truyện cung khuynh

                                    
                                              

Một giờ tiêu xài, dẫn người lạc bước...

Một loại liếc nom, ôm hoàn toàn côn trùng tình si đằng đẵng chục bao nhiêu năm...

Bạn đang xem: truyện cung khuynh

Một khí thế cao ngạo nhưng mà đơn độc khiến cho người tao cần trầm luân ham mải...

"V Minh Khê, vì như thế nường ta sn sàng ph tn thiên h..."

Dung Vũ Ca – hoàng thái tử phi khuynh quốc khuynh trở thành, bướng bỉnh yêu thương mị, đệ nhất người đẹp, được vạn người ham say,tuy nhiên lại chỉ một mực côn trùng tình đơn phương với cữu kiểu của tớ – Vệ hậu Vệ Minh Khê. Nàng vì như thế người nhưng mà mặt dạn mày dày bám theo xua đuổi, nhưng mà mưu đồ toan tính tiếp, nhưng mà tổn hao không còn tâm tư tình cảm, những mong chờ chỉ được một ánh nhìn, một nụ mỉm cười của mĩ nhân, si tâm bất ăn năn....

Một đoá hoả liên tỏa nắng rực rỡ đằm thắm nền băng thiên tuyết địa, tỏa nắng rực rỡ cho tới chói loà...

Một bàn tay êm ấm sưởi rét đằm thắm mua đông nóng sốt...

Một viên lối, và lắng đọng đến tới tận tấm lòng....

"Dung Vũ Ca, ngươi chc chn là yêu quái nhưng mà , vì như thế l gì luôn luôn thực hiện tâm tao dao đng?"

Xem thêm: truyện hàn tổng anh là đồ khốn

Vệ Minh Khê – Vệ hậu tài đức thông minh, luôn luôn ôn hoà nhưng mà xa xôi cơ hội, tuy nhiên ai biết bên dưới lớp mặt mũi nạ hoàn hảo ấy lại là một trong những ngược tim đơn độc và mượt yếu đuối cho tới nhường nhịn nào là. Vì một người nhưng mà lớp băng giá chỉ vô ngược tim nường dần dần tan chảy, vì như thế một người nhưng mà thứ tự thứ nhất nường được biết thế nào là là hạnh phúc, là nụ mỉm cười nở rời khỏi kể từ tận lòng lòng...

Nhưng...

Nước đôi mắt rơi, oán thù hờn nằm trong bất lực....

Đàn đứt chạc, tiết chảy váy đầm đìa, vô vọng....ăn năn hận...giầy xéo tấm lòng...

Hai phái đẹp nhân, vốn là hai tuyến đường thằng tuy nhiên song tuy nhiên lại vô tình được số phận rẽ lối, gặp gỡ nhau đằm thắm trốn hoàng cung tranh tài nghiệt trượt đẫy quyết liệt. Một người ham mải bám theo xua đuổi, một người lại hoảng hãi lủi rời. Giữa oán thù tình thù địch, đằm thắm tình đằm thắm và thương yêu, tuyến phố nào là tiếp tục tiếp bước?

Xem thêm: hoàng phủ ngạn tước

"Dung Vũ Ca, nếu đem kiếp sau, tao nguyn s ch vì như thế nàng nhưng mà sinh, không hiểu nhiều nhiều giấy tờ, ko đ ý đến ánh mt thế nhân, vì như thế nàng nhưng mà dũng cm đương đu. Kiếp sau, tất cả chúng ta li nằm trong thực hiện n t..."

Chấp tử chi thủ, dữ tử giai lão*, ước mong ấy, liệu đem vượt lên trước xa xôi vời...?

(*cùng bắt tay em, sinh sống cho tới bạc đầu)