tân hôn không tình yêu

Có vài ba người hoàn toàn có thể bỏ qua, nhưng mà đem người lại ko thể bỏ qua.
Tình yêu thương trễ hứa hẹn nhì mươi bao nhiêu năm, hoàn toàn có thể bù đậy điệm lại sao? Cho mặc dù ông nguyện ý bù đậy điệm, như thế, người không giống thì sao, đem nguyện ý nhận không?
Mà ánh nhìn của Thẩm Ý Quân vẫn vô hồn.
"Thật sao? Anh rằng thiệt sao, Tâm Tâm tiếp tục về sao? Sẽ bỏ qua mang đến em sao?" Đột nhiên Thẩm Ý Quân bắt lấy ăn mặc quần áo của Hạ Minh Chính, thậm chí là là còn kéo cực mạnh, Hạ Minh Chính chỉ hoàn toàn có thể gật đầu, tiếp sau đó mỉm cười cực, toàn bộ đều là lỗi của ông, sau cuối lại thực hiện mang đến u con cái Thẩm Ý Quân tiếp cận tình cảnh này.
"Đúng vậy, nếu như gặp gỡ được đứa nhỏ tê liệt, tất cả chúng ta tiếp tục xử thế đảm bảo chất lượng với nó, chắc chắn." Hạ Minh Chính cũng chính là đang được cam kết với bản thân, nếu như thiệt sự đem ngày như thế, ông tiếp tục xử thế đảm bảo chất lượng với Hạ Nhược Tâm tựa như là Hạ Dĩ Hiên vậy.

"Tiên sinh..." Giọng rằng e đặc của bảo kiểu mẫu vang lên.
"Chuyện gì, chẳng cần tôi tiếp tục rằng, nếu như không tồn tại chuyện cần thiết thì chớ cho tới làm phiền tôi sao?" Sắc mặt mũi Hạ Minh Chính ko được đảm bảo chất lượng mang đến lắm, ông ko quí người không giống làm phiền Thẩm Ý Quân, lúc này lòng tin của bà ko đảm bảo chất lượng, nhưng mà tâm tình của ông lại ko đảm bảo chất lượng.
"Nhưng nhưng mà tiên sinh, Sở tiên sinh cho tới..." Bà cũng không thích làm phiền ông mái ấm đâu, tuy nhiên nhưng mà người tê liệt đang đi tới rồi, điều rằng của bà lại tựa như trái ngược bom thực hiện mang đến sắc mặt mũi của Hạ Minh Chính thay cho thay đổi, ông ngửng đầu, ko ngăn kịp rồi, chính vì, Sở Luật tiếp tục đứng trước mặt mũi chúng ta.
Lặng lẽ xuất hiện nay, ko hề đem tín hiệu báo trước.
"A Luật, sao con cái lại cho tới đây?" Dù sao thì cũng chính là người bên trên thương ngôi trường nên Hạ Minh Chính phục sinh sự điềm đạm nhanh chóng rộng lớn bảo kiểu mẫu thật nhiều. Ông đứng lên tiếp cận cạnh bên Sở Luật, Sở Luật là kẻ nhưng mà ông vô cùng hương thụ.


Sở Luật ngước đôi mắt lên, khoé môi cũng thổi lên, tuy nhiên và lại đem sự êm ấm.
"Không đem gì, đơn thuần lâu rồi không tới thăm hỏi chưng trai và chưng gái, đúng vào lúc ngày hôm nay lại đi qua, vì vậy cho tới thăm hỏi nhì người."
Trong lòng Hạ Minh Chính lại không ngừng nghỉ hít thâm thúy.
Đáng tiếc, đó là người nhưng mà ông coi trọng, cứ tưởng là tiếp tục phát triển thành con cái rể của ông, tuy nhiên và lại bị Lý gia tê liệt ngăn trở, thực sự không đành lòng nhưng mà, huống chi Sở Luật còn từng kêu ông là phụ vương bà xã, tuy rằng rằng tê liệt ko cần là đàn bà ruột của ông.
Sở Luật nom chú ý nhập Hạ Minh Chính, rồi lại cúi đầu nom Thẩm Ý Quân vẫn ko rằng một điều kể từ nãy cho tới giờ, anh luôn luôn cảm nhận thấy điểm này còn có một khoảng không gian vô cùng quỷ dị, nhưng mà cảm xúc của anh ý, vô cùng sẽ không còn sai.
Hạ gia tiếp tục xẩy ra kiểu mẫu gì?
"Không ngờ con cái lại lưu giữ cho tới tất cả chúng ta, là Nhược Tâm của tất cả chúng ta đem lỗi với con cái." Hạ Minh Chính vỗ vai Sở Luật, nhưng mà cho tới lúc này ông còn nhận định rằng, tư trong năm này, toàn bộ đều là lỗi của Hạ Nhược Tâm, sắc mặt mũi của Sở Luật lại tối tăm tăng một ít.
Thẩm Ý Quân ở cạnh bên nghe thấy cái thương hiệu Hạ Nhược Tâm thì tức thì ngửng đầu lên nom Sở Luật, khuôn mặt già nua nua rộng lớn quá khứ thật nhiều, tựa như là đùng một cái bị mưa dông ngấm nhập lấy chuồn toàn bộ tuổi hạc con trẻ.
"A Luật, con cái cũng thấy đấy, mới đây thân thiện thể chưng gái ko đảm bảo chất lượng, vì vậy, chưng ko thể lưu giữ con cái lại." Hạ Minh Chính cuống quýt vàng ngồi cạnh bên Thẩm Ý Quân, hứng lấy thân thiện thể của bà, nhập điều rằng cũng có thể có ý tứ xua đuổi khách hàng.
Sở Luật cúi đầu, thản nhiên nom Thẩm Ý Quân, anh ko rõ ràng vì như thế sao một người thông thường lại trở thành kiểu mẫu dạng này, Thẩm Ý Quân là kẻ phụ phái đẹp vô cùng chú ý cho tới cuộc sống đời thường, tuy nhiên nhưng mà, lúc này bà, nom thế này cũng tương tự tiếp tục già nua chuồn 10 tuổi hạc.

Bạn đang xem: tân hôn không tình yêu

"Bác trai, chưng gái ko được khỏe khoắn sao? Nếu chưng cần thiết con cháu tương hỗ con cháu chắc chắn tiếp tục nỗ lực rất là, tuy rằng Dĩ Hiên tiếp tục rơi rụng, con cháu cũng không thể là con cái rể của chưng, tuy nhiên con cháu vẫn chính là Sở Luật thân thiện quen thuộc với người xem, nhì mái ấm tất cả chúng ta vân còn quan hệ đảm bảo chất lượng."
Sở Luật rảnh nhạt nhẽo ngỏ mồm, để ý thái chừng của Hạ Minh Chính, càng tăng không tin bao nhiêu phần, anh nom ở bậc thềm cửa ngõ đem 2 song giầy của một phái nam một phái đẹp.
Nhà chúng ta Hạ hiện nay chỉ từ từng Hạ Minh Chính và Thẩm Ý Quân, anh vô cùng mong muốn biết nhì song giầy này là của người nào.
"Không đem việc gì, đơn thuần già nua rồi hoặc cả suy nghĩ thôi, suy nghĩ ngơi vài ba ngày sẽ không còn sao cả." Hạ Minh Chính thỉnh phảng phất lại nom lên lầu, nhịn nhường như đang được phiền lòng điều gì.
Sở Luật đem nhằm ý điểm đó tuy nhiên ko tâm sự.
"Vâng, nếu như không tồn tại việc gì thì đảm bảo chất lượng rồi." Sở Luật nhếch môi đáp điều.
"Ba, bọn con cái ra bên ngoài trước..." Đúng là càng phiền lòng việc gì thì nó chắc hẳn rằng tiếp tục xẩy ra, công cộng quy giấy tờ ko gói được lửa, đơn thuần ko ngờ lại đúng vào lúc Sở Luật đang được ở trên đây.
Hạ Dĩ Hiên, người nhưng mà được nhận định rằng tiếp tục ૮ɦếƭ, thời điểm hiện nay đang được sinh sống sờ sờ đích thị bên trên bậc thang, tay nhập tay với 1 người con trai domain authority Trắng.
"Luật,... anh Luật..." Nụ mỉm cười của Hạ Dĩ Hiên tấp nập cứng lại, cô thực sự ko hề sẵn sàng tư tưởng gặp gỡ anh, cũng ko biết cần người sử dụng thân thiện phận gì nhằm gặp gỡ anh, cô mong muốn rời xa người con trai này, anh hoàn toàn có thể đơn giản dễ dàng bỏ qua cho những người tùy hứng, kẻ này mong muốn sinh sự anh cũng hoàn toàn có thể tương nối tiếp tựu nối tiếp nhằm vô hiệu hóa, tuy nhiên vĩnh viễn ko thể Chịu đựng đựng được việc bị người tớ lừa man trá, nhưng mà việc cô tiếp tục lừa man trá anh thì vô nằm trong rộng lớn.
Một người fake ૮ɦếƭ.


"Tôi suy nghĩ những người dân nên lý giải coi, trên đây rốt cuộc là chuyện gì?" Sở Luật người sử dụng mức độ hít thâm thúy một khá, иgự¢ không ngừng nghỉ phập phồng, hóa đi ra, cô thực sự còn sinh sống, người đàn bà nhưng mà anh nhận định rằng tiếp tục ૮ɦếƭ 4 trong năm này thực sự vẫn tồn tại sinh sống, thời điểm hiện nay đang được đứng trước đôi mắt anh, lành lẽ rất đầy đủ một sợi tóc.
Anh ko hề phấn chấn mừng và lại vô nằm trong tức phẫn uất vì như thế bị lừa man trá, lửa hần bùng lên lan từng khung hình như mong muốn xuyên thủng vong linh của anh ý.
Hạ Dĩ Hiên len lén liếc nom Sở Luật, rồi lại nom quý phái người con trai domain authority Trắng cạnh bên, tay nhì ngừoi càng siết chặt nhau rộng lớn, khuôn mặt già nua nua của Hạ Minh Chính chỉ hoàn toàn có thể cau lại bất lực, thực sự gia môn xấu số, đàn bà của ông, mặc dù nó làm ra đi ra tai ương gì thì nó vẫn chính là đứa đàn bà có một không hai của ông.
Hạ Dĩ Hiên cúi thấp đầu, sỡ hãi không đủ can đảm nom Sở Luật, đối với 4 năm trước đó còn e rộng lớn, anh nhịn nhường như càng tăng rét mướt lùng càng khó khăn lại gần, cô đang được vô nằm trong không an tâm, ko biết cần rằng gì, cô tiếp tục lừa man trá anh được 4 năm rồi.
Còn là 1 trong những điều giả dối vô nằm trong động trời.
"Dĩ Hiên, em rằng coi." Sở Luật ngồi xuống rằng, nếu như ngày hôm nay anh không sở hữu và nhận được một câu trở điều thỏa xứng đáng sẽ không còn một ai được tách ngoài trên đây. Anh rét mướt lùng nom Hạ Dĩ Hiên, thương yêu nhập quá khứ dành riêng cho cô sớm tiếp tục không thể nữa, nếu như còn chút xúc cảm này thì đó là hận vì như thế bị cô lừa man trá.
Gương mặt mũi anh khi tức phẫn uất vẫn luôn luôn kinh hãi như thế.
"Chuyện tê liệt..." Hạ Dĩ Hiên nom phụ thân bản thân, mong muốn cho tới sát ông, tuy nhiên phụ thân ko thể bảo đảm an toàn được cô, thái chừng của Sở Luật đó là sẽ không còn đơn giản dễ dàng bỏ dở chuyện này.
"Ba..."
Hạ Dĩ Hiên rơi nước đôi mắt, cô thực sự vô cùng e.

Xem thêm: năm ấy gặp được anh

Hạ Minh Chính đem chút tiếc hận rèn Fe ko trở thành thép, lúc này gọi ông thì tiện ích gì, người ૮ɦếƭ rồi còn sinh sống sờ sờ đứng trên đây, còn vật gì lấp liếm diếm được nữa.
"Ba." Hạ Dĩ Hiên cuống quýt vàng trốn sau sườn lưng Hạ Minh Chính, ông lại kéo Hạ Dĩ Hiên ra bên ngoài, đẩy cô lên phần bên trước.
"Dĩ Hiên, chuyện của con cái chủ yếu con cái cần rằng mang đến rõ ràng, ko là ngày hôm nay thì một ngày nay tê liệt con cái vẫn cần rằng."
"Nhưng nhưng mà..." Trên trán Hạ Dĩ Hiên toát giàn giụa các giọt mồ hôi rét mướt, là 1 trong những ngày nay nó, tuy nhiên không nhiều đi ra cũng ko cần lúc này chứ?
Sở Luật đó là mong muốn biết ngay lập tức tức thì.
Hạ Dĩ Hiên cầu van lơn ko được, trốn tách ko được, chỉ hoàn toàn có thể nhắm đôi mắt, cắm răng rằng.
"Luật... anh Luật... em van lơn lỗi." Cô nom Sở Luật, một câu van lơn lỗi này thì thay cho thay đổi được vật gì, một câu van lơn lỗi hoàn toàn có thể trả lại 4 năm mang đến Sở Luật sao?
"Nói!" Sở Luật châm một điếu dung dịch, tròng đôi mắt tối đen giòn như ao tù nước ứ, ở kiểu mẫu toàn cầu nhưng mà ngay lập tức từ đầu đến chân ૮ɦếƭ cũng hoàn toàn có thể sinh sống lại thì việc gì rồi cũng hoàn toàn có thể xẩy ra.
"Bốn năm trước đó..." Hạ Dĩ Hiên siết chặt áo, rõ ràng là vô nằm trong căng thẳng mệt mỏi, thi công bắp rằng, "Anh Luật, Lúc tê liệt, em cũng cho là em yêu thương anh, chính vì anh so với em rất tuyệt, lại thương yêu thương em như thế."
"Chỉ là, trước lúc tất cả chúng ta kết duyên, em tiếp tục gặp gỡ Cheryl." Cô nom người con trai cạnh bên bản thân, tâm lý rối rắm, đem một vài việc là vì cô hồ nước thiết bị, một khi lâu sau mới mẻ đáp, "Sau Lúc gặp gỡ anh ấy, em mới mẻ phân phát xuất hiện tình thân của em và anh không thể tương tự như trước đó nữa, chính vì em tiếp tục bị rung động một người con trai không giống, em ăn ko ngon ngủ ko yên lặng, em cũng từng khổ đau, từng kể từ quăng quật, tuy nhiên sau cuối em vẫn ko thể kìm giữ được tình thân của tôi."

"Cho nên, ngày tê liệt, em fake giọng chị, rằng chị cần trả em ra bên ngoài, thiệt đi ra, là Cheryl trả em ra bên ngoài, tai nạn thương tâm xe pháo tê liệt thực sự thiệt, tuy nhiên Cheryl tiếp tục kịp lúc cứu giúp em, khi đấy bọn chúng em thương lượng, có lẽ rằng đó là một thời cơ đảm bảo chất lượng, vì vậy, em mới mẻ theo đòi Cheryl đi ra quốc tế, thực đi ra em ko hề ૮ɦếƭ, nhưng mà là bọn chúng em vứt đi."
"Thật van lơn lỗi, van lơn lỗi anh..."
Người con trai thương hiệu Cheryl cạnh bên thời điểm hiện nay trợn nhì đôi mắt rằng, "Hạ, tất cả chúng ta ko cần mới mẻ quen thuộc nhau được hai năm sao? 4 năm trước đó anh nằm trong em ra bên ngoài khi nào? Cứu được em khi nào? Hạ, đem cần em ko khỏe khoắn nên lưu giữ thiếu sót rồi không?"
Hạ Dĩ Hiên cứng người lại, "Cái tê liệt, kiểu mẫu tê liệt..." Cô lúng túng cuống quýt vàng bổ sung cập nhật, "Sao em hoàn toàn có thể lưu giữ thiếu sót chứ?" Thực đi ra cô tiếp tục quên rơi rụng ban sơ là bản thân mê mệt người con trai này tê liệt, thương hiệu là gì, trong những khi thấp thỏm ko thể suy nghĩ đi ra nổi.
"Tôi tiếp tục rằng rồi..." Cheryl bao phủ lấy mồi nhử vai Hạ Dĩ Hiên, "Vị tiên sinh này, mặc dầu nhập quá khứ anh từng đem mối liên hệ gì với Hạ, tôi rằng mang đến anh hoặc, thời điểm hiện tại tình nhân của cô ấy ấy là tôi chứ không hề cần anh."
Hạ Dĩ Hiên mỉm mỉm cười gượng gạo gạo.
Chỉ đem anh tớ mới mẻ ngu ngốc không hiểu biết ý tứ của Hạ DĨ Hiên, còn nhận định rằng cô lưu giữ thiếu sót, tuy nhiên thực đi ra cô lưu giữ đích thị rồi, chẳng qua chuyện ko lưu giữ được thương hiệu người con trai Lúc này mà thôi.
Hạ Dĩ Hiên để ý sắc mặt mũi Sở Luật, bên trên mặt mũi anh ko biểu lộ xúc cảm đặc trưng này, tuy nhiên chủ yếu khi như vậy này anh mới mẻ trở thành kinh hãi nhất, vị cô trọn vẹn ko thể hiểu rằng rốt cuộc anh đang được suy nghĩ gì, là mong muốn một đao ɢɨết cô, hay như là muốn băm vằm cô trở thành trăm miếng.
Sở Luật nhếch môi, một khi lâu ko rằng gì, thậm chí là anh cũng không thể gì nhằm rằng, ko ngờ, thiệt ko ngờ, người phụ phái đẹp anh yêu thương bao nhiêu trong năm này...người phụ phái đẹp nhưng mà anh nhận định rằng thơ ngây dễ thương và đáng yêu lại đùa anh một cú thiệt và lắng đọng như thế.
Anh đứng lên, toàn thân to lớn của anh ý cho tới trước mặt mũi Hạ Dĩ Hiên khiến cho cô teo rúm lại, bên trên trán giàn giụa các giọt mồ hôi rét mướt,"Luật... anh Luật... em van lơn lỗi... em biết em sai rồi... em biết lỗi rồi..."
Người con trai này luôn luôn luôn tạo ra đi ra áp lực nặng nề, từ xưa cho tới giờ đều như thế, khiến cho người tớ e kinh hãi hoảng.
"Em rằng, em phân phát hiện nay em tiếp tục yêu thương một người không giống, vì vậy mới mẻ fake ૮ɦếƭ nhằm quăng quật đi?" Anh chậm chạp rãi chất vấn.
Hạ Dĩ Hiên rùng bản thân, rồi gật đầu.
"Em rằng, toàn bộ từ trên đầu cho tới cuối đều là vì 1 mình em thực hiện đi ra, Hạ Nhược Tâm chẳng qua chuyện là bị em tận dụng nhằm tủ đôi mắt người không giống về vẹn toàn nhân kiểu mẫu ૮ɦếƭ của em?"
Giọng anh càng ngày càng trở thành rét rét mướt rộng lớn.
Hạ Dĩ Hiên lại gật đầu.
Bởi vì như thế khi tê liệt, trừ người chị ngu ngốc tê liệt đi ra, cô thực sự ko thể tìm kiếm được người hoàn toàn có thể hùn cô tấn công lạc phía nhằm ra bên ngoài, nhưng mà cô thì e Sở Luật hiểu rằng từng chuyện.
"Em ở quốc tế tiêu diêu 4 năm, tuy nhiên em đem biết vì như thế em nhưng mà người phụ phái đẹp không có tội này đã đem tội ɢɨết em bao lâu không?" Sở Luật siết chặt nhì cầm tay, còn nếu không cần là ở trên đây, anh không đủ can đảm chắc hẳn hoàn toàn có thể ko Ϧóþ ૮ɦếƭ người phụ phái đẹp ích kỷ này, cô đem biết người phụ phái đẹp tê liệt vì như thế cô "૮ɦếƭ" nhưng mà tiếp tục trải qua chuyện những điều gì?
Hóa đi ra, cô ấy vẫn luôn luôn không có tội, cô thực sự kiểu mẫu gì rồi cũng ko lúc nào thực hiện, chẳng qua chuyện không tồn tại ngẫu nhiên ai tin tưởng tưởng cô.
Ngay cả hôn nhân gia đình của cô ấy, cũng chính là anh bày cạm bẫy khiến cho cô sinh sống ko vị ૮ɦếƭ.
Vậy Sở Luật anh rốt cuộc là kiểu mẫu loại gì? Anh trả oán là vì như thế kiểu mẫu gì?
Hóa đi ra, hận oán 4 năm vừa qua đều là sai lầm không mong muốn, anh lại vì như thế một người phụ phái đẹp nhưng mà tạo nên thương tổn nguy hiểm cho 1 người phụ phái đẹp không có tội không giống.
"Đưa mang đến tôi!" Sở Luật trả tay đi ra, nhập đôi mắt tối đen giòn lạnh giá, nom chằm chằm tấm bùa hộ mệnh bên trên cổ cô, cô cần trả lại mang đến anh, vì như thế cô không thể xứng với nó nữa rồi.
Cô không thể là Hạ Dĩ Hiên trước tê liệt, anh cũng không thể là Sở Luật trước tê liệt nữa rồi.
Tất cả thân thiện chúng ta tiếp tục sớm kết đôn đốc kể từ 4 năm trước đó rồi.
"Đưa vật gì cơ?" Hạ Dĩ Hiên lùi lại đi ra xa cách ngoài Sở Luật, tựa như con cái chim e ná vậy, chỉ việc một hành vi của anh ý cũng hoàn toàn có thể dọa nạt mang đến cô biến sắc, dẫu sao, cô đang được chột dạ, tựa như chuẩn bị bị yêu cầu mạng.
"Bùa hộ mệnh của tôi." Sở Luật vẫn trả tay đi ra, còn nếu không trả mang đến anh, anh tiếp tục tự động tay rung rinh nó xuống, còn nếu không vì như thế ước hứa hẹn thời thơ ấu, anh vì như thế vật gì nhưng mà đợi cô, kính yêu cô nhiều năm như thế.
Kẻ này dám lường gạt Sở Luật này, bất kể kẻ này là ai, anh chắc chắn tiếp tục làm cho kẻ tê liệt ૮ɦếƭ không tồn tại địa điểm chôn, ngay lập tức một chiếc xương cũng không thể.
"Bùa hộ mệnh...trên đây ư?" Hạ Dĩ Hiên đặt trên lá bùa bên trên cổ bản thân, ý anh là tính năng này sao? Bùa hộ mệnh cô treo nhì mươi bao nhiêu năm sao hoàn toàn có thể là của anh ý được? Rõ ràng đó là...
"Trả lại mang đến tôi!" Sở Luật siết chặt cầm tay, không thể mong muốn nhiều điều với cô nữa. Anh chỉ mong muốn lấy lại bùa hộ mệnh của tôi, tê liệt là vì u anh tự động tay chuồn cầu phúc mang đến anh, là loại nhưng mà anh quý trọng nhất, anh mong muốn lấy lại đồng suy nghĩ với việc lấy lại tooàn cỗ tình thân anh dành riêng cho cô,bao hàm cả những kỷ niệm là lúc anh đích thân thiện treo tấm bùa này mang đến cô.
Từ ni về sau, nhập cuộc sống đời thường của Sở Luật này Hạ Dĩ Hiên tiếp tục không thể tồn bên trên nữa.
Hạ Dĩ Hiên cuống quýt vàng tháo dỡ tấm bùa bên trên cổ xuống, đặt trên lòng bàn tay anh, trong thâm tâm cô cũng có thể có chút tiếc nuối, mặc dù sao cô tiếp tục treo nó rộng lớn hai mươi năm, ko lúc nào tháo dỡ xuống.
Cô cảm nhận thấy cổ bản thân rỗng tuếch vắng vẻ, trong thâm tâm rơi rụng non, đôi mắt cô lại rơm rớm nước.
Sở Luật cầm chặt tấm bùa nhập tay, tiếp sau đó sải bước ra bên ngoài, nếu như ngày hôm nay anh ko cho tới e rằng ko nghe biết lúc nào anh mới mẻ nhìn thấy Sở Luật anh cũng có thể có ngày bị người tớ coi như con cái khỉ nhưng mà đùa bỡn.
Anh tinh ma thông đoán biết đo lường và tính toán lòng người, ko ngờ đem ngày anh lại bị người tớ chước e như vậy này.
"Luật, anh Luật..." Hạ Dĩ Hiên đặt điều tay lên cổ đùng một cái ngỏ mồm.
"Cô còn tồn tại chuyện gì?" Sở Luật ngừng bước, bàn tay vẫn tồn tại căng cứng, nhức nhối và tức phẫn uất tấm bùa được ấn thâm thúy nhập lòng bàn tay anh.
"Anh Luật, kiểu mẫu bùa tê liệt thực sự là của anh ý sao?" Hạ Dĩ Hiên cẩn trọng chất vấn, cô cảm nhận thấy đem điều gì tê liệt kỳ tai quái.
"Sao? Cô quên rồi?" Sở Luật mỉm cười rét mướt nom cô, "Cái này..." Anh thả tấm bùa xuống cầm lấy sợi chạc của chính nó, tấm bùa đung trả tương hỗ, tựa như đồng hồ đeo tay thu về thôi miên, người không giống nom nhập ko ngoài đem cảm xúc quỷ dị.
Từng câu anh tâm sự đều rét mướt như băng.
"Hồi cô còn nhỏ, tôi tiếp tục tận chỗ treo tính năng này lên cổ cô, tôi còn rằng, tôi tiếp tục quay về dò xét cô, tôi tiếp tục tiến hành lời hứa hẹn, còn cô thì ko."
Hạ Dĩ Hiên ngay tắp lự ngây người, cả Thẩm Ý Quân cũng vậy, bà đùng một cái nom tay bản thân, khóc rống lên.
Sở Luật ko hề nhằm ý cho tới sự không giống thông thường của Thẩm Ý Quân, chỉ nom chằm chằm nhập khuôn mặt của Hạ Dĩ Hiên.
Hạ Dĩ Hiên đùng một cái cảm nhận thấy nực mỉm cười, thiệt ko thể tin tưởng nổi.
"Anh rằng, loại anh dò xét kiếm đến tới tận lúc này ko cần là Hạ Dĩ Hiên, nhưng mà là tấm bùa tê liệt đích thị không?" Cô ngồi phịch xuống ghế salon làm tóc, trong thâm tâm mang trong mình một loại cảm xúc vô cùng không dễ chịu, tuy nhiên cô ko yêu thương Sở Luật, tuy nhiên cô ko hề mong muốn bản thân phát triển thành kẻ thay cho thế.