thất hôn bán tiệt bạch thái

                                    
                                              

Cảm thấy đắc tội với ông căn nhà, trợ lý Lục ngay lập tức nhắm đôi mắt nối tiếp vờ vịt ngủ, anh tớ thiệt ko rõ rệt vì thế vật gì Chu tổng lại lén lút như thế, đặc điểm này đều rất khác phong thái của Chu tổng, trước đó chất lượng xấu xa gì rồi cũng là theo đòi đuổi, bây giờ theo đòi đuổi ko đi ra theo đòi đuổi mà còn phải lén la lén lút.

Cũng ko biết sai kể từ lúc nào.

Bạn đang xem: thất hôn bán tiệt bạch thái

Đến khi phi cơ tiếp đất, địa hình đem tín hiệu, trợ lý Lục sẽ có được tin cậy nhắn của Tằng tổng.

Anh tớ mới mẻ thức tỉnh.

Tằng Kiêu: Cậu thưa Chu tổng nằm trong Tô Hảo sao?

Tằng Kiêu: Chu tổng hình như lấy lùi thực hiện tiến bộ, thực hiện bằng hữu vì thế không thích nạt nộ cho tới Tô Hảo.

Lục Khởi: Tự nhiên cảm nhận thấy Chu tổng đem chút kém cỏi mọn.

Tằng Kiêu: Cũng ko cần bản thân cậu!! Tôi cũng thấy vậy!!

Lục Khởi: Anh nghe đâu vô cùng hưng phấn.

Tằng Kiêu: Không đem đâu.

Trợ lý Lục buông địa hình, coi nhì người túa đai tin cậy.

Nghĩ âm thầm, Tô tè thư cố lên!

Xem thêm: tiên giả vong ngữ

*

Tô Hảo cũng ko biết chủ yếu bản thân sao đem thể ngủ như thế, ngủ rộng lớn một giờ mới mẻ xuất hiện tại ăn cơm trắng, tiếp sau đó coi tập san nhọc mệt lại ngủ tiếp, khi tỉnh lại đang đi đến đế đô, mặt mũi trời vẫn lên rất cao, Tô Hảo ngồi dậy, che mồm ngáp, Chu Dương khép tập san, coi đồng hồ thời trang, đầu ngón tay gõ gõ bàn của cô: “Uống nước lên đường rồi xuống phi cơ.”

Tô Hảo ừ một giờ, lấy nước bên trên bàn húp xong xuôi, túa đai tin cậy. Nằm sát tía giờ, eo Tô Hảo đều nhão nhoẹt, cô đứng chống tay, đem chút nghiêng ngả.

Chu Dương chạng tay nâng nhẹ nhõm cánh tay cô.

Áo khoác ngoài trượt xuống rơi bên trên cánh tay, làn domain authority Trắng nõn lộ rõ rệt xương quai xanh rớt, Chu Dương rũ đôi mắt coi thông thoáng qua quýt, nói: “Kéo áo lên.”

Tô Hảo ngay lập tức kéo lên: “Anh ko cần thiết nhắc, vốn liếng dĩ em đang được ấn định kéo.”

Sắc mặt Chu Dương đen sạm vài ba phần, thay cho địa hình coi sang trọng nơi khác. Tô Hảo lấy túi đeo, đem bên trên sườn lưng lên đường phía cửa ngõ vùng, Chu Dương lên đường ở hâu phương, trợ lý Lục lên đường sau nhì bước, vùng người kinh doanh không tồn tại nhiều người, vẫn còn dư địa điểm, theo đòi loại người ra đi ngoài, cơ hội tấm kính cũng cảm biến được nhiệt độ chừng bên phía ngoài.

Ra khỏi vùng, bước vô điều tiết vô trường bay, Tô Hảo nghiêng người lấy túi, túa áo khoác bên ngoài bên trên người nhét vô.

Váy nhì chạc của cô ấy khá mỏng mảnh, black color, hơn thế nữa lại đem giầy gót cao nên thân thiết hình vừa vặn cao, làn domain authority vừa vặn Trắng nõn lòi ra, tóc lâu năm đen sạm nhánh đem lên vai, ngay lập tức điểm này liền trở thành một cảnh quan.

Xem thêm: tiểu thuyết lãng mạn phương tây 18

Cổ áo Chu Dương khá hé, ống tay áo xắn lên để lộ đồng hồ thời trang, vô tay tùy ý thay cho địa hình và vé máy cất cánh, hơn thế nữa khuôn mặt mũi tuấn tú còn tồn tại bao nhiêu phần phong lưu bại, bất ngờ cũng mê hoặc người coi, tuy nhiên anh chỉ gắt gao coi chằm chằm phái nữ nhân ở phía đằng trước, cô tuy vậy túa lên đường áo khoác.

Toàn cỗ người lên đường đàng đều coi cô!

Hàm răng anh cắm chặt, bước lên trước sóng vai nằm trong cô, tiếng nói trầm thấp: “Không lạnh lẽo sao?”