trần kính sinh

Biên tập: Rosa

Ở trên đây không có bất kì ai ko biết Trần Kính Sinh.

Bạn đang xem: trần kính sinh

Không khí trở thành stress.

Trần Kính Sinh cho tới, vụ việc ko đơn giản và giản dị đơn thuần rằng xin xỏ lỗi.

Tống Chương cũng ko ngờ cậu tiếp tục đùng một phát xuất hiện nay, sửng oi một hồi mới mẻ chạy nhanh chóng qua: “Sao cậu lại cho tới đây?”

Sau Khi vô chống, Trần Kính Sinh ko nom Nghê Già thêm thắt phiên này nữa, cậu ngồi xuống sofa, quay đầu sang một bên nhen nhóm một điếu dung dịch.

Tuy vô chống chỉ mất bản thân cậu đang được thuốc lá tuy nhiên Nghê Già lại cảm nhận thấy trước đôi mắt toàn là sương loà.

Cậu ko thì thầm, vô chống cũng không có bất kì ai thì thầm.

Im lặng hồi lâu, Cố Nam Minh phanh mồm.

“Cậu mong muốn thế nào?”

Trần Kính Sinh nghe kết thúc chợt mỉm cười một chiếc, thở đi ra một ngụm khói: “Đến lượt mi chất vấn sao?”

Trong nháy đôi mắt, Cố Nam Minh tương tự ăn nên loài ruồi bọ, sắc mặt mày trở thành đặc biệt khó khăn coi, tuy nhiên nhiều người nom vì vậy, huống chi hắn tao rộng lớn tuổi hạc rộng lớn Trần Kính Sinh nên có thể đáp lại một câu:

“Cậu nói theo cách khác chuyện tử tế chút không?”

Câu này thổ lộ, toàn cỗ chống rơi vào trong 1 miếng tĩnh lặng.

Trong lòng Tống Chương lúc lắc thót, kết thúc rồi.

Quả nhiên, giây tiếp sau Trần Kính Sinh tương tự dã thú bị chọc tức giận, kể từ bên trên sofa hắn thẳng giẫm lên bàn trà, nhảy cho tới, hung tợn kéo phần cổ áo Cố Nam Minh ném vô tường.

Một giờ “phịch” trầm đục, từ đầu đến chân Cố Nam Minh bị một lực mạnh thực hiện mang lại choáng đầu hoa đôi mắt, vạc đi ra giờ kêu nhức nhối.

“Ông trên đây nên thì thầm tử tế với mi sao?”

Trần Kính Sinh bóp cổ hắn tao, tiếng nói vô cùng tàn khốc, cơ bắp bên trên cánh tay căng chặt tạo nên trở nên những lối đường nét sắc bén.

Tất cả những người dân ở trên đây đều hít một khá rét mướt.

Ai cũng rằng khi Trần Kính Sinh tấn công nhau đặc biệt tàn nhẫn tuy nhiên ko ngờ hắn ác hiểm cho tới vì vậy, trước giờ tính khí cô động, một chút ít ngay tắp lự nổi quạu.

Thật sự là 1 thương hiệu điên không thích sinh sống.

Nghê Già bị hăm dọa mang lại tơ mơ, sau đó 1 giây mới mẻ phản xạ lại, xông lên cản cánh tay đang được vung lên của Trần Kính Sinh, tuy nhiên cậu nhanh chóng rộng lớn cô, đấm một vạc lên phía trên mặt trái ngược của Cố Nam Minh.

Cố Nam Minh cũng trở thành chọc tức giận, gầm nhẹ nhõm một giờ, vệ sinh mặt mày rồi đấm trả, quả đấm đem theo gót dông tố tuy nhiên bị Trần Kính Sinh ngăn được, trở tay vặn một chiếc, vô nháy đôi mắt, cánh tay của Cố Nam Minh biến dị.

“Á!” Chỗ sai địa điểm nhức như bị muối hạt xát, vẻ mặt mày Cố Nam Minh vặn vẹo quỳ bên trên khu đất.

Trần Kính Sinh một chút ít cũng ko phản xạ, xách phần cổ áo hắn tao lên, vừa phải mong muốn tấn công tiếp thì Nghê Già vẫn thét chói tai gọi cậu: “Trần Kính Sinh!”

Trần Kính Sinh tấn công nhau không có bất kì ai khuyên nhủ được, tuy nhiên một giờ gọi của Nghê Già lại tương tự thục mạng dung dịch an thần, trấn toan cơn cuồng bạo vô khung người cậu.

Cậu tạm dừng động tác, hất tay, quả đấm lướt qua chuyện người Cố Nam Minh.

Từ đầu cho tới cuối chỉ quá tía phút tuy nhiên lại như là một trận mưa dông tố tanh tưởi ngày tiết quét tước qua chuyện, Cố Nam Minh mặt mày mũi nhức nhối ở rạp bên trên mặt mày khu đất, vẻ mặt mày Trần Kính Sinh như thông thường, cậu ngậm điếu dung dịch vô mồm đợt tiếp nhữa tuy nhiên ko châm lửa, góc nhìn rét rét mướt.

Mọi người yên ổn phăng phắc.

Nghê Già tiến bộ cho tới lân cận Cố Nam Minh, ngồi xổm xuống, cảnh giác dìu hắn tao lên: “Còn đứng lên được không? Tôi đem cậu cho tới khám đa khoa.”

Giọng rằng thướt tha như trước đó chưa từng đem.

Cố Nam Minh hít một khá rét mướt, nâng một cánh tay không xẩy ra thương cầm lấy tay Nghê Già, mong muốn mượn lực của cô ấy đứng lên.

Trong nháy đôi mắt vẻ mặt mày của Trần Kính Sinh đổi thay thâm, hắn lấy điếu dung dịch thoát khỏi mồm, trầm giọng nói: “Thả đi ra.”

Cố Nam Minh theo gót bạn dạng năng mong muốn buông tay tuy nhiên bị tay Nghê Già cầm chặt.

Giọng Trần Kính Sinh trầm hơn: “Cái tay bại liệt mi cũng không thích nữa hả?”

Lúc này, nhị người đều giới hạn động tác.

Nghê Già ko thể nhịn được nữa, cô xoay đầu lại: “Có thể đem cậu tao cho tới khám đa khoa trước không?”

Trần Kính Sinh lạnh nhạt nom cô.

“Xin cậu.”

Cậu ko phản xạ.

“Xin cậu bại liệt, Trần Kính Sinh.” Cô tái diễn đợt tiếp nhữa.

Dáng vẻ ăn rằng khép nép của cô ấy khiến cho sắc mặt mày cậu khá vơi lại.

Hắn ghét bỏ việc cô bày đi ra khuôn mặt mày lạnh nhạt nom người không giống, quan trọng là nom hắn.

Trần Kính Sinh lên tiếng: “Tống Chương.”

Tống Chương giật thột một cái: “Hả?”

“Đưa hắn chuồn khám đa khoa.”

“Gì, à.”

Đánh người kết thúc còn mang đi dịch viện? Trần Kính Sinh chất lượng tốt bụng vì vậy lúc nào thế?

Tống Chương thầm thì trong thâm tâm, người vẫn qua chuyện chuồn nâng Cố Nam Minh, trước lúc chuồn, cậu tao nom Nghê Già cúi đầu đứng ở bại liệt, tóc nhiều năm buông xuống, ko thấy rõ rệt vẻ mặt mày.

Tống Chương thở nhiều năm.

Mấy trong năm này, mặc dù Trần Kính Sinh đem hồ nước đồ dùng thế này chuồn nữa, cũng ko hồ nước đồ dùng đến mức độ này.

Vẫn là so với một cô nàng.

Tống Chương đem loại dự cảm.

Sớm hoặc muộn Trần Kính Sinh cũng bại cô nàng này.

Dù hận hoặc yêu thương.

***

Tống Chương nâng Cố Nam Minh tách ngoài, những người dân không giống còn đứng ở bên trên điểm.

Ngô Triệt và em trai Tống Chương vẫn sớm trợn tròn trặn đôi mắt.

Trần Kính Sinh nom bọn họ, chứa chấp giọng rét mướt lùng: “Đi đi ra.”

Đoàn người Cấp Tốc tách ngoài, kinh hoàng đi ra cửa ngõ chậm rì rì một giây đều có khả năng sẽ bị tấn công.

Chỉ còn Nghê Già.

Trần Kính Sinh ngồi xuống sofa, hai tay kháng bên trên điểm tựa sống lưng, nom cô nàng nom như tổn thất hồn bại liệt một hồi mới mẻ phanh miệng: “Cô toan đứng bại liệt cho tới Khi nào?”

Nghê Già ngước đầu, vén tóc đi ra sau, đặt chân vào ngay gần cậu.

Cặp người mẫu chân dài run rẩy nhẹ nhõm trước mặt mày Trần Kính Sinh.

“Tôi thay cho Cố Nam Minh xin xỏ lỗi cậu.” Cô thảnh thơi nhạt nhẽo nói: “Còn đem Ngô Triệt, cậu thay cho tôi rằng với các bạn cậu một giờ, tôi rằng thay cho nó, nếu như những người dân ko thỏa mãn, cứ cho tới dò xét tôi là được.”

“Thay?”Trần Kính Sinh giương đôi mắt, mí đôi mắt cong trở nên một lối mối nhăn đặc biệt nhạt: “Cô cũng thiệt quý trọng bản thân.”

“Nếu ko thì làm sao? Tôi còn rất có thể làm thế nào đây?” Giọng của Nghê Già đặc biệt điềm tĩnh, góc nhìn trống rỗng rỗng: “Nếu cậu còn tức tức giận về chuyện tía năm vừa qua, tôi quỳ xuống mang lại cậu là được.”

Xem thêm: lý hàn y

Cơn tức giận từ đầu đến chân cô đang được từ từ trôi chuồn.

Ánh đôi mắt Trần Kính Sinh dần dần rét mướt, môi mím trở nên một lối.

Nghê Già thấy cậu ko thì thầm ngay tắp lự cong một gối xuống khu đất.

Trần Kính Sinh túm lấy cô, trở tay kéo cô té vô sofa, cô nhảy lên nhị loại tương tự xoắn ốc rồi bị cậu đè bên trên sống lưng ghế.

Cậu sáp cho tới gần: “Nghê Già, dáng vóc rách nát nát nhừ này cô biểu diễn mang lại ai xem?”

Nghê Già điềm tĩnh nom lại cậu, thả chậm rì rì giọng nói: “Trần Kính Sinh, cậu chớ ko rằng nên trái ngược.”

“Không rằng thì sao?”

Nghê Già ko thì thầm nữa, buông đôi mắt xuống, lông nheo vừa phải nhiều năm vừa phải nhỏ khẽ run rẩy lên.

Trần Kính Sinh đùng một phát cầm chặt cằm của cô ấy, nhị ngón tay vẫn rất có thể cầm, cô quá gầy nhom.

Mặt cô bị kéo lên, bị tóm gọn nom trực tiếp vô hai con mắt thâm như mực của cậu.

“Nghê Già, nếu như rằng nên trái ngược tôi vẫn sớm bị tiêu diệt.” Trần Kính Sinh gằn từng tiếng: “Nghe hiểu ko hả?”

Lòng chất lượng tốt, sự yếu mềm và bổng tri của cậu bị tàn nhẫn đập nát nhừ vô một biểu chiều láo loàn. Không đem cơ hội này quay về vô khung người cậu nữa.

Nghê Già nom cậu.

Đây là phiên thứ nhất cô nom cậu ở khoảng cách ngay gần như vậy.

Cũng khiến cho cô nắm rõ, cậu hận cô, ko nên chuyện một sớm một chiều.

“Trần Kính Sinh.”

Nghê Già nhẹ nhõm giọng gọi cậu.

Trần Kính Sinh kháng tay ở một phía, cúi đầu nom cô.

Trong cánh tay của cậu, cô ngước đầu, hỏi: “Đây là trận đánh đằm thắm tôi và cậu sao?”

Giọng cậu đem chút mỉa mai: “Cô lấy vật gì đấu với tôi?”

Đúng vậy.

Cô của giờ đây còn tư cơ hội gì.

Nghê Già cười: “Tôi tiếp tục hận cậu.”

Trần Kính Sinh ko cần: “Tùy cô.”

Nghê Già gật đầu, ko rằng gì nữa, cánh tay nhằm bên trên ngực cậu, đẩy đi ra, bước trực tiếp cho tới cửa ngõ chống.

Vừa kéo cửa ngõ đi ra thì nhìn thấy một mỹ phái nữ khoác váy thâm đang được đứng bên phía ngoài.

Không biết đứng bao lâu, thời điểm hiện nay nom góc nhìn cô tao khá kinh sợ.

Ánh đôi mắt còn khá đỏ lòm.

Nghê Già nom ngực cô tao rồi lại nom lớp make up đậm bên trên mặt mày.

Một cô nàng nhỏ fake thực hiện thục phái nữ.

Hứa Hòa Nghiên cúi đầu theo gót góc nhìn của cô ấy, lùi về sau như bị năng lượng điện lúc lắc, trừng mắt: “Cô và Trần Kính Sinh ở phía bên trong thực hiện gì?”

Thì đi ra là yêu sách nợ tình.

Cô suýt nữa vẫn quên, người vô chống bao, nước ngoài trừ tính cơ hội đổi thay thái bại liệt thì tăng trưởng quả thực ko tệ.

Nghê Già cười: “Tự chuồn vô chất vấn cậu tao chẳng nên tiếp tục biết?”

Nói kết thúc, cũng ko hóng cô tao phản xạ gì, thẳng chuồn lướt qua chuyện.

Hứa Hòa Nghiên nom chằm chằm bóng sống lưng yểu tử điệu bại liệt, chỉ cảm nhận thấy một trận dông tố yêu thương ma mãnh phất qua chuyện.

Vừa nãy nom lén qua chuyện khe cửa ngõ, cô tao đa số ko tin tưởng này là Trần Kính Sinh.

Dù khuôn mặt mày bại liệt vẫn rét mướt lùng như cũ, tuy nhiên trong con cái ngươi cậu chỉ in hình bóng một người.

Mọi ánh mắt của cậu đều theo gót cô nàng bại liệt.

Mà người bại liệt, từng khẩu ca từng động đậy đều lòi ra sự thướt tha, trọn vẹn đương nhiên như đã có sẵn kể từ vô xương.

Cô ấy bị Trần Kính Sinh xử sự thô bạo.

Cậu trước đó chưa từng xử sự với phái nữ sinh này vì vậy.

***

Nghê Già ra đi Bách Nhạc Môn thì đứng ở ven lối gọi năng lượng điện mang lại Cố Nam Minh.

Gọi bao nhiêu cuộc, đều không có bất kì ai nghe.

Nghê Già liếm môi, đoán chừng hắn tao đang được tức tức giận.

Dù sao cũng chuồn nằm trong cô, vậy tuy nhiên vô duyên không có căn cứ bị tấn công, phiên này tiếp tục hận bị tiêu diệt cô.

Nghê Già đang được vạc ngốc, địa hình ngay tắp lự vang lên, một sản phẩm số xa cách kỳ lạ, tuy nhiên là số vô vùng.

Cô bắt máy, alo một giờ.

“Là tôi trên đây. Di động không còn pin rồi, tôi mượn Tống Chương.”

Sắc mặt mày Nghê Già vơi xuống, chậm rì rì rãi chuồn dọc ven đường: “Cánh tay của cậu sao rồi?”

“Còn xài được, hà, không tồn tại chuyện gì rộng lớn.”

Giọng điệu của Cố Nam Minh đặc biệt tự do thoải mái, vẫn chính là loại giọng cà lơ phơ phất bại liệt, tuy nhiên cô biết, vô xã hội láo tạp này, làm cái gi đem đạo lý này là bị ăn đòn một cơ hội vô ích?

Nhưng tuy nhiên, oán thù đằm thắm cô và Trần Kính Sinh, cô không thích liên lụy người không giống.

“Cố Nam Minh, cậu chớ đi kiếm hắn nữa, việc này là tôi đem lỗi với cậu.”

“Không tương quan cho tới cô.” Cố Nam Minh nói: “Chuyện về sau cũng ko cần thiết cô quan hoài.”

“Chuyện gì? Mày còn mong muốn làm cho chuyện?” Điện thoại mặt mày bại liệt truyền cho tới giờ Tống Chương kể từ xa cách lại gần: “Mẹ nó, mi còn đang được ở khám đa khoa vẫn nghĩ về cho tới bước tiếp sau rồi? Tao cảnh cáo mi, phiên này vì thế đem Nghê Già ở bại liệt nên Trần Kính Sinh mới mẻ thu tay lại, nếu như đem phiên sau, mi bị tiêu diệt như vậy nào thì cũng ko biết đâu, bớt ngu một chút ít đi!”

“Liên quan liêu gì cho tới mày? Mẹ mi, yên ổn mồm đi!” Cố Nam Minh xoay đầu mắng kết thúc, lại con quay lịch sự yên ủi Nghê Già nhị câu, đang được sẵn sàng hớt tóc máy, Nghê Già trầm giọng rời ngang: “Cậu đem điện thoại cảm ứng mang lại Tống Chương chuồn.”

Cố Nam Minh nhíu mày: “Cô chớ nghe hắn rằng bậy.”

Nghê Già tái diễn, thái phỏng cương quyết: “Đưa mang lại hắn.”

Cố Nam Minh không tồn tại cơ hội gì, vừa phải ném điện thoại cảm ứng mang lại Tống Chương, vừa phải sử dụng cánh tay không xẩy ra thương vung một quả đấm, thực hiện khẩu hình: Mày dám mắng cô ấy, ông trên đây tấn công bị tiêu diệt mi.

Tống Chương lườm hắn một chiếc, nghe máy: “Có việc gì?”

“Tống Chương.” Giọng phái nữ thảnh thơi nhạt nhẽo kể từ mặt mày bại liệt truyền cho tới tuy nhiên lại đem theo gót một tia hung ác: “Cậu không nhiều ở mặt mày bại liệt hoàng thượng ko tất tả thái giám vẫn vội vàng chuồn, còn tồn tại phiên sau, tôi sẽ không còn nhằm hắn động cho tới ngẫu nhiên ai lân cận tôi đâu.”

Tống Chương phiên thứ nhất gặp gỡ một cô nàng đem tính cơ hội bạo dạn như vậy, hài hước nói: “Nếu cô đem khả năng như vậy, vậy sao khi nãy ko ngăn cản?”

Xem thêm: quỷ tân nương con dâu xử lý hắn

“Cậu không cần thiết phải khích tôi.” Nghê Già ở mặt mày bại liệt mỉm cười rét mướt nhị tiếng: “Tôi đem cơ hội riêng biệt của tôi.”

Tống Chương cảm nhận thấy thú vị: “Cách gì?”

Nghê Già chỉ rằng tứ chữ.