truyện bé con chú không thể chờ

"Chú Ba, chú...!Chú say rồi." Du Ánh Tuyết nom người nam nhi đang được ngăn trước người, ánh nhìn khá hốt hoảng.
Vừa rồi cô đang được coi TV thì Kiều Phong Khang tự nhiên quay trở lại, cô còn chưa kịp lên lầu đã biết thành anh ngăn bên trên ghế salon tóc.
Kiều Phong Khang thông thường xuyên lên đường công tác làm việc, khan hiếm khi về căn nhà, tuy nhiên mỗi một khi anh xuất hiện tại ngay tắp lự khiến cho cô cảm nhận thấy lúng túng.
Kiều Phong Khang nom chằm chằm cô chẳng trình bày chẳng rằng, khuôn mặt ko rõ rệt hí hửng buồn.
Điều này càng khiến cho Du Ánh Tuyết thấp thỏm rộng lớn.
Bỗng nhiên, Kiều Phong Khang đựng câu nói..
"Cháu hoảng tôi à?"
Du Ánh Tuyết rung lắc đầu nguầy nguậy: “Đâu đem, sao con cháu lại hoảng chú Ba chứ."
Thật rời khỏi cô hoảng lắm, tuy nhiên ko nên hoảng Kiều Phong Khang tiếp tục tiến công cô nhưng mà bởi khí thế của Kiều Phong Khang trên mức cho phép mạnh mẽ và tự tin mới nhất khiến cho cô lo sợ hoảng vẩn vơ.

"Bé thảo mai." Kiều Phong Khang nhéo nhẹ nhàng mũi cô, cười cợt mắng một câu.

Bạn đang xem: truyện bé con chú không thể chờ

Truyện Khoa Huyễn
Du Ánh Tuyết bị hành vi của anh ý khiến cho ngược tim đập rộn."Chú...!Chú Ba, chú say rồi, nhanh chóng lên lầu nghỉ dưỡng lên đường."
"Ừ, dìu tôi về chống."
"Vâng."
Du Ánh Tuyết cắm môi, vịn cánh tay của Kiều Phong Khang rồi loạng choạng nhấc từng bước lên lầu.
Kiều Phong Khang phát hiện ra khuôn mặt đỏ ối bừng vì như thế mệt nhọc của cô ý, chợt hỏi: “Tôi nặng trĩu lắm à?"
Du Ánh Tuyết khẽ gật đầu, tuy nhiên nhanh gọn rung lắc đầu: “Không nặng trĩu, là mức độ con cháu quá yếu ớt."
Kiều Phong Khang lẳng lặng nhếch môi, khá đứng ngay người lên, ko kế tiếp cố ý ụp trọng lượng lên trên người cô nữa.
Du Ánh Tuyết vừa vặn tắm gội kết thúc, tóc còn ướt sũng, mùi hương sữa tắm thông thoáng len vô lồng mũi khiến cho đôi mắt anh càng ngày càng trầm lặng.
Sau khi vô chống, Du Ánh Tuyết bịa đặt Kiều Phong Khang lên nệm rồi sẵn sàng tách lên đường.
Nhưng ko ngờ, khi tiếp cận cửa ngõ chợt bị gọi lại.
"Nếu như tôi ghi nhớ ko lầm thì lúc này con cháu chính thức ĐK nguyện vọng vô ĐH."
Du Ánh Tuyết giới hạn bước, gật đầu trả lời: “Vâng, con cháu vẫn lựa chọn kết thúc rồi."
"Cháu lăm le vô ngôi trường nào?"
"Đại học tập B."
Du Ánh Tuyết ko xem xét cho tới ánh nhìn ko hí hửng của Kiều Phong Khang, kế tiếp nói: “Cha của Minh Đức trình bày ham muốn bọn chúng con cháu vô và một ngôi trường ĐH nhằm xúc tiến tình thương.

Xem thêm: w tòng tinh

Xem thêm: chuyện xưa không muốn người biết

Sau khi chất lượng tốt nghiệp ĐH kết thúc thì bọn chúng con cháu tiếp tục kết duyên."
Sáu năm trước đó, phụ thân u của cô ý đều tổn thất, kể từ khi Kiều Phong Khang đem cô vào trong nhà bọn họ Kiều, Kiều Phong Khang lấy thân ái phận bố mẹ nhưng mà chu cung cấp loại ăn loại ở mang đến cô, còn nuôi cô học tập.
Sau cơ, như duyên trời mạng, cô phát triển thành con cái dâu nuôi kể từ bé xíu của con cháu ruột của Kiều Phong Khang là Kiều Minh Đức, vậy nên cô mới nhất gọi Kiều Phong Khang là chú Ba.
Bây giờ, vị thơm phu của cô ý là Kiều Minh Đức đang được học tập ĐH B.
Kiều Phong Khang cau mày: “Tốt nghiệp ĐH kết thúc con cháu mới chỉ 22 tuổi hạc, ko cảm nhận thấy kết duyên quá sớm sao?"
Sớm à! 22 tuổi hạc cô không được thưởng thức gì không còn, đương nhiên là kết duyên quá sớm rồi.
Nhưng...
Hiện bên trên cô không tồn tại tâm địa này thảo luận chuyện này với anh, thuận mồm trả lời: “Cháu nghe theo đuổi sự bố trí của phụ thân Minh Đức."
Kiều Phong Khang giương đôi mắt nom Du Ánh Tuyết một lúc, ánh nhìn thâm thúy thẳm ko thấy lòng.
Bởi vì như thế ánh nhìn lướt ngang của anh ý khiến cho cô hoảng hoảng như nai con cái, lòng phiền lòng do dự cúi đầu thiệt thấp.
"Cháu không tồn tại ý kiến hoặc sao?"

"Cháu…" Cảm có được sự tức giẫn dữ của Kiều Phong Khang, Du Ánh Tuyết khá sầm uất, không hiểu biết nhiều tại vì sao anh đùng một cái tức giẫn dữ.
Cô đương nhiên đem căn nhà kiến!
Trên thực tiễn, ý ham muốn vô ĐH B cũng ko trọn vẹn vì như thế tâm trí của phụ thân Minh Đức, nhưng mà cũng chính vì vô ĐH B luôn luôn là ước mơ lớn số 1 của cô ý, cũng chính là nguyện vọng của phụ thân ruột gửi gắm vô cô bao nhiêu năm trước đó.
Ba trong năm này, những khi tham gia học hành vất vả, chỉ việc suy nghĩ cho tới vô ĐH B là cô tiếp tục luôn luôn sung sướng Chịu đựng...
Kiều Phong Khang lạnh lẽo lùng nom cô, vừa vặn tắm gội kết thúc, khuôn mặt mộc mạc càng thật sạch và sáng sủa lung linh.

Con ngươi vô trẻo tinh khiết đặc thù của tuổi hạc 18.
Nhưng suy nghĩ cho tới bao nhiêu năm tiếp theo cô tiếp tục kết duyên với Minh Đức thì ánh nhìn ngày càng đục, quý khách tản mác lệ khí.
Ngay khi Du Ánh Tuyết cảm nhận thấy phiên bản thân ái vì vậy nhưng mà chuẩn bị bị tiêu diệt ngạt thì anh nói: "Tới đây!".