tinh lạc ngưng thành đường truyện tranh

Chương 138

Nhân gian giảo, Lôi Hạ Trạch.
Thanh Quỳ theo đòi Triều Phong, men dọc từ bờ Vong Xuyên. Cốc Hải Triều ko xa thẳm ko sát theo đòi sát đàng sau. Không bao lâu, chỉ thấy sắc trời nhuộm sáng sủa, ráng color cam đỏ lòe. Một vòng mặt mày trời đỏ lòe mỉm mỉm cười lòi ra nửa khuôn mặt mày, nồng nhiệt độ tuy nhiên dịu dàng êm ả.
Thanh Quỳ gần như là rơi lệ. Nàng phanh nhì tay rời khỏi, xúc cảm khá rét lọt qua loa những ngón tay, trong cả lòng người cũng rất được sưởi rét. Nàng hít sâu sắc một khá, hương thơm của bùn khu đất và thảm cỏ phả nhập mặt mày. Hương hoa chim hót, giờ đồng hồ người chó sủa.
Đây mới nhất là nhân gian giảo nường sinh sinh sống kể từ nhỏ.
Triều Phong và nường sóng vai tuy vậy hành, Cốc Hải Triều theo đòi đảm bảo. Nhân gian giảo mon sáu khí hậu nóng nực, bên trên trán Thanh Quỳ đều lấm tấm từng giọt những giọt mồ hôi. Nhưng sắc mặt mày hắn lại xanh rờn White, minh bạch tổn thương ko ngoài hẳn. Lần trước sau khoản thời gian kể từ Quy Khư quay trở lại, hắn vốn liếng đã trở nên thương. Lần này vì thế thực hiện cho tới Ma tộc giải trừ mệnh lệnh cấm hắn, hắn lại nối tiếp bị thương.
Cho mặc dù Thanh Quỳ cẩn trọng điều chăm sóc, tuy nhiên cũng ko thể Phục hồi lại nhập một khoảng chừng thời hạn ngắn ngủn được.
Hắn cũng không thực sự nhằm ý, nói: "Nơi này là Lôi Hạ Trạch, tất cả chúng ta ở trên đây ngóng một người."
"Chờ người?" Thanh Quỳ coi nhìn phần bên trước, chất vấn, "Chờ ai?"
Trên môi Triều Phong lòi ra một nụ mỉm cười, nói: "Người tuy nhiên nường mong muốn bắt gặp nhất."
Thanh Quỳ tức thời toàn bộ cơ thể đều khẩn trương không còn lên —— là Dạ Đàm sao? Nàng coi xung quanh tứ bề, lại không đủ can đảm chất vấn.
Cách tê liệt ko xa thẳm, Dạ Đàm băng qua biên thuỳ Yêu tộc, phi vào Lôi Hạ Trạch. Mới vừa phải lên đường được vài ba bước, nường thông thoáng nhận ra người đang được ngóng ở ven đàng, toàn bộ cơ thể như bị tấn công mạnh một cú.
Thanh Quỳ? Nàng sử dụng mức độ dụi dụi nhì đôi mắt, lẩm nhẩm nói: "Ta xuất hiện nay ảo giác sao?"
Thanh Quỳ lại rơi nước đôi mắt, nường rời khỏi mức độ vẫy tay với Dạ Đàm. Dạ Đàm xông cho tới, tuy nhiên liếc đôi mắt thấy Triều Phong và Cốc Hải Triều lân cận Thanh Quỳ, nường tức thời ngừng bước.
"Là ngươi à?" Nàng vẻ mặt mày dự phòng.
Phía sau Triều Phong và Thanh Quỳ, Cốc Hải Triều vẫn còn đấy không bao giờ quên được, đợt trước tiên họp mặt Dạ Đàm tiếp tục đâm hắn một nhát. Hắn hừ một giờ đồng hồ, con quay mặt mày lên đường. Triều Phong ngược lại tỏ vẻ bình thản: "Đã lâu ko bắt gặp."
Dạ Đàm làm theo Cốc Hải Triều, cũng hừ một giờ đồng hồ, thời điểm hiện tại mới nhất phin cho tới trước mặt mày Thanh Quỳ, ôm nường một chiếc thiệt chặt. Thanh Quỳ ở trước mặt mày Triều Phong, không đủ can đảm gọi thương hiệu Dạ Đàm, chỉ hỏi: "Muội sinh sống thế nào?" Nàng sờ sờ mặt mày Dạ Đàm, lại nhức lòng, "Sao mới nhất lên đường Thần tộc đem bao nhiêu ngày, toàn bộ cơ thể đều gầy còm lên đường rồi."
Dạ Đàm ngược lại ko phải nhằm ý điều này, kề sát nhập tai nường nhẹ dịu nói: "Ta hoàn toàn có thể sinh sống được tiếp tục đảm bảo chất lượng lắm rồi! Sau này nếu như Thiên giới đem mưa sao sa, tỷ ngàn vạn đợt chớ lên đường coi nha!" Nàng ôm ôm eo Thanh Quỳ, trình bày, "Tỷ ngược lại bự rời khỏi một chút ít rồi, thực phẩm ở Ma tộc thật ngon à? Tại sao Thiên giới chỉ mất đồ dùng chay thôi chứ?"
Thanh Quỳ đương nhiên là bự lên một chút ít, thực phẩm nhập Triền Hồn động trái ngược thực rất rất chăm sóc người. Mắt thấy muội muội ở tức thì trước đôi mắt, lòng nường chứa chan thương yêu: "Thiên giới luôn luôn dùng đồ chay tuy nhiên. Muội không tồn tại chuyện gì là đảm bảo chất lượng rồi, bao nhiêu ngày này, tao thường ngày thường rất lo ngại cho tới muội."
Dạ Đàm nhận ra nường, lòng tràn trề phấn chấn mừng, trong cả phong hàn cũng đương nhiên ngoài hẳn. Nàng vùi mặt mày nhập vào cổ Thanh Quỳ: "Ta cũng lo ngại cho tới tỷ. Thế nào là, ở Ma tộc đùa đem phấn chấn không? Ma hậu còn tạo nên khó khăn dễ dàng cho tới tỷ nữa không?"
Một khu vực nguy nan vì vậy, nường lại chỉ quan hoài đùa phấn chấn ko thôi. Thanh Quỳ nhấp lên xuống đầu, nói: "Ma hậu mới đây bị cấm túc, Nhị năng lượng điện hạ Đỉnh Vân cũng trở thành tước đoạt binh quyền." Nàng biết Dạ Đàm tinh nghịch, hỏi: "Muội ở Thần tộc, không khiến họa gì chứ?"
"Ách......" Dạ Đàm chột dạ, "Ta...... tao có gây nên họa gì đâu, tao ở Thần tộc bộc lộ rất tuyệt. tụi bọn họ đều...... ừm, đều khá thỏa mãn."
"Vậy là đảm bảo chất lượng rồi." Thanh Quỳ kể từ bên cạnh hông kéo ra một viên đan dược, đút nhập vào mồm Dạ Đàm, "Hai ngày này đem nên lại chạy ra phía bên ngoài đùa rồi ko, bị dịch cũng ko lên đường bốc dung dịch. Không nên tao tiếp tục cho tới muội một phương dung dịch trị cảm ổm rồi sao?"
"Phương dung dịch tê liệt của tỷ thực sự rất rất đắc đấy." Dạ Đàm vừa phải suy nghĩ cho tới chuyện này, vẫn còn đấy nhức ruột, nói: "Nào đem ai cầm tám lượng bạc lên đường mua sắm một thang dung dịch chỉ nhằm trị phong hàn đâu? Ui, nếu như tỷ tiếp tục trở lại rồi, tất cả chúng ta nằm trong nhập vào cung thăm hỏi phụ vương vãi đi!"
Thanh Quỳ khẽ giật thột, ngay thức thì nắm chắc ý của nường —— chỉ việc nhì người bọn họ mặt khác quay trở lại Li Quang thị, đem Li Quang Dương thực hiện công ty, Thanh Quỳ đương nhiên ko cần thiết trở lại Ma tộc nữa. Cứ vì vậy trở lại nhân gian giảo thôi sao?
Nàng đột nhiên phân phát hiện nay, bản thân vậy và lại chần chờ. Nhưng vì thế sao chần chờ chứ? Nàng là Li Quang Thanh Quỳ, là Thiên phi Thần tộc toan rời khỏi kể từ nhỏ. Há hoàn toàn có thể chần chừ?
Nàng xoay người lại coi Triều Phong, Triều Phong đang dần coi nường. Mặc mặc dù cơ hội khá xa thẳm, tỷ muội nhì người thì thầm giọng cũng tương đối nhỏ, tuy nhiên với nhĩ lực của hắn, ko thể ko nghe thấy được.
Nàng vẫn tiếp tục mong muốn quay trở lại. Tâm trạng Triều Phong đem khá trầm xuống, trái ngược nhiên, Thanh Quỳ tiếp cận phía mặt mày này, nhẹ nhàng đua lễ, nói: "Tam năng lượng điện hạ, tao mong muốn tiện thể lên đường thăm hỏi phụ vương vãi một chút ít, vẫn khao khát năng lượng điện hạ được chấp nhận."
Lúc nường trình bày tiếng này, chữ chữ đều thản nhiên, tựa như thực sự đơn giản về ngôi nhà thăm hỏi người thân trong gia đình, tuy nhiên ko nên kể từ biệt rời xa.
Thật là vô tình quá lên đường, chỉ vừa phải suy nghĩ cho tới điều này thôi, tao đã và đang thấy nhức lòng rồi.
Triều Phong để ý coi nường, cơ hội sương ráng nhân gian giảo, mỉm mỉm cười với nường.
Bạn đang được phát âm truyện bên trên NetTruyen.com.vn