tịch mịch không đình xuân dục vãn

Tên: Tịch mịch ko đình xuân dục vãn

Tác giả: Phỉ Ngã Tư Tồn

Bạn đang xem: tịch mịch không đình xuân dục vãn

Thể loại: Cổ đại, Lịch sử

‘Con lối đế vương vãi là tuyến đường tịch mịch nhất trần gian, và tình thương của bậc đế vương vãi cũng vô nằm trong tịch mịch…’

Hai chữ ‘tịch mịch’ này tiếp tục xuyên thấu từ trên đầu cho đến cuối kiệt tác, không tồn tại một chiếc kết thê bổng nào là không còn, đơn thuần tịch mịch. Thật sự, phát âm truyện rồi cũng thấy đơn độc như hero vô truyện vậy.

Tôi ko biết viết lách thế nào là, tiếp tục lâu rồi Tính từ lúc ngày tôi viết lách bài bác review sau cuối, xúc cảm cũng khó khăn tuy nhiên sở hữu nhằm rất có thể viết lách đi ra như ngày trước. Hôm ni tôi ngồi viết lách bài bác cảm biến này, cũng đơn thuần mong muốn đánh dấu chút tịch mịch tuy nhiên thôi.

Trước trên đây tôi từng nghĩ về, nội dung truyện của Phỉ Ngã Tư Tồn luôn luôn là tuyệt hảo, chỉ trừ lối hành văn, nhất là kiệt tác tân tiến. Nhưng giờ tôi biết tôi sai rồi, Tịch Mịch Không Đình Xuân Dục Vãn đó là minh chứng xác thực nhất.

Hình như đó là một trong mỗi kiệt tác đời cổ của mợ Phỉ, kiệt tác có được cái kết lửng lơ tuy nhiên người sáng tác ý hợp tâm đầu nhất. Đó là một trong những chuyện tình thân thiện Khang Hi và Vệ Lâm Lang, tuy nhiên nỗi đơn độc của tình thương ấy lại được vẽ lên vì chưng thơ của nam giới phụ Nạp Lan Dung Nhược. Vấn đề này tuyệt thiệt đấy!

Mỗi chương đều được khai mạc vì chưng những loại thơ tình của Nạp Lan, tuy rằng nhiều năm tuy nhiên khi nào là tôi cũng phát âm không còn, mặc dù ko thể cảm biến được hóa học thơ tuyệt rất đẹp thượng cổ giữ lại này. Ban đầu còn tưởng chừng nam giới đó là anh thi sĩ này cơ, hóa đi ra ko cần, vì chưng người xưa, không tồn tại quyền lực tối cao rộng lớn người thì không tồn tại tư cơ hội tranh giành giành tình thương với những người.

Tôi cũng đi kiếm hiểu về vua Khang Hi, phân phát hiện tại Vệ cô nương này thực sự phi tần hậu cung của ngọc hoàng, thực sự ngạch nương của Bát a ca Dận Tự, thực sự cung phái nữ được phong lên thông thường bên trên rồi phi tần. Chỉ với mẩu truyện tình thương này, có lẽ rằng trước đó chưa từng tồn bên trên tuy nhiên thôi.

Vừa phát âm lại chương khai mạc của truyện, này đó là mẩu truyện của Hòa phi – sủng phi của ngọc hoàng. Nếu thưa toàn cỗ cuốn truyện này là một trong những vẻ tịch mịch, thì nên thưa chương khai mạc là một trong những vẻ đau buồn. Bởi sủng ái cả đời tuy nhiên Hòa phi đạt được lại chỉ là vì thế thân thiện người không giống. Khi bại liệt Lương phi Vệ Lâm Lang còn sinh sống, Bát a ca tiếp tục rộng lớn, tuy nhiên ngọc hoàng lại chỉ sủng ái nường, quan hoài từng phi tần hậu cung, chỉ lạnh lẽo nhạt nhẽo với bản thân Lương phi. Khi bại liệt nường mến khoác sắc hồng, mến náo nhiệt độ, tuy nhiên vì thế ngọc hoàng mến sắc xanh lơ và sự yên bình tuy nhiên nường xay bản thân Từ đó. Khi bại liệt ngọc hoàng mong muốn vẽ nường tuy nhiên bịa cây viết lại ko coi nường vẫn vẽ đi ra được một khuôn mặt mày xinh rất đẹp, phái nữ tử vô tranh giành với vài ba phần tương tự nường tuy nhiên lại chẳng cần nường. Khi bại liệt ngọc hoàng mộng mị tự dưng tỉnh dậy, mặc dù bao phủ lấy nường tuy nhiên mồm lại gọi ‘Lâm lang’. Nàng ko biết Lâm y sĩ là ai, nường cũng chẳng quan hoài nhiều, vì thế nường làm rõ điều nường phải là được ngọc hoàng nâng niu. Nhưng rồi Lúc tận hưởng không còn sủng ái của ngọc hoàng, cho tới Lúc ngọc hoàng tiếp tục rời xa rồi, nường mới mẻ biết Lâm y sĩ là kẻ nào là, mới mẻ biết bạn dạng thân thiện là ai, mới mẻ hiểu tình thương của ngọc hoàng là ra làm sao. Hóa đi ra, nường vẫn chỉ tự động bản thân nhiều tình xuyên suốt bao nhiêu chục năm, hóa đi ra kẻ yếu hèn mọn mới mẻ đó là nàng…

Xem thêm: Cập nhật tin tức chuyển nhượng nóng nhất trên Xôi Lạc TV

Tôi mến chương này lắm, còn mến rộng lớn nội dung truyện nữa. Bởi ở trên đây với đầy đủ ngược, đầy đủ nhức lòng tuy nhiên tôi mong muốn. Tất cả những hero, chẳng ai đạt được điều mình thích, chủ yếu ngọc hoàng cũng vậy, chủ yếu nường cũng vậy, chủ yếu những phi tần cũng vậy, chủ yếu nam nhi của hero chủ yếu Bát a ca cũng vậy, và cho dù là kẻ được tạo vua Tứ a ca bại liệt cũng chẳng không giống. Thế tuy nhiên mẩu truyện chủ yếu lại ko nhức lòng cho tới thế…

Nói Vệ Lâm y sĩ xứng đáng thương, tôi khước từ. Con lối này là vì nường lựa chọn, nường cũng tự do gật đầu đồng ý rồi thì còn tồn tại gì xứng đáng thương hại? Phải bảo rằng nường như mong muốn, như mong muốn vì thế mái ấm gia đình tội phạm vẫn được thẳng hầu ngự chi phí, như mong muốn vì thế người nường yêu thương cũng yêu thương nường, như mong muốn vì thế lọt được vào đôi mắt vua, như mong muốn vì thế được vua yêu thương, như mong muốn Lúc vua biết nường fake bịp vẫn lựa lựa chọn tin cậy yêu thương nường, càng như mong muốn vì thế với người con với hiếu. Cả đời nường với bao nhiêu Lúc cần trổ tài, chẳng cần luôn luôn được vua đảm bảo an toàn hoặc sao? Càng thưa càng thấy được Vệ Lâm y sĩ là hero sung sướng nhất vô toàn bộ những truyện của mợ Phỉ rồi!

Truyện thương hiệu là Tịch Mịch, hero vô truyện tịch mịch, tình thương vô truyện cũng tịch mịch, tuy nhiên kết thúc đẩy truyện cũng tịch mịch nốt. Chỉ trừ bao nhiêu nước ngoài truyện bại liệt, tịch mịch ít hơn nhiều rồi, còn sót lại là thật nhiều hạnh phúc và niềm hạnh phúc của 2 con cái tình nhân nhau. À tuy nhiên thưa người xứng đáng thương, trừ hero ở chương khai mạc, người cần thiết nhận sự thương kinh khủng nhất là Đông y sĩ, yêu thương tuy nhiên không thể thưa, còn bị tiến công ghen tuông suýt bị tiêu diệt vẫn không hiểu nhiều nguyên do, tội nghiệp anh.

Về tình thương của những hero, tôi chỉ nhận ra tình thương của Khang Hi và Nạp Lan Dung Nhược giành riêng cho phái nữ chủ yếu và một ít tình thân của phái nữ chủ yếu giành riêng cho Nạp Lan, còn tình thân giành riêng cho Khang Hi có lẽ rằng ko thể gọi là tình thương được. Truyện tương khắc họa Lâm y sĩ là một trong những người trầm tính, chất lượng bụng và khôn xiết thủ phận, nường hiểu nường không tồn tại tài năng đấu đá nằm trong hậu cung nên không đủ can đảm nhập cuộc, tuy nhiên sự lanh lợi của nường lại tận dụng tình thân tuy nhiên Khang Hi giành riêng cho nường. Nàng cũng biết thế nào là là đầy đủ và đâu là vấn đề ngừng, vì vậy mới mẻ lựa lựa chọn rộng lớn nhì mươi năm tịch mịch vô hậu cung và đành nhằm nam nhi cho tất cả những người không giống nuôi chăm sóc. Cho cho tới sau cuối, tình thân nường giành riêng cho Khang Hi có lẽ rằng được xem là tình thương, tuy nhiên ko đậm đà tuy nhiên hầu hết là thói quen thuộc, sùng bái và với dựa dẫm phụ thuộc. Riêng tính năng này thì tôi mến, vì chưng mục tiêu của nường đơn thuần yên tĩnh ổn định một đời.

Tình yêu thương của Nạp Lan thì tựa như vệt phẩy vô truyện, đơn thuần thêm vô, phát triển thành nút thắt mang lại tình thương của song chủ yếu, vì thế hầu hết anh này chẳng với tí uy hiếp nào là, cần thưa là dù là mang lại thì anh này cũng chẳng dám tranh giành giành tí nào là ấy chứ. Đây thìa là chuẩn chỉnh thực tiễn, ai tuy nhiên dám tranh giành với cửu ngũ chí tôn, tru di cửu tộc còn là một nhẹ dịu đấy!

Còn tình thương của nam giới chủ yếu Khang Hi thì không nhất thiết phải thưa. Sự xuất hiện tại của Lâm y sĩ tựa như cơn dông đuối thổi vô cuộc sống khô mát nóng tính của bậc đế vương vãi, nhì người còn phù hợp cạ, nường còn rất có thể đối thơ, khác hoàn toàn phái nữ nhi hoàng cung. Yêu cho tới đậm đà mới mẻ hiểu cơ hội đảm bảo an toàn nường là ko quan hoài nường, tuy rằng thay đổi lại vì chưng cả đời tịch mịch vẫn cam lòng. Một tình thương đậm đà lênh láng thực tiễn với cuộc sống đế vương vãi, tuy nhiên sự ngăn chặn của Thái hoàng thái hậu càng thực hiện nổi trội lên tình thương này.

“Sa tuy nhiên nhật lạc tiệm hoàng hôn

Kim ốc vô nhân con kiến lệ côn

Tịch mịch ko đình xuân dục vãn

Xem thêm: Tìm hiểu về OKVIP - tập đoàn giải trí truyền thông về cá cược trực tuyến

Lê hoa mãn địa bất khai môn”

Trích ‘Xuân oán’ – Lưu Phương Bình

Tôi trích thơ vì thế thơ hoặc thôi, ko thể hiện tại gì đâu :)))