tổng tài đại nhân siêu lợi hại

Đúng thời điểm này, giờ chuông cửa ngõ đùng một cái vang lên.

Anh tớ về rồi ư?

Bạn đang xem: tổng tài đại nhân siêu lợi hại

Ca phẫu thuật loại nhị nhanh chóng vậy tuy nhiên đã thử kết thúc rồi?

Trong lòng Trì Vị Ương mừng thì thầm, tuy nhiên đùng một cái ghi nhớ đi ra bản thân còn đem thiết bị ngủ phía bên trong, ko tự động công ty được sở hữu chút lo ngại, nhập đầu cô đột nhiên nhấc lên ý suy nghĩ mong muốn thay cho vứt nó ngay lập tức ngay tức khắc.

Nhưng sau cùng cô vẫn ko thay cho.

Cô hít thâm thúy một tương đối, nỗ lực khiến cho bản thân coi đương nhiên một ít rồi Open.

Nhìn thấy người đứng ngoài cửa ngõ, nụ mỉm cười bên trên mặt mày cô chợt cứng ngắc. Cô nhíu ngươi.

Người ngoài cửa ngõ ko nên là Phó Dật Trần, tuy nhiên là...

Tô Tố Vân.

“Có việc gì?” Thái phỏng Trì Vị Ương ko bao nhiêu thân thiết thiện, vẫn sinh con cái cho tất cả những người không giống mà còn phải vọng tưởng mong muốn đưa lên đầu Phó Dật Trần, thực sự vô sỉ.

“Thái phỏng của cô ấy Trì vì vậy là sao?” Sắc mặt mày Tô Tố Vân xấu xí xí.

“Có chuyện gì thì đứng ở cửa ngõ thưa luôn luôn lên đường.” Trì Vị Ương đứng ngoài cửa ngõ, trọn vẹn không tồn tại ý muốn nhằm Tô Tố Vân nhập nhà: “Phó Dật Trần dặn dò tôi ko được nhằm cho tất cả những người kỳ lạ vào trong nhà, nếu như mang đến cô nhập thì anh ấy tiếp tục nổi trận lôi đình với tôi thất lạc.”

Tô Tố Vân hít thâm thúy một tương đối, nhẫn nhịn nói: “Cái loại con cái giáp loại mươi phụ thân như cô tuy nhiên cũng dám đi ra vẻ ngang nhiên hùng hồn vì vậy, đợt thứ nhất tôi được tận mắt chứng kiến đấy.”

Trì Vị Ương mỉm cười hừ một giờ, phản chưng ko chút khách hàng khí: “Vợ hợp lí dám sinh con cái với những người con trai không giống mà còn phải dám ngang nhiên ôm con cái về ngôi nhà ck nhận bừa ông nội bà nội, tôi đó cũng đợt thứ nhất thấy đấy.”

Tô Tố Vân bị Trì Vị Ương đốp lại một câu, sắc mặt mày ngay tức khắc khi xanh lơ khi White.

Tô Tố Vân vốn liếng là trạng sư, tuy vậy vẫn ngủ thực hiện một thời hạn nhiều năm, thế tuy nhiên giờ khắc này vẫn bị cô thưa cho tới ko phản chưng được. Hơn nữa, bao nhiêu đợt trước rỉ tai với Trì Vị Ương mặc dù là quan tiền điện thoại thông minh hoặc họp mặt thẳng, cô tớ cũng ko coi đi ra được mồm mồm cô lại mưu trí cho tới vậy, thưa năng chẳng chút lưu tình.

“Bất kể sở hữu sinh con cái mang đến ai thì tôi vẫn chính là phu nhân hợp lí.”

“Luật sư Tô, cô chớ nạt nộ tôi. Mặc mặc dù cô luôn luôn kéo dãn dài ko Chịu đựng ly thơm, tuy nhiên Dật Trần vẫn sớm đệ đơn đi ra tòa. Hai đứa ở riêng biệt vẫn rộng lớn 2 năm, lại là kết duyên thỏa thuận hợp tác, thêm vào đó Dật Trần vốn liếng chẳng sở hữu chút tình yêu này với cô, so với một cuộc hôn nhân gia đình vì vậy, quan tiền tòa tiếp tục thể hiện phán quyết thế này, tự động cô hiểu rõ rộng lớn ai không còn. Còn nữa, tôi thiếu hụt chút nữa quên mất…” Trì Vị Ương khẽ bịa đặt tay lên bụng bản thân, mỉm cười: “Trong phía trên mới nhất là người con thiệt sự ở trong nhà bọn họ Phó, đứa con cháu đích tôn của ông nội bà nội. Chỉ riêng biệt điểm đó thôi, trạng sư Tô, cô vẫn trọn vẹn bị vượt mặt rồi. Cô cho tới nhiều chuyện Dật Trần và tôi chỉ tự động rước nhục về phần mình thôi, vậy nên tôi tin cậy có thể trạng sư Tô ko nên là dạng người ko biết điều vì vậy, đích thị chứ?”

Hôm ni Tô Tố Vân sắp tới đây vốn liếng là mong muốn bàn chuyện của Điềm Điềm với Phó Dật Trần.

Điềm Điềm còn bé bỏng, kể từ nhỏ vẫn không tồn tại phụ thân, so với một đứa trẻ em tuy nhiên thưa thì phía trên thực sự chuyện vô cùng tàn nhẫn. Điềm Điềm vô cùng mến anh tớ, anh tớ cũng đồng ý nhằm cô tớ dạy dỗ Điềm Điềm gọi bản thân là “ba”, vậy nên cô tớ cứ suy nghĩ bản thân hoàn toàn có thể sinh sống với Phó Dật Trần, chúng ta phụ thân người tiếp tục mãi vì vậy. Cô tớ biết, vì như thế những chuyện vẫn nên trải qua loa nhập vượt lên trước khứ, Phó Dật Trần sẽ không còn thể kết duyên nữa.

Nhưng không còn đợt này cho tới đợt khác…

Trì Vị Ương lại xuất hiện!

Cô mang tới cuộc sống đen sì tối của anh ấy tớ một tia sáng sủa tuy nhiên anh tớ vẫn hằng theo đòi xua đuổi. Sau vài ba đợt đấu giành, sau cùng anh tớ vẫn tháo dỡ vứt được toàn cỗ xiềng xích, chuyện này thực hiện rối loàn cuộc sống của cô ấy tớ và Điềm Điềm, khiến cho cô tớ ko biết nên làm thế nào.

Hiện bên trên, sau thời điểm vẫn bình tĩnh lại, cô tớ mong muốn cho tới nhờ anh tớ cho tới thăm hỏi Điềm Điềm nhiều một ít, ko suy nghĩ cho tới lại bắt gặp nên Trì Vị Ương ở phía trên, còn bị cô hạ nhục vì vậy.

Trì Vị Ương ko biết trong tim Tô Tố Vân vẫn ngổn ngang nhường nhịn này, thấy cô tớ ko thưa gì bèn toan ngừng hoạt động lên đường nhập.

Nhưng đang được khi mong muốn đóng góp, Tô Tố Vân đột nhiên bịa đặt tay lên bên trên sườn cửa ngõ.

“?” Cô không tin tưởng coi Tô Tố Vân: “Cô Tô?”

Xem thêm: hoắc tổng tôi muốn từ hôn full

“Chẳng nên cô mong muốn biết chuyện của Dật Trần sao?”

Trì Vị Ương ngay tức khắc hiểu cô tớ đang được thưa cho tới chuyện bao nhiêu năm bại liệt. Vốn cô thiệt sự vô cùng mong muốn biết, mặc dù sao đã và đang canh cánh nhiều năm vì vậy, tuy nhiên thiếu hiểu biết sao…bây giờ coi vẻ mặt mày Tô Tố Vân, nghe giọng điệu của cô ấy tớ, cô đùng một cái không thích biết nữa.

Thậm chí không đủ can đảm nghe.

Nếu thiệt sự phải ghi nhận, cô cũng không thích nghe kể từ mồm người này!

“Thứ lỗi thưa cô Tô, tôi không tồn tại chút hào hứng này với chuyện trước bại liệt. Hiện bên trên tôi chỉ quan hoài cho tới sau này của tôi.” Cô vừa phải thưa vừa phải mong muốn ngừng hoạt động lại.

Nhưng tay của Tô Tố Vân đặt tại bại liệt, cô ko cơ hội này đóng góp lại được.

Tô Tố Vân nói: “Anh ấy ko thưa mang đến cô biết, nhập loại tối anh ấy mất tích ngoài cuộc sống đời thường của cô ấy, bên trên chuyến xe pháo buýt về nhà, anh ấy vẫn bắt gặp nên chuyện gì ư?”

Cánh môi Trì Vị Ương tương đối run rẩy rẩy, cô nói: “Tôi không thích biết gì không còn.”

“Anh ấy thiếu hụt chút nữa vẫn làm thịt người!” Tô Tố Vân vẫn tiếp tục kế tiếp, trọn vẹn ko chú tâm cho tới ý mong muốn của cô ấy, cô tớ dứt khoát nói: “Anh ấy chém mươi nhát dao lên trên người họ! Cô tưởng tượng được không? Một thiếu hụt niên nhu hòa như anh ấy, nên hận thù địch mà đến mức này mới nhất hoàn toàn có thể khiến cho anh ấy chém nhiều nhát dao nhập người khác ví như vậy? Tội cố ý làm thịt người nặng trĩu cho tới vậy, thế tuy nhiên anh ấy chỉ nên ngồi tù rộng lớn 1 năm đang được thả đi ra, cô không thích biết vẹn toàn nhân sao?”

Trì Vị Ương triệt nhằm mung lung.

Quả thiệt như tiếng Tô Tố Vân thưa, anh tớ vẫn động tay làm thịt người, đấy là chuyện ko thể tưởng tượng nổi! Anh tớ học tập hắn chẳng vì như thế điều gì không giống tuy nhiên bởi vì tự động phiên bản thân thiết anh tớ nhận định rằng, sinh mạng quả đât là loại vô cùng cao siêu và xứng đáng quý, bất kể là tính mạng con người của những người không giống hoặc tính mạng con người của chủ yếu anh tớ, vì vậy sao anh tớ hoàn toàn có thể thường xuyên chém người tớ bao nhiêu chục dao được cơ chứ?

Người này sẽ không nên là Dật Trần tuy nhiên cô quen thuộc.

“Không…” Trì Vị Ương rung lắc đầu liên tục: “Tôi sẽ không còn vướng lừa của cô ấy đâu! Cô chớ sở hữu thưa xấu xí Dật Trần trước mặt mày tôi, bất kể cô sở hữu hạ nhục anh ấy thế này, ở nhập đôi mắt tôi, anh ấy luôn luôn là Dật Trần tôi quen thuộc biết, tôi sẽ không còn vì như thế chuyện anh ấy từng ngồi tù tuy nhiên ko yêu thương anh ấy nữa.”

“Mới bại liệt đang không Chịu đựng nổi rồi? Nhưng cô phải ghi nhận, chuyện càng tàn nhẫn rộng lớn còn ở phía sau!” Tô Tố Vân nhấn mạnh vấn đề nói: “Buổi tối hôm bại liệt, bên trên chuyến xe pháo buýt nọ, anh ấy đã biết thành một người đàn ông…cưỡng gian!”

Cô tớ cố ý nhấn mạnh vấn đề nhị chữ sau cùng.

Trì Vị Ương chấn động, trố đôi mắt không đủ can đảm tin cậy coi cô tớ.

Là ảo giác của cô ấy sao?

Đúng vậy, chắc chắn là ảo giác.

Nhất toan là bản thân tưởng lầm rồi!

Sao hoàn toàn có thể vì vậy được!

Tô Tố Vân như không thích bỏ lỡ mang đến cô, hừ mỉm cười kế tiếp nói: “Cô trọn vẹn ko hề tưởng lầm, anh ấy đã biết thành một người con trai chống gian tham, không chỉ có vậy còn bị chống gian tham xuyên suốt nửa tiếng!”

“Cô gạt tôi! Đồ lừa trá! Tôi sẽ không còn tin cậy tiếng cô thưa đâu.” Trì Vị Ương kinh hồn hãi kêu lên, tương tự như nên Chịu đựng cú sốc vô cùng rộng lớn, khuôn mặt mày nhỏ White bệch, người sử dụng nhị tay bịt tai lại.

Cô không thích nghe.

Xem thêm: tổng tài cưng chiều bảo bối nghịch ngợm

Không mong muốn nghe nữa.

Cô không thích biết thực sự nhức lòng vì vậy.

“Cô biết vì sao tối bại liệt anh ấy lại bắt gặp chuyện không? Trì Vị Ương, tối bại liệt anh ấy vì như thế về bên đón sinh nhật với cô nên mới nhất xẩy ra chuyện! Nếu ko nên bên trên cô, anh ấy cũng sẽ không còn nên Chịu đựng sự thống khổ ấy. Cô thưa coi, cô còn tồn tại tư cơ hội ở kề bên anh ấy sao?”