sư phụ tôi là thần tiên

Chủ nhật, khu vui chơi công viên sinh thái xanh TP. Hồ Chí Minh Cố Đô!
Dương Bách Xuyên đứng vô chòi nghỉ ngơi đuối thỉnh phảng phất quan sát về phía xa xôi.

Đêm qua quýt người nữ giới tuy nhiên anh ko bắt gặp vô nửa năm vẫn gọi năng lượng điện hứa anh buổi sớm ở khu vui chơi công viên họp mặt, ko cho tới tám giờ thì anh vẫn cho tới rồi.
Anh và nữ giới là ông tơ tình u điển hình nổi bật.

Bạn đang xem: sư phụ tôi là thần tiên

Bạn gái của anh ấy đó là đàn chị khóa bên trên, hiện vẫn đang thực hiện thực tập dượt sinh vô một công ty đem vốn liếng góp vốn đầu tư quốc tế được nửa năm, còn Dương Bách Xuyên là SV năm cuối.

Một người còn đang được học tập, người sót lại thì vẫn bươn trải ngoài xã hội, cả nhị đều bận việc riêng biệt, hơn thế nữa công ty lớn của nữ giới là công ty lớn đem vốn liếng góp vốn đầu tư quốc tế nên thông thường xuyên chuồn công tác làm việc, vẫn năm mon rưỡi bọn họ ko bắt gặp nhau.
Công viên này là điểm nhị người chạm mặt đợt trước tiên, cũng chính là điểm hò hẹn trước tiên.

Giữa TP. Hồ Chí Minh quay quồng và sống động thì điểm này là thánh địa vô trái ngược tim bọn họ.
Mang tâm tình khích động, Dương Bách Xuyên nom trái ngược nom nên, tuy nhiên đợi rộng lớn một giờ đồng hồ đồng hồ thời trang vẫn ko thấy bóng hình nữ giới đâu.
Trong lòng ngán chán nản đầy đủ loại, anh chuồn dọc bờ hồ nước nhằm coi đem ai cho tới ko.

Vừa mới mẻ chuồn được bao nhiêu bước thì đùng một phát nghe thấy giờ đồng hồ chó sủa.
Quay đầu nom lại, mang 1 con cái chó đang được vật lộn chuẩn bị chết trôi vô hồ nước cơ hội cơ hàng trăm mét.
Khi anh lại gần mới mẻ phân phát hình thành cơ là 1 chú chó lông vàng, vẹn toàn nhân khiến cho chú chó suýt chết trôi là vì chạc xích bên trên cổ quấn vô gốc cây ven hồ nước, bị vướng kẹt vô hồ nước vẫn lâu…

Mặc cho dù chú chó biết tập bơi, tuy nhiên vùng vẫy nội địa lâu cũng tiếp tục tiêu tốn thể lực, có vẻ như như nó chuẩn bị chìm xuống.
Anh liếc nom xung xung quanh, bờ hồ nước không tồn tại một bóng người, vẫn không tìm kiếm thấy người chủ sở hữu của chú ý chó.
Thấy chó con cái đang sẵn có nguy hại chết trôi, Dương Bách Xuyên cũng chính là người quí chó kể từ lúc còn nhỏ, sau thời điểm tâm lý kết thúc, anh tự động nhủ: “Cứu một mạng người còn rộng lớn xây bảy tòa tháp, bản thân cứu vãn một con cái chó còn rộng lớn xây sáu tòa tháp!”
Vừa rằng, anh vừa vặn toá áo nhảy xuống hồ nước cứu vãn con cái chó.
“Ùm” Dương Bách Xuyên nhảy ào xuống nước, tập bơi về phía chú chó.
Chú chó săn bắn lông vàng cute trông thấy Dương Bách Xuyên tập bơi qua quýt ngay tắp lự kêu lên một giờ đồng hồ xứng đáng thương.
Dương Bách Xuyên nom vô chú chó con cái và nói: “Người không giống là nhân vật cứu vãn Hotgirl, tuy nhiên tao là nhân vật cứu vãn chó, đợi một chút ít tao sẽ hỗ trợ mi.”
Dương Bách Xuyên vòng qua quýt con cái chó tiếp cận bờ bèo nước, điểm này bèo nước nẩy cao ngang người.

Đưa tay vén cỏ rời khỏi, anh phân phát hiện tại sợi chạc xích bên trên cổ con cái chó con cái bị vướng vào một trong những gốc cây bên trên cây.
Nắm lấy chạc xích, Dương Bách Xuyên kéo thiệt mạnh, tức thì ngay tắp lự loại gốc cây trưởng thành và cứng cáp bởi vì ngón tay loại của anh ấy đã biết thành nhổ lên.
Nhưng vì như thế tay anh đang được bịa đặt bên trên bèo nước sử dụng lực tương đối mạnh nên cũng trở thành xây sát, đem tiết chảy nhỏ giọt xuống nước tạo ra trở nên một nhành hoa.
Chú chó con cái bay rời khỏi và tập bơi vô bờ.
Nhìn thấy con cái chó vẫn bay rời khỏi được, Dương Bách Xuyên cũng sẵn sàng lên bờ, tay anh bị đứt nên lên bờ để sở hữ trang bị trị khuẩn và băng bó chỗ bị thương.
Nhưng Lúc anh sẵn sàng tập bơi thì thấy một độ sáng lóe lên vô đám bèo nước.
Theo phiên bản năng anh nom lịch sự, thấy một vệt màu xanh lá cây lá cây.
Trong lòng tự động hỏi: “Không nên là bảo vật cơ chứ?”
Gỡ bèo nước rời khỏi nom một chiếc, thì thấy mang 1 vệt màu xanh lá cây lục nom tương tự ngọc bích, 1/2 lòi ra bên phía ngoài.
Đưa tay rời khỏi khoan bùn khu đất, cố gắng nó vô tay.

Là dụng cụ vô nằm trong tinh anh xảo, tương tự bình dung dịch, tương tự ngọc bích tuy nhiên cũng ko nên ngọc bích.

Màu xanh rờn đậm và vô xuyên suốt, bên trên cơ đem những lối vân lờ mờ ảo, nom rất rất bí ẩn, nó khiến cho người tao vừa vặn nom vẫn quí.
Bình thuốc?
Đồ cổ?
Dương Bách Xuyên cố gắng bên trên tay nom một chút ít, trong tâm hạnh phúc, thì thầm tư duy coi trong trường hợp là đồ vật thời cổ xưa thì giá chỉ bao nhiêu?
Rất lâu tiếp sau đó anh trông thấy một tia sáng sủa xanh rờn phân phát rời khỏi kể từ cái lọ bên trên tay.
Ngay tiếp sau đó, Dương Bách Xuyên cảm nhận thấy như bị năng lượng điện lắc, toàn thân thích chấn động, chỉ cảm nhận thấy một luồng không gian kể từ bên trên cao tràn xuống, bám theo cánh tay đưa vào thân thích thể.
“A ~ loại quỷ quái gì vậy…?”
Anh kêu lên một giờ đồng hồ, ham muốn vứt nó chuồn.
Nhưng thiệt kỳ kỳ lạ.

Xem thêm: toả băng tâm

Một cảnh tượng xuất hiện tại, loại màu xanh lá cây lục tương tự lọ dung dịch này nhường nhịn như bám chặt vô tay anh, ham muốn vứt cũng ko thể vứt được.
Dương Bách Xuyên hoảng cho tới nỗi tái mét xanh rờn mặt mũi mũi.
Ngay ngay tắp lự, toàn cỗ khung hình anh teo lắc, trong giây lát ngay tắp lự thất lạc chuồn trực quan, không tồn tại ý thức kể từ từ chìm xuống.
Cùng khi cơ ở phía mặt mũi cơ hồ nước mang 1 người phụ nữ giới đem bộ quần áo thể thao white color trông thấy cảnh này ngay tắp lự nhanh gọn toá áo khóa ngoài nhảy xuống hồ nước rồi tập bơi về phía Dương Bách Xuyên.
Hôm ni Triệu Nam cảm nhận thấy rất rất ngán chán nản, thuở đầu là ham muốn dắt chó cho tới khu vui chơi công viên tản cỗ, trong những khi cô đang được nhận một cuộc Smartphone thì chú chó dường như không thấy tăm tương đối.
Tìm cho tới dò thám tháo lui thì cũng thấy chú chó của tôi đang được giãy nảy giụa vô hồ nước nước, đang được sẵn sàng xuống nước thì thấy phía đối lập mang 1 thanh niên nhảy xuống hồ nước cứu vãn chú chó trả lên bờ.

Ban đầu lăm le đợi nam giới thanh niên lên nhằm cảm ơn anh tao, tuy nhiên trong nháy đôi mắt cô trông thấy người thanh niên cứu vãn con cái chó đùng một phát vùng vẫy và kể từ từ chìm xuống bên dưới nước.
Lần này Triệu Nam cũng trở thành sốc, bộp chộp vàng nhảy xuống nước nhằm cứu vãn người.
……
Trong khi mơ mơ tưởng màng, Dương Bách Xuyên vẫn ở mơ thấy một ông già cả với cỗ râu bạc Trắng, tư thế tiên nhân toát rời khỏi kể từ cốt khí, người tự động xưng là Thập Nhị Kiếp Tán Tiên, là đồ vật gi tuy nhiên toàn cầu tu chân Thiên Tà Chí Tôn.

Ông bảo rằng ông là vẹn toàn thần bị vướng kẹt vào trong bình càn ranh, như mong muốn Lúc thời điểm ngày hôm nay Dương Bách Xuyên phân phát hình thành bình càn ranh nếu như không thì ko biết ông nên ở vô loại bình cơ bao lâu nữa.
Coi như báo đáp ân tình nên Thiên Tà Chí Tôn đã nhận được Dương Bách Xuyên thực hiện trang bị đệ, truyền thụ pháp môn vô thượng tu chân, nếu như tu luyện thành công xuất sắc rất có thể lên cất cánh lên trời, chui xuống khu đất, trường thọ bất tử…
Về yếu tố này, Dương Bách Xuyên hỏi: “Tu luyện rất có thể thực hiện rời khỏi cơm trắng ăn không? cũng có thể dò thám chi phí không? cũng có thể nghiền gái không…?”
Sau Lúc căn vặn vài ba câu như thế, Dương Bách Xuyên thấy mặt mũi ông lão tím tái mét, sắc mặt mũi ngày càng đen sạm xì!
Ngay tiếp sau đó, ông lão kìm nén một khi lâu rồi gầm lên một tiếng: “Biến chuồn ~”
m thanh cơ tương tự sấm sét, khiến cho Dương Bách Xuyên run rẩy rẩy toàn thân thích.
Một khi sau anh ngay tắp lự tỉnh lại.
Tuy nhiên, sau thời điểm tỉnh dậy, Dương Bách Xuyên phân phát hình thành rằng bản thân hiện nay đang bị ai cơ quấy rối tình d*c!
Một khuôn mặt mũi thanh tú xuất hiện tại vô tầm đôi mắt anh, Dương Bách Xuyên thề nguyền, khuôn mặt mũi này chắc chắn là là khuôn mặt mũi đẹp tuyệt vời nhất tuy nhiên anh từng thấy, đẹp mắt hơn hết hoa khôi học tập lối, thậm chí là hơn hết một minh tinh anh mùng bạc quốc dân nào là cơ.
Đôi môi lúc nào cũng ẩm ướt dán vô môi anh, một cảm hứng ngạc nhiên trước đó chưa từng thấy lan từng khung hình, toàn thân thích anh như bị năng lượng điện lắc, thiệt là… Tuyệt vời.
Lúc này mặt mũi tai anh truyền cho tới một tiếng nói kể từ tính, tương tự tiếng động kể từ thiên nhiên: “Anh tỉnh rồi sao?”
Trong nháy đôi mắt Dương Bách Xuyên hiểu rời khỏi, thiệt rời khỏi ko nên nữ giới thần đang được quấy rối anh, tuy nhiên là kẻ tao đang được thở tự tạo mang lại anh.

Không cần thiết căn vặn thì anh cũng biết, Lúc nhìn thấy bình càn ranh ở nội địa thì toàn thân thích anh ngay tắp lự thất lạc chuồn ý thức, là nữ giới thần trước mặt mũi vẫn cứu vãn anh.
Nhìn cô nàng đẹp mắt như tranh giành vẽ trước mặt mũi, Dương Bách Xuyên đem chút thất thần, sau thời điểm lăm le thần lại thì lúng túng cười cợt nói: “Tôi là Dương Bách Xuyên, cảm ơn cô vẫn cứu vãn tôi.”
Triệu Nam khẽ mỉm cười cợt nói: “Tôi thương hiệu Triệu Nam, là mái ấm của chú ý chó nhỏ tuy nhiên anh vẫn cứu vãn, là tôi nên cảm ơn anh mới mẻ đích thị.

Vốn dĩ đang được đợi anh lên bờ nhằm rằng điều cảm ơn tuy nhiên ko ngờ cho tới anh lại kể từ từ chìm xuống.

Cũng may tôi cũng biết tập bơi nếu như không thời điểm ngày hôm nay anh kết thúc đời rồi.

Đúng rồi, anh cảm nhận thấy vô người thế nào là, đem cần thiết chuồn khám đa khoa không?”
Sau khi nghe tới Triệu Nam rằng câu này Dương Bách Xuyên cũng lăm le thần lại, con cái chó suýt bị bị tiêu diệt chìm là của cô ý ấy, ko thể ko rằng đó là một loại duyên phận.
Còn anh lúc này cảm nhận thấy thế nào?
Dương Bách Xuyên thấy rằng hiện trạng của tôi chất lượng rộng lớn khi nào không còn, anh cũng ko biết chuyện gì đang được xẩy ra.

Xem thêm: truyện bí mật của cô vợ tổng giám đốc

Anh cảm nhận thấy toàn thân thích tràn trề tích điện, tuy nhiên đôi khi anh cũng hoảng và tự động căn vặn thực hiện thế nào là tuy nhiên Lúc anh tao cố gắng vô loại nom tương tự một bình dung dịch lại sở hữu cảm hứng như bị năng lượng điện lắc, thiệt kỳ kỳ lạ.
Có vẻ như nó bám chặt vô trong tâm bàn tay vậy, ham muốn vứt cũng ko vứt được, tuy nhiên chẳng sao, lúc này nó vẫn mất tích, có lẽ rằng là khi mê man đã trải rơi xuống lòng hồ nước.
Nhìn thấy sự quan hoài của Triệu Nam, Dương Bách Xuyên tương đối đỏ gay mặt mũi nói: “Tôi chẳng sao, ko cần dùng khám đa khoa, cảm ơn cô.”
“Không sao thì chất lượng, đó là áo khóa ngoài của anh ấy, mau đem vô ko cảm lạnh!” Trong khi rỉ tai, cô vẫn nhìn thấy áo của Dương Bách Xuyên.
Khi nhận áo khóa ngoài, tay của Dương Bách Xuyên đụng chạm vô tay của Triệu Nam, cảm hứng rất rất tinh xảo và mềm mượt khiến cho tâm trí anh chao hòn đảo.

Anh và nữ giới mới chỉ yêu thương nhau, cũng ko thất lạc nụ thơm đầu.

Hôm ni Triệu Nam thở tự tạo mang lại anh thì coi như nụ thơm đầu chuồn chi rồi, mặt mũi Dương Bách Xuyên càng đỏ gay rộng lớn, rằng cảm ơn một giờ đồng hồ rồi đưa rồi áo khóa ngoài vô.
Lúc này, một giọng mai mỉa sắc bén vang lên: “Được lắm, Dương Bách Xuyên, tôi vẫn biết anh là kẻ ko uy tín, trái ngược nhiên anh là người bắt cá nhị tay, Lỵ Lỵ, lúc này cậu không cần thiết phải cảm nhận thấy tội lỗi nữa.”
Ngay Lúc Dương Bách Xuyên xoay đầu lại thì thấy nữ giới và các bạn của cô ý tao đứng cơ hội cơ ko xa vời đang được sử dụng ánh nhìn ko bao nhiêu thiện cảm nom anh..