trọng sinh chi bạo lực trấn áp

---•---

Tống Ngọc Trạch một vừa hai phải cho tới trọ tại trường ngay tức khắc đem túi đồ dùng ném vô chống, tạm dừng hoạt động lại, người sử dụng mức độ đấm mạnh bên trên mặt mũi bàn.

Bạn đang xem: trọng sinh chi bạo lực trấn áp

Lần thứ nhất hắn thấy tức tức giận như thế, khi phân phát hiện nay Tống Trấn thiệt sự với ý niệm ko thủ phận với bản thân, toàn cỗ khó chịu dưng tràn vô l*иg ngực như chuẩn bị nổ tung, lý trí chớp đôi mắt bị xé rách rưới trở nên miếng nhỏ thực hiện hắn rộng lớn giờ đồng hồ thổ lộ những điều vô pháp thưa hồi.

Điểm này sẽ không như là hắn, hắn ko khi nào bị mất mặt kiểm soát như thế, càng sẽ không còn khó chịu.

Y rất có thể rét mướt nhạt nhẽo tách chuồn, coi Tống Trấn trở nên người xa cách kỳ lạ. Nhưng rốt cuộc hắn lại nhịn ko được tuy nhiên tức tức giận với hắn.

Xét mang lại nằm trong hắn đã nhận được lăm le Tống Trấn rất khác với những người dân không giống. Mặc kệ phiên bản thân mật phủ lăm le thế nào, hắn từng cảm động, thiệt sự coi hắn như phụ thân bản thân, đem hắn trở nên người thân trong gia đình duy của hắn nhất ở cái trái đất này.

Nhưng không còn thảy tất cả đùng một cái trở thành một chuyện xứng đáng cười chê.

Là Tống Trấn tiêu diệt không còn thảy tất cả. Y hận hắn, đối với ngán ghét bỏ hoặc kinh tởm, hắn càng hận hắn.

Tống Ngọc Trạch tức giận cho tới đôi mắt đỏ ửng bừng, bắt tay siết chặt, từ đầu đến chân phân phát run rẩy.

Một khi sau hắn chậm trễ rãi thả lỏng, sử dụng tay che kín mặt mũi.

Quả thực giống như bị phản bội, rõ rệt hắn vẫn không ngừng mở rộng cửa ngõ lòng với hắn, vì như thế vật gì lại mong muốn tổn thương hắn như thế.

Không khi nào rất có thể sinh sống cùng với nhau.

Tốt nhất là như thế, Tống Trấn thương hiệu khốn khϊếp nên xuống mươi tám tầng địa ngục, hắn vô cùng sẽ không còn buông bỏ mang lại hắn.

Giữa trưa, Lục thấy Tống Ngọc Trạch mặt mũi vô biểu tình ngồi một điểm, đôi mắt coi ra bên ngoài hành lang cửa số, cỗ dáng vẻ thực hiện cậu tớ lo ngại ko thôi.

Thật nhiều ngày Tống Ngọc Trạch vẫn luôn luôn lưu giữ biểu tình này, tuy rằng trước cơ mặt mũi hắn vẫn vô cảm tuy nhiên sự không tương đồng với lúc này.

Cậu tớ rất có thể cảm biến được Tống Ngọc Trạch ko nên phân phát rời khỏi khí tràng thanh lãnh, tuy nhiên là rét rét mướt nằm trong cự tuyệt.

Hình như hắn đang được người sử dụng không khí lạnh đem phiên bản thân mật ngăn cơ hội với trái đất này cự tuyệt bất luận người này lại gần.

Không biết vì như thế sao Lục lại sở hữu cảm xúc như thế, thiệt sự thực hiện cậu tớ lo ngại vô nằm trong.

Lục nhằm cơm trắng ở trước mặt mũi Tống Ngọc Trạch.

Tống Ngọc Trạch banh rời khỏi, ăn nhì miếng ngay tắp lự buông đũa. Y ko thức ăn gì, ăn vô muốn làm ói rời khỏi.

Lục đùng một cái cũng không còn mong muốn ăn.

"A Trạch, cậu không thích phát biểu tôi biết vẫn xẩy ra chuyện gì sao?" Lục thở lâu năm, sau cuối vẫn thiệt cẩn trọng căn vặn rời khỏi mồm.

Tống Ngọc Trạch ko phát biểu, lẳng lặng ngồi cơ, biểu tình bên trên mặt mũi ko chút thay cho thay đổi.

Ánh đôi mắt Lục tối sầm, ngay lập tức sau này lại lòi ra một nụ mỉm cười ôn nhu nói: "Mặc kệ thế nào, tôi đều ở trên đây, vẫn luôn luôn ở trên đây. Nếu cậu cần thiết tương hỗ hãy nhờ rằng phát biểu với tôi."

Ngoài mồm như thế phát biểu, tâm hắn lại như trầm xuống lòng ly. Không thể lắc đầu khi coi cho tới Tống Ngọc Trạch đóng góp chặt tâm tư với bản thân, cậu tớ cảm nhận thấy mất mặt đuối nằm trong uể oải khó khăn rất có thể mô tả.

Ánh đôi mắt Tống Ngọc Trạch khẽ nhúc nhắc, hắn coi Lục đùng một cái nhỏ giọng nói: "Tôi mong muốn về bên."

Lục nghe hắn thì thầm, tâm tình ngay tức khắc sáng sủa lên, tuy nhiên lại thiếu hiểu biết nhiều ý nghĩa sâu sắc vô điều phát biểu này, trở về? Về mái ấm sao?

Cậu tớ hỏi: "Tôi thấy cậu dọn cho tới ngôi trường học tập ở, với nên tranh cãi với tía cậu nên mong muốn tách mái ấm rời khỏi ngoài?"

Tống Ngọc Trạch nghe cậu tớ phát biểu, sắc mặt mũi nháy đôi mắt lại white bệch bên cạnh đó cũng đe cho tới Lục.

"Xin lỗi, A Trạch, tôi ko biết với chuyện gì, tôi đơn giản phát biểu bậy thôi cậu chớ rét tức giận. Nếu cậu không thích, tôi sẽ không còn căn vặn nữa được không?" Lục thấy hắn như thế, hấp tấp vàng nhức lòng phát biểu điều xin xỏ lỗi.

Tống Ngọc Trạch coi biểu tình cẩn trọng của Lục, tâm tư cũng thông trong cả, lúc này bản thân đang khiến vật gì đây? Bởi vì như thế Tống Trấn tuy nhiên tức giận chó tiến công mèo với bè bạn sát bên sao?

Y nhấp mồm, kéo Lục lại: "Tôi không tồn tại tức giận cậu."

Bởi vì như thế động tác này nằm trong lời nói của hắn, một vừa hai phải rồi cậu tớ còn uể oải cúi đầu cũng ngay tức khắc ngửng lên nở nụ mỉm cười.

Tựa như 1 chú cún bị vứt quăng quật đùng một cái lại được người sở hữu nhặt về bên.

Hơi thở rét mướt băng bên trên người Tống Ngọc Trạch cũng trọn vẹn thu lại. Đối với Lục như thế hắn không tồn tại cơ hội này, cho dù là Lục của đời trước hoặc Lục ở lúc này.

Y nói: "Cậu rất có thể chung tôi một chuyện không?"

Lục bắt gặp Tống Ngọc Trạch vẫn Phục hồi thái chừng ban sơ với bản thân, nháy đôi mắt tâm tình cũng sáng sủa lên, mỉm cười nói: "Hiện bên trên cậu với kêu tôi chuồn hái sao tôi cũng chuồn."

Tống Ngọc Trạch ko nhằm ý cho tới cậu tớ trêu đùa, nói: "Tôi tính đi làm việc thêm thắt tuy nhiên sau 5 giờ chiều mới mẻ với thời hạn rỗng tuếch, còn nhì ngày ngủ tôi cũng ko bận gì, cậu coi với giải pháp này không?"

Lục nghĩ về nghĩ về, nói: "Chỉ là chuyện nhỏ, ngày mai tôi tiếp tục mang lại cậu câu vấn đáp. Bất vượt lên trên cậu cần thiết thỏa mãn nhu cầu tôi một chuyện."

Tống Ngọc Trạch: "?"

"Đó đó là nên ăn cơm trắng, thời gian gần đây cậu gầy đét vượt lên trên, mặt mũi cũng không thể từng miếng thịt này thực hiện tôi nhức lòng mong muốn bị tiêu diệt." Lục nhéo nhéo mặt mũi hắn.

Tống Ngọc Trạch nhấp mồm, trong thâm tâm ấm cúng thiệt sự tráng lệ và trang nghiêm ăn cơm trắng.

Lục kháng cằm, ở một phía mỉm cười tủm tỉm coi hắn.

"Quản lý."

Lục mỉm cười cười cợt xin chào căn vặn với cô nàng đang được đứng ở quầy thu ngân.

Xem thêm: độ xứng đôi 100 với chiến thần đế quốc

Hạ Tinh một vừa hai phải ngửng đầu thì bắt gặp Lục bên trên mặt mũi cũng lòi ra biểu tình kinh hỉ: "Nhị thiếu hụt, sao cho tới trên đây vậy."

Lục xua tay, nói: "Tuy vô mái ấm đứng mặt hàng loại nhì tuy nhiên cũng ko được gọi tôi là Nhị thiếu hụt, cảm xúc đặc biệt quan trọng nhị."

•Nhị vô "nhị thiếu hụt (二少) " hoặc nhị vô "đặc biệt nhị (特別二)" đều là 二, tôi chỉ biết nghĩa bóng tuy nhiên Lục mong muốn phát biểu cơ là ngốc, về sự phân tích và lý giải vì như thế sao hoặc vì thế là giờ đồng hồ lóng thì tôi chịu đựng ╮(╯_╰)╭

"À, Nhị thiếu hụt mong muốn nốc gì?" Hạ Tinh căn vặn.

Lục vô lực coi cô, nói: "Tôi chắc chắn kêu chị Lâm trừ chi phí lương bổng cô."

"Đừng tuy nhiên, người tớ sai rồi. Lục thiếu hụt, Lục gia ~~~" Hạ Tinh lòi ra biểu tình xứng đáng thương, đùng một cái chuyển sang coi Tống Ngọc Trạch, đôi mắt lại sáng sủa lên: "Băng tô người đẹp này là ai trên đây. Quý Khách học tập của Nhị thiếu hụt sao."

Lục mỉm cười mỉm cười, nói: "Bạn chất lượng tốt của tôi, cậu ấy tiếp tục thực hiện ở đoạn này của cô ấy. Tôi vẫn phát biểu qua chuyện với chị Lâm. Chị ấy ko phát biểu với cô sao?"

Hạ Tinh cẩn trọng Reviews Tống Ngọc Trạch một ít, chỉ cảm nhận thấy đối phương vững mạnh vượt lên trên rất đẹp, chỉ việc đứng một điểm ko cần thiết phát biểu câu nào thì cũng là phương pháp sinh sống cơ nha, cô nhịn ko được hoa si tuy nhiên nói: "Nói rồi, tuy nhiên tôi ko biết là kẻ tự Nhị thiếu hụt ra mắt càng ko biết trên đây lại là 1 trong người đẹp a a a a."

•Chiêu bài: Tấm bảng treo trước cửa ngõ tiệm nhằm chào khách hàng.

•Hoa si: say mê trai.

Lục ko nhằm ý cho tới cô ngược lại phát biểu với Tống Ngọc Trạch: "Tiệm bánh ngọt này là vì một người chị chúng ta của tôi banh đùa, đấy là quản lý và vận hành Hạ Tinh, một lão xử nữ giới. Mấu chốt là cô ấy vững mạnh ko tệ tuy nhiên lại bị nhan khống, xứng đáng đời đơn thân chẳng gả được ra bên ngoài.

•Nhan khống: quí người mẫu.

"Đệt." Hạ Tinh đôi mắt trợn white, độc mồm phun rời khỏi một chữ thô tục với Lục.

"Mỹ nhân, chớ tin yêu điều Nhị thiếu hụt, vẹn toàn nhân tôi không thích gả cho tất cả những người tớ là chính vì tôi vẫn luôn luôn thấy bản thân nằm trong bao nhiêu phái nam sinh cơ không phù hợp." Hạ Tinh phân tích và lý giải với Tống Ngọc Trạch.

Tống Ngọc Trạch rét mướt như băng nói: "Tôi ko nên thương hiệu người đẹp, tôi thương hiệu Tống Ngọc Trạch."

Hạ Tinh ngẩn rời khỏi một ít, đùng một cái khích động tuy nhiên gào lên: "Má của con cái ơi, nghêu ngao nghêu ngao nghêu, con cái bị manh bị tiêu diệt rồi, thiệt manh."

Tống Ngọc Trạch: "..."

Lục vạn bất đắc dĩ mỉm cười một ít, nói: "Đừng nhằm ý cô ấy, thực sự trí nhớ thiệt sự với yếu tố tuy nhiên. Bất vượt lên trên thức uống cô ấy thực hiện đặc biệt quan trọng ngon, chủ yếu cậu cũng rất có thể test coi."

"Được rồi, ko mang lại cô phạm hoa si với A Trạch mái ấm tôi. Hiểu không?" Lục một tay điểm nhẹ nhõm trán của Hạ Tinh, vô đôi mắt lòi ra uy hϊếp.

Hạ Tinh ngay tức khắc như trở thành thỏ con cái ngậm chặt mồm, ngoan ngoãn ngoãn gật đầu.

Lục thỏa mãn nhu cầu, phát biểu với Tống Ngọc Trạch: "Vậy ngày hôm nay cậu cứ chính thức thực hiện luôn luôn chuồn, một vừa hai phải khi tôi cũng rãnh tiếp tục ngồi ở bên phía ngoài ngóng cậu."

"Tôi rất có thể gọi cậu là A Trạch như là Nhị thiếu hụt ko ?" Chờ Lục chuồn rồi, Hạ Tinh ngay tức khắc giương đôi mắt coi khao khát coi Tống Ngọc Trạch, căn vặn.

Tống Ngọc Trạch gật đầu.

"Ngao nghêu nghêu." Hạ Tinh lại kế tiếp phạm hoa si, nghĩ về cho tới Lục một vừa hai phải mới mẻ cảnh cáo ko ngoài run rẩy lên, ho khan nhì giờ đồng hồ rồi đứng đắn nói: "Ừm, nhằm tôi ra mắt một ít nhân viên cấp dưới ở siêu thị này mang lại cậu."

Hạ Tinh dẫn hắn vô phía bên trong, chỉ vô vài ba người đang khiến điểm tâm vô chống nhà bếp nói: "Đây là bậm bạp công nhân thực hiện bánh của tiệm tất cả chúng ta, sát bên là môn sinh của cậu ấy. Cái người cao cao, nhuộm một đầu gold color coi qua chuyện như là cao bồi cũng chính là công nhân thực hiện bánh của tiệm tất cả chúng ta, chớ coi hắn có vẻ như hung hãn tuy nhiên điểm tâm ngọt thực hiện rời khỏi lại đặc biệt được nữ giới sinh yêu thương quí.

Mấy người được cô ra mắt đều coi qua chuyện Tống Ngọc Trạch, lòi ra tươi tắn mỉm cười nhân từ lành lặn.

Nam nhân to lớn một đầu nhuộm vàng cắm điếu dung dịch mỉm cười mắng một giờ đồng hồ, phát biểu với Hạ Tinh nói: "Sao, lại sở hữu thêm thắt người mới? Thật là 1 trong tè soái ca, đem cô mê mẩn cho tới bị tiêu diệt rồi."

Hạ Tinh trừng đôi mắt coi hắn: "Câm mồm, đồ dùng cao bồi." Cô lại mỉm cười tủm tỉm phát biểu với Tống Ngọc Trạch: "Trong tiệm còn tía người đáp ứng không giống, là SV cho tới thực hiện thêm thắt. Đều là nữ giới. À, còn một tè người đẹp cũng học tập nằm trong ngôi trường với cậu, phát biểu ko chừng những người dân với quen thuộc biết nhau."

Tống Ngọc Trạch lẳng lặng nghe cô ra mắt, cũng ko phát biểu gì.

Hạ Tinh cảm nhận thấy ko có gì không còn, người đẹp đều sở hữu độc quyền, ai bảo cô là đứa nhan khống chứ.

"A Trạch, cậu chỉ việc đứng cạnh tôi phụ trách cứ chào bán bánh ngọt là được rồi. Chuyện không giống cậu ko cần thiết băn khoăn. Bây giờ tôi mang lại cậu coi chi phí một ít nhằm cậu quen thuộc dần dần, lúc này ko lưu giữ rõ ràng cũng ko có gì cứ kể từ kể từ."

Hạ Tinh lôi ra một quyển menu thiệt dày fake mang lại Tống Ngọc Trạch.

Tống Ngọc Trạch nhận lấy, đem từng trang coi kỹ một thứ tự rồi phát biểu với Hạ Tinh là vẫn lưu giữ rõ ràng.

Hạ Tinh người sử dụng biểu tình quá bất ngờ coi hắn, rồi mới mẻ nâng tay khép cằm của tớ lại. Dùng một loại ngữ khí bi đát tĩnh lặng nói: "Vì vật gì thượng đế ko công bình như thế, vẫn banh mang lại cửa nhà cái còn được mở thêm cánh hành lang cửa số. Nhưng với người thượng đế lại đóng góp không còn toàn bộ, còn người sử dụng cửa ngõ cặp người tớ một chiếc."

Tống Ngọc Trạch: "...Hiện bên trên tôi rất có thể chính thức thực hiện được không?"

"Đương nhiên rất có thể. Mà kể từ kể từ." Cô chạy cho tới phòng ngủ của nhân viên cấp dưới, lần một cỗ đồng phục fake mang lại Tống Ngọc Trạch: "Đây là ăn mặc quần áo mới mẻ, cậu cứ khoác luôn luôn chuồn."

Tống Ngọc Trạch nhận lấy, vô chống thay cho đồ dùng.

Hạ Tinh lại si say mê coi chằm chằm Tống Ngọc Trạch, hung hăng chùi nước nước miếng nói: "Thỉnh năng lượng điện hạ đứng ở đoạn này." Trước ni sư cũng ko biết màu sắc hồng phấn lại rất đẹp như vậy!

Thật rời khỏi, vì như thế phối phù hợp với bảng hiệu của tiệm nên đồng phục người sử dụng áo sơmi hồng phấn với nơ black color. Nữ sinh khoác vô thì dễ thương tuy nhiên bao nhiêu bọn phái nam nhân cơ tròng vô thì thấy ko được ngẫu nhiên.

điều đặc biệt Tống Ngọc Trạch khoác vô lại không giống như vậy, ngoài ý mong muốn còn dễ thương rộng lớn.

Tống Ngọc Trạch một vừa hai phải đứng ở quầy bánh ngọt vẫn khiến cho bao nhiêu người khách hàng vô tiệm xem xét.

Xem thêm: trở thành mẹ kế của nam chính

Trước tiên, quí ăn bánh kẹo đều là 1 trong không nhiều bạn nữ, tiếp theo sau tự điểm này sát ngôi trường học tập nên nữ giới sinh vô đó cũng kha khá nhiều. Vì vậy bao nhiêu cô nàng vô tiệm bánh cũng cùng với nhau hoa si.

Lục ngồi ở đoạn cơ nốc cafe coi Tống Ngọc Trạch, khóe mồm nhếch lên.

Làm sao lúc này, biểu tình rét mướt như băng kết phù hợp với áo sơmi hồng nhạt nhẽo với loại mùi vị ko phát biểu nên điều, hơn thế nữa cái nơ black color ở cổ tuyệt lắm, tựa như một số lễ phẩm. Thật mong muốn...đem hắn banh rời khỏi.