thích không thể giấu

Edit: Bồ Đề Ngọc Trai

Tuy rằng quán của bà và đã được hé khá lâu rồi, tuy nhiên trước mặt của cửa hàng cũng ko rộng lớn, một vừa hai phải vô vào quán đang được nhận ra sáu cái bàn nhỏ. Hai người Doãn Hoan vẫn liên tục bước, tức khắc cút vô bên phía trong rồi lên trên cầu thang.

Bạn đang xem: thích không thể giấu

Trên tầng nhị chỉ mất nhị chống riêng rẽ, vô cơ một chống với bàn nhưng mà bên trên tường ngoài các chuyện linh tao linh tinh ranh được viết lách bởi cây viết màu sắc rời khỏi, thì phần rộng lớn đều là hình họa chụp kể từ nhỏ cho tới rộng lớn của chúng ta từng lúc đến trên đây.

Nơi này ghi lại từng dấu tích nhỏ của chúng ta, kể từ những cô nhóc cậu nhỏ nhắn ko nối liền chuyện đời cho tới khi trưởng thành và cứng cáp.

Đinh Đinh đẩy cửa ngõ rời khỏi, phấn khởi kéo Doãn Hoan vô rồi cười cợt nói:

“Tắng tằng tằng tăng ~ coi coi bản thân dẫn ai cho tới nè!”

Mọi người đang được ngồi vây xung quanh bên trên mặt mày khu đất ở bên cạnh bàn, nghe thấy vậy thì đều khó khăn hiểu nhưng mà ngửng đầu quan sát về phía cô ấy, dáng vóc rất là tò mò mẫm. Chỉ với Lục Hoài Vũ là mím chặt song môi mỏng mảnh, hai con mắt thâm vốn liếng nhắm chặt lại tự nhiên hé rời khỏi, bàn tay cầm cái ly mạnh cho tới nỗi White bệch.

“Đã lâu ko bắt gặp.”

Doãn Hoan tiếp cận trước mặt mày quý khách rồi mỉm cười cợt vẫy tay, ở trên đây nước ngoài trừ Thiệu Nhiên và Từ Gia Nhạc rời khỏi thì các người không giống đều là thân quen biết với Lục Hoài Vũ vô khi cung cấp phụ thân hoặc thậm chí còn là ĐH, cho tới nên có thể với phụ thân người ngạc nhiên trong khi thấy Doãn Hoan xuất hiện tại, còn sót lại đơn giản những thanh niên bị vẻ đẹp đắm đuối hoặc rục soát rậm rịch.

Giọng phát biểu của cô ý dịu dàng êm ả lại và lắng đọng, tương tự cọng lông vũ va vấp lên bên trên mũi chú husky, thực hiện cho tới đám chó đơn thân này xao xuyến ko thôi.

Khỉ Gầy là kẻ trước tiên ko kiểm soát được, cậu tao hót nọt đứng lên đẩy thương hiệu Mập ở bên cạnh bản thân rời khỏi, nhằm trống rỗng địa điểm giành cho tới nhị người rồi nói: “Người đẹp mắt, ở bên cạnh tôi còn địa điểm trống rỗng, ngồi trên đây cút.”

Đinh Đinh lườm cậu tao một chiếc, sau này cũng ko khách hàng sáo nhưng mà kéo Doãn Doãn ngồi xuống.

Chưa đợi Đinh Đinh ngồi vững vàng vàng, một chàng trai không giống đang được nhích mông cho tới và đẩy cô ấy quý phái ở bên cạnh, mồm còn lẩm bẩm: “Đi cút, mặt mày cơ vẫn còn đó địa điểm.”

Sau khi Lâm Triệt cút vô thì nhận ra cảnh tượng này, tuy nhiên cũng ko phát biểu tiếng nào là nhưng mà chỉ áy náy cười cợt nhạo nhị người cơ.

Doãn Hoan phát triển xinh như vậy tất yếu là tiếp tục khiến cho người tao yêu thương mến, cô một vừa hai phải mới nhất ngồi xuống nhưng mà những quý ông xung xung quanh đang được tĩnh lặng dồn về phía những cô ấy. Còn xung xung quanh Lục Hoài Vũ thì lại một mình không tồn tại một ai, coi anh càng thêm thắt cao ko với cho tới.

Thấy tình cảnh cơ, khuôn mặt mày vốn liếng điềm tĩnh của Lục Hoài Vũ lại thêm thắt âm u, chỉ thấy anh nâng cằm, cũng ko coi Doãn Hoãn một vừa hai phải trở lại nước nhưng mà chỉ khẽ phát biểu với thương hiệu Mập ngồi ở cửa:

“Gọi thức ăn cút.”

Giọng phát biểu của anh ý trầm thấp, đang được không hề vẻ non nớt của thiếu thốn niên nhưng mà thay cho vô này đó là mức độ thú vị phát biểu tránh việc tiếng, từng một chữ đều bao hàm hương thơm vi tuyệt nhất của chính nó, khiến cho người tao bị nghiện.

Nhân khi quý khách đang được thì thầm, Doãn Hoan dấm dúi ngắm nhìn và thưởng thức Lục Hoài Vũ.

Dáng vẻ của anh ý đang được thay cho thay đổi, còn xinh hơn đối với phụ thân năm vừa qua, đàng đường nét khía cạnh nhất là hai con mắt cơ, hai con mắt nhị mí loe rời khỏi kéo dãn dài kể từ khóe đôi mắt cho tới đuôi đôi mắt, mặc dù ko đồ sộ tuy nhiên lại đặc biệt với hồn. Đôi môi mỏng mảnh khá lợt lạt khiến cho anh với loại khí hóa học ương ngạnh.

Vào khi cô nhận định rằng hành vi của tôi là thần ko biết quỷ ko hoặc, thì Lục Hoài Vũ buông chén trà vô tay xuống, đôi mắt một vừa hai phải liếc một chiếc đang được phát hiện ánh nhìn của cô ý.

Ánh đôi mắt của anh ý vượt lên trên trực tiếp thắn, trực tiếp đến mức độ khiến cho người tao giá tiền toàn bộ cơ thể.

Doãn Hoan xoay đầu cút vô tâm thái khôn xiết hoảng hoảng, đành bịt tai trộm chuông* nhưng mà cấm lấy kiểu ly ko đem lên trên bề mặt mồm, vờ vịt như hấp thụ nước, đơn giản nhị tai ửng đỏ lòm lại thẳng trình diện tâm tư của cô ý.

(*) Bịt tai trộm chuông (掩耳盗铃): ví như tự động bản thân lừa bản thân vậy.

Lục Hoài Vũ coi chằm chằm góc nghiêng của cô ý một lúc, chỉ thấy yếu hèn hầu của anh ý khẽ nhấp nhô tăng lên và giảm xuống, thở rối loàn vô chớp đôi mắt tiếp sau đó anh nhanh gọn coi quý phái nơi khác và chuyển qua làn đường khác tâm lý của tôi.

Một bữa tiệc khí thế hừng hực, chứ không phát biểu là tưng bừng thì ko bởi phát biểu là một trong group chó đơn thân nằm trong sung sướng.

Cả đám đều vây xung quanh Doãn Hoãn không còn gắp món ăn lại nài Wechat một cơ hội khó khăn hiểu tạo nên thương hiệu Mập và Thiệu Nhiên coi đến mức độ trái ngược tim ko kiểm soát được lập cập lẩy bẩy, bọn họ liên tiếp quan sát về phía Lục Hoài Vũ với khuôn mặt mày đang được thâm như phàn nàn, tiếp sau đó lặng lẽ cầu vẹn toàn cho tới bao nhiêu người đồng đội này.

Cho đến tới khi buổi tiệc kết thúc giục nhưng mà Doãn Hoan vẫn ko thể phát biểu một câu nào là với Lục Hoài Vũ.

Mọi người thấy tuy nhiên ngược lại cũng ko ngạc nhiên, cũng chính vì thông thường Lục Hoài Vũ đều miễn kháng với đàn bà, toàn bộ phái nữ giới chỉ việc đứng cơ hội anh bên dưới một mét là anh chắc hẳn rằng tiếp tục bùng phát.

Sau khi ăn uống hàng ngày no say kết thúc thì Thiệu Nhiên gặm răng cút giao dịch thanh toán, quý khách đều tươi tắn cười cợt cút thoát khỏi quán của bà, mùng tối lặng lẽ buông xuống, bão táp tối thổi qua chuyện khiến cho Doãn Hoãn nhịn ko được nhưng mà rùng bản thân một chiếc.

Lục Hoài Vũ đứng ở hâu phương, khi nhận ra động tác của cô ý thì khá sửng oi, sau đó 1 khi lâu anh mới nhất gượng gập gạo xoay đầu lại, nhịn nhường như cái khoác màu sắc xám nhưng mà anh đang ăn mặc thực hiện anh quan trọng đặc biệt không dễ chịu.

Vì thế anh nên anh tháo dỡ áo rời khỏi rồi ném vô vào ngực Đinh Đinh, tiếp sau đó chỉ phát biểu một câu “cầm lấy” rồi cút quý phái một phía gọi điện thoại thông minh.

Đầu tiên, Đinh Đinh sững sờ khi thình lình bị áo đập vô trước mặt mày, rồi tức thì sau này lại dậm chân giãi tỏ sự ko ưng ý của tôi. Nhưng khi cô ấy xoay đầu lại thì một vừa hai phải khi nhận ra Doãn Hoan đang được đứng ở cơ xoa xoa hai tay, vì vậy cô ấy thẳng ném kiểu áo vô ngực Doãn Hoãn nhưng mà ko suy nghĩ ngợi gì.

Doãn Hoan khó khăn hiểu quan sát về phía Đinh Đinh, thế là Đinh Đinh dõng dạc giải thích:

“Sợ cậu giá tiền, khoác vô cút.”

Doãn Hoan cười cợt với vẻ hàm ân, rồi rũ kiểu áo rời khỏi khoác lên trên người.

Đinh Đinh tức khắc cảm nhận thấy thoải mái rồi khoác vai Lâm Triệt, sau khoản thời gian phát biểu vài ba câu với Doãn Hoan thì cô ấy đang được chạy mất hút. Tên Mập, Thiệu Nhiên cũng trông nom cô vài ba câu, sau khoản thời gian nhận ra Lục Hoài Vũ đang được hớt tóc điện thoại thông minh và trở về phía chúng ta thì bao nhiêu người đều tạm dừng, cù quý phái quan sát về phía anh.

Lục Hoài Vũ nhận ra cái áo phía trên người Doãn Hoan thì cũng ko lòi ra xúc cảm gì, chỉ liếc đôi mắt một chiếc rồi coi quý phái phía không giống.

Anh chứa chấp điện thoại thông minh vào bên trong túi, tiếp sau đó xoay đầu phát biểu với bọn thương hiệu Mập:

“Giải nghiền cút, lát nữa tôi cần cho tới doanh nghiệp lớn tăng ca, vì thế ko thể tu rượu.”

Hầu không còn những thanh niên nhưng mà tụ tập dượt cùng nhau thì đều tu xuyên tối, nên lúc quý khách nghe thấy Lục Hoài Vũ ko thể tu rượu thì tức khắc không còn hứng rồi bàn luận coi ai về ngôi nhà nấy.

Thấy Lục Hoài Vũ toan xoay người tách cút, ở đầu cuối Doãn Hoan ko kìm giữ được nữa, cô vươn cánh tay nhỏ White nõn rời khỏi kéo lấy cổ ống tay áo anh, chớp hai con mắt vô xoe coi anh chằm chằm rồi tấm tức nói:

“Ừm… trời tối như thế, cậu không thích đem tôi về sao?”

Mấy người xung xung quanh một vừa hai phải toan tách cút tức khắc ngừng bước, ai nấy đều coi cánh tay nhỏ cơ của Doãn Hoan, thì thầm phàn nàn vắng ngắt ở trong tim rằng lại sở hữu một đóa hoa nhỏ bị anh Vũ thực hiện vỡ lẽ —— rồi lại suy nghĩ coi lát nữa Doãn Hoan bị kể từ chối thì bản thân nên bộc lộ ra làm sao.

Nhưng bất thần là Lục Hoài Vũ chỉ cúi đầu coi cánh tay nhỏ nhắn đang được kéo áo anh của cô ý, cũng chính vì trời vượt lên trên tối nên chúng ta cũng ko thể rõ ràng vẻ mặt mày của anh ý.

Xem thêm: thượng tướng tà ác hôn nhẹ nhàng thôi

Trong lòng Lục Hoài Vũ cảm nhận thấy mình đang có nhu cầu muốn kể từ chối, tuy nhiên khi anh nhận ra hai con mắt hàm chứa chấp sự u ám của cô ý, toàn bộ tiếng kể từ chối đều trở thành sự không dễ chịu dừng tụ tại đoạn ngực, nuốt ko trôi nhổ ko rời khỏi.

“Đi thôi.”

Mà xui quỷ khiến cho thế nào là nhưng mà anh lại thốt lên nhị chữ cơ rồi kéo ống ống tay áo bị cô cầm rời khỏi, tiếp sau đó hung hăng vuốt mái đầu ngắn ngủn xinh tươi của tôi rồi ngửa Output đầu ra sau hít một khá thiệt thâm thúy, ở đầu cuối ngán chán nản xoay người lên xe cộ.

Mẹ nó bị tiêu diệt tiệt thiệt.

Doãn Hoan không phải lo ngại được không ít như thế, mặc nghe thấy anh đồng ý đem cô về thì cười cợt vô nằm trong xán lạn, kiểu má lúm đồng xu tiền ở mặt mày má lõm thâm thúy xuống, coi loại gì rồi cũng thấy đáng yêu và dễ thương.

Sau cơ cô tung tăng theo đòi hâu phương Lục Hoài Vũ rồi ngồi xuống ghế phụ.

Mấy người đứng ở ở bên cạnh ngóng nhằm yên ủi đóa hoa nhỏ thẳng bị tiêu diệt lặng, diễn biến này sai rồi!

Dựa theo đòi tính cơ hội của anh ý Vũ thì chẳng cần là nên thẳng kể từ chối rồi lại kích ứng cô một trận sao? Sao lại thẳng lên xe cộ rồi?

Tên Mập đứng ở hâu phương quý khách thì nở một nụ cười cợt rực rỡ, rồi vỗ vỗ bao nhiêu người đồng đội đang được bị tiêu diệt đứng: “Làm thân quen dần dần cút, chớ ngạc nhiên như vậy, bao nhiêu cậu còn ko thấy tiềm năng chân chủ yếu của vị tổ tông này đâu, ở trước mặt mày cô ấy anh Vũ chỉ là một trong đứa con cháu thôi.”

Mọi người: “…”

Suốt lối đi đều ko phát biểu gì, đôi mắt Lục Hoài Vũ coi chằm chằm về phía đằng trước, tự động như đặc biệt thường xuyên tâm tài xế.

Doãn Hoan đã và đang suy nghĩ thông xuyên suốt rồi, vốn liếng dĩ đó là về bên mặt mày anh, tiềm năng của tôi rõ nét như thế, vì như thế sao cần trốn anh?

Sau khi suy nghĩ thông xuyên suốt thì cô chính thức White trợn coi anh chằm chằm, một phút nhị phút thì còn ổn định, tuy nhiên một khi lâu sau Lục Hoài Vũ đã trở nên cô coi cho tới thấp thỏm.

Anh nhíu ngươi lười biếng nói chung biếng tựa sườn lưng lên ghế, tiếp sau đó lấy một vỏ hộp dung dịch kể từ vô xe cộ rời khỏi rồi tiện tay cho 1 điếu vô vào mồm, Doãn Hoan thấy vậy thì ngạc nhiên hỏi:

“Sao cậu lại học tập hút thuốc lá rồi? Hút dung dịch ko đảm bảo chất lượng cho tới mức độ khỏe…”

Lục Hoài Vũ nghe cô phát biểu vậy thì cong khóe mồm cười cợt nhẹ nhõm, rồi liếc đôi mắt coi cô như với điều tâm lý, khuôn mặt mày xinh xẻo chìm ngập trong bóng tối mang về cảm hứng đơn độc thư thả nhạt nhẽo.

Mãi cho tới thời điểm hiện tại Doãn Hoan mới nhất thực sự cảm biến được chúng ta đang được xa xăm nhau phụ thân năm, cũng chủ yếu khoảng chừng xung khắc này khiến cho cô đùng một cái đặc biệt ham muốn khóc.

Vì không thích anh nhận ra bản thân thất lạc kìm giữ, nên Doãn Hoan xoay đầu coi ra phía bên ngoài hành lang cửa số xe cộ, nhờ cảnh vật liên tiếp lùi về hâu phương nhằm bình ổn định lại xúc cảm.

Cuối nằm trong Lục Hoài Vũ cũng ko châm điếu dung dịch cơ, tuy nhiên cũng ko phát biểu một câu nào là.

Nhìn thấy những tòa ngôi nhà càng ngày càng không xa lạ, Doãn Hoan đùng một cái suy nghĩ dường như như anh vẫn ko căn vặn địa điểm bản thân ở nhưng mà đàng anh đi đi lại lại đó là đàng về ngôi nhà cô.

——

Sau khi thể hiện tóm lại này, Doãn Hoan bị dọa dẫm hoảng đến mức độ tóc gáy cũng dựng đứng, tiếp sau đó cuống quýt vàng xoay người lại kéo kéo tay anh và gấp rút la lên:

“Dừng lại, mau tạm dừng bản thân ko về nhà!”

Lục Hoài Vũ bị hành vi bất thần của cô ý thực hiện cho tới hoảng hoảng, chân cuống quýt vàng giẫm phanh xe cộ ngừng ở ven đàng, tiếp sau đó cụp đôi mắt coi cô tràn khó khăn hiểu.

Doãn Hoan lại lãnh đạo anh: “Quay đầu, cút căn hộ phía đằng trước ĐH T.”

Thấy anh không hiểu biết nhiều thì lại giải thích: “Hiện bên trên bản thân tại đoạn cơ.”

Lục Hoài Vũ nhướn lông ngươi xinh đẹp mắt một chiếc, biết cô chắc hẳn rằng lấp liếm bản thân chuyện gì cơ tuy nhiên cũng ko căn vặn thêm thắt. Thu hồi ánh nhìn rồi phát động xe cộ đợt nữa, xoay đầu xe cộ và kế tiếp đoạn đường.

Không thất lạc bao lâu, xe cộ đang được ngừng ở trước căn hộ, nhị mặt mày đều tĩnh mịch tạo nên một không khí khá gượng gập gạo.

Doãn Hoãn hít thâm thúy vài ba thứ tự, nhị tay cầm chắc hẳn đai an toàn và tin cậy, sau khoản thời gian thu thập đầy đủ dũng khí thì nhẹ dịu hỏi:

“Cậu… với cần cậu đang được tức giận bản thân không?”

Trong tiếng nói dịu dàng êm ả hàm chứa chấp cả sự chờ mong và dè dặt.

Hàng lông ngươi của Lục Hoài Vũ xoắn lại vô nhau, mái đầu rối lấm tấm phẫu thuật hôi mỏng mảnh bị ánh đèn sáng vô xe cộ hấp thụ vào phản chiếu ánh nước, một cánh tay của anh ý đặt tại bên trên vô-lăng, ngón tay thì nhẹ dịu vân vê môi.

Trong không khí thu nhỏ, chỉ với lại giờ thay đổi ngày càng áp lực của anh ý.

Một lát sau, song môi mỏng mảnh của anh ý cong lên vẽ rời khỏi một nụ cười cợt tràn lười biếng nói chung biếng, nhẹ dịu nhả rời khỏi bao nhiêu chữ: “Cậu tâm lý nhiều rồi.”

Doãn Hoan cứng họng.

Sau khi về nước được khoảng chừng một tuần thì ngôi trường học tập cũng khai trường, cô đem theo đòi làm hồ sơ của tôi mang đến ngôi trường học tập.

Trong khi cơ Doãn Hoan còn thân quen được với cùng một cô nàng nhỏ nằm trong khoa thương hiệu là Hứa Ngải Lâm, ngôi nhà cô ấy ko cần ở thành phố Hồ Chí Minh này không chỉ có thế nghe phát biểu quê quán ở xa xôi tuy nhiên bất thần là trái đất lại thân thiết thiết trực tiếp thắn, tiếp sau đó cô ấy còn dẫn Doãn Hoan đi làm việc thân quen với phụ thân người chúng ta nằm trong chống không giống của cô ý ấy.

Lần lượt là Thẩm Lộ, Trình Dịch Hoan và Triệu Hân Lôi, vô cơ với Thẩm Lộ là kẻ ở trên đây, tuy nhiên cũng chính vì lo ngại phiền toái vì thế thẳng ở trọ tại trường của ngôi trường. Tính cơ hội của Trình Dịch Hoan và Triệu Hân Lôi khá giống như nhau, với cảm hứng khá phỉnh hót và hách dịch.

Báo thương hiệu kết thúc thì nhận sách mới nhất về, bao nhiêu người đều mệt mỏi cho tới thở hào hển, thế là Trình Dịch Hoan đề xuất nằm trong cút ăn cơm trắng trước rồi tính tiếp, quý khách cũng tới tấp hùa theo đòi.

Xem thêm: lý tổng vợ ngài lại bỏ trốn rồi

Vì nhằm tiết kiệm chi phí mức độ lực nên bao nhiêu cô ấy đang đi tới căng tin cậy sớm nhất, Doãn Hoan gọi một chén mì nước, phụ thân người còn sót lại thì ăn bún.

Ngay khi chúng ta đang được ăn đặc biệt ngon miệng thì những nữ giới sinh ở ở bên cạnh đùng một cái thét chói tai lên, Doãn Hoan không hiểu biết nhiều rời khỏi sao nên khá giật thột quan sát về phía nhưng mà ngón tay những cô nàng đang được chỉ, tuy nhiên kiểu liếc đôi mắt này đã thử cô bị sặc ho khù khụ tức thì tức khắc ——

Hết chương 2.