tình một đêm mang thai bỏ trốn

Buổi sáng sủa tỉnh lại, một xúc cảm nôn nao làm cho Lương Kỳ Gia gần như là nhảy xuống nệm, phụt cho tới toilet nôn ói.

"Ọe! Ọe."

Bạn đang xem: tình một đêm mang thai bỏ trốn

Một trận lại một trận giờ đồng hồ nôn ói truyền cho tới tai Lương kiểu mẫu, nhị đôi mắt bà khẽ híp nhập, đứng bên trên khu vực yên ắng lắng tai nhập giây lát, không tồn tại thể hiện gì xoay người quay trở lại chống nhà bếp sẵn sàng bữa sáng sủa cho tới con cái bản thân.

Một lát sau, cho tới khi nôn cho tới mặt mũi không hề chút huyết, từ đầu đến chân kiệt mức độ, Lương Kỳ Gia mới nhất chậm rãi bước thoát ra khỏi WC, Lương kiểu mẫu cũng một vừa hai phải khéo chuồn nhập chống, gọi những con cái tách nệm sẵn sàng đi làm việc, nhị người vấp nhau bên trên hiên chạy dọc.

"Có cần cô mang bầu rồi không?" Lương kiểu mẫu căn vặn trực tiếp.

Lương Kỳ Gia ko kìm được cứng đờ người, ko vấn đáp.

"Cô ko biết xẩu hổ tuy nhiên tôi còn ham muốn sĩ diện, cô rất tốt chớ đem làm cho ngôi nhà này bị câu nói. rời khỏi giờ đồng hồ nhập." Lương kiểu mẫu bĩu môi phát biểu.

Cô trầm khoác một khi rồi mới nhất phanh mồm nói:"Con tiếp tục gửi ra phía bên ngoài."

"Như vậy là rất tốt."

"Con biết rồi."

Cô lại chứa chấp bước tiến về phần bên trước, tiếp sau đó nghe thấy hâu phương truyền cho tới câu nói. châm chọc của những người bà xã cả của cha: "Loại phụ nữ nào là thì cũng sinh rời khỏi loại loại đàn bà ấy thôi."

Lương Kỳ Gia ngoảnh mặt mũi thực hiện ngơ, tự do thoải mái chuồn nhập vào chống, thuận tay ngừng hoạt động lại, ngán chán nản nhắm đôi mắt, nhờ vào cửa ngõ chống trượt xuống nền ngôi nhà.

Cô sớm biết nếu như nhằm dì biết chuyện thì cô vô cùng sẽ không còn thể sinh sống yên tĩnh ổn định nhập loại ngôi nhà này, cho nên vì thế đã và đang sớm đem ý muốn gửi ra phía bên ngoài, thậm chí là trong cả chống ở đã và đang tìm hiểu ổn định, chi phí bịa cọc đã và đang giao dịch thanh toán, gia chủ cũng phát biểu hoàn toàn có thể gửi nhập bất kể khi nào là.

Rời ngoài loại ngôi nhà vốn liếng luôn luôn coi cô là kẻ ngoài này không tồn tại gì là tương đối khó, đơn thuần cô đem chút ko nỡ quăng quật lại sức thân phụ tiếp tục đem sản phẩm nước ngoài tình này về ngôi nhà, tiếp sau đó ko ngửng nổi đầu lên, bị bà xã con cái bản thân ko tôn trọng nhưng mà thôi.

Ít rời khỏi chỉ mất cô là quan hoài cho tới ông, hiếu thuận với ông, nằm trong ông rỉ tai phiếm,... Cuộc sinh sống của thân phụ trong tương lai chắc chắn rằng tiếp tục càng trở ngại rộng lớn, cô thiệt sự ko nỡ, lại ko thể trả thân phụ chuồn nằm trong bản thân.

Quên chuồn, có lẽ rằng cũng tương tự tía thông thường phát biểu với cô, đấy là số của ông, ông chắc chắn tiếp tục nợ dì.

Mà cô, có lẽ rằng cũng chính là tiếp tục nợ đứa con trẻ nhập bụng cô chăng?

Đứa con trẻ và được chục nhị tuần, nhưng mà cô đã và đang đấu giành nhị mon rồi, vẫn ko thể nỡ cho tới cơ sở y tế đập phá bầu.

Cô cũng thông thường xuyên tâm lý, nếu như ngày cơ u cô lựa lựa chọn đập phá bầu, ko sinh rời khỏi cô bên trên cõi đời này, liệu tía cô hoàn toàn có thể được tôn trọng nhiều hơn? Mẹ cả hoàn toàn có thể sẽ không còn ân oán hận như vậy này? Mà em trai cũng hoàn toàn có thể đem chút tôn trọng tía, chúng ta hoàn toàn có thể tiếp tục niềm hạnh phúc chăng?

Có lẽ là thiệt sự hoàn toàn có thể, tuy nhiên ko biết vì sao cô đem xúc cảm việc bản thân được sinh rời khỏi lại là 1 trong những sự việc tốt, tối thiểu là tía cô thông thường nói: “May nhưng mà còn tồn tại con cái."

Nếu tía cô biết cô chưa tồn tại mái ấm gia đình nhưng mà tiếp tục mang bầu thì chắc hẳn ông tiếp tục rất rất tuyệt vọng chăng?

Khẽ thở lâu năm, cô tựa nhập cạnh cửa ngõ đứng lên, yên ắng coi căn chống nhỏ. Phòng đơn giản và giản dị, chỉ tồn tại một cái nệm đơn, một chiếc tủ cũ, một chiếc bàn học tập người sử dụng hồi nhỏ giờ gửi trở thành bàn make up, ở kề bên đem một chiếc giá bán sách, một cái ghế...

Không gian tham thiệt thu nhỏ, đồ đạc và vật dụng phía bên trong đều là đồ vật cũ tiếp tục người sử dụng được nhị mươi bao nhiêu trong năm này, toàn bộ của cô ấy nhập loại ngôi nhà này cũng chỉ mất ngần này loại, dì cũng thông thường coi cô như phân tử cát nhập ngôi nhà, chẳng thèm coi sắc mặt mũi của cô ấy một lượt.

Trong lòng cả nhị đều rõ rệt, ko lập mái ấm gia đình nhưng mà mang bầu đơn thuần cho tới cô một nguyên do quang minh chính đại nhằm xua cô chuồn nhưng mà thôi.

Như vậy cũng đảm bảo chất lượng. Dì cũng một vừa hai phải phát biểu dứt khoát với cô rồi.

Quên chuồn, cho dù sao sớm hoặc muộn cũng đều cần gửi, nhân tiện ngày hôm nay gửi chuồn, một vừa hai phải đúng khi tía đang di chuyển công tác làm việc. Bây giờ gửi chuồn đối với cho tới khi sợ hãi tía và u tranh cãi, hoặc khiến cho tía cần khóc, liếc mắt coi cô thoát ra khỏi cửa ngõ thì vẫn đảm bảo chất lượng rất nhiều.

Hít sâu sắc một khá, cô kéo bao nhiêu vỏ hộp những tông tiếp tục sẵn sàng bao nhiêu ngày hôm trước kể từ bên dưới gầm nệm lên, tiếp sau đó lấy băng bám với kéo nhập ngăn tủ rời khỏi, chính thức tổ chức việc gói gọn đồ đạc và vật dụng.

Đúng rồi! Cô đùng một cái nghĩ về cho tới việc cần thiết gọi Smartphone nhờ Tiểu Tuệ van luật lệ gom, cho dù sao thì ngày hôm nay cũng ko cần là ngày ngủ.

Nhìu thông thoáng qua loa đồng hồ thời trang báo thức, bảy giờ tía mươi, cô lấy địa hình kể từ túi đeo bên trên ghế gọi năng lượng điện cho tới Tiểu Tuệ.

Điện thoại được liên kết, cần mất mặt một hồi lâu sau mới nhất đem người vấn đáp.

"A lô?"

Giọng phát biểu ngái ngủ của Tiểu Tuệ vang lên, cô không tin hỏi: “Tiểu Tuệ, tiếp tục bảy giờ tía mươi nhưng mà cậu còn ngủ hả?"

"Cái gì? Bảy giờ tía mươi?" Tiểu Tuệ đùng một cái kêu vĩ đại lên, tiếp sau đó là 1 trong những trận tạp âm vang lên từ trên đầu mặt mũi cơ. “Nguy rồi, bị tiêu diệt mất mặt, thế nhưng mà tiếp tục bảy giờ tía mươi rồi, bản thân muộn chắc hẳn rồi. Kỳ Gia, cảm ơn cậu gọi bản thân dậy nhé, bản thân đi làm việc phía trên, ko rỉ tai với cậu nữa --"

"Chờ một chút! Đừng tắt năng lượng điện thoại!"

Đầu chão mặt mũi cơ chợt giới hạn một giây, tiếng nói của Tiểu Tuệ lại vang lên:" Làm gì?"

"Giúp bản thân van ngủ."

"Xin nghỉ? Cậu làm thế nào vậy, sẽ không còn cần là hạ quyết tâm chuồn đập phá đấy chứ?"

Bởi vì thế nhị mon qua loa cô luôn luôn ko yên tĩnh trong tâm lại sở hữu nhiều tâm sự nên một ngày dài đau khổ, sau cuối thì giấy tờ cũng ko gói được lửa, bị Tiểu Tuệ ngặt hình bức cung rời khỏi chuyện cô mang bầu, tuy nhiên đem điều chuyện thân phụ đứa bé nhỏ là ai cô vẫn lưu giữ kín đáo.

"Không cần." Cô khẽ vấn đáp.

"Vậy thìa là chuyện gì, sao đùng một cái cậu lại ham muốn van nghỉ? Cậu thấy người ko tự do thoải mái ở đâu sao, rốt cuộc là đem chuyện gì hả? Cậu nhưng mà ko phân tích ràng bản thân sẽ không còn van gom câu đâu."

Lương Kỳ Gia ko nhịn được thờ dài: “Mình gửi ngôi nhà."

"Chuyển nhà? Hôm nay?" Giọng Tiểu Tuệ ăm ắp ngờ vực.

"Ừ."

"Hôm ni ko cần ngày ngủ."

"Mình biết nên bản thân mới nhất nhờ cậu van ngủ gom bản thân."

"Muốn gửi sao ko nhằm ngày ngủ rồi chuyển? Chủ ngôi nhà cũng đâu bắt cậu cần gửi ngôi nhà tức thì, sao chắc chắn cần gửi nhập hôm nay?" Ngừng một thời gian, như chợt nghĩ về rời khỏi điều gì, Tiểu Tuệ khẽ trầm giọng hỏi: “Mẹ cả cậu biết chuyện à?"

“Ừ." Cô trầm khoác vài ba giây rồi mới nhất vấn đáp.

"Bà tao tức thì xua cậu thoát ra khỏi ngôi nhà sao? Thế nhưng mà tía cậu cũng đồng ý?" Tiểu Tuệ lòng ăm ắp phẫn nộ căn vặn.

"Ba bản thân nhị thời buổi này không tồn tại trong nhà, vậy nên bản thân mới nhất nghĩ về cho tới gửi chuồn, chính vì tôi cũng không thích gửi chuồn khi tía đem ngôi nhà." Cô thở lâu năm.

Tiểu Tuệ cũng thờ lâu năm theo gót. “Cậu ham muốn gửi thế nào?"

"Gọi xe cộ xe taxi chuồn, cho dù sao thì đồ đạc và vật dụng của tôi cũng không tồn tại nhiều lắm."

"Mình căn vặn cậu thực hiện thế nào là gửi được đồ vật kể từ tầng tía xuống tầng một? Đừng đem phát biểu là u cả và em trai ko tim ko phổi của cậu gom cậu gửi, đem tấn công bị tiêu diệt tôi cũng ko tin!" Tiểu Tuệ mỉm cười nhạt nhẽo phát biểu.

"Đồ đạc của tôi rất ít lắm."

"Không nhiều lắm tuy nhiên cũng ko Tức là ko nặng? Đừng quên là lúc này khung người cậu ko thể người sử dụng mức độ được."

"Mình tiếp tục cẩn trọng."

Tiểu Tuệ thất bại quyết định:"Quên chuồn, nhằm bản thân gom cậu đảm bảo chất lượng rộng lớn, cho dù sao thì cũng cho tới muộn, chi vày ngủ luôn luôn một ngày."

"Tiểu Tuệ..."

"Không được ý kiến! Một giờ đồng hồ nữa xuống xuất hiện cho tới mình! Gặp nhau sau." Nói hoàn thành tức thì húi Smartphone.

Lương Kỳ Gia vạn bất đắc dĩ mỉm mỉm cười, một đợt nữa xúc cảm được bản thân hoàn toàn có thể sinh rời khỏi là 1 trong những điều suôn sẻ, chính vì chỉ đã đạt được sinh sống, cô mới nhất hoàn toàn có thể cảm biến được tình giác quan tâm của tía và bằng hữu.

Cũng nên cám ơn mẹ? Cám ơn người tiếp tục sinh rời khỏi cô nhưng mà ko lựa lựa chọn việc đập phá quăng quật.

Thật sự cám ơn người.

Với sự trợ gom của Tiểu Tuệ, việc gửi nhà đất của Lương Kỳ Gia được giải quyết và xử lý không còn nhập một ngày, bao hàm cả việc rước tư trang hành lý kể từ ngôi nhà gửi cho tới khu vực ở mới nhất, quét dọn tước đoạt, sửa lịch sự, sắp xếp lại, mua sắm vật dụng từng ngày,...

Tiểu Tuệ cũng đều có xe cộ, tuy rằng là xe cộ cũ vẫn người sử dụng rất tuyệt.

Có điều những cô cũng mệt mỏi lắm rồi, nhập đem tía giờ đồng hồ đồng hồ thời trang nhưng mà chạy cho tới khu chợ tía lượt, đem về bảy túi chiến lợi phẩm mới nhất đem đầy đủ toàn cỗ vật dụng.

Khi cô đi kiếm chống vốn liếng là tìm hiểu chống nhỏ vẫn tương đối đầy đủ tất cả, đem chống nhà bếp, chống tắm, lại còn tồn tại một ban công nho nhỏ nhằm phơi bầy đồ vật khiến cho cô thấy rất rất ưng ý.

Trong chống đã có sẵn trước một chiếc nệm, một tủ ăn mặc quần áo, còn tồn tại một chiếc bàn và một chiếc ghế tương tự như chống của cô ấy trong nhà trước đó, đơn thuần đem to hơn một chút ít. Vấn đề này làm cho cô đem chút xúc động.

Tường vừa được gia chủ quét dọn vôi lại, thoạt coi một vừa hai phải mới nhất một vừa hai phải tinh khiết sẽ; không dừng lại ở đó Tiểu Tuệ lại tặng cô một cỗ ga nệm và rèm cửa ngõ mới; chống nhà bếp cũng đều có một nồi cơm trắng năng lượng điện mới nhất. Cả căn phóng tràn trề không gian tươi tỉnh mới nhất, xúc cảm thiệt đảm bảo chất lượng.

Sau này điểm phía trên đó là nhà đất của cô rồi...

Không, phát biểu sai rồi.

"Sau này, điểm phía trên đó là nhà đất của tất cả chúng ta rồi, thiên thần à." Lương Kỳ Gia cúi đầu phát biểu với báu vật nhập bụng, khóe mồm khẽ cong lên một nụ mỉm cười ôn nhu.

Tắt đèn chuồn ngủ.

Ngủ ngon.

Sáng sớm ngày mai còn cần đi làm việc a.

Đỗ xe cộ nhập cạnh lối, Trạm Diệc Kì như mỉm cười như ko coi Quý Thành Hạo một vừa hai phải kéo nón sâu sắc xuống một vừa hai phải không ngừng nghỉ nhìn ra ngoài cửa ngõ xe cộ nhưng mà nhấp lên xuống đầu.

"Cậu..."

"Không thấy tung tích của kẻ địch, bản thân cần chuồn trước đó, bye."

Anh còn còn chưa kịp phát biểu đồ vật gi nhưng mà thương hiệu cơ lại lấy vận tốc sét tấn công ko kịp bưng tai nhảy xuống xe cộ, ngừng hoạt động rồi trốn tức thì nhập phía bên trong, hòn đảo đôi mắt tiếp tục thấy mất tích.

Trạm Diệc Kì phanh mồm tuy nhiên ko kịp phát biểu gì, vạn bất đắc dĩ nhấp lên xuống đầu mỉm cười mỉm cười.

Anh thiệt sự ko biết Thành Hạo thực hiện thế nào là nhưng mà chọc vào một trong những người theo gót xua điên loạn như thế, ko hoảng cậu tao mặt mũi rét với châm chọc, lại càng uy lực theo gót xua cho tới tận ngôi nhà và cả doanh nghiệp ôm cây đợi thỏ, tự động thay đổi bản thân trở thành công nhân săn bắn. Hại một kẻ ngoài rét nhập giá như Thành Hạo cho tới ngôi nhà cũng không đủ can đảm về, chỉ hoảng trong những khi mượt lòng đồng ý hò hẹn với đối phương, không hề cơ hội nào là đành trốn ngoài ngôi nhà, còn ham muốn anh cần không còn giờ trả về, thiệt là vượt lên trước cường hóa rồi.

Nhưng nhưng mà nghĩ về lại, tướng mạo mạo của anh ấy như vậy này nhưng mà hoàn toàn có thể hù doạ người tao được sao? Thế nhưng mà thương hiệu cơ ngang nhiên sai anh thực hiện bảo tiêu*, thực sự khốn kiếp!

Xem thêm: Tìm hiểu về OKVIP - tập đoàn giải trí truyền thông về cá cược trực tuyến

(*là người (nhóm người) thường xuyên nhận chi phí nhằm gửi đồ đạc và vật dụng kể từ điểm này cho tới điểm không giống, cần đáp ứng tin cậy cho tới người/vật đó)

Anh xoay rời khỏi coi bản thân nhập gương, khẽ xoay ngược cần.

Rất tuấn tú a. Vì sao phụ phái nữ đều chỉ quấy nhiễu Thành Hạo không ngừng nghỉ tuy nhiên lại xử sự tệ bạc với anh như thế a?

Vứt quăng quật anh như vậy...

Trạm Diệc Kì khẽ thở lâu năm, sau này lại nhấp lên xuống đầu. Kỳ thiệt anh vốn liếng cũng rất được nhiều phụ phái nữ ưu tiên, chấp nê chờ đón được ai quý trọng, tuy vậy người phụ phái nữ vứt quăng quật anh như vậy thì chỉ tồn tại một. Đó là kẻ phụ phái nữ tiếp tục đột biến tình một tối với anh nửa năm vừa qua, trong cả thương hiệu cũng ko nhằm lại nhưng mà mất tích vô hình dung vô bóng.

Cũng tiếp tục qua loa nửa năm rồi, anh cũng tránh việc ghi nhớ mãi luôn nhớ một người phụ phái nữ mới nhất đích thị. Thế tuy nhiên không hiểu nhiều vì sao cho tới sau cuối anh lại ko tự động công ty được nhưng mà ghi nhớ cho tới cô ấy. Là vì thế cô ây là kẻ phụ phái nữ trước tiên sau thời điểm mối quan hệ tức thì quăng quật trốn nhập tối, nỡ nhằm lại 1 mình anh cho tới sáng sủa sao? Hay là đem nguyên do gì không giống, ví như dục vọng ham muốn cô thêm nữa lại ko được thỏa mãn?

Bất giác thở lâu năm một giờ đồng hồ, anh xoay đầu coi thông thoáng qua loa gương xe cộ, xác lập không tồn tại xe cộ nào là ngay lập tức xoay vô lăng lái xe, đôi mắt quan sát về phần bên trước sẵn sàng tài xế chuồn.

Đột nhiên loại người nhưng mà anh một vừa hai phải nghĩ về cho tới một giây trước thôi bỗng nhiên xuất hiện tại nhập tầm đôi mắt anh, bước nhanh chóng theo gót loại người qua loa lối, xoay sống lưng chuồn ngày càng xa thẳm.

Anh ngây người mất mặt một giây, ko kịp tâm lý tức thì xuất hiện xe cộ...

Tuýt! Tuýt! Tuýt!

Một viên công an chuồn xe cộ máy đùng một cái xuất hiện tại tức thì sau xe cộ anh, đang được lấy bé rời khỏi hiệu cho tới anh tài xế chuồn nhằm tách tác động cho tới giao thông vận tải.

Nháy đôi mắt, viên công an tiếp tục tài xế cho tới cạnh anh, phất phất tay ngoài hành lang cửa số bảo anh nhanh gọn dời xe cộ chuồn.

Nhưng mặc dù cho đem như thế, tâm tư anh vẫn tràn lan hy vọng và hưng phấn. Nếu như anh thiệt sự ko coi khuyết điểm người thì người phụ phái nữ một vừa hai phải rồi đó là cô ấy, như thế anh tiếp tục nghe biết đâu tìm hiểu người rồi, ko cho tới nỗi lần kim lòng bể nhưng mà chạy cho tới toàn bộ những pub tối nhập thành phố Hồ Chí Minh.

Chờ coi, người tình một tối tấn công yêu thương, anh cam kết tất cả chúng ta chắc chắn sẽ có được thời cơ gặp gỡ lại!

...

Đứng nhập ngôi nhà WC phái nữ, Lương Kỳ Gia cúi đầu coi xuống phân phát hiện tại bản thân vẫn trông thấy đầu ngón chân, tuy nhiên lại ko trông thấy mu cẳng bàn chân đang được đem dép.

Bụng cô càng ngày càng rộng lớn. Vì cô đang được mang bầu nên đấy là chuyện đương nhiên, yếu tố là ở đoạn thực hiện trừ Tiểu Tuệ và cô rời khỏi, những người dân không giống tức thì từ trên đầu đang không biết cô mang bầu.

Có lẽ cũng đều có người không tin. Nhưng chính vì toàn bộ quý khách đều biết rõ cô ko kết duyên, đem chúng ta trai hay là không cũng là 1 trong những nghi ngại vấn, cho nên vì thế không có bất kì ai dám thẳng căn vặn cô, chỉ người sử dụng ngữ khí tìm hiểu xét nhằm nói: “Gia Kỳ, tuồng như cô vĩ đại lên một chút ít đích thị không?"

Một chút? Nếu như 5kg hoàn toàn có thể gọi là 1 trong những chút.

Cô vốn liếng rất rất gầy còm. 1m68 nhưng mà chỉ mất 45kg thôi, cho nên vì thế vĩ đại lên 5kg cũng ko gọi là vĩ đại, nằm trong lắm cũng chỉ gọi là đẫy đà rộng lớn một chút ít. Vấn đề là nơi cô "béo" với tất cả "đẫy đà" lại triệu tập ở bụng bên dưới, chính vì vậy mới nhất khiến cho người không giống thấy ngờ vực.

Khẽ thở lâu năm, cô nghe thấy giờ đồng hồ đem người tiếp cận chống WC.

"Cậu ko thấy anh ấy rất rất đẹp nhất trai sao?"

"Mình thấy người sử dụng kể từ đẹp nhất trai nhằm tưởng tượng thiệt là tầm thông thường."

"Vậy cần tưởng tượng như vậy nào? Anh tuấn? Mê người? Tuấn mỹ?"*

(*ba kể từ cơ đều Tức là tuấn tú tuấn tú tuy nhiên Lever cao dần)

"Nổi nhảy siêu phàm, ôn nhu nhã nhặn, tầm dáng hiên ngang. Cậu ko thấy nam nhi như Trạm Diệc Kì cần tưởng tượng như thế mới nhất xứng với khí hóa học của anh ấy ấy sao?"

Vừa nghe thấy tía chữ Trạm Diệc Kì, từ đầu đến chân Lương Kỳ Gia tức thì cứng đờ.

"Có lý, bản thân trước đó chưa từng trông thấy người nam nhi nào là treo kính nhưng mà đẹp nhất trai như anh ấy cả." Mé ngoài nối tiếp vang lên giờ đồng hồ rỉ tai nằm trong giờ đồng hồ lắc nước.

"Trừ việc treo kính đẹp nhất trai rộng lớn người không giống, cỗ dáng vẻ anh ấy khoác áo sơ-mi cũng đầy đủ mê mệt hoặc bị tiêu diệt người rồi."

"Cậu cũng nhằm ý sao?"

"Đương nhiên."

"Rõ ràng là dáng vẻ thư sinh cao gầy còm, ai nhưng mà ngờ được khi áo sơ-mi ko cẩn trọng dán nhập ngực lại thấy từng lối đường nét... A, bản thân thiệt ham muốn trông thấy cỗ dáng vẻ anh ấy khỏa thân thiện, bản thân đoán ngoài vòng 1 chắc chắn còn tồn tại cơ vùng bụng, bản thân so với nam nhi đem cơ vùng bụng rắn chắc hẳn không tồn tại mức độ kháng cự nổi nhưng mà." (Min: *nhỏ dãi long tong*… tao mong muốn aa…)

"Mình cũng vậy, tôi cũng vậy, thiệt ham muốn căn vặn anh ấy cho chính mình sờ một chút ít thôi." Giọng phát biểu say sưa nối tiếp vang lên.

"Sờ một chút ít cậu hoàn toàn có thể vừa lòng sao?"

"Đương nhiên nếu như hoàn toàn có thể tiến bộ thêm 1 bước thì đảm bảo chất lượng rộng lớn." Thở lâu năm.

"Tiến thêm thắt cho tới bước nào?" Giọng điệu ăm ắp mập lờ mờ.

"Cậu phát biểu xem?" Giọng phát biểu ăm ắp kiều mị.

"Cậu thực sự đồ vật sắc phái nữ."

"Cậu ko nghĩ về vậy sao?"

Sau một trận mỉm cười truyền cho tới giờ đồng hồ nước rồi tiếng động của giầy gót cao vang lên sau cửa ngõ WC.

Mấy người chuồn rồi. Họ chỉ cho tới make up lại chứ không cần chuồn dọn dẹp vệ sinh.

Việc này rất rất thông thường, kể từ khi cô nhập doanh nghiệp cho tới giờ cũng ko cần trước đó chưa từng thấy, đơn thuần nhập vượt lên trước khứ cô vẫn nhận định rằng chỉ mất bên trên phim ảnh? Song ngày hôm nay trình diễn viên nam giới chủ yếu lại là thân phụ của báu vật nhập bụng, cô thiệt sự ko biết phiên bản thân thiện nên người sử dụng tâm tình gì nhằm đương đầu, ngũ vị lẫn lộn lộn* cũng ko đầy đủ nhằm tưởng tượng tâm lý phát biểu tránh việc câu nói. của cô ấy thời điểm hiện nay.

(*ngũ vị: ngọt, chua, cay, đắng, ngọt… nó lộn lạo -> ko biết là vị gì=)) -> thật nhiều xúc cảm lẫn lộn lộn)

Nhưng đó cũng ko cần là vấn đề cần thiết, quan liêu nhập đó là sao anh tao lại sắp tới. Là cho tới tìm hiểu giám đốc sao? Đúng là phát biểu nhảm nhưng mà, anh tao đương nhiên là cho tới tìm hiểu tổng giám đốc rồi, còn nếu như không có lẽ nào là cho tới tìm hiểu cô sao?

Vấn đề là anh tao tiếp tục ở lại bao lâu? Lúc nào là thì tách khỏi? Cô một vừa hai phải thoát ra khỏi Wc đem xui xẻo đến mức độ vấp cần anh tao ko cơ chứ?

Lương Kỳ Gia xuất hiện chống dọn dẹp vệ sinh tiếp cận bể cọ tay, nhíu ngươi coi chủ yếu bản thân nhập gương, cỗ dáng vẻ của cô ấy đối với nửa năm vừa qua và đúng là đẫy đà rất nhiều, tuy nhiên chắc chắn rằng ko cho tới nấc khiến cho anh tao ko thể xem sét. Đương nhiên tiêu chuẩn trước tiên cần là anh tao còn hoàn toàn có thể ghi nhớ rõ rệt khuôn mặt mũi của cô ấy.

Cô hoàn toàn có thể hy vọng rằng anh tao tiếp tục sớm quên cô không hề một mảnh* rồi không?" (nguyên văn Hán Việt là “vong đắc nhất kiền nhị tịnh”)

Có kỹ năng lắm, cho dù sao trước đó anh tao đem gặp gỡ cô bao nhiêu lượt cũng ko hề đem tuyệt vời, không tồn tại kỹ năng trải qua loa một tối cơ lại chuồn xung khắc sâu sắc cỗ dáng vẻ của cô ấy nhập lòng làm những gì. Thế tuy nhiên chuyện gì rồi cũng hoàn toàn có thể xẩy ra, ví như viêc cô mang bầu, cô thiệt sự không đủ can đảm nghĩ về cho tới việc tấn công cuộc với ông trời thêm nữa.

Bây giờ yếu tố là cô ko thể ngóng mãi nhập Tolet cho tới khi không còn giờ hoặc sau thời điểm anh tao chuồn ngoài mới nhất ra phía bên ngoài được?

Đang khi cô làm cho đầu đau nghĩ về đối sách, Tiểu Tuệ lại chạy vào trong nhà dọn dẹp vệ sinh.

"Kỳ Gia, cậu ra sao chuồn dọn dẹp vệ sinh lâu vậy, sợ hãi bản thân lo ngại ham muốn chết!" Vừa trông thấy cô, Tiểu Tuệ tức thì thở phào thoải mái kêu lên.

Nhìn thấy Tiểu Tuệ đem kính đôi mắt viền thâm, Lương Kỳ Gia đùng một cái nảy rời khỏi giải pháp.

"Tiểu Tuệ, hoàn toàn có thể cho chính mình mượn kính của câu chút không?"

"Vì sao đùng một cái ham muốn treo kính của mình?" Tiểu Tuệ ngẩn người căn vặn.

"Mình ham muốn thay cho thay đổi phong thái."

"Sao đang được yên tĩnh lành lặn cậu lại ham muốn thay cho thay đổi phong cách?" Tiểu Tuệ không tin căn vặn.

"Không đem gì. Chỉ là đùng một cái mình đang có nhu cầu muốn demo thôi, cho chính mình mượn kính đã đạt được không?" Cô uyển gửi phát biểu.

"Mượn cũng rất được tuy nhiên cậu đâu đem cận thị? Mình cận 3 phẩy lận." Tiểu Tuệ một vừa hai phải phát biểu một vừa hai phải túa kính trả cho tới cô.

"Mình đơn thuần ko treo kính thôi, thiệt rời khỏi tôi cũng cận sát 2 phẩy cho nên vì thế ko có gì." Cô bộp chộp vàng treo kính rồi coi lại bản thân nhập gương.

Trông ko tệ lắm, trông khá khang không giống cỗ dáng vẻ khi đầu. Quấn tóc lên chắc hẳn càng thay cho thay đổi rộng lớn rồi.

"Tiểu Tuệ, cậu định nghĩa theo gót cây viết không?" Cô căn vặn, biết Tiểu Tuệ khi nào thì cũng đem cây viết nhập túi đeo.

"Bút? Có, cậu ham muốn thực hiện gì?" Tiểu Tuệ luồn tay nhập túi đeo móc rời khỏi một cái cây viết bi đưa tới.

"Thật đảm bảo chất lượng quá! Cho bản thân mượn!" Cô thiếu thốn chút nữa rộng lớn giờ đồng hồ tung hô.

Nhìn cô người sử dụng cây viết quấn mái đầu đẹp nhất một vừa hai phải lâu năm một vừa hai phải trực tiếp lên, Tiểu Tuệ ko nhịn được cau mày: “Cậu rốt cuộc đang khiến loại quỷ gì vậy?"

"Đẹp không?" Cô xoay người lại căn vặn.

"Khó coi bị tiêu diệt được."

"Tốt." Cô mỉm mỉm cười ưng ý.

"Lương Kỳ Gia, cậu rốt cuộc bị sao thế hả?" Tiểu Tuệ nhường nhịn như nghĩ về rời khỏi điều gì, coi chằm chằm nhập cô.

"Không đem."

"Không đem mới nhất lạ! Vậy vì sao lại ham muốn thực hiện xấu xa chủ yếu mình? Đưa kính cho chính mình." Tiểu Tuệ giơ tay đề nghị.

"Cậu tiếp tục phát biểu cho chính mình mượn nhưng mà." Lương Kỳ Gia bộp chộp vàng đảm bảo an toàn kính đôi mắt, kháng nghị phát biểu.

"Mình ko cần tiếp tục phát biểu cho tới cậu mượn sao? Giờ kính đôi mắt của tôi thế nào là lại trở thành cậu treo luôn?"

"Nếu tiếp tục cho tới mượn rồi thì cũng ko cần thiết bộp chộp vậy, ngóng bản thân về khu vực rồi trả lại cho tới cậu được không?" Cô bộp chộp thương lượng.

Mấy lượt trước ở doanh nghiệp xúc tiếp với Trạm Diệc Kì rất ít, đơn giản và giản dị đơn thuần chuồn nằm trong hiên chạy dọc, cầu thang máy. Vì thế sau thời điểm cô bình an quay trở lại số chỗ ngồi chỉ việc rời xa cầu thang máy, hiên chạy dọc nằm trong bao nhiêu chống công nằm trong là được.

"Không được, trừ khi cậu phát biểu thiệt cho chính mình biết vẹn toàn nhân cậu hóa trang thế này." Tiểu Tuệ khoanh nhị tay trước vùng ngực, trưng rời khỏi một diện mạo ko thể thương lượng coi cô.

Nguyên nhân này căn phiên bản ko thể phát biểu a. Lương Kỳ Gia gian khổ ko phát biểu nên câu nói..

"Chúng tao về chống thao tác trước được không? Mình chuồn lâu lắm rồi." Cô tìm hiểu cớ trì ngừng, ngóng trở lại chống thao tác rước kính trả lại cho tới Tiểu Tuệ, đến thời điểm cơ thì không nhất thiết phải thổ lộ rồi.

Xem thêm: trở thành mẹ kế của nam chính

"Được rồi." Tiểu Tuệ ko ngờ vực gì gật đầu coi cô.

Tuy nhiên lúc này cũng ko cần khi hoàn toàn có thể yên tĩnh tâm được, cô về được số chỗ ngồi, còn nhị giờ đồng hồ nữa mới nhất hết giờ làm, khi cơ mới nhất hoàn toàn có thể yên tĩnh tâm được.

Kính ước ông trời độ trì.