anh tao cho tới đem theo đuổi người tiếp đây.

“Ha ha ở trước mặt mũi tôi cô còn dám phân tích tâm lý. Là đang được suy nghĩ cho tới thương hiệu tình nhân của cô ấy sao? Đừng nơm nớp tôi chắc chắn tiễn biệt nhị người cùng với nhau.” Sở Hạo Vũ bóp thẳng tay rộng lớn. Anh lý tưởng nom mặt mũi cô cũng chính vì thiếu hụt khí tuy nhiên đỏ lòm lên.

Bạch Giai Kỳ nom trực tiếp vô đôi mắt anh, thấy sự rét mướt lùng, cô ko tự động công ty được rét run rẩy, sau nằm trong cô đưa ra quyết định buông tay. Nhắm nhị đôi mắt lại, Bạch Giai Kỳ kể từ quăng quật giãy đạp giụa, tiếc là ko được bắt gặp u cô phen cuối. Một giọt nước đôi mắt rơi xuống vừa vặn hoặc chạm cần bàn tay của Sở Hạo Vũ.

Hai đôi mắt anh đỏ lòm bừng, sau cùng mắng âm thầm một giờ đồng hồ bị tiêu diệt tiệt, anh buông tay.

“Muốn chết? Như vậy ko cần vượt lên trước tiện nghi ngại mang đến cô rồi sao?” Nói hoàn thành anh quăng mang đến cô một chiếc tát rồi xoay người thưa với đàn em “Mang cô tao về!”

Dứt điều ngay lập tức chuồn trực tiếp ra phía bên ngoài, anh kinh sợ nếu như còn nom cô thêm thắt một chút ít tiếp tục nhịn ko được tuy nhiên ôm người phụ nữ gian ác này vô lòng. Chính cô tao vẫn khiến cho anh ngượng mặt, nếu như anh thực hiện vì vậy cô chắc chắn tiếp tục đắc ý tuy nhiên cho rằng anh không đủ can đảm làm những gì cô. Hừ!

Bạch Giai Kỳ phanh to tướng nhị đôi mắt, trị hiện nay phiên bản thân thích đang được phía trên chóng. Cô hòn đảo mặt mũi nom xung xung quanh lại thấy đó là một điểm mới lạ vô nằm trong. Trong đầu cô hiện thị hình hình họa gì cơ, Bạch Giai Kỳ biết đó là ngôi nhà chúng ta Sở. Vội vàng kể từ bên trên chóng vực dậy, cô mong muốn lần cơ hội rời ngoài trên đây.

Không nhằm ý nền sàn lạnh giá, cô nhẹ dịu cho tới cạnh cửa ngõ nhưng… nó bị khóa.

“Cạch, cạch…” Cô nỗ lực phanh tuy vậy này lại không tồn tại chút xi nhê gì cả.

Bỗng thời điểm hiện nay góc cửa phanh đi ra, Sở Hạo Vũ đem theo đuổi khuôn mặt tối đen sạm đẩy cửa ngõ phi vào. Anh nom cô đang được ngồi phệt trước cửa ngõ, ngay lập tức biết vừa vặn rồi cô mong muốn làm những gì.

“Chạy? Cô với đầy đủ khả năng?” Anh bóp mạnh lấy cằm cô, tiếp sau đó ném cô lên chóng.

Bạch Giai Kỳ cảm nhận thấy nguy khốn lại gần mong muốn đứng lên lại bị từ đầu đến chân anh đè đè xuống.

“Tránh ra!”

“Tránh đi ra, cô đang được rỉ tai cười cợt sao, Bạch Giai Kỳ?”

“Sở Hạo Vũ, anh chớ vượt lên trước đáng!”

“Quá xứng đáng, ai là kẻ nên thưa điều này? Bạch Giai Kỳ, cô có lẽ rằng đang được lầm lẫn địa điểm của cô ấy đang được ở đâu rồi!” Sở Hạo Vũ vuốt ve sầu khuôn mặt mũi Trắng thuần của cô ấy.

Lời nhắc nhở của anh ấy tao khiến cho cô ghi nhớ lại, đích vậy, hóa đi ra Bạch gia vẫn vỡ nợ, không chỉ thế phụ vương cô còn đem không còn gia sản nằm trong đái tam chạy trốn. Mà u cô cũng chính vì ko chịu đựng nổi cú sốc này tuy nhiên đang được ở chữa trị vô khám đa khoa.

Bàn tay đang được đẩy Sở Hạo Vũ buông xuống, cô ghi nhớ cho tới điều anh tao thưa tối qua chuyện.

“Bạch Giai Kỳ chỉ việc cô, đồng ý lấy tôi tuy nhiên lại ko người sử dụng danh phận đại đái thư Bạch gia. Tôi rất có thể tâm lý chung cô.”

Nghĩ cho tới u, Bạch Giai Kỳ ngước nom Sở Hạo Vũ đang được phía trên người bản thân. Anh mỉm cười cợt như với như ko, giống như là đang mong chờ đáp án kể từ cô.

Xem thêm: truyện vụng trộm

“Anh sẽ giữ lại được lời?”

“Cô thưa coi.” Sở Hạo Vũ cười cợt.

Bạch Giai Kỳ biết phiên bản thân thích không thể cơ hội này không giống, chỉ rất có thể đồng ý. Hít thâm thúy một đợt nữa, cô trả tay toá váy ngủ. Bởi vì thế không tồn tại vật gì lấp canh tuy nhiên nhị ngọn núi đầy đủ tức thì ngay lập tức xuất hiện trước góc nhìn để ý để ý của những người nam nhi.

Nhắm đôi mắt lại, Bạch Giai Kỳ cắm chặt song môi mềm mại và mượt mà. Cô xấu xa hổ cho tới nỗi nhắm chặt nhị đôi mắt. Người này… người này thiệt là…

“Đừng… chớ nhìn…” Bạch Giai Kỳ lắp đặt bắp.

Nhìn vóc dáng này của cô ấy, Sở Hạo Vũ suýt nữa bị lừa rằng cô vô Trắng như tờ giấy má. Ai ngờ cô vẫn nằm trong người không giống loại bỏ và sinh sống công cộng.

“Nhanh lên!” Anh với chút rơi rụng kiên trì.

Bạch Giai Kỳ kinh sợ hãi phanh to tướng nhị đôi mắt, lại bị góc nhìn của anh ấy thực hiện giật thột. Đúng vậy, cô tránh việc ngượng ngùng. Bạch Giai Kỳ kể từ từ trả tay kéo váy xuống, từng tấc domain authority thịt non mượt xuất hiện trước đôi mắt Sở Hạo Vũ.

Ánh đôi mắt rét rực của Sở Hạo Vũ gắt gao bám chặt vô Bạch Giai Kỳ. Động tác chậm trễ của cô ấy là 1 trong loại trêu đùa, tạo nên anh cảm nhận thấy mồm đắng lưỡi thô.

Khi chuẩn bị được toá đi ra trọn vẹn, Sở Hạo Vũ ko thể kìm chế nổi nữa! Anh khá nhổm người dậy, ngắm nhìn và thưởng thức thân thích thể Trắng nõn của Bạch Giai Kỳ ở chóng, sự trái chiều Trắng đen sạm thân thích ga chóng và khung người thơm nức ngọt thực hiện anh mong muốn trị điên.

Hai chân thon nhiều năm nhẵn nhụi lộ vẻ sáng loáng say đắm người, giờ khắc này xuất hiện trước mặt mũi anh vày bộ thiệt quyến rũ! Sở Hạo Vũ hít một khá thiệt thâm thúy, đầu chôn thâm thúy vô cổ cô.

Nghĩ cho tới cẳng chân này từng chạm vô thân thích thể người nam nhi không giống, một cỗ hậm hực lại dồn lên trong thâm tâm anh. Người phụ nữ lẳng lơ này.

Một lát sau, Sở Hạo Vũ phanh đôi mắt nom, cô cơ hội anh đặc biệt sát, khuôn mặt mềm mại và mượt mà Trắng nõn. Đôi đôi mắt cô nhắm thiệt chặt, rất có thể thấy được cô đang được kinh sợ hãi.

"Sợ?" Anh lại sát mặt mũi tai cô, thì âm thầm thưa.

Hơi thở nóng nực phả vô tai cô, khiến cho cô một hồi run rẩy rẩy. Cảm giác với chút bại liệt, tiếp sau đó là ướt đẫm. Sở Hạo Vũ vẫn chính thức hành vi, anh vừa vặn tâm lý gì cơ thiệt lâu.

Anh nhẹ dịu trằn trọc gặm cắm phía trên cổ của cô ấy, nhằm lại những lốt ấn đỏ lòm tươi tỉnh như đóa huê hồng. Án tay của anh ấy, cũng chính thức lần kiếm điểm mềm mại và mượt mà.

"..." Bạch Giai Kỳ lo ngại nín thở tuy nhiên ko được cô cảm nhận thấy chăm sóc khí bị anh hấp phụ không còn, đôi bàn tay mong muốn đẩy anh đi ra tuy nhiên lại chỉ rất có thể mềm mại và mượt mà tuy nhiên tựa vô lồng ngực trần truồng rét nóng bức của anh ấy.

Cảm có được thở cô liên tiếp, bàn tay to tướng rộng lớn của Sở Hạo Vũ cơ hội lớp vải vóc mạng dịch chuyển cho tới cỗ ngực no đầy đủ của cô ấy. Anh chính thức ko yên phận tuy nhiên phía trên thân thích thể mềm mại và mượt mà xê dịch, men theo đuổi viền áo phác hoạ họa nên đàng cong của cục ngực, ngón tay thỉnh phảng phất vươn vô vào vuốt ve sầu.

“Ưm…” Khiêu khích vì vậy thực hiện cho những người mới mẻ vô đời như Bạch Giai Kỳ ko ngoài phàn nàn nhẹ nhõm một giờ đồng hồ. Sở Hạo Vũ thỏa mãn nhếch mồm, nom bên dưới lớp áo con, cặp ngọc đục xinh đẹp nhất, ngón tay anh nhẹ dịu toá quăng quật áo con, nhị trái ngược cầu Trắng như tuyết ngay lập tức nhảy đi ra.

“Không cần…” Bạch Giai Kỳ vặn vẹo thân thích bản thân, nỗ lực bay ngoài sự kềm chế của anh ấy.

“Đẹp quá!” Sở Hạo Vũ cúi người dán vô mặt mũi tai Bạch Giai Kỳ, chọc cô ko nhịn được tuy nhiên run rẩy rẩy.

Xem thêm: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Đợi cho tới khi hương thụ hoàn thành nhị trái ngược đục tiên, tay anh ngay lập tức sờ xuống cặp đùi bản thân ước mong mong muốn chen chân vô vùng bồng lai tiên giới lại bị cô ngăn lại.

“Dừng… tạm dừng được không?” Đôi má hồng hồng, tiếng nói ngọt lịm, từ đầu đến chân trần truồng, Bạch Giai Kỳ ko biết vóc dáng này của cô ấy tạo nên Sở Hạo Vũ si mê cỡ này. Từ năm mươi tám tuổi tác anh vẫn mến cô, luôn luôn mong muốn bắt cô về mang đến riêng rẽ bản thân tuy nhiên lại ko ngờ cô dám quăng quật trốn nằm trong người không giống. Đây cũng đó là điều thực hiện anh tức tức giận, anh mong muốn cô trả giá chỉ vì thế hành vi cơ.

“Giai Kỳ, em tránh việc rời ngoài tôi!” Cùng điều thưa này là hành vi mạnh mẽ và uy lực tách nhị chân cô đi ra, một vật to tướng rộng lớn ngông cuồng tiến bộ lên.