thẩm vị ương lãnh hoài cẩn truyện full

Ánh đôi mắt coi thưởng tê liệt của Lãnh Hoài Cẩn khiến cho trong thâm tâm Thẩm Vị Ương đau nhức. 

Lúc nhìn nhau ko phát biểu, khoảng không gian càng giá rét khiếp sợ, Thẩm Vị Ương kiên trì tái diễn phiên nữa: “Dù sao em cũng đã đi đến rồi, em sẽ không còn tách ngoài trên đây.” 

Bạn đang xem: thẩm vị ương lãnh hoài cẩn truyện full

Sắc mặt mũi Lãnh Hoài Cẩn u ám, nhìn có vẻ như đang được tức giận: “Em cảm nhận thấy em kiên trì như thế, tôi tiếp tục quan tâm em sao?” 

Ánh đôi mắt Thẩm Vị Ương sáng sủa rực nhìn vô góc nhìn sâu sắc thẳm giá buốt như băng của anh ấy, ngang bướng nói: “Vậy vì sao anh cho tới sinh nhật của em? Tại sao cần thực hiện những chuyện khiến cho người tớ hiểu nhầm kia?” 

Cô kiên trì như lúc này, đều là vì thế hành động hồi tê liệt của anh ấy. 

Vốn dĩ cô muốn làm buông ân xá anh, tuy nhiên vô thời khắc thực trạng trở ngại như thế, anh lại quay trở lại, bù che sinh nhật cho tới cô, nằm trong cô lắng tai sóng biển cả, ăn bánh 

kem, còn màn biểu diễn tiết mục cho tới cô coi. 

CÔ. 

Cái nhảy lửa ở đầu ngón tay anh, ngọn lửa nhỏ nhoi tuy nhiên nhưng mà tăng thêm ý nghĩa hơn hết pháo bông trọng thể. 

Khi tê liệt chỉ mất nhì người chúng ta, cô cũng thiệt sự tin cậy tưởng sau thời điểm thức dậy anh vẫn còn đó, về sau chúng ta hoàn toàn có thể luôn luôn ở với mọi người trong nhà. 

Advertisement

Nhưng sản phẩm thì sao? 

Kết trái ngược sau thời điểm thức dậy lại như đang ở mơ, cô trở về quê hương chúng ta Lâm, tựa như thể quả đât Lãnh Hoài Cẩn này trước đó chưa từng xuất hiện nay vô cuộc sống thường ngày của 

Cô rấm rứt nhìn anh với những giọt nước đôi mắt buồn buồn phiền và vấn đáp anh: “Anh phát biểu với em anh tiếp tục luôn luôn ở mặt mũi em, khi tê liệt điều ước em tiếp tục ước vô sinh nhật đó là mong 

hôm sau anh chớ quỵt nợ.” 

“Lúc tê liệt anh phát biểu tiêu tốn lãng phí, với cần cảm nhận thấy em rất rất khôi hài không? Rõ ràng anh tiếp tục sớm lên plan rồi, trời một vừa hai phải sáng sủa anh tiếp tục trả em về.” 

Cô kéo vòng cổ kể từ bên trên cổ bản thân xuống vứt lên trên người anh, đấy là vàng sinh nhật khi tê liệt anh tặng cho tới cô. 

“Nếu tiếp tục như thế, vì sao cần vui đùa với em? Tại sao một vừa hai phải cho tới kỳ vọng một vừa hai phải tàn nhẫn vứt vứt em? Lãnh Hoài Cẩn, anh ko thể vượt lên trước xứng đáng như vậy!” 

Advertisement

Đá quý bên trên vòng cổ là nước đôi mắt người cá rất ít, cũng tương đối nặng nề, khi ko cảnh giác xẹt qua quýt cổ Lãnh Hoài Cẩn, thẳng vạch rời khỏi một vệt ngày tiết. 

Vết thương nhỏ như thế đương nhiên sẽ không còn khiến cho anh cảm nhận thấy gì, tuy nhiên những giọt nước đôi mắt tức phẫn nộ và bất bình của cô ý thời điểm hiện nay tựa như một nhũ băng, thẳng khoét một lỗ trong thâm tâm anh. 

Anh ngừng bước đi đang được ấn định tiến bộ lên lại, cầm chặt nhì tay nhìn cô: “Em vốn liếng ko biết em mong muốn ở lại thì sẽ rất cần đương đầu với chuyện gì, Thẩm Vị Ương, em biết Ám Dạ là gì không?” 

Thẩm Vị Ương cảm nhận thấy nghe đâu anh với tương đối giao động, ngay thức thì tâm sự suy nghĩ: “Đương nhiên là em biết, tuy nhiên chỉ việc ở nằm trong anh, vật gì em cũng..” 

“Tôi sẽ không còn ở mặt mũi em.” 

Anh giá buốt lùng vô tình ngắt tiếng cô, trong cả chút ảo tưởng nhỏ nhoi cũng ko nhằm lại cho tới cô. 

“Nếu em ở lại chỉ nhằm rỉ tai mến với tôi, như thế lúc này em quay trở lại chuồn, tôi hứa với em 2 năm sau quay trở lại thám thính em.” 

Anh cũng ko biết 2 năm sau bản thân hoàn toàn có thể quay trở lại ko. 

Nhưng nhưng mà lúc này phát biểu như thế với cô là tiếp tục nhượng cỗ rồi. 

Ít nhất với cùng 1 lời hứa hẹn nghiêm túc, anh hoàn toàn có thể dốc rất là quay trở lại lân cận cô. 

Nhưng nhưng mà nhì phiên trước tiếp tục khiến cho Thẩm Vị Ương ko thể tin cậy tưởng Lãnh Hoài Cẩn nữa. 

“Hai năm, với cần anh cảm nhận thấy thời hạn này rất rất cộc không?” 

Cô cầm chặt quả đấm hóa học vất anh. 

“Đến khi tê liệt nếu như anh ko đi kiếm em, em nên chuồn đâu thám thính anh? Lục Hoài Cẩn, anh nhận định rằng em vẫn tiếp tục tin cậy tưởng anh sao?” Lục Hoài Cẩn mở miệng to thở dốc mong muốn phân tích và lý giải, tuy nhiên nhìn tầm vóc này của Thẩm Vị Ương, anh biết bản thân phát biểu gì rồi cũng phí công. 

Sắc mặt mũi anh trở thành giá buốt lẽo: “Em mong muốn ở lại Ám Dạ thiệt ư?” 

anh.” 

Thẩm Vị Ương cảm nhận thấy hoàn toàn có thể nên ngay thức thì nói: “Đúng, em mong muốn ở lại, em vô cùng tiếp tục không khiến trở quan ngại cho tới anh, em còn mong muốn phát triển thành tập sự tâm đắc nhất của 

Ánh đôi mắt Lãnh Hoài Cẩn phức tạp nhìn cô: “Ám Dạ với xài chuẩn chỉnh sát hoạnh của tớ, còn nếu như không tương thích, tôi ngóng tự động em tách ngoài, chớ thực hiện khó khăn tôi bảo tôi Open sau cho tới em, Ám Dạ không tồn tại thông lệ này.” 

Xem thêm: xuyên nhanh nữ phụ bình tĩnh một chút

Thẩm Vị Ương còn tưởng anh lại mong muốn bảo cô cút chuồn, sau thời điểm nghe anh phát biểu như thế thì thở phào thoải mái. 

“Không cần cuộc ganh đua sao? Từ nhỏ cho tới rộng lớn em xuất sắc nhất đó là tranh tài, trong cả khi ganh đua đột xuất em cũng hoàn toàn có thể giành được giấy má ghi nhận.” 

Cô với chút kiêu ngạo mong muốn chứng tỏ năng lượng của tớ ở trước mặt mũi anh. 

Nhưng nhưng mà giấy má ghi nhận khoa nhi tầm thông thường của cô ý sao hoàn toàn có thể lọt được vào đôi mắt xanh rờn của Lãnh Hoài Cẩn? 

“Sát hoạnh Ám Dạ và cuộc ganh đua học viên rất khác nhau, nếu mà em ko thể trải qua sát hoạnh thì tự động quay trở lại chuồn, nếu như đến thời điểm tê liệt em còn dây dính thì tiếp tục rất rất rơi rụng mặt mũi.” 

Anh giá buốt mặt mũi phát biểu. 

Thẩm Vị Ương thấy với kỳ vọng ở lại, cũng sẽ không còn so kè yếu tố thái chừng với anh thời điểm hiện nay. 

Ánh đôi mắt cô kiên ấn định nhìn anh: “Anh yên tĩnh tâm, chỉ việc anh ko ngáng chân em, đối đãi với em tương đương những học tập viên không giống, em cũng ko đùa xấu xa với anh.” 

“Vậy tôi tiếp tục kháng đôi mắt lên mong đợi.” 

Anh hừ giá buốt một giờ đồng hồ, xoay người mong muốn chuồn thoát khỏi chống căn bệnh. 

Nhưng nhưng mà khoảnh tương khắc anh xoay người, Thẩm Vị Ương tiếp tục lưu giữ chặt tay anh, khi anh ko kịp phòng ngừa thì cô tiếp tục nhón chân thơm lên môi anh một chiếc. 

Sau lúc hôn hoàn thành cô còn nháy đôi mắt tươi tắn mỉm cười hớn hở trước góc nhìn tức phẫn nộ và quá bất ngờ của anh: “Em biết đào tạo và giảng dạy Ám Dạ chắc chắn rằng tiếp tục rất rất cực, anh cho tới em chút 

ngọt ngào trước, em cũng dễ dàng với động lực rộng lớn.” 

Lãnh Hoài Cẩn thiệt ko ngờ cô nhỏ xíu ngốc nghếch đó lại với một phía cao bồi như thế. 

Nhưng nhưng mà ko thể lắc đầu, song môi cô quyến rũ và mềm mại tựa như cánh hoả hồng, khiến cho anh lưu giữ cho tới tối sinh nhật của cô ý bên trên ca–nô hôm tê liệt. 

Nhưng cũng chỉ lưu giữ cho tới nhưng mà thôi. 

Bị cô cợt như thế, anh vẫn lưu giữ khuôn mặt giá buốt như quan tiền tài ko chút giao động. 

“Đừng tưởng rằng như thế thì hoàn toàn có thể hối hận lộ tôi.” 

Nói hoàn thành, anh bước nhanh chóng rời khỏi ngoài cửa ngõ. 

Nhìn khoanh tai anh đỏ tía lên, Thẩm Vị Ương hạnh phúc mỉm cười. 

Nữ theo dõi xua đuổi phái nam trái ngược nhiên đơn giản và dễ dàng. 

eyJpdiI6ImZlMUZiNVNTZW9xVEtLTUt2RGJ3OXc9PSIsInZhbHVlIjoiWGtCZ0ZZRVd5ZGJkWUJOU2wyQm84b3QrcitIaDhhT25kRjZLWXgwQ2NtWkVwOWVFV0I5MWN5aWxIKzluUXNnVTJibU9wYVwvSjJHeDRzN1gxVzMwUGc3Z2tcL1hMZGl4eXlycVdWT3dLVG9PbkRUeUpNUGU1dkwreThzYlVJejk0YnZidDFvWkFJbHJ2MlhMUlwvNkpYSTU3YWVjQ25DYjNUUXRKVkxqK2RwK3hycHZObFwvMThjaTNoeHV6TlBXZ1Z2dGFNR2U0bUpENzZ1Tkx5S3lTcWxaZWxlVTZhMmM1WndOYzZjT1ZNZTRXcWs9IiwibWFjIjoiYmI1NThiNDVjZWJiMDYyMmMwNjlkZGVmN2RhMjI3MTRkZjEwY2NhYjQyYTM5NGM1MWQxMzIwNTBjM2YwNjAxNCJ9

eyJpdiI6InliR0NtOXVkaTJkaURxWUtaSFBYTlE9PSIsInZhbHVlIjoiSDJvTVErcVU2TjFPVEVDOGxqdDRQb0xQMFdzTVFPbndsNXZqM2hQYzhRZENHZXE2RGtOZ1dnNjFMQTBzQmpCOFltUHQ2RlpCaDBldmN1cHpcL3ljS2VjWUNrWWEzUGgxYTUyNVBSYmdzeFJIaUdkNzYrMmhlaHRwTHRtUlJ2emY2MlRNTDd2bXFuVWcxXC9iYTBNdnpnb3ozbzJjOGFSNTFKeGRXQkJPVVh2MHVNM1hhamNTMGlcL3hHVDNCYXh4QStKUGVRNWd1S2xHRFZCOWw1NXpQVzRlSlNTaG9QSkowSjg0akszQmkyalRHRmdCS2pZNGkydG8wdDRcL0ppall0d2oiLCJtYWMiOiIxYWQxNGNhN2E4ZGQzMjY0YmJhNzNlN2NmOThlNzBhNWU0MjE2Yzc3ZjhjODM5MjUwNjllYWViYzY3YmQ2NTAzIn0=

eyJpdiI6Imt3a0JcL1pNeWlHNkRZZkx4UzdwK0NBPT0iLCJ2YWx1ZSI6IlprRVMwTWp3NjZEVHo2c2VtTHJZRXNMc0JBZmg3c1pUWEdGYTNWTlpkbWVia0NlMDVIQlZtM0RVVnhEaWhzanNtcTNNbEpLM0tSVUVYREVcL1V1OTIzSktENUJucEtGVk1PUmlCaWZvRGVZOThGRUE0b0pwUVNZWTQ2blV0VDJ0ditqOHRzUDlGQlBKN3ZiZ1I2MVpXaUxIa09mMU9hV0t3eDcxSXErQmU2TWlCdVNFXC95MlRCeG5KSXpXWXpjNVdGelJDUXdtQlB6VzhhT1Fjc3N1S1NZVzdZSmpuVzV0NXRQdmZPbGpSbVwvMnpOQzdQVUtwXC9cL1k0WFJiUkJuUHlGdk5nUzlydlwvbWtqcGE1TjNZUE4ycURTUnYzaktcL0ZBN2FhU05jbzY1cjlWUGVTdHlEZndodHRldksxTjJIQTJVSzRGVXB3VHlld3czUFdINDhLek83MEVUVmZLeTV3WWNqVlwvWE9LUnlrT1p6NjFHZFJFeU5xTVJTeHRRdDBENGRuQUZaU3BDRWhCdlhxTXNHd2Z5Sm9PRmJnTEpVVUJWQitLWTBRTWw4VDJVOD0iLCJtYWMiOiJlNTg0YzRlMDE2ODk1NThkNDMyN2IxM2FhNTNlZGEzZTAwMTFlNGUyMWM2NTdkMzNhNWQxYjE2ZWRlOTM0M2JkIn0=

eyJpdiI6ImMwMzh4bHhVMHJuenlod3U2Q2REM0E9PSIsInZhbHVlIjoic05Rbkw2VkhZNjBcL1wvc1d0SldBMzNSb1BBdGNpV200NURETUp1Smp0SlVBeGVMRjhQZGhUejFReFNoOTBwaU1LeHJBSUhxVFRwR0xmaGpORFV5Tyt6SGFTdHVEb1czdzFKcHlwWVBJeitsUWY1ZFZ4eG93NlRTdEFGQ1M1RVhVTHk5QUlNMkhndVVGcGM3aWhTZlErZmk0SzV2MjhwamFrZ3V1K2xLZStKMzdOeUNRMWtMRkl3RDVGT25scjdadmp5MGRnWEVFRG5xSDVoMFpOUEpnN0g0QmVPQmRNMnZUU1pNNm1maDEyTW9YYitDWTdFTDN2bGF3UW5CSHlMWkRTMlwvUkJxVFFYQnREYWFzVm5NZ292R28yTmh5cTFiVzZGSFV5a2xvWWFESlI2K0Iza0Flajg0bUo1dzBTbE5MQmgiLCJtYWMiOiJlNGE0Y2EyODk1NjlhMmE0MWVkMGU3ODMwZTJhN2Y1Y2VmOWJjODA2NGE4MGE5YTJkOTQ3MzljNTNlN2MxMzkzIn0=

eyJpdiI6Im9ySklGNWFPZGkyUkxxcVVJeTUyb3c9PSIsInZhbHVlIjoic0Z0S1wvR25jNDg4UmpldmRzWncyeFQ0WDVGdjFVck9OSGpzcVJyWWZ6S1F5YVh3Yk85YnB4a3dKS3NmT2JQQk56bTlYdUppRURzREJtM1l3eDBNSFltdWZPaGJcL2J6OVM0eG9WVllxXC9QYUw2WUl5NjFrXC9WTWxVcjFGS3NyNGR6WURGUjBDcnREOHB4THJjMEhQc3JBUlIycWI1a01TdkpyV0JJY0xzUUNmbmNGdzhwd3dEektSYmJQckQyR1RiWEEyN01hdDRIWURPTGI1MHN5SUF3cDVqZVwvZit1RU1GTWhEdkZYNFwvV0Q2aEdSb3J5aGg0enZHQWNMRjZcL2xxeWZHbzU3V2xIaDFHMnJQQWdaWDJiRXMzc1J0YVVxd3QzNG1GdmxKb3djMlFBU1hxQnZiY2k1RWRTaWJkQjlvbTNUbjY0VnZ6cXRcLzFmM3ByY09TbEdcL2NKcFJrUEt4SkhEa1dqVTFHQVA2dUY1YmdzYWxCclNNdWVDeFZvT0RwUzRYeXBMcnBtWGtxa1U2MlhvalA3ellFa0RPVG9HK1h5enZOcmJWWVhhczEwa1JMVEkwRitjdUxoSDRUemd0QWx6T2d3VG9pb3VKbVdaSjBLcVQyR2xMdGc9PSIsIm1hYyI6IjJmNWVkY2YwNjZkNjhmN2ZhNzllN2E3MWY3MDI1ZTA2N2QxOGQ2ZjhkMWM5MjI5NjgzMzFlY2MwZjI1YmRmNmEifQ==

eyJpdiI6Ilwvamo3OGRmWnN2YzhQbU5LSmowRmpnPT0iLCJ2YWx1ZSI6ImNGUXVDNWdGZnR5Zm01UUdkams3YlZYQlp1NFdlWmQyZlwvb2xzZnZuVWV3VUlhNHE3c0VQcjdBYWlaK1RPWkhGdmhIVGRFc0FXeG11WjRxRWdaS3AzWUhJdm1SeStpaGJ1bW1kM1ZIYVNpNnJLT3lXVUVLU0VKaFBsVnlCV0xrTCt3eWpEWFIxMisrSXJlUFhOM1RYN1BuUVRZWnppOVJxeTVtUGVLUUVPSjZmcTlidzdnc1VhRWVya05qYk1IckJabktUa1wvRkVMTFN4MnprVVwveGFibHUybFFxcWxLNlhZNjBOMXRHVGdCbXM9IiwibWFjIjoiMTFlMDM1NGI2YTExYzE5ZTU3MGVmMDExMjNmOTU0NjgwZWIxYmUxOWIyYTEzMzg0NmRlZmE0MWU0M2M0NDIxMyJ9

eyJpdiI6IkN1TEh6N0VXXC9JWVwvaXFaY2N6YVoxQT09IiwidmFsdWUiOiJ3SVRXXC8wOVBib21leTlabGdodUpFd3FcLzlwa2FNemppekpkTE0zWFJ4SEVJSXRaOE5BMEF1V2thUnRUQnhacStXZEl1NkJicGhJWm5JUzgwQXEwUnh2clRBZHAzOFB1ZFJNQ05ESUdsNFwvdEdpa2VtWlpuXC9NeHhHTFFYb0NHS24xaGExSEMxZXVqNjhmU3pDdloxaVZFZ3YwVWFDSFwvU1FWZjNUa1l2d2h2clAwZkZiVmhkaE5ZaFBMVUU0Mnpmd2tlTU1iRjNGNEcyd0tMN3J5bHVEZGJvTDgzSk1kUFRHenpSYTdCZmxtbUZQK3VzcjNCWXhQbnZvVXFPVFwvd1lOY29TdFliQVJvcW5rU1JqZUZsZkdRZGF2eVZieGY1a0hRWVhGaTNIb3dkaGhma3lLYVNJWE45UlJtYWNJTGFLazFEN1V2bnlkMUtGWjRcL2EyTVd0dW1NV2Jka3NiYWxqaCs3RUNGVWpRYkxMTHZ2dEI2dktCYW4xdnZHRUVDK1g5IiwibWFjIjoiOTMwZTU0Mzg3ZGIzN2ExODUzYTk4MWVmMWY0MzY0ZDg3ZDVjNzFkYmU2NmMwMWQxYWI1NjJkYjc4NGM3N2Y2YSJ9

eyJpdiI6InZaeW83UGNwTDhcLzIzN3VrU3lhYkhnPT0iLCJ2YWx1ZSI6InB6bndBSHlGdEUxcE1MTE1xeFA2Zm5ReVJyMzJybkxoNG90NGNhdURUQkw3NkNOMFBzZndDK2FWcTlLVzM0d1JudTFJYWtUQ3I1dDJtTEcxdHpEXC9WUEU0NXVqemFWeTczUWNKbmNDeFBOVGluUWF5VThZZEJ4TFdhaFFEczJZZzN3V2xQRjJHd3V6MlB5Uk1CTkMzbVFmbXFHcUl2a0piR3krSjI3eDRaT1lRQ1pIUFAzeDZkRFhrQzFBVXhjTWhndHRYUzZHWVRUOUV0dFJIc0dicHliVlNSR1dCbFh1cDFsa3RvekJtM0tnd1JHT1wvOWFpTHRFdUNVK2RVQjYxOCIsIm1hYyI6ImEyZjAwYzhhNDExZmE1YjdkMDEwMDc3NzdmMGQxMDVkZWU1YWU1OTEwYTRkYzEyODU5MzEwNjdhNjMzODQ0OWUifQ==

eyJpdiI6IkxGeVkzY2R5WmhRKzFnYkl6T3RRNkE9PSIsInZhbHVlIjoiVm9Gd0NQbGV3RzlabHBDUlpYd0JPcWxCR0xkeWNpYzd6eWRQTnBTT3hhOTRnRzFcL3hvNnZPUDRwa25lMlBnQzhMRFhRNUlqK0pEZHBnNzlpcDVtUkhzSVhFZWwySkVhMU9JemJXVnhlNHFYM3h6SVZhdWZ3a2FPOEt4SFlXakRmMW5tamlSbGhWeGxNSTZWVytndEdEWHJsOHFSYktRaXNWVDdHdWpuTkMzVDJEeCt5ZVJkcFMyVFJWR1hxQ05BVkFvOGNPWHRIWmJEck9Bd3JhYWdjR0E9PSIsIm1hYyI6IjQwNWVhN2MzZWE4YTMzOGU5N2Q5MDQ4ZDA3NzE1ODBkYWUzNTI4NTEwYzQxYTY4NGViZmNhNzRlYTA2ZDQxOTgifQ==

eyJpdiI6InZBMTRmd3dZcTBiREJtWG5HWkpwTWc9PSIsInZhbHVlIjoiaG5GY2RTSGpnd29CVVd6TmJcL1ZwbkJ4Q2tuU1ZWVjNqTDVnUU9RbGtCd2dJcWtGc0paTFwvaDc2ZVpsZUkrZ1dCMTBZUlNKYktZRHBkVnlYamJVWjVPRzFuRDk2cmdzY216N3ZaNEFCTWFzVVV2cHhnaGRJYzhEYkYybVF6UkZjd3pKN2NrcmpidnlmakZBc2RtTktiS1lEMGUzYjBZZ0JSSnFvOXBVeis3WHY2U1JiUmRUNDdhcExsbCt0amlqaTNIS1JsSUdSeFV3WG4zeDNWQWdBVnhOYzRnaTRYSG5WeFhMczRiKzJHbnNMcjE3bXJFTkVcL2ZYMU1vVk1GVWhNamd5eVpYbzFcL3hTSWFLQjRldnA5TVFBPT0iLCJtYWMiOiJlNDYwNmYyZjZjNGI3ODE2MmEzNzkxNTQ0N2IxOWRjYmRhZDI4Y2ViNDUwZTQ3YWM0YzVmZjdhNTI4ZjQyMjVlIn0=

eyJpdiI6IkZUbzB6K3BWZGdlUVV1OENJaFwvaWt3PT0iLCJ2YWx1ZSI6Imtialh6SDhKRDE2dXVaZm1TUnc0QVVWMklrT1p2cDBydk5hdkhvYjdteDdUTmtvTjZmRWVEYllJbHZ1dXQwdHNmOXhySm9pQkJGdTZTTXc0bmY1TFdrdjlMTFNHVGNQWUYwMVk0Yk1rTThiXC9GZ0hwQXFHemMzd1VHNW05MFdxR3J1bXNDMmV5UGNxeXNGZk43Q2dnS2tSdmordDNWYVdsbEdcLzhCQ2NZbEN6ZUNYazFsR2hSRmNZXC9ucXpQSHoyemU5VmtSdUl2VFlaRnJGaDV5OHRRQlhGa2xFbmpsZldTMGdzMUtTY2FUenkybzYyUnNqdU02SXd5S0xaNFo3eFdldjRId2tiNVwvZXl2T2xGb0ZiZ05VenA0K1Z0NUQ3eWlTajY0Wnd5c0lTUlRHTnZpRDY4SzMwemVUbWR2YmpRWklveE1SU1BMVnlNQk9XQ0Zma3h6cWdkakpKZ21aWEFMR2JqV1FBMU03dEZqZmkzV3pMRVlPOENtdWZzWitCcWMiLCJtYWMiOiIzMzhhNGY5NTI4ZmMzMjA5ZTU2NjVhZDgwZDM0YWFhMzM4ZGY3OWNlODRjNWRiZWQyYjhkYWY5MjBiODc1OGE5In0=

eyJpdiI6ImJCY2FVcnZNT2piaFZjWlVlUWJFdUE9PSIsInZhbHVlIjoieFExWGwyU2VSRTdsVVlCdmM5bFNCYW5aZDlITVwvYzdmSFNUSTUyRktvaDZWTnVnMkdrcFcxS3JrMVZJRkxSWlhRVUNqOTRReEhzSkQ1RHU4TlVFbjF3aWJGeHduWDkxQ3VHNFBaQ0R6cm1Za1B5cEIxQWZDaEFDZFJIRU9XZ0h1aVAxTVRIN3FlZ0psSjJqU0psRW0xN3ZxbnRXZEo3XC9iWWE4ZzlQUHI5VlpHS1N5Qm0zelEwUTZMckE3YVc0REIxVVlxSTVOTFFWRlFRSFBRUk5qT2xsQ3VudlB4SVc5bWY1Q3FHZGJ3bjluZzNraElxVnhXbFpPazlmajlkS2dLb0RYS0JjN0M2ZFpOeTNNSmlyaExWR2QyTG81SGdCZVVLdU8rR29RbjBMWUtaeHV6RlBobGNaMDYzTEpUcDlwM3N5ZXVVWjRaOG9OVVVnVmJcL0tJWlBMXC9HMHowZ3NtdjNPeWFINCsrSGlsdz0iLCJtYWMiOiIxNTViYzE5ZjU4NjQwZmIxZTk1M2IzMTM0NjcxYmUwMzBlYmQ2NGQzZmM3M2E0MmE1MWZlYjRiNDhjOWNkZmY4In0=

Xem thêm: chó lớn bắt mặt chủ

eyJpdiI6IkJ0c3psSzB1b2tCb1BSYU5hZTdoNEE9PSIsInZhbHVlIjoiZVk1WmxqYTJCYVhSaDNKOFBPQUNibUFXQWUzSXVoTlwvbXRFSnhnVUFqSkJTNlZVXC9CTktKU2tmbENQVlhCNDFSUEhoNkJDWk9KYmwrdUliRkYxWEpHWTlZVmd4WXJzQ2FxM2JKaWszTzlMc3RXTzJJWUg5N3ZMK3lub2RJTGtEUGw5NXhDR3dCSFZrWDc4VGxFN2dXQ2tsVGJNM2dCdU11T25CN2N3bzNVY1d0T1IwbXVjVm5HdUszTXZQTHpzbDU2RERaXC9UaTRSWmxFOXFZWHNqa3Z1YWszVmh6V0FqRk5TVStwc3VBU1haWEFLeGpcL1A2UDBCTzhhN3h4S3BGcXFNN1gzaTJmUXI3SUJ6MTVoQWp4OGFJM1FCTU1pYWJKa1Zuam5odExGNFF4YlhmR2cxTTdpdmFiOEFBRjB1SWp0WEc0SkNWMlBOTzhcL1FHWEVhQXByMlpGZDBrbjdET1wvNWw1bnkwUVFtZFlFXC9nTGd5T2ZcL2ZHUFM2dHVXeHZtTlhNSnhwYm81ZjQwTkQwbVhOWUFBdWRsYUNGN0pLQklrMVpoVHZWczZpbCtrNnA4N3puZDdzM1p5d1E3RnpuaXlJIiwibWFjIjoiOTVjOWM3NTUyMjBmNGJmY2VmMWU4YzVmYzFlNzBmM2JjOTExOWRiYTQ4M2U4MjY4ZDNmYWZkYTFhMzIzYzIwYSJ9

eyJpdiI6Im9ablJmQmxyWmpnSFViVXJKVzhTU1E9PSIsInZhbHVlIjoid2U4aUpwTE5RaEZ2cE9hV1JuczA4TDBUZldMeGl2T0J0YlpHRmVmZUp6ZENmdjlYWm12elYxUnRFM2Q2R1wvbTZPRE0rYU5ZWE14ZjA0RVRyUVFqam1SSkhiaVJlMmpmWWcxY0lFOHB4aVhPQTlwNkZSOU1RMUwyVGxLUFlkeEhcL3Vlc0F6aXpTTDRoN2Z0NHlqSlhUTHRPZjZrWjE4bFZpSE5lZTZcL2FyOVZ3dmVabHJ1eWNtUThEeStHUlNkRXFqSWtmbFZNTmw4amJNYkI4dWtLNlhxeGxmbEt2N0xcL0lsXC9aQlwvV2pFdXdLND0iLCJtYWMiOiJmODA2YzQ1Zjc1NDQyZTAxODc0Nzg0OTRiOTA4YzM2ZjVhMmE1OGI2MTlkMjZlMDk0MzQwMDgzM2U0M2U1NjYyIn0=

Vì ở công cộng với tình địch ko thoải mái, khiến cho Thẩm Vị Ương ngẩn người đẫn đờ ở tê liệt một khi lâu, kéo theo khi Tùy Tố gọi cô cũng ko nghe.