thực cốt ngụy tình vợ cũ đừng hòng chạy

: Không Liên Quan Đến Anh

“Tâm Tâm, anh đem em tách ngoài phía trên.

Bạn đang xem: thực cốt ngụy tình vợ cũ đừng hòng chạy

”“Ha? Rời khỏi? Lục Tử Khiêm, anh quên rồi à, khi này đó là anh vứt quăng quật tôi, anh cảm nhận thấy một câu quay về của anh ý thời điểm hôm nay hoàn toàn có thể bù đậy không còn toàn bộ, vả lại nhập đôi mắt anh, tôi là kẻ hoàn toàn có thể tùy tiện bị vứt quăng quật sao? Anh nhận định rằng tôi vẫn chính là con cái ngốc năm ê, anh trình bày gì tôi tin yêu nấy?” Cô tự động giễu mỉm cười rét.

“Anh ko vứt quăng quật em, thân ái tất cả chúng ta với hiểu nhầm, anh biết, em chỉ tin yêu nhập vật chứng, phen này anh đem vật chứng quay về rồi, năm ê anh ko xuất nước ngoài nằm trong em cho tới Anh quốc du học tập đó là vì thế u anh sụp đổ bệnh dịch, anh…”“Không cần thiết nữa rồi, đang được qua không ít năm như vậy, tôi ko nhận định rằng thân ái tất cả chúng ta còn gì khác nhằm trình bày tiếp nữa.

” Nhan Mộc Tâm con quay người tách cút.

Cô luôn nhớ, Lục Tử Khiên đang được nằm trong cô ước hứa hẹn những gì, cho tới Anh du học tập, thành quả, anh tớ thất hứa hẹn và đùng một cái bặt tăm thân ái cuộc sống của cô ấy, thực hiện thế nào thì cũng không kiếm thấy.

Mặc mặc dù năm ê, chúng ta vẫn ko xác thực mối liên hệ nam giới phái nữ, tuy nhiên song người xem đều âm thầm cho rằng như thế.

Kết quả… xúc cảm bị vứt quăng quật, thiệt là rất khó chịu!“Anh nghe trình bày, cuộc sống đời thường của em lúc này cũng ko chất lượng.

” Lục Tử Khiêm áy náy cho tới đặc biệt đỉnh.

Nhan Mộc Tâm ko nhằm ý cho tới anh tớ, Lục Tử Khiêm tiếp cận phía đằng trước cô, kéo cô ôm nhập lòng: “Tâm Tâm, anh sai rồi, anh ko cần thiết em mang lại anh thời cơ, tuy nhiên song em hoàn toàn có thể nghe anh phân tích và lý giải không? Em không xẩy ra bất kể ai quăng quật rơi cả, từ xưa cho tới này đều ko cần, em chắc chắn là đặc biệt không dễ chịu, nhập đôi mắt cũng không tồn tại khả năng chiếu sáng, anh nhức lòng em.

”Lục Tử Khiêm sử dụng vận tốc sớm nhất về bên sát bên Nhan Mộc Tâm tuy nhiên đang được muộn rồi, nhận ra cô bị tổn hại, anh tớ càng kiên ấn định, tiếp tục mang lại cô một đời hạnh phúc.

“Thì rời khỏi là tìm kiếm ra ngôi nhà tiếp theo sau rồi.

” Giọng Cố Hàn Đình kể từ hâu phương truyền cho tới, châm chọc chúng ta.

Trách gì Nhan Mộc Tâm ham muốn tách cút, té ra là thế!Như thế này tuy nhiên cũng hoàn toàn có thể bắt gặp được, thực sự trùng khớp, Nhan Môc Tâm kể từ từ tách ngoài vòng đeo tay của Lục Tử Khiêm, nom Cố Hàn Đình, mồm mấp máy, ham muốn trình bày lại thôi.

“Nhan Mộc Tâm.

” Anh thấp giọng kêu một giờ đồng hồ.

“Cố thiếu hụt, anh quên rồi sao, tất cả chúng ta không thể mối liên hệ gì nữa, chuyện của tôi, ko tương quan cho tới anh.

” Thái chừng ko thèm nhằm ý của cô ấy thực hiện mang lại cơn giận dỗi trong tâm Cố Hàn Đình sinh sôi.

Từ trước đến giờ ko nghĩ về qua chuyện sẽ ảnh hưởng Nhan Mộc Tâm đùa bỡn trong tâm bàn tay, ngay lập tức tiếp cận trước mặt mũi cô, bóp lấy cằm của Nhan Mộc Tâm, Lục Tử Khiêm ham muốn ngăn chặn, tuy nhiên ko kịp.

“Nhan Mộc Tâm, cô thiệt là chất lượng, dám gài bẫy tôi.

” Anh đặc biệt tức giận dỗi.

“Cố thiếu hụt, coi như anh trả mạng mang lại thân phụ tôi, anh cũng chuẩn bị đính ước với Chu tè thư rồi, nếu mà bị người tớ chụp được, anh nằm trong phu nhân cũ lôi mách bảo kéo, đến thời điểm ê người tổn hại là cô tớ, anh tiếp tục nhức lòng.

” Nhan Mộc Tâm với ý chất lượng nhắc nhở.

“Hèn hạ.

”Hai chữ này, là phen loại nhị rơi bên trên người cô, phiên phiến là cũng thân quen rồi, cô ko cần thiết nhún nhún vai: “Không tương quan cho tới anh!”.

: Cô Lừa Tôi

Cố Hàn Đình ko phản bác bỏ, buông cằm cô rời khỏi, híp đôi mắt lại, một hồi lâu sau: “Được, Nhan Mộc Tâm.”

Tô ngấc đầu lên, ưỡn trực tiếp sinh sống sườn lưng, ko thèm nhằm ý.

Lục Tử Khiên đặc biệt nhanh chóng tăng trưởng canh trước mặt mũi Nhan Mộc Tâm, nom Cố Hàn Đình: “Phụ phái nữ là nhằm kính yêu, ko cần làm cho anh nhục mạ.”

Nhìn vẻ chở che của những người nam nhi này, Cố Hàn Đình càng không thích nhằm ý cho tới chúng ta, lên xe pháo thẳng tách cút, tuy nhiên tuy nhiên, góc nhìn xịn cố siêng chăm nom cô, cô luôn nhớ được!

Cô nhận ra hình họa đôi mắt thâm nho của những người nam nhi này, cô ko thể đợi một mon sau được, trong khoảng nhị ngày cần nhanh gọn tách cút, nếu như không, kết quả khôn khéo lường!

“Chính anh tớ, yêu thương cho tới làm cho mái ấm gia đình em tan nát?” Lục Tử Khiêm nghi hoặc.

Xem thêm: lục mộ trầm

Nhan Mộc Tâm không thích vấn đáp, tương tự trái khoáy bóng xì tương đối, bất lực thở lâu năm, ham muốn cút tuy nhiên tay lại bị kéo lại.

“Lục Tử Kiêm, anh rốt cuộc là ham muốn như vậy nào?”

“Anh ham muốn đem em tách ngoài phía trên, anh ham muốn ở sát bên em, anh ham muốn bảo đảm em, Nhan Mộc Tâm, anh ham muốn bù đậy lại trong thời hạn mon ê của tất cả chúng ta, anh hoàn toàn có thể nếu mà em đồng ý.” Anh tớ thổ lộ một cơ hội thâm nám tình.

“Tôi phủ nhận.” Cô cự tuyệt.

“Em đang được ly hít với Cố Hàn Đình rồi, anh hoàn toàn có thể theo đòi xua em, anh…”

Nhan Mộc Tâm nom anh tớ, đùng một cái mỉm cười, chầm chậm chạp cho tới gần: “Tôi với bầu rồi, anh hoàn toàn có thể không?”

“Bùm…” sắc mặt mũi Lục Tử Khiêm thay đổi, nhập nháy đôi mắt ko biết làm thế nào, thế nào thì cũng ko ngờ cho tới sẽ có được kết viên như thế, mấp máy mồm nửa ngày cũng ko tâm sự được một câu.

“Tôi có thai con cái của Cố Hàn Đình, anh hoàn toàn có thể không?” Cô nhấp lên xuống đầu mỉm cười, con quay người tách cút, nhằm lại một bóng sườn lưng.

Nhan Mộc Tâm ko lấy chuyện này rời khỏi đùa, cô thiệt sự đang được đem nhập bản thân người con của Cố Hàn Đình, anh cho tới muộn rồi! mặc dù sẵn sàng chất lượng tất cả, nhưng…

“Nhan Mộc Tâm, anh yêu thương em.” Nhưng, yêu thương có khá nhiều khi, vừa vặn rẻ rúng vừa vặn không có tác dụng, thời điểm hiện tại Lục Tử Khiêm và được lĩnh hội một cơ hội sâu sắc sắc!

Nhan Mộc Tâm về cho tới ngôi nhà, thu giọn sách vở hoàn thành, vừa vặn ngồi xuống ghế sô trộn thì nhận ra thông tin tương quan cho tới “Cố Hàn Đình đính ước với những người đàn bà nhập lòng” thời hạn vào trong ngày mai.

Ngày mai Cố Hàn Đình đính ước, chắc chắn tiếp tục bận thật nhiều việc, phía trên so với cô tuy nhiên trình bày đó là một thời cơ ngàn năm khan hiếm với, cô nom xung xung quanh, cẩn trọng nhẹ dịu cụ Smartphone lên, gọi năng lượng điện mang lại bác bỏ sĩ Dương!

“Cái gì? Ngày mai? Nhanh vậy?”

Bác sĩ Dương, tối ni sư trực ban, rạng sáng sủa ngày mai sau thời điểm tan ca, cô lặng lẽ đem anh trai tôi cho tới, tôi tiếp tục ở bến tàu đợi cô, tôi một ngày cũng ko thể ngóng được nữa, cầu nài cô ê.” Nhan Mộc Tâm nom đồng hồ đeo tay bên trên tường, nhanh gọn trình bày.

Đối phương vì thế dự một lúc, ở đầu cuối cũng đồng ý.

Sau Khi cụp Smartphone, cô lo ngại mong chờ, bước tiếp theo sau đặc biệt cần thiết, chắc chắn cần tiện lợi đem anh trai tách ngoài phía trên.

Cuối nằm trong, dày vò xuyên suốt đêm cũng đợi được cho tới rạng sáng sủa, cô vừa vặn xuất hiện đang được thấy Vương Siêu Quần đứng trước cửa ngõ, cô với chút hoảng, tuy nhiên đặc biệt nhanh chóng trấn ấn định lại tinh anh thần: “Thư ký Vương, nửa tối nửa hôm thăm dò tôi với chuyện gì?”

“Cô cũng trình bày là nửa tối nửa hôm, ko biết Nhan tè thư ham muốn cút đâu?” Vương Siêu Quần nhún vai trình bày.

“Không tương quan gì cho tới anh.” Cô khoá cửa ngõ, ham muốn tách cút.

“Anh trai của cô ấy ko rời khỏi được đâu.” Một câu này của anh ý tớ, thực hiện mang lại bước đi của Nhan Mộc Tuyết khựng lại.

Bị cần hiện nay rồi ư? Nhanh như thế sao? Không, ko thể nào!

“Cố thiếu hụt đang được đợi cô ở trong nhà, nhà đất của nhị người.” Dương Siêu Quần trình bày hoàn thành, tách cút trước.

Nhan Mộc Tuyết nhanh gọn móc Smartphone rời khỏi, khi Smartphone được liên kết, xa lánh tức hỏi: “Bác sĩ Dương, anh tôi đâu? Anh ấy thế nào là rồi?”

Đối phương ko hề vấn đáp.

Cô ngây rời khỏi, rõ nét là bắt máy rồi tuy nhiên.

“Bác sĩ Dương.” Tôi nhẹ nhàng giờ đồng hồ gọi.

“Anh trai cô đặc biệt an toàn và đáng tin cậy.” Giọng trình bày rét lùng thân thuộc của Cố Hàn Đình truyền cho tới.

Nhan Mộc Tâm nổi domain authority gà, cô chớp đôi mắt bao nhiêu cái, thất lạc một khi lâu mới mẻ điềm tĩnh lại được.

Xem thêm: ngôn tình sắc trọng sinh

“Cô hoàn toàn có thể lựa lựa chọn nhằm Vương Siêu Quần dẫn cô qua chuyện phía trên, mang lại anh cô thời hạn, ko lâu nữa đâu.” Giọng Anh uy hiếp truyền cho tới.

“Anh đang được trình bày, anh tiếp tục tha bổng mang lại tôi.” Trong lòng Nhan Mộc Tâm hoảng loàn, rời khỏi mức độ phỏng vấn.

“Nhưng tuy nhiên cô lừa tôi.” Lời vừa vặn trình bày hoàn thành, anh ngay lập tức cụp Smartphone, ko thể gọi lại nữa.