thẩm mộ ngạn

Editor: Chim Ba Chân + LC

Sau khi Sở Phàm dẫn Thẩm Mộ Ngạn và Cố Phán lên tầng nhì, sắc mặt mày Sở Y Tình mới mẻ từ từ trầm xuống.

Bạn đang xem: thẩm mộ ngạn

Nếu ko nên phiên bản thân thiết còn đang được ở tiệc rượu, phỏng chừng tình trạng của cô ấy tao còn tệ không dừng lại ở đó.

“Ông nội, người phụ phái đẹp nhưng mà Thẩm Mộ Ngạn mang lại bại liệt, ông thiệt sự ko biết sao ạ?!”

Mấy trong năm này cô tao ở quốc tế, toàn bộ tư liệu về giới thượng lưu ở thành phố Hồ Chí Minh S nhưng mà cô tao tóm nhập tay đều là vì ông cụ Sở sai người khảo sát cảnh giác rồi gửi mang đến cô tao, nhưng mà Cố Phán thực sự ko ở nhập bại liệt.

Cô tao vốn liếng cho rằng Cố Phán ko nên đái thư con cái căn nhà Gianh Giá, tuy nhiên nhìn thái chừng một vừa hai phải rồi của Thẩm Mộ Ngạn, chở che mang đến cô nàng bại liệt rõ nét như thế…

Sở Y Tình ko tin yêu với tính cơ hội thông thường ngày của Thẩm Mộ Ngạn, anh tao tiếp tục u đắm đuối như thế. Cho nên, cô tao cảm nhận thấy yếu tố chắc chắn là là ở thân thiết phận của Cố Phán.

Ông cụ Sở cũng đều có chút vì thế dự, sở hữu điều ông tao điềm đạm rộng lớn một ít.

Vỗ vỗ mu bàn tay con cháu gái nhỏ, ông tao khuyến khích nói: “Cháu trước tiên chớ oi ruột, trước lúc từng chuyện rõ nét ko cần thiết tự động tạo nên áp lực đè nén cho chính mình. Chúng tao mặt mày này, bọn họ Cố sở hữu thân thiết phận và vị thế chỉ mất bao nhiêu căn nhà, mặc dầu ông ko nhắc tới, tự động con cháu hẳn cũng biết rồi.”.

“Nhưng ông coi thái chừng của Thẩm Mộ Ngạn so với cô tao tề. Nếu trình bày anh tao không tồn tại ý cái gì với cô tao, con cháu vô cùng ko tin yêu.”

Ông cụ Sở ý tứ sâu sắc xa thẳm liếc nhìn con cháu gái nhỏ: “Vậy lỡ như… cậu tao thực sự sở hữu ý loại với cô nàng bại liệt thì sao?”

Sở Y Tình ngẩn đi ra, cô tao còn ko trình bày gì, ông cụ Sở lại cởi miệng:

“Lát nữa ông nội sẽ hỗ trợ con cháu cẩn thận tra coi cô nàng này còn có lai lịch gì, tất cả chúng ta sẵn sàng chất lượng nhì phương án. Nếu cô tao thực sự xuất thân thiết Gianh Giá, Thẩm Mộ Ngạn cũng đều có ý kết thân thiết, vậy thì ông nội tiếp tục lại thăm dò mang đến con cháu một ông tơ thơm sự chất lượng rộng lớn, ko quan trọng nên dồn không còn tâm tư tình cảm lên trên người anh tao. Còn nếu như cô tao đơn thuần cô nàng của mái ấm gia đình thông thường thì dễ dàng giải quyết và xử lý rồi.”

Ông cụ Sở trình bày 50% vứt lại 50%, tuy nhiên Sở Y Tình lại nghe được rõ nét.

Giới thượng lưu này ko khi nào thiếu hụt chuyện “cô bé xíu Lọ Lem”, tuy nhiên cô bé xíu Lọ Lem hoàn toàn có thể nhịn cho tới nằm trong, phát triển thành người mỉm cười sau cuối lại điểm được bên trên đầu ngón tay.

Thẩm Mộ Ngạn xưa ni là loại thương nhân ngày tiết rét nhập đôi mắt chỉ mất quyền lợi, cô tao ko tin yêu anh tiếp tục vì thế một cô nàng nhưng mà thực hiện đi ra chuyện gì lên đường quá số lượng giới hạn.

Vừa suy nghĩ cho tới phía trên, trong tâm Sở Y Tình chất lượng rộng lớn một ít, càng thêm thắt thì thầm kỳ vọng thân thiết phận của Cố Phán ko cần phải có vật gì ngược ngược.

__ __ __ __

So với đại sảnh của buổi tiệc, thực trạng trên tầng bên trên quả tình yên ổn tĩnh rộng lớn thật nhiều.

Cố Phán khoác cánh tay Thẩm Mộ Ngạn, tĩnh lặng bám theo ở kề bên anh nhập hiên chạy dọc.

Thật đi ra thời điểm hiện nay trong tâm cô cũng đều có chút tò lần.

Vốn nhận định rằng dựa vào tính cơ hội của Thẩm Mộ Ngạn, nhập cuộc tiệc rượu hoặc là vì anh sở hữu mục tiêu xã phú thực tiễn, hoặc là mối quan hệ thân thiết anh và người tổ chức triển khai buổi tiệc đặc biệt thân thiết thiết.

Nhưng nhìn tình hình một vừa hai phải nãy, nhì người bại liệt nhường nhịn như cũng ko nên là như vậy?

Trong khi cô công ty Cố miên man tâm lý, đoàn người đã từng đi cho tới gian trá chống bên trên lầu.

Chỗ này vốn liếng dĩ đang được ngồi vài ba người các bạn sở hữu mối quan hệ ko tồi tệ với Sở Phàm, từng người bọn họ đều đem bám theo nữ giới cho tới, Sở Phàm kinh bản thân xuống lầu xã tiếp xúc đón bọn họ ko được chu đáo nên nhằm lại Hứa Tiếu phía trên lầu tiếp đãi.

Mặc cho dù thời điểm hiện tại Sở Phàm sở hữu vô vàn bất mãn với Hứa Tiếu, tuy nhiên tối thiểu với phía bên ngoài cô tao vẫn chính là phu nhân ko cưới của anh ấy tao, vụ tăm tiếng trong phòng bọn họ Hứa trước đôi mắt còn ko truyền cho tới thành phố Hồ Chí Minh S, vẫn còn đấy hoàn toàn có thể tận dụng cô tao thêm 1 thời hạn nữa.

Sau khi Sở Phàm đem bọn họ tiến thủ nhập thì hăng hái ra mắt với bao nhiêu người đang được ngồi bại liệt.

Cuối nằm trong, anh tao gọi Hứa Tiếu đang được ở mặt mày bại liệt chiêu mời khách phái đẹp.

“Hứa Tiếu, em qua chuyện phía trên một thời gian.”

Thật đi ra Sở Phàm cảm nhận thấy ra mắt hay là không ra mắt Hứa Tiếu với Thẩm Mộ Ngạn cũng ko có gì, tuy nhiên anh tao không thích vô lễ với những người nữ giới lên đường nằm trong Thẩm Mộ Ngạn, giờ đây gọi Hứa Tiếu qua chuyện phía trên, trình bày thân thiết phận của cô ấy ấy là vị thơm thê của tớ, loại nhất giãi tỏ sự tôn trọng với Cố Phán, loại nhì cũng nhằm lát nữa tiện mang đến việc đón tiếp.

Nhưng nào là ngờ, điều này của Sở Phàm một vừa hai phải bay thoát ra khỏi trong cổ họng, biểu cảm của Cố Phán ngay lập tức cứng đờ.

Mà Hứa Tiếu nghe giờ xoay người lại, khoảnh tự khắc nhận ra Cố Phán, động tác cũng khựng lại.

Cố Phán: “…”

Cả ngược tim của cô ấy đều chuẩn bị phì lên trong cổ họng rồi, vì thế không thích người con trai ở ở kề bên xem sét điều không bình thường, cô vẫn nên liều mình vờ vịt điềm đạm, tuy nhiên trong tâm sớm đang được như sở hữu xe cộ lửa vù vù chạy qua chuyện.

【Tốt lắm, thời điểm ngày hôm nay lại được phái đẹp thần căn số quan trọng chiếu cố một hôm rồi:) 】

Hứa Tiếu này chuyến trước bị cô đập một miếng dưa đỏ nhập mặt mày, trở thành xấu xí xí như thế, thời điểm hiện tại ở trước mặt mày vị thơm phu, lấy tính cơ hội ương ngạnh ko thể nào là cất giấu nổi của cô ấy tao trong thời gian ngày thông thường …

Cố Phán cảm nhận thấy vỏ quấn nhỏ của tớ thời điểm ngày hôm nay chuẩn bị lành lặn không nhiều dữ nhiều rồi.

Đợi lát nữa lỡ rất thật sự tấn công nhau thì nên làm thế nào đây? Cô là kẻ nhưng mà Thẩm Mộ Ngạn mang lại, có lẽ rằng tiếp tục không trở nên thiệt, tuy nhiên sau khoản thời gian kết thúc đẩy thì sao?

Thẩm Mộ Ngạn thiệt sự căn vặn cho tới, cô nên trình bày thế nào là đây?

Vừa suy nghĩ cho tới bao nhiêu yếu tố này, Cố Phán ngay lập tức cảm nhận thấy đầu bản thân nặng nề đến mức độ chuẩn bị đè gãy cổ rồi.

Cô rõ nét đơn thuần ham muốn thực hiện một một kẻ “cuồng sắc đẹp” đem tình thương về căn nhà nhưng mà thôi, vì thế sao tuyến phố phía đằng trước lại nguy hiểm vậy chứ?

Phán Phán thiệt tủi thân thiết, Phán Phán ham muốn nhận thất bại.

Cố Phán càng suy nghĩ càng tủi thân thiết, nhập đầu đã và đang sẵn sàng sẵn sàng nhằm xin chào căn vặn Hứa Tiếu.

Nhưng bất thần đó là, đối phương ngoài năm đầu đời tương đối giật thột đi ra, biểu lộ sau này lại tương tự gặp gỡ được một người xa thẳm kỳ lạ.

Hứa Tiếu tự do ngẫu nhiên tiến thủ lên, trước tiên xin chào căn vặn Sở Phàm: “Sở Phàm.”.

Lúc thủ thỉ góc nhìn cũng ko hề liếc về phía Cố Phán, ngược lại tương tự thực sự là chuyến trước tiên họp mặt.

Sở Phàm gật gật đầu, ra mắt nhì người Thẩm Mộ Ngạn và Cố Phán với cô tao.

“Vị này là tổng giám đốc Thẩm của Thẩm thị và các bạn của anh ấy ấy.”

Sở Phàm trình bày đoạn, Hứa Tiếu ngay lập tức ngước đôi mắt lên xin chào căn vặn.

Hoàn toàn khác hoàn toàn tầm vóc nhưng mà Cố Phán nhận ra trước khi, bên trên người Hứa Tiếu thời điểm ngày hôm nay được thêm một ít thái chừng khiêm nhượng nằm trong ẩn nhẫn ko rõ ràng.

Đặc biệt là khi đối lập với cô, Hứa Tiếu thậm chí là còn khiến cho cỗ thực hiện tịch khách hàng khí mỉm mỉm cười, điều này thực hiện mang đến Cố Phán vô nằm trong bất thần.

“Chào nhì vị, tôi là Hứa Tiếu.”

Thẩm Mộ Ngạn ko đáp lại, Cố Phán tĩnh lặng phút giây, ngược lại gật đầu với cô tao.

Sở Phàm thấy một không khí ko tệ, ngay lập tức lại đề nghị: “Tổng giám đốc Thẩm, hoặc là tất cả chúng ta đùa bao nhiêu ván bài? Đúng khi bao nhiêu người bọn họ còn đang được nơm nớp bàn này thiếu hụt một người đùa phía trên, anh còn nếu không chê thì đùa nằm trong Cửa Hàng chúng tôi bao nhiêu ván?”

Lời này trình bày đặc biệt khách hàng sáo, ở phía trên nhiều người như thế, sao hoàn toàn có thể thiếu hụt người đùa chứ? Nói như thế, rõ ràng là đang được mang đến Thẩm Mộ Ngạn đãi ngộ nằm trong sĩ diện lớn số 1.

Người ở nhập chống đều nghe đi ra được, Hứa Tiếu cũng vậy.

Từ khi một vừa hai phải chính thức cô tao đang được nhìn đi ra, Sở Phàm quan hoài cho tới Cố Phán và người con trai ở ở kề bên cô thế nào là, bao nhiêu thời buổi này cũng chính vì chuyện nhập căn nhà, thái chừng của Sở Phàm so với cô tao lao dốc ko phanh.

Ở phía bên ngoài có lẽ rằng hắn vẫn tiếp tục mang đến cô tao nhì phần sĩ diện, tuy nhiên khi ở riêng rẽ hắn sớm đang được không thể từng nào thương cảm mến yêu cô tao. Thỉnh phảng phất ra bên ngoài tợp nhiều rồi, hắn còn hoàn toàn có thể đi ra tay với cô tao.

Bây giờ bên trên eo Hứa Tiếu vẫn còn đấy một mảng bầm tím rộng lớn, đó là bị Sở Phàm say rượu lỡ tay đẩy té, va nhập bàn trà tạo nên.

Thật đi ra phiên bản thân thiết Hứa Tiếu cũng tương đối không dễ chịu, rõ nét trước bại liệt toàn bộ thường rất tiện lợi, thế nào là nhưng mà sau đó 1 tối toàn bộ đều thay cho thay đổi rồi?

Chuyện thân phụ cô tao sở hữu con cái riêng rẽ ở phía bên ngoài cô tao vốn liếng cũng biết một ít, tuy nhiên ông ấy trước đó chưa từng sở hữu tâm lý đem đứa bé xíu bại liệt về căn nhà bọn họ Hứa, cô tao vẫn như cũ là đứa con trẻ duy nhất trong phòng bọn họ Hứa, do đó cô tao căn phiên bản ko quan hoài.

Sao sau này lại đùng một cái công khai minh bạch rầm rĩ, thậm chí là còn nhằm ông nội cô tao biết được?

Ông nội luôn luôn trọng phái mạnh khinh thường phái đẹp, trước bại liệt quá nhiều chuyến mai mỉa cô tao, tuy nhiên nề hà nhập căn nhà chỉ tồn tại một đứa phụ nữ là cô tao, mặc dù có mai mỉa ra sao lên đường nữa cô tao cũng trọn vẹn thực hiện ngơ, ko hề kinh hãi.

Nhưng tự nhiên ông nội trừng trị xuất hiện thân phụ cô tao còn tồn tại một người con, còn là 1 đứa nam nhi...

Hứa Tiếu không thích lưu giữ cho tới những hồi ức trước đó nữa, giờ cảnh giác suy nghĩ lại, nhường nhịn như toàn bộ từng chuyện đột biến sau trận rầm rĩ của cô ấy tao với Cố Phán.

Cô tao không đủ can đảm xác định thủ đoạn nằm trong năng lượng của Cố Phán, tuy nhiên cũng ko thể ko dự phòng.

Vậy nên, mặc dầu chuyện nhập căn nhà cô tao sở hữu nên vì thế Cố Phán thực hiện đi ra hay là không, thời điểm hiện nay Hứa Tiếu cũng không đủ can đảm hành vi thiếu hụt tâm lý nữa.

Canh bạc đang được sớm chính thức rồi, bên trên bàn cũng vung vãi bao nhiêu thẻ bài bác.

Sau khi Sở Phàm tâm sự điều mời mọc Thẩm Mộ Ngạn nằm trong đùa bài bác thì lại bảo Hứa Tiếu lên đường bố trí lại bàn bài bác.

Anh tao ở trước mặt mày Thẩm Mộ Ngạn luôn luôn ăn trình bày cảnh giác, tầm vóc cho dù ko nên nịnh thần nọt tuy nhiên cũng rất rõ ràng ràng là đang được lấy lòng.

Cố Phán ở ở kề bên để ý, thiệt lâu cũng ko lấy lại niềm tin.

Chuyện ngày thời điểm ngày hôm nay quá kì quái rồi, cô luôn luôn cảm nhận thấy chẳng hiểu đi ra làm thế nào. điều đặc biệt là thời điểm hiện tại còn ở cộng đồng nhập 1 căn chống với Hứa Tiếu, thiệt tương tự bị người bịa đặt một ngược bom hứa hẹn giờ nhập lồng ngực.

Nhưng cô chỉ là 1 hero nhỏ bé xíu thế này, cũng ko tiện trình bày lại với Thẩm Mộ Ngạn đi?

Sớm biết vậy một vừa hai phải nãy khi anh cúi đầu căn vặn cô, cô trình bày không thích lên lầu là được rồi.

Không chính, loại trường hợp một vừa hai phải rồi, vì thế sao anh lại đùng một cái căn vặn chủ kiến của cô ấy chứ?

Hơn nữa giờ đây suy nghĩ lại, vẻ mặt mày của anh ấy tức thì khi bại liệt nhường nhịn như... sở hữu thâm nám ý khác?

Ý tưởng này một vừa hai phải xuất hiện tại, nhập nháy đôi mắt Cố Phán cảm nhận thấy không còn hồn, cô vô thức quay đầu sang một bên nhìn quý phái người con trai ở ở kề bên.

Lầu nhì đèn đuốc sáng sủa trưng, làn domain authority của những người con trai tương tự miếng ngọc, một vừa hai phải White một vừa hai phải non rét. Dáng ngươi lối đường nét rõ nét, mí đôi mắt tương đối cụp xuống, góc nhìn vẫn như cũ ko đem bám theo nhiệt độ chừng.

Cố Phán nhìn Thẩm Mộ Ngạn, còn còn chưa kịp suy nghĩ nhiều, anh đang được ở ở kề bên cởi mồm trình bày.

“Được.”

Lời này là trình bày với Sở Phàm, vấn đáp chuyện một vừa hai phải rồi Sở Phàm căn vặn vẫn muốn nằm trong đùa bài bác hay là không.

Sở Phàm một vừa hai phải nghe “ông lớn” này đồng ý, tức thời hí hửng mừng đi ra mặt mày.

Trên sòng bạc là nơi thủ thỉ cực tốt, lát nữa anh tao nỗ lực nhường nhịn bài bác, nhằm vị này thắng thêm thắt bao nhiêu ván, tiếp sau đó mới mẻ nhắc tới chuyện liên minh, đến thời điểm bại liệt mặc dầu ko thể ngay lập tức đồng ý, biết đâu cũng hoàn toàn có thể nể mặt mày mang đến anh tao thời cơ đem tư liệu.

Dự án mới mẻ nhưng mà anh tao mang lại đặc biệt sở hữu triển vọng, anh tao ko tin yêu sau khoản thời gian Thẩm Mộ Ngạn coi đoạn tiếp tục vứt vứt thời cơ thăm dò chi phí.

Nội cỗ căn nhà bọn họ Sở bị anh cả của anh ấy tao tóm chặt, khoáng sản nằm trong tài sản nhưng mà anh tao được phân tách rất ít lắm, đang được vậy thì chi bởi vì nhân thời cơ thăm dò một cây đại thụ hoàn toàn có thể phụ thuộc vào.

Một khi chuyện chuyến này thành công xuất sắc, vị thế của anh ấy tao trong nhà bọn họ Sở tiếp tục gia tăng một bậc nữa, đến thời điểm bại liệt cũng đều có năng lượng vô cùng, hoàn toàn có thể ngăn chặn bọn họ.

Vừa suy nghĩ cho tới những loại này, Sở Phàm cảm nhận thấy phiên bản thân thiết hưng phấn đến mức độ nhiệt độ chừng khung hình cũng tăng vọt.

Còn lại nhì người ham muốn nhập bàn đó là cậu rét của gia tộc sở hữu ngày tiết mặt mày nhập thành phố Hồ Chí Minh S. Tuy gia tộc bọn họ sở hữu toàn cảnh rất tuyệt, tuy nhiên phiên bản thân thiết bọn họ lại ko nên người nhiệt huyết giành giật giành.

Vì lẽ bại liệt thời điểm hiện nay gặp gỡ được Thẩm Mộ Ngạn, cũng không tồn tại ý suy nghĩ dính vào, tuy nhiên khi nhận ra Cố Phán ở ở kề bên anh, tâm địa gian trá xảo ngược lại sinh đi ra quá nhiều.

Một nhập nhì người núm một quân mạt chược, như mỉm cười như ko gõ bài bác bên trên bàn.

“Sở Nhị à, thời điểm ngày hôm nay tất cả chúng ta đùa loại không giống lên đường, trước giờ chỉ xếp bao nhiêu con cờ này thiệt nhàm ngán, vô vị”.

Lúc này tâm lý Sở Phàm rất tuyệt, anh tao cũng ko suy nghĩ nhiều ngay lập tức hỏi: “Vậy cậu ham muốn đùa dòng sản phẩm gì?”

“Ê, như thế lên đường, tất cả chúng ta đùa bao nhiêu ván, ai thất bại thì trừng trị nữ giới anh tao tợp rượu, ra sao? Tôi thấy mặt mày bại liệt cậu đang được sẵn sàng thật nhiều rượu Tây, một chuyến nửa ly lên đường.”.

Hắn tao một vừa hai phải trình bày đoạn, sắc mặt mày Cố Phán sầm trước tiên.

Trước phía trên Cố An Nam vì thế ham muốn cô khi thông thường long dong ở phía bên ngoài cảnh giác một ít đang được thông dụng mang đến cô quá nhiều kỹ năng về bao nhiêu hung tin xa thẳm dơ dơ nhập giới. điều đặc biệt khi nói đến việc bao nhiêu hắn công tử bột của gia tộc sở hữu vị thế, sở hữu nhắc cho tới bọn họ khinh thường thông thường phái phái đẹp nhiều thế nào là.

Xem thêm: thập niên 70 nàng dâu may mắn

Rượu bày ở mặt mày bại liệt một vừa hai phải nhìn đang được biết là rượu mạnh, phụ nữ nhấp môi bao nhiêu ngụm phỏng chừng đang được ham muốn say rồi, hắn tao còn trình bày thất bại một chuyến ngay lập tức tợp nửa ly?

Đây ko nên rõ nét ko coi bọn cô là kẻ sao?

Lửa phẫn uất của đái thư Cố tưng bừng bốc lên, mặt mày rét như ngừng hoạt động, bên trên khuôn mặt xinh đẹp mắt vậy và lại gia tăng 1 phần kiều diễm, nhìn cho tới trong tâm nhì hắn ở mặt mày bại liệt cũng ngứa.

Sở Phàm ở một phía bên trái lại cảm nhận thấy không tồn tại gì, đơn thuần ko biết ý của Thẩm Mộ Ngạn thế nào là.

Anh tao tâm lý một ít, demo thăm hỏi thăm dò hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, anh thấy thế nào?”.

Thẩm Mộ Ngạn cũng ko nhìn Cố Phán, thẳng đáp: “Được.”

Trong lòng Cố Phán áp lực, căn phiên bản còn chưa kịp phản xạ đã biết thành Thẩm Mộ Ngạn ôm eo lên đường nhập nhập.

Lúc sau, tiếp cận trước bàn tấn công bài bác, đôi bàn tay thon nhiều năm như ngọc ấn lên vai Cố Phán, cô bị nghiền ngồi xuống, thẳng ngồi xuống địa điểm chính yếu của canh bạc.

Không khí nhập chống nháy đôi mắt sầm uất cứng lại, sắc mặt mày người xem cũng Từ đó cứng đờ.

Cố Phán cũng vậy, cô vốn liếng còn vì thế đưa ra quyết định của Thẩm Mộ Ngạn nhưng mà ngán chán nản vô nằm trong, lặng lẽ hạ quyết tâm nếu như lát nữa thiệt sự bắt cô tợp rượu, vậy cô tiếp tục thẳng trở mặt mày, vật gì bám theo xua đuổi với không tuân theo xua đuổi, bà cô phía trên ko đáp ứng nữa.

Nhưng ko suy nghĩ cho tới, người con trai đó lại nhằm cô ngồi xuống sòng bài bác.

Ý là cô cho tới đùa bài? Thua thì anh tợp rượu sao?

Cố Phán bị trường hợp hòn đảo ngược này thực hiện mang đến sở hữu chút mơ hồ nước, đồng dạng ko thể tưởng tượng nổi, còn tồn tại Sở Phàm và nhì hắn công tử bột bại liệt.

Gã công tử bột trước khi đã lấy đi ra ý kiến đề nghị nhịn ko nổi nữa, hắn tao có thể nói rằng dòng sản phẩm bại liệt, trọn vẹn là ham muốn nhận ra tầm vóc say rượu của siêu mẫu Cố Phán này.

Hiện bên trên ko nhằm cô ngồi đàng sau, vậy còn gì là thú vị nữa?

“Vị này… tổng giám đốc Thẩm. Ngài sở hữu ý gì vậy? Xem thông thường Cửa Hàng chúng tôi hoặc là ra sao? Để một cô nàng đùa nằm trong bọn chúng tôi?”.

Thẩm Mộ Ngạn cũng ko thèm liếc hắn tao một chiếc, cảnh giác bố trí số chỗ ngồi mang đến Cố Phán đoạn thì thẳng ngồi ở sau sườn lưng cô.

Đôi người mẫu chân dài của anh ấy tương đối xếp ck lên nhau, sau khoản thời gian ngồi xuống, tương đối thở trầm lãnh xung quanh người mạnh hơn nhiều người không giống nhập nháy đôi mắt tản đi ra nhập không gian. Thấy bọn họ vẫn ko động đậy, anh nhàn hạ nhạt nhẽo nâng đôi mắt nhìn quý phái phía Sở Phàm.

“Còn đùa hoặc không?”

Sở Phàm nào là dám đắc tội ông rộng lớn này, hấp tấp vàng gật đầu liên tiếp, sau đó anh tao con quay qua chuyện ấn ấn một hắn công tử bột sở hữu mối quan hệ chất lượng, ám chỉ anh tao nể mặt mày bản thân, chớ khiến cho sự đồng thời.

Tình cảnh giờ đây coi như được Sở Phàm tiện lợi ép xuống rồi, nhì hắn công tử bột nể mặt mày Sở Phàm, thời điểm hiện nay ngược lại cũng ko trình bày thêm thắt gì nữa.

Nhưng nhưng mà nữ giới ở sau sườn lưng bọn họ, bao hàm cả Hứa Tiếu, ko thể nào là tủ cất giấu được hâm mộ nằm trong đánh đố kị nhập đôi mắt.

Trường ăn ý xã phú loại này, tợp rượu tấn công bài bác là chuyện thông thường. Như đám cậu rét này, cũng ko khi nào quan tâm nữ giới đem bám theo, mặc dầu tình cờ sở hữu người như Sở Phàm đem bám theo vị thơm thê cho tới tham gia, cũng tương đối không nhiều người quan hoài cho tới cảm tưởng của nữ giới trước tiên.

Nói mang đến nằm trong đó là ko đầy đủ quan hoài, đối chiếu với quyền lợi tiếp xúc, thậm chí là là một không khí khi bại liệt, những cô đều là loại nên bị mất mát.

Trải qua không ít thì cũng trở nên thân quen, vốn liếng dĩ cũng không tồn tại gì.

Nhưng bây giờ… Cô gái ở đối lập lại được chở che trở nên như thế, không chỉ là dẫm lên lòng tự động trọng của những cô, thậm chí là giẫm lên cả bao nhiêu người con trai đang được ngồi bại liệt.

Điều này khiến cho những cô làm thế nào cam lòng mang đến được?

Đặc biệt là Hứa Tiếu.

Chỉ cần thiết một vừa hai phải suy nghĩ cho tới khuất nhục nhưng mà phiên bản thân thiết nên Chịu đựng trong nhà bọn họ Hứa rưa rứa tại vị trí Sở Phàm, lại lấy đối chiếu với tình cảnh nở ngươi nở mặt mày của Cố Phán giờ khắc này, cô tao đang được hận cho tới ngứa răng.

Nhưng cho dù không dễ chịu thế nào là lên đường nữa, cô tao cũng không đủ can đảm biểu lộ đi ra điều gì không bình thường, khi Sở Phàm tiếp cận, vẫn như cũ thuận bám theo ngồi ở đàng sau anh tao.

Sự hòn đảo ngược này ở trong tâm Cố Phán kể từ tá hỏa cho tới và ngọt ngào, rồi cho tới sở hữu chút không yên tâm thời điểm hiện tại, quy trình này cũng chỉ cộc ngủn vài ba chục giây.

Thấy bọn họ đa số đều đang được chuẩn bị ngồi xuống khu vực, Cố Phán nhịn ko được nữa, bên trên mặt mày gắng gượng gạo treo nụ mỉm cười, giơ túi xách tay lép vế nửa khuôn mặt mày, mỉm mỉm cười nghiêng người nhìn Thẩm Mộ Ngạn ở đàng sau.

Dáng vẻ của cô ấy khoan thai, thản nhiên, nhìn kể từ góc nhìn của những người không giống, ngược lại tương tự là đang được thân thiết thì thầm thì thủ thỉ gì bại liệt với Thẩm Mộ Ngạn.

Nhưng bên trên thực tế…

“Tổng giám đốc Thẩm, tôi thấy tôi rất cần phải nhắc nhở anh một ít, chuyên môn đùa bài bác của tôi hết sức kém! Cực kỳ! Cực kỳ kém! Giờ tất cả chúng ta mượn thời cơ tách lên đường vẫn còn đấy kịp, còn nếu không lát nữa số rượu mặt mày bại liệt có lẽ rằng tiếp tục sụp đổ không còn nhập bụng anh đấy.”.

Lúc Cố Phán thủ thỉ, hai con mắt lộng lẫy ánh nước để ý nhìn Thẩm Mộ Ngạn. Cô sở hữu chút oi ruột, căn phiên bản ko xem xét cho tới khoảng cách thời điểm hiện tại thân thiết nhì người đang được ở điểm ko an toàn và tin cậy.

Chờ khi anh xoay đầu rũ đôi mắt quan sát về phía cô, cô mới mẻ chợt ý thức được, khoảng cách thân thiết bọn họ thời điểm hiện nay... nhường nhịn như tương đối thân thiết cận trên mức cho phép rồi.

“Không cần thiết nhằm ý thắng thất bại, tùy tiện đùa lên đường.”.

“... Nếu tùy tiện đùa rồi khiến cho anh tợp nhiều thì nên làm thế nào đây? Lỡ như đến thời điểm bại liệt anh say cho tới mê mẩn, sở hữu cô nàng nhân thời cơ đem mang đến anh thẻ chống thì biết thực hiện thế nào?”

Người con trai liếc nhìn cô, nhập con cái ngươi đen sạm láy sở hữu vài ba chấm sáng sủa nhỏ vụn.

Khi cởi mồm, giọng anh đặc biệt thấp, nhập tiếng nói nhập trẻo, đem bám theo một tia đắm đuối hoặc ko thương hiệu.

“Cô tiếp tục mang đến bọn họ thời cơ sao?”

Khoảng cơ hội quá sát, khi thủ thỉ sở hữu tương đối thở mỏng dính manh phả lên khuôn mặt mày nhỏ nhắn của Cố Phán, tất nhiên điều trình bày của anh ấy, nhiệt độ chừng bên trên nhì gò má cô bất giác tăng vọt.

“Sẽ ko.”.

Đương nhiên Thẩm Mộ Ngạn đặc biệt ưng ý với câu vấn đáp này. Anh ko trình bày đồng thời, tầm đôi mắt lại thiên về bên trên sòng bạc.

“Ừ, chính thức lên đường.”

- ------

Tiểu thư Cố gà lù mù nhập chuyện cờ bạc vì thế đảm bảo “đầu tường’’ của tớ, có thể nói rằng đang được triệu tập toàn cỗ niềm tin.

Trước phía trên, khi bám theo Cố An Nam lăn lộn lộn, cô cũng từng tùy tiện đùa bao nhiêu chuyến, mặt mày bài bác nhìn thế nào là, tấn công thế nào là, làm thế nào ù bài bác, cô phiên phiến nắm rõ.

Nhưng kĩ năng đùa bài bác ko chất lượng... cũng chính là thiệt.

Có điều, thời điểm ngày hôm nay cũng ko biết là vận may ko tồi tệ hoặc thế nào là, tía ván khai mạc, cô đều thắng.

Hơn nữa sở hữu nhì chuyến đều là Sở Phàm thất bại, Hứa Tiếu nên tợp nhì ly rượu, tợp đến mức độ sắc mặt mày cũng chuẩn bị ko lưu giữ nổi nữa.

Cố Phán thắng được từ đầu đến chân không lo nghĩ, vẻ mặt mày đối chiếu với ban nãy thì ngẫu nhiên dễ dàng sát rộng lớn một ít.

Gã công tử bột ở một phía trong tâm đang được ngứa khó khăn nhịn so với khuôn mặt mày bại liệt của cô ấy, thời điểm hiện nay nhìn Hotgirl từ từ chính thức buông lỏng, cũng ko ngăn được tâm tư tình cảm ham muốn lại gần.

“Vị đái thư nhưng mà tổng giám đốc Thẩm mang lại nhìn thiệt kì dị, ko biết là kẻ ở đâu?”

Hứa Tiếu ở phía trên, Cố Phán cũng ko tiện tủ cất giấu trên mức cho phép, ngay lập tức tự do đáp: “Người trở nên Bắc.”

Gã công tử bột một vừa hai phải nghe thế ngay lập tức hạnh phúc, xoay đầu quan sát về phía Hứa Tiếu ở sau sườn lưng Sở Phàm.

“Ô? tớ lưu giữ vị thơm thê của Sở Nhị cũng chính là người trở nên Bắc? Có thân quen vị đái thư này không?”

Tâm trạng Cố Phán trầm xuống, động tác giơ tay ném bài bác cũng khựng lại, tầm đôi mắt ko tự động giác quan sát về mặt mày phía Hứa Tiếu.

Ánh đôi mắt của nhì cô nàng phú nhau ở thân thiết ko trung, còn ko phun đi ra tia lửa, Cố Phán đang được cảm nhận thấy tay bản thân đùng một cái bị người tóm lấy.

Bàn tay của những người con trai thon nhiều năm White nõn, khớp xương rõ nét thanh nhã. Lòng bàn tay đem bám theo nhiệt độ nhàn hạ nhạt nhẽo, gắt gao quấn lại tay nhỏ của Cố Phán.

Phút chốc, tiếng nói trầm thấp non rét vang lên phía trên mặt tai Cố Phán: “Bài lên đường sai rồi.”

Tay nhỏ bị anh sử dụng lực kéo về bên, sau đó, bám theo động tác của anh ấy, thay đổi quân 6 nhưng mà Cố Phán vốn liếng chuẩn bị tấn công trở nên quân 9.

Nào ngờ, con cờ này mới mẻ ném đi ra, hắn công tử bột một vừa hai phải rồi vẫn luôn luôn căn vặn sầm uất căn vặn tây Cố Phán chợt ngả bài bác, mỉm cười cho tới phô trương tùy tiện.

“Ơ, van lơn lỗi, tôi thắng rồi.”

Lúc này, hắn công tử bột sớm ném chuyện một vừa hai phải căn vặn Cố Phán và Hứa Tiếu đi ra sau đầu, hắn tao đang được sớm nhìn Thẩm Mộ Ngạn ko một vừa hai phải đôi mắt, phiên bản thân thiết lại không tồn tại ý phụ thuộc vào căn nhà bọn họ Thẩm, vậy nên thời điểm hiện nay thấy sở hữu thời cơ chuốc rượu đối phương, hắn tao vô nằm trong hưng phấn.

“Tổng giám đốc Thẩm, nào là, tôi thay cho anh đem rượu cho tới.”.

Gã công tử bột ko lờ lững chễ 1 chút nào, tự động bản thân vực lên lên đường sụp đổ nửa ly rượu mang lại.

Cố Phán ở phía đằng trước tương đối chột dạ, nhập đầu nổi lên tâm lý tợp thay cho Thẩm Mộ Ngạn. Nhưng hắn bại liệt căn phiên bản ko mang đến cô thời cơ, thẳng đem rượu cho tới trước mặt mày Thẩm Mộ Ngạn.

Thẩm Mộ Ngạn cũng ko vì thế dự, mặt mày ko xúc cảm đón lấy, ngửa đầu trôi chảy thật sạch sẽ tợp cạn rượu nhập ly.

Yết hầu khẽ lăn lộn, lối cong kéo căng bên dưới cằm vẽ đi ra một lối vòng cung quyến rũ đắm đuối đứa ở thân thiết ko trung, Cố Phán ở một phía nhìn nhưng mà trong tâm hết sức xoắn xuýt.

Mắt thấy Thẩm Mộ Ngạn tợp cạn ly rượu bại liệt xuống dưới bụng, hắn công tử bột thỏa mãn rồi, lấy mạt chược bên trên bàn đẩy nhập nhập.

“Nào nào là, nối tiếp.”

Chuyện Cố Phán và Hứa Tiếu sở hữu mối quan hệ hay là không trọn vẹn bị bỏ dở, bám theo lý Cố Phán nên thở phào một tương đối mới mẻ chính, tuy nhiên cô lại ko mảy may hạnh phúc nổi.

Cô núm ly trà ở ở kề bên lên, sở hữu chút công cụ đem ly lên mồm ham muốn tợp, lại đột trừng trị hiện tại dòng sản phẩm ly sớm đang được trống không ko rồi.

Ánh đôi mắt Sở Phàm đặc biệt sắc bén, sau khoản thời gian anh tao nhận ra động tác của Cố Phán thì ngay lập tức trình bày với Hứa Tiếu: “Không nhận ra trà nhập ly của cô ấy Cố không còn rồi à? Mau lên đường lấy thêm thắt lên đường.”

Sắc mặt mày Hứa Tiếu cứng đờ, tuy nhiên sau cuối cũng ko trình bày thêm thắt gì nhiều, ngoan ngoãn ngoãn đứng lên.

Cô tao một lần tiếp nữa thêm thắt nước sôi sùng sục nhập vào rét Tử Sa, khi tiếp cận, đặc biệt lễ phép tắc mỉm cười với Cố Phán.

“Cô Cố, tôi...”

Cô tao một vừa hai phải thủ thỉ một vừa hai phải sụp đổ trà nhập vào ly của Cố Phán, tuy nhiên nào là hoặc cổ tay đùng một cái buông lỏng, mồm rét trà nháy đôi mắt thay đổi phía, nước rét vốn liếng dĩ nên chảy nhập vào ly trà, đôi mắt thấy chuẩn bị chảy về phía cổ tay của Cố Phán.

Cố Phán kịp lúc rụt tay lại, đồng thời bại liệt, người con trai ở đàng sau cũng tức thì ngay lập tức tóm lấy cánh tay cô, kéo cô nhập vào ngực bản thân.

Toàn cỗ nước trà tưới lên váy của Cố Phán, cũng may vật liệu của cái váy đó đầy đủ dày, nước rét ko thâm nhập cho tới bên trên bắp đùi tủ bên dưới váy.

Sở Phàm phản xạ lại trước tiên, ngay lập tức đứng ngay người, giọng điệu kha khá ko tốt: “Mẹ nó cô làm những gì thế hả? Có chút chuyện nhỏ này cũng thực hiện ko xong? Có căn bệnh thì mau về căn nhà chữa trị căn bệnh mang đến tôi. Đừng tại vị trí này khiến cho tôi rơi rụng mặt mày.”

Hứa Tiếu bị anh tao mắng cho tới sắc mặt mày khi xanh rớt khi White, hành vi một vừa hai phải rồi đơn thuần tức thời khích động, giờ đây nước ngoài trừ ko thể Chịu đựng nổi đi ra, vẫn còn đấy đánh dấu tầng tầng kinh hãi tuyệt đỉnh.

Cô tao gặm môi nhìn Cố Phán, thái chừng hạ đến mức độ thấp nhất: “Xin lỗi, cô Cố, là tôi một vừa hai phải rồi ko núm vững vàng rét trà, lát nữa tôi thông thường dòng sản phẩm váy không giống mang đến cô nhé.”

Cố Phán rét lùng liếc nhìn cô tao, thiệt lâu mới mẻ đáp: “Không cần thiết.”

Sau khi Thẩm Mộ Ngạn xác lập Cố Phán không trở nên thương ngay lập tức thả cô đi ra.

Anh tóm chặt lấy cánh tay miếng mai, “Trước tiên lên đường xử lý một ít lên đường.”.

Cố Phán gật đầu, tiếp sau đó nhấc vạt váy 1 mình lên đường thoát ra khỏi chống.

Bầu không gian ngay lập tức sầm uất cứng lại quá nhiều, đứa ở phía trên đều cảm biến được, tương đối thở xung quanh người Thẩm Mộ Ngạn rét lên đường bao nhiêu phần.

Phút chốc, anh ngồi xuống địa điểm Cố Phán một vừa hai phải ngồi, nhặt lên một con cờ đang được ở rải rác rưởi ở kề bên bàn, ko nhẹ nhõm ko nặng nề ném nhập thân thiết sòng bài bác.

— — một giờ “cạch” vang lên, không gian bên trên sòng bài bác càng thêm thắt áp bức, mệt mỏi.

Xem thêm: xuyên nhanh nữ phụ bình tĩnh một chút

Chỉ thấy anh liếc đôi mắt nhìn Hứa Tiếu đang được tháo lui về đàng sau Sở Phàm, lòng đôi mắt chứa đựng cuồng phong.

“Tiếp tục.”

Thẩm Mộ Ngạn với vẻ mặt mày ko xúc cảm trình bày.