thầy ơi em yêu anh

                                    
                                              

Chương 26: Về quê

Dạo này u Tuấn Khải coi Vương Nguyên vày ánh nhìn rất rất mới mẻ.

Bạn đang xem: thầy ơi em yêu anh

Khác kỳ lạ ở nơi nào á? Cái này thì chủ yếu Vương Nguyên cũng ko vấn đáp được, cứ thấy nó sai sai sao sao ấy.

Đại loại là như vậy này, từng lượt nhưng mà Vương Nguyên sang trọng căn nhà Tuấn Khải học tập, bác bỏ ấy vẫn sung sướng tiếp đón cậu như thông thường, vẫn thông thường xuyên chào cậu ăn bánh, hấp thụ nước, thưa cộng đồng là đem từng nào khoản ngon đều đưa ra chào cậu không còn.

Nhưng nhưng mà u Tuấn Khải khi trước lúc ăn tiếp tục rỉ tai với cậu về chuyện Tuấn Khải bên trên lớp biểu lộ đem đảm bảo chất lượng ko, đem làm cái gi ko một vừa hai phải ý những nhà giáo không giống ko, Hoặc là Tuấn Khải dậy con đem dễ nắm bắt ko.

Còn giờ đây, thay cho những mẩu chuyện về Tuấn Khải, u hắn tiếp tục chất vấn về cậu, hoặc thưa đúng ra là về cậu và hắn. Ví dụ như thể con cái với Tuấn Khải mối liên hệ ổn định ko, Tuấn Khải đem hoặc nạt con cái ko, đem hoặc hành xử vượt lên trước xứng đáng với con cái không? Bla...bla...bla...

Chưa không còn, nhiều khi cậu với hắn học tập bài bác nhập chống, lại sở hữu xúc cảm ngoài cửa ngõ đem ánh nhìn coi chằm chằm nhập cậu, lén liếc sang trọng thì thấy u hắn đang được thập thò ngoài cửa ngõ, khi thì mỉm cười mỉm cười, khi lại chau ngươi tâm lý, muôn loại xúc cảm hiện trạng đều phô bày không còn đi ra cả.

Vương Nguyên rất nhiều lần mong muốn chất vấn, song lại thấy cứng cáp bản thân tâm lý rất nhiều rồi, miễn sao u Tuấn Khải vẫn thương yêu thương, phiền lòng, trông nom và mang đến cậu ăn như cũ là được. Việc u Tuấn Khải hoặc nhòm trộm cậu học tập, cứng cáp là vì bị u cậu nhờ ấy nhưng mà. Mẹ cậu dạo bước này phiền lòng mang đến kì thi đua tới đây lắm, cứ chất vấn miết thôi, nhưng mà tính Vương Nguyên lại ko quí vấn đáp nhiều về yếu tố này, nên cứng cáp u đang được nhờ "chiến hữu" kề cận cậu trong cả nhằm về "báo cáo" lại với bà.

Kể đi ra nhị người mẹ này cũng lắm chiêu thật!

_ Vương Nguyên à, ăn nhiều một ít cút con!

Xem thêm: gả cho vai ác

Hôm ni cậu ở lại căn nhà Tuấn Khải muộn rộng lớn từng ngày, vì thế tía u ôn lại kỷ niệm xưa, bỏ bễ cậu, ko điểm nương tựa, bụng lại đói meo, căn nhà Tuấn Khải là lựa lựa chọn rất tốt nhằm lấp chướng bụng. Và như cậu đang được thưa tê liệt, u Tuấn Khải lại chính thức nhảy chính sách chào nẩy cậu ăn nữa rồi, thôi kệ, đem ăn là được.

_ Dạ con cái cám ơn.

_ Ôi dào, khách hàng sáo quá! À này Tiểu Khải, con cái lấy hộ u ly nước chanh!

Tuấn Khải đang được ăn bị u dựng ngược gọi ngay tắp lự ho bao nhiêu giờ đồng hồ.

_ Mẹ, u đem khi nào tu nước chanh cốt đâu, căn nhà tôi cũng làm cái gi đem chanh.

Mẹ hắn mỉm cười hề hề.

_ Vậy con cái đi ra cửa hàng tiện lợi mua sắm mang đến u một cân nặng chanh, đưa về thực hiện nước mang đến Tiểu Nguyên Tử tu.

Xem thêm: thiên cổ quyết trần truyện

Mặt Tuấn Khải giờ đây méo xẹo, cửa hàng tiện lợi ko xa thẳm, tuy nhiên nhưng mà bất ngờ thời điểm ngày hôm nay u hắn lại dở triệu chứng yêu sách tu nước chanh cốt, lại còn mong muốn mang đến Vương Nguyên tu làm cái gi.

_ Cái thằng này còn ko mau cút, mong muốn u tét mông con cái trước mặt mày học tập trò mới mẻ chịu đựng cút à?

Tuấn Khải lườm lườm u, vứt chén cơm trắng xuống đi làm việc "nhiệm vụ quốc gia", đi ra cho tới cửa ngõ còn luôn nhớ lè lưỡi lêu lêu u, bị u Vương chọi mang đến cái dép đem nhập căn nhà mới mẻ chịu đựng chạy cút mua sắm.