tô vàng nạm ngọc

SONG KIỀU ĐỒ.
Hoàng thơm buông xuống là thời gian Dục Giới Tiên Đô náo sức nóng nhất, nhịn nhường như Lúc đem bóng tối nằm trong mặt mũi nạ phủ lấp, những trói buộc thế tục đều tan biến chuyển ko dấu tích, lấy cá tính tham lam lam nằm trong bạo ngược thể hiện đi ra ko thể nghi vấn. Trong Ⱡồ₦g Fe lại sở hữu một đám chim hoàng yến mới mẻ cho tới, thiếu thốn niên thiếu thốn nữ giới chục tư chục lăm tuổi tác mặt mũi quẹt son phấn, trúc trắc tuy nhiên non nớt đứng vô Ⱡồ₦g Fe mời mọc gọi khách hàng. Đường phố ở bên cạnh, hồ nước cơ diễm kiều bức ruột thúc đẩy nhịp trống trải điên loạn xoay tròn trĩnh, hồng la quần như hoa phù dung tầng tầng tràn đi ra, lòi ra một hai con mắt cá chân màu sắc đái mạch treo chuông. Trong số đó, một vị cô nương tuổi sống còn nhỏ rộng lớn hồ nước cơ đang được nhảy bại liệt, nhờ vào trong thâm tâm Lý Tâm Ngọc, sử dụng loại giờ Hán ko thông thuộc lắm trêu đùa nói: “Tiểu phu quân, mua sắm nô gia một tối đi!”
Lời còn chưa xuất hiện rằng kết thúc, ngay lập tức thấy ở bên cạnh tràn đi ra một thanh dù sao mò mẫm, lấy toàn thân hồ nước cơ nhão nhoẹt ko xương bại liệt tách đi ra. Từ mò mẫm bại liệt nom lên, chỉ thấy dáng vẻ thiếu thốn niên cao ngất treo mặt mũi nạ yêu tinh nửa mặt mũi, ánh nhìn lành lặn giá buốt, song môi duyên dáng vẻ mím chặt, toàn thân ái tản non đi ra loại khí thế nguy hại chớ lại ngay sát. Hồ cơ ngại cho tới lùi về đàng sau một bước, đem chút ko biết nên làm thế nào.
Được Bùi Mạc bảo lãnh đàng sau người, Lý Tâm Ngọc một thân ái gấm vóc lan sam, hai con mắt mỉm cười bên dưới mặt mũi nạ cong trở thành một miếng trăng non. Nàng kể từ trong thâm tâm lôi ra một thỏi bạc, vứt xuống tay hồ nước cơ coi như nhận nường, thời điểm hiện tại mới mẻ rằng với Bùi Mạc: “Đến cả giấm của một cô nương ngươi mong muốn ăn?”
Bùi Mạc thu tay về, ko tự do đáp: “Ta ngại nường bị thương thôi.”

Lý Tâm Ngọc thiệt lâu năm “Ồ” một giờ, mỉm cười tuy nhiên ko rằng. Hai người một đàng căn vặn thăm hỏi thông tin của Ngô Hoài Nghĩa, đứa ở Dục Giới Tiên Đô biết hắn tuy rằng nhiều, tuy nhiên so với lai lịch của hắn lại biết vô cùng không nhiều. Lý Tâm Ngọc ngại rút chạc động rừng, cũng không đủ can đảm căn vặn vượt lên trên rõ rệt, cút cả một ngày, cũng chỉ biết Ngô Hoài Nghĩa từng nằm trong ông công ty đấu thú tràng đem chút mối quan hệ. Đó là một trong những manh ông tơ có mức giá trị, Lý Tâm Ngọc và Bùi Mạc không đủ can đảm bỏ lỡ, lại vội vàng chạy cho tới đấu thú tràng. Phố Ⱡồ₦g vàng nằm trong đấu thú tràng luôn luôn luôn luôn là điểm náo sức nóng nhất Dục Giới Tiên Đô, tuy nhiên thời điểm hiện tại đấu thú tràng còn phồn vinh đối với ngày thông thường nhiều tăng bao nhiêu phần. Lý Tâm Ngọc yêu thương mến mua sắm phấn chấn, đang được mong muốn căn vặn thăm hỏi coi test đem việc gì, ngay lập tức vừa đẹp nghe đám người quyền ký đứng ĐK ngoài cửa ngõ bàn luận chuyện này.
“Các ngươi ko biết đâu, đấu thú tràng thời điểm hôm nay là trận lớn số 1 năm, ông công ty lại là người dân có chi phí, ngay lập tức tuyên phụ thân đả nô của người nào sinh sống sót cho tới ở đầu cuối bên trên đài, rất có thể thắng được “Song kiều đồ” tự họa thánh tự động tay vẽ.”
“Song kiều đồ?”
Có người thở lâu năm nói: “Chính là nhị mươi bao nhiêu năm trước đó phía trên, đương kim thánh thượng cưới nhị vị Hotgirl và một khi, tiên quân mệnh lệnh cho tới họa thánh vẽ chân dung của những nàng?”
Lý Tâm Ngọc ở một phía nghe trộm, lại nghe cho tới chuyện phụ hoàng của tớ cưới đồng thời nhị vị mĩ nhân, sững sờ một ít, lửa tức giận ngay lập tức lan cho tới, nhịn ko được chen mồm nói: “Các ngươi rằng bậy bạ gì đó! Đương kim thánh thượng rõ rệt chỉ mất cố Uyển vợ vua là thê tử độc nhất, sau khoản thời gian Uyển vợ vua trở về cõi tiên, thánh thượng vẫn trước đó chưa từng tái ngắt giá chỉ, làm thế nào lại sở hữu chuyện nhị vị mỹ nhân?”


Nghe rằng, tư phía tức thời yên ắng, đám người đem mặt mũi nạ nhao nhao xoay đầu lại để ý Lý Tâm Ngọc. Sợ đột biến biến chuyển cố, Bùi Mạc tỉnh bơ tiến bộ về phía đằng trước một bước, lấy Lý Tâm Ngọc bảo lãnh ở đàng sau bản thân. Đoàn người yên ắng vô một chớp đôi mắt, tức thì mỉm cười vang. Có lão già nua đem mặt mũi nạ white thuần ha hả mỉm cười nói: “Trẻ con cái ko biết chuyện, nom tuổi tác của ngươi, khi hoàng thượng cưới bà xã hẳn là ngươi còn ko sinh đi ra, làm thế nào biết chuyện cũ năm này đã sớm bị mai một bại liệt.”
Lý Tâm Ngọc áp chế lửa tức giận đáp: “Xin lão tiên sinh chỉ giáo.”
Lão fake nói: "Năm bại liệt Lúc đương kim thánh thượng còn là một hoàng thái tử, mon 9 năm Quảng Nguyên loại tư, hoàng thượng đôi khi cưới nhị vị Hotgirl, một vị là kẻ trong thâm tâm hoàng thượng Trịnh Uyển Nhi, cũng đó là Uyển vợ vua sau đó; một vị là Thục châu Khương gia đích trưởng nữ giới Khương phi, không mong muốn vị Khương Hotgirl này bạc phận, vô cung ko cho tới phụ thân năm ngay lập tức ૮ɦếƭ, sau khoản thời gian ૮ɦếƭ trước đó chưa từng táng nhập hoàng lăng, giờ đây trừ bức tranh này, không tồn tại người này ghi nhớ đi ra nàng…”
Hồng nhan bạc phận chuyện xưa luôn luôn trực tiếp rất có thể khiến cho quý khách cầm cổ tay thở than. Lý Tâm Ngọc tâm tình trầm trọng. Nàng sinh sống nhị đời, lại trước đó chưa từng nghe rằng phụ hoàng còn từng hấp thụ một phi tử, nhận định rằng phụ thân u là một trong những đời một kiếp một song người, là một trong những song thần tiên quyến lữ khiến cho trần giới hâm mộ…
Chẳng biết tại vì sao, nường so với Khương phi ૮ɦếƭ sớm này luôn luôn canh cánh trong thâm tâm. Nàng kéo Bùi Mạc vô đám người ra đi, hỏi: “Nữ nhân bại liệt là kẻ như vậy nào? Ngươi đem từng thấy qua loa chưa?”
Bùi Mạc rung lắc lắc đầu: “Ông lão bại liệt rằng Khương phi vô cung ko cho tới phụ thân năm ngay lập tức ૮ɦếƭ, Lúc bại liệt tao cũng mới mẻ một vừa hai phải mới mẻ thành lập và hoạt động, trước đó chưa từng thấy qua loa nường.”
Thấy nường trầm dìm ko rằng, Bùi Mạc lại nói: “Nếu người thấy tò mò, vậy hãy ĐK thâm nhập đấu thú tràng cút, tao thay cho người tấn công thắng trận đem bức tranh bại liệt về, nom là biết thôi.”
Lý Tâm Ngọc nom biển khơi người xếp sản phẩm vô cỏng đấu thú tràng, xem xét rất rất lâu mới mẻ nói: “Vào coi sao tiếp tục.”
Lại một lần tiếp nữa tiếp cận đấu thú tràng tràn ngập ɢɨết chóc nằm trong đẫm tiết, nghe mặt mũi tăm tiếng reo hò như động khu đất sóng thần, Lý Tâm Ngọc tiếp tục không hề chút tò mò này như phen trước cho tới. Nàng ném ra một số trong những chi phí rộng lớn mua sắm một địa điểm bên trên lầu nhị, xa vời xa thấy bên trên chiến đài treo một bức tranh rộng lớn ngay sát phụ thân thước, ở thân ái là nhị vị Hotgirl đem giá chỉ hắn như thể nhau nhưu đúc, bày đi ra bộ quay đầu sang một bên ngoái nom lại, tuy nhiên khuôn mặt mũi mơ hồ nước, nom ko rõ ràng. Xem đi ra nếu còn muốn biết hình dạng Khương phi ra làm sao, chắc chắn nên lấy bức tranh bại liệt thắng về…
Nhưng một Lúc tiếp tục lên võ đài, ko ૮ɦếƭ cũng có khả năng sẽ bị thương, nường ko nỡ nom Bùi Mạc nguy hiểm vì vậy. Đang suy nghĩ ngợi, bên trên võ đài phán quan lại đập vang chiêng đồng, cao giọng nói: “Sau một hồi, đả nô của Thục châu khách hàng đối chiến với đả nô của Ngọc Nhị Lang!”

Bạn đang xem: tô vàng nạm ngọc

Xem thêm: hàn tam thiên tô nghênh hạ

Lý Tâm Ngọc tự nhiên trả hồn, xoay đầu nom Bùi Mạc, nhòa mịt: “Chuyện gì tiếp tục xảy ra? Ai cho tới ngươi đăng ký?”
Tiếng trống trải như sấm dậy, gào thét lúc lắc trời, thân ái địa điểm khả năng chiếu sáng uỷ thác quẹt, thần sắc Bùi Mạc sáng sủa tối ko phân rõ ràng. Hắn lòi ra một phía mơ hồ nước tươi tắn mỉm cười, sửa sang trọng lại bao cổ tay, đáp: “Chính là tao.”
“Ngươi…”
Lý Tâm Ngọc phanh to tát đôi mắt, chứa chấp cao âm điệu hô: “Ngươi điên rồi! Lẽ này bức tranh này còn cần thiết rộng lớn mạng của ngươi!?”
“Chỉ phải là người mong muốn , tao cũng tiếp tục suy nghĩ không còn giải pháp cho tất cả những người.”
Bùi Mạc nom Lý Tâm Ngọc liếc đôi mắt một chiếc, điềm tĩnh đáp: “Chờ tao một chén trà.”
Nói cho tới nước này, Lý Tâm Ngọc cũng không tồn tại cơ hội này không giống. Nàng lấy Bùi Mạc đẩy cho tới bóng nhòa bên dưới góc tường, lấy vạt áo của hắn kéo xuống chỉnh trang một ít. Sau bại liệt, nường hít sâu sắc một tương đối, một phen xốc lên phía trên mặt nạ, kiễng đầu ngón chân nhón lên phẫu thuật một chiếc lên môi hắn, vờ vịt thoải mái cười: “Ngươi nên thắng, ko được thất bại, ko được bị thương!”
Bùi Mạc giật thột, ngón tay vô thức sờ sờ cánh môi, nghe đâu còn đang được ghi nhớ lại mùi vị của nụ thơm phớt qua loa bại liệt. Trong khoảnh xung khắc, hắn nhếch mồm lên, gật đầu nói: “Được.” Nói kết thúc, tay hắn chống lên lan can lầu nhị nhảy xuống, vững vàng vàng bước lên võ đài.
“Là hắn! Ta hiểu rằng thiếu thốn niên này!” Trong đám người dân có người hưng phấn hô to: “Đầu mon trước, khi hắn đấu vòng sơ loại tiếp tục tấn công thắng cao thủ xếp đầu vô đấu thú tràng!”
“Mau bịa đặt chi phí tấn công bạc, bịa đặt chi phí tấn công bạc! Chọn hắn thắng!”


Lý Tâm Ngọc nghe mặt mũi tai thanh âm người người bịa đặt chi phí, nghe đâu ngược tim bị 1 bàn tay vô hình dung siết chặt, khó khăn tuy nhiên thở. Nàng hít sâu sắc một tương đối, phía lên bên trên võ đài phất tay một chiếc với Bùi Mạc, lạng lẽ vì thế hắn tăng dầu. Cũng may trận loại nhất đối thủ cạnh tranh ko mạnh, Bùi Mạc tấn công thập phần tiện nghi. Không cho tới một chén trà, Bùi Mạc tiếp tục thắng ngay lập tức phụ thân trận. Thực lực của hắn trên mức cần thiết thời gian nhanh nhẹn dũng cảm, trong những khi tức thời không tồn tại người này dám khiêu chiến hắn. Phán quan lại hô: “Ta kiểm đếm ngược từ thời điểm năm cho tới một, nếu mà không tồn tại người này lên ứng chiến, vậy đả nô của Ngọc Nhị Lang thắng!”
Toàn cỗ trường đấu sôi trào, theo đuổi phán quan lại nằm trong hô to: “Năm, tư, phụ thân, nhị,…”
Năm ngón tay Lý Tâm Ngọc đang được cầm chặt lặng lẽ buông đi ra, ngồi phía trên ghế thở phào thoải mái. Nàng nhấp một ngụm trà, một miếng tâm tư nguyện vọng kiêu ngạo nho nhỏ nổi lên, âm thầm suy nghĩ cuộc giành giật tài này coi như thể thắng Chắn chắn rồi…
“Chờ đã!”
Một thanh âm âm nhu trêu tức cắt theo đường ngang đoàn người đang được kiểm đếm ngược, Lý Tâm Ngọc buông chén trà nhào cho tới trước lan can, theo đuổi tầm đôi mắt của quý khách nom xuống chỉ thấy một bóng đen kịt thông thoáng qua loa. Lại nom để ý một khi, phía đối lập Bùi Mạc tiếp tục nhiều thêm 1 người... Một vị cao gầy guộc đẹp mắt đẽ…
Nữ nhân?!
Phán quan lại tiến bộ về phía đằng trước nói: “Vị nữ giới nô này…”
Hắc hắn “nữ tử” râm non cười: “Ai là nữ giới nô?”
“Ách…” Phán quan lại ngượng ngùng đáp: “Vị thiếu thốn hiệp bại liệt, van căn vặn ngươi là đả nô căn nhà ai? Cũng là vì thế “Song kiều đồ” tuy nhiên cho tới sao?”
“Phi! Ai thèm đem hào hứng so với hình ảnh tầm thông thường bại liệt chứ?” Hắc hắn “nữ tử” nhíu nhíu khuôn mặt mũi lâu năm nhỏ diễm kiều, ánh nhìn giá buốt giá chỉ như độc xà rơi bên trên người Bùi Mạc, cắm môi bên dưới mỉm cười, âm ngoan ngoãn đáp: “Ta gọi là Tinh La, phụng mệnh người chủ sở hữu căn nhà tao, cho tới phía trên vượt qua ngươi!”

Bùi Mạc thế mò mẫm, thờ ơ nói: “Ta ko tấn công với nữ giới nhân.”
“Phi! Mở to tát đôi mắt chó của ngươi nom cho tới rõ ràng ràng!”
Hai cánh tay Tinh La lúc lắc lên, nhuyễn mò mẫm mỏng manh như tờ giấy má kể từ vô ống tay áo hắn chui đi ra, lóe đi ra tia sáng sủa dày quánh. Hắn tự nhiên trị chiêu, vận tốc một cách nhanh nhất, sử dụng khẩu ca vô sáng sủa của những người thiếu thốn niên quát: “Tiểu gia tao mới mẻ ko nên nữ giới nhân!”
Thanh âm này... Là một thiếu thốn niên bác sĩ đem tướng tá mạo âm nhu diễm lệ?!
Bùi Mạc cũng đôi khi rút mò mẫm đón nâng, tuy nhiên giải pháp của Tinh La thâm nám độc ngoan ngoãn liệt, nhị thanh nhuyễn mò mẫm ào ào lập cập lập cập, như song rắn rết cuốn lấy lưỡi mò mẫm Bùi Mạc, lại chém Fe như chém bùn! Hai người nhanh gọn qua loa bao nhiêu chiêu, giải pháp cơ hồ nước ko thể sử dụng đôi mắt thông thường tuy nhiên quan lại sát!
Lý Tâm Ngọc siết chặt nhị tay, cũng ko biết thương hiệu Tinh La ẻo lả này là đả nô căn nhà ai, một vừa hai phải ngoan ngoãn độc lại một vừa hai phải mau lẹ, coi như thể kỳ phùng đối thủ với Bùi Mạc!
Trên đài nhị người nhanh gọn tách đi ra, Bùi Mạc thế mò mẫm, cổ ống tay áo rách nát một miếng đập cút vóc dáng chỉnh tề ngày thông thường, đó là bị Tinh La sử dụng nhuyễn mò mẫm làm cho thương tích; tuy nhiên Tinh La cúi đầu nom nhìn Ⱡồ₦g иgự¢ của tớ, vạt áo cũng trở thành mò mẫm khí của Bùi Mạc xé rách…
“Ta từng ɢɨết qua loa rất đông người, đó là phen thứ nhất gặp gỡ được người lợi ngại vì vậy.” Tinh La mị híp đôi mắt, vươn vị giác đỏ hỏn tươi tắn liếm liếm môi, lòi ra sát khí, rằng giễu: “Ta sẽ không còn thất bại, cũng chính vì nữ giới tử chăm sóc của tao, đang được phía trên lầu để ý trận này.”
“Ta tiếp tục thắng vì thế người trong thâm tâm.” Bùi Mạc rằng, nhị chân một trước một sau chuyển làn đường, mò mẫm vô tay hoa lên, bày đi ra bộ chống bị, hai con mắt sau mặt mũi nạ để ý khóa lại đối phương.
“Nga ——” Tinh La kéo dãn dài âm điệu đáp: “Hóa đi ra ngươi và tao như nhau, cũng chính là đái bạch kiểm được nữ giới người chủ sở hữu nuôi chăm sóc vô căn nhà.”