tiểu thuyết hậu cung như ý truyện

                                    
                                              

Để lại đàng sau sống lưng Yến Uyển là giờ động khóa thâm nám cung tầng đẳng cấp lớp. Như Ý thấu hiểu thân thuộc thể của tớ, ngày qua loa ngày đều ho khan, cơ hồ nước mong muốn hao không còn sức mạnh và tinh anh khí của nường. Như Ý đứng lên, tiếp cận cái thùng lâu đời, phanh cái thùng mang ra một cái khăn thêu đóa hoa nhỏ nhỏ. Nàng cũng ko vì thế dự, nhen nhóm lên một ngọn nến tức thì buổi ngày, rước khăn tay lên đường nhen nhóm. Ngọn lửa cuốn thiệt mau, liếm mềm mại và mượt mà cái khăn tay, vô cùng nhanh chóng hóa trở nên tro tàn.

Sắc mặt mày Như Ý điềm đạm như mặt mày nước: "Lăng Vân Triệt, cả đời này của tớ, chỉ rất có thể cảm ơn khanh, cũng chỉ mất như vậy tuy nhiên thôi. Ta nguyện cầu mang đến khanh tiếp cận được điểm này cơ bình an hỉ nhạc, phúc trạch nhất thế".

Bạn đang xem: tiểu thuyết hậu cung như ý truyện

Dung Bội giá thành nhạt nhẽo nhìn nường thiêu cái khăn tay, tiếp sau đó rước tro tàn rời khỏi sau đình viện tuy nhiên sập lên đường. Như Ý nghe thấy thanh âm của tớ, rõ rệt tuy nhiên quyết tuyệt, cổ động giục Dung Bội: "Mau!".

Dung Bội ko khóc, mang ra vô ống tay áo một chiếc chủy thủ (cái dao nhỏ) nho nhỏ đem mang đến Như Ý. Nàng giơ chủy thủ lên, ko trình bày gì, nhẹ dịu mỉm cười cợt đương nhiên. Nàng nhìn Dung Bội, thấp giọng nói: "Ta bị tiêu diệt lên đường thì ngươi hãy lên đường lên đường. Dung Bội, nếu như rất có thể ra phía bên ngoài thì chắc chắn nên sinh sống thiệt tốt".

Dung Bội gật đầu nói: "Nô tỳ phục dịch nương nương rời khỏi đi".

Như Ý phàn nàn nhẹ nhàng, ưu tư thiệt nhiều: "Không biết sau đây rất có thể bảo toàn được Vĩnh Cơ của tớ hay là không nữa đây?"

Dung Bội gật đầu, thần sắc kiên quyết định tuy nhiên bình yên.

Xem thêm: thập niên 70 nàng dâu may mắn

Như Ý mỉm cười cợt, ko chút lưu luyến. Nàng phía chủy thủ vô ngực. Động tác vô cùng nhanh chóng, lực đao cực mạnh, chỉ cảm nhận thấy ngực thâm nám giá thành, cũng không tồn tại nhiều tiết tràn rời khỏi. Như Ý ngước mặt mày nhìn tia nắng ngoài hành lang cửa số, tự nhiên sinh rời khỏi ý niệm hắn tươi tắn cười cợt hóng nường, chậm trễ rãi đặt chân vào sát. Nàng ko lưu giữ rõ ràng, này là chuyện lúc nào, là chuyện cũ hoặc đơn thuần hư đốn ảo lờ mờ mịt? Như Ý nhẹ dịu cười cợt rồi nhức nhối ngừng thở.

Dung Bội vẫn quỳ gối cạnh bên Như Ý, bên trên mặt mày ko chút bi thương. Nàng thấy Như Ý tương đối ngửa Output đầu ra ngoài năng lượng điện, nụ cười cợt nhu hòa. Nàng chỉ nhắm nửa đôi mắt, ko biết đem nên lảng rời tia nắng mon 7 hay muốn mong muốn thưởng thức nó. Dung Bội nghĩ về nhắm nửa đôi mắt như thế là bị tiêu diệt ko nhắm đôi mắt, chắc chắn ân oán hận lâu dài hơn.

Dung Bội nghĩ về, lấy cây kéo Như Ý thông thường người sử dụng đặt tại bên trên kệ, nường ko chút vì thế dự, đâm vô thanh kẻ ngang ở cổ bản thân. Có tiết đỏ au tươi tắn phun tung tóe, nường thấp giọng nói: "Nô tỳ cho tới với nương nương..."

Xem thêm: truyện cuộc hôn nhân vụ lợi

Trong đầu nường luôn luôn lưu giữ loại ngày tuy nhiên Như Ý tạm dừng bắt gặp nường, khi cơ nường chỉ là một trong nô tỳ ti tiện ở Viên Minh viên bị sai dịch thật nhiều năm, Chịu nhiều đòn vọt và lăng nhục. Là Như Ý kể từ bên trên kiệu nhìn xuống nường, rước nường kể từ lớp bụi bậm lầm lội lên điểm này. Bất vượt lên trên nường cũng đơn thuần nô tỳ, chỉ rất có thể người sử dụng chết choc mới mẻ báo đáp được ơn huệ cơ.

Một tự khắc cơ vô Dực Khôn cung thiệt sự lạng lẽ, tương đối thở của sinh mệnh cũng đều lặng yên, ko nghe thấy giờ người. Hải Lan vội vàng vàng đẩy cửa ngõ chạy cho tới ngay lập tức kêu nhì tiếng: "Tỷ tỷ".

Tin Như Ý bị tiêu diệt rớt vào vô Dưỡng Tâm năng lượng điện, khi ngọc hoàng mới mẻ ngủ trưa dậy. Đám tần phi má lúm đồng xu tiền như hoa, vơi ngoan ngoãn phục dịch hắn vùng lên. Hắn va vấp vô khuôn mặt mày của phái đẹp nhân cơ tuy nhiên lại ko thể lưu giữ thương hiệu nường. Nhưng chớ áy náy, chỉ việc trẻ em tuổi tác, mới mẻ mẻ, thân thuộc thể non mượt đều rất có thể khiến cho hắn yêu thương mến. Huống chi phái đẹp tử này còn có ý cười cợt phong phú và đa dạng, so với hắn luôn luôn vĩnh viễn nở rực, khoác hắn đơn giản và dễ dàng hái. Là Tiến Trung tiến thủ vô bẩm báo, hắn nói: "Dực Khôn cung nương nương tự động sát".