truyện anh trên trang giấy

                                    
                                              

Chương 30: Hoa địa vi lao.

Lăn qua loa lăn lóc lại đến tới chiều, Lúc nhì người bọn họ đang được thảo luận coi nên coi phim gì thì bị một cuộc gọi bất giờ thực hiện loại gián đoạn.

Bạn đang xem: truyện anh trên trang giấy

Phó Uyển Hòa đang được lựa chọn phim, nghe thấy giờ chuông điện thoại cảm ứng thông minh của Dư Châu Dạ vang lên, cô vô tình xem qua, lại thấy bên trên screen điện thoại cảm ứng thông minh hiện thị tía chữ "Kỷ Vãn Tình".

Phó Uyển Hòa tức tốc sửng bức.

Kỷ Vãn Tình, như thể một người ko tồn bên trên, tiếp tục lâu rồi cô tớ ko xuất hiện nay.

Dư Châu Dạ vừa phải kể từ chống nhà bếp rời khỏi, bịa đặt ly nước giá bên trên tay xuống trước mặt mũi Phó Uyển Hòa, liếc địa hình bên trên bàn một chiếc rồi cố lên, tảo thanh lịch trình bày với Phó Uyển Hòa một câu "Anh cút nghe năng lượng điện thoại" rồi xoay người rời cút.

Phó Uyển Hòa hít hít mũi.

Cô tự động nhủ: Bình tĩnh, nên tin tưởng anh ấy.

Nói là như vậy, tuy nhiên giây tiếp sau Phó Uyển Hòa vẫn ko yên tĩnh tâm, banh thanh tìm hiểu kiếm đi ra, gõ vài ba chữ:

Bạn gái cũ gọi điện thoại cảm ứng thông minh cho tới, nên làm thế nào bây giờ?

Vừa toan nhấn vô nút "Xong", đầu ngón tay lướt bên trên screen tạm dừng, Phó Uyển Hòa xóa không còn những loại bại liệt cút, khóa screen lại.

Làm vậy thiệt ngu ngốc.

Dư Châu Dạ mặt mũi bại liệt tiếp tục quắp điện thoại cảm ứng thông minh, ko biết tiếp tục cố cái áo khóa ngoài black color bên trên tay kể từ khi nào.

Phó Uyển Hòa đã và đang sẵn sàng tư tưởng kết thúc, căn vặn anh: "Anh nên rời khỏi ngoài ạ?"

Xem thêm: tác giả lục manh tinh

Dư Châu Dạ khẽ gật đầu, tiếp cận trước mặt mũi cô, cúi người hít lên trán cô một chiếc, "Chờ anh về. Tối ni mong muốn nên ăn gì không? Về anh mua sắm cho tới em."

Phó Uyển Hòa rung lắc đầu: "Anh tự động đưa ra quyết định cút ạ."

Dư Châu Dạ thoát ra khỏi ngôi nhà.

Tâm trạng không an tâm lại nổi lên, Phó Uyển Hòa nhìn căn chống dần dần yên tĩnh tĩnh, lòng như hẫng một chiếc.

Di động bịa đặt bên trên sô trộn rung rinh lên vài ba loại.

Phó Uyển Hòa nghiêng người lấy điện thoại cảm ứng thông minh.

Tăng Đình Đình: [Uyển Hòa!]

Tăng Đình Đình: [Giờ cậu đem rảnh không?]

Phó Uyển Hòa đang được rầu không còn toàn bộ cơ thể, bởi vậy đáp luôn: [Rảnh]

Tăng Đình Đình dẫn cô cho tới một quán coffe loại Âu khá ngay sát trung tâm sắm sửa. Ngoài cửa ngõ quán phủ ăm ắp hoả hồng, đỏ rực rực như lửa.

Phó Uyển Hòa thấy tương đối kỳ kỳ lạ, "Mùa này vẫn còn đó hoả hồng sao?"

Xem thêm: nữ y về thời loạn

Tăng Đình Đình bao phủ lấy cánh tay Phó Uyển Hòa, mỉm cười: "Do người trồng thôi, được rồi, tất cả chúng ta vô vào ngồi cút."

Bọn bọn họ tìm hiểu một địa điểm ngay sát cửa ngõ ngồi xuống, điểm này vừa phải hoàn toàn có thể phát hiện ra hoả hồng ngoài hành lang cửa số, vừa phải hoàn toàn có thể thấy người cho tới người cút bên phía ngoài.

Phó Uyển Hòa gọi một ly Latte, cô cúi đầu nhấp một ngụm, cảm biến được nhiệt độ bên trên tay, thời điểm này mới mẻ ngấc đầu căn vặn Tăng Đình Đình: "Sao thời gian gần đây cậu ko up gì bên trên vòng đồng chí vậy?"