sau khi bị biến thái theo dõi

                                    
                                              

Edit & Beta: Tiểu Tình Nhân – 小情人

~~~~~~~~~~~~~

Bạn đang xem: sau khi bị biến thái theo dõi

Tinh thần của Lâm Hòa đang được dần dần sụp ụp, trọn vẹn tin tưởng nhập câu nói. của học tập trưởng, nhận định rằng phiên bản đằm thắm đem căn bệnh phí tưởng, kể từ vứt toàn bộ, trọn vẹn phụ thuộc nhập học tập trưởng, còn học tập trưởng tổ chức từng bước, thực hiện Lâm Hòa thân quen dần dần với những hành vi thân thiết của tôi, tuy nhiên Lâm Hòa không phải nhìn thấy ý đồ vật của hắn.

Lúc học tập trưởng dẫn Lâm Hòa ra phía bên ngoài cút đi dạo, gặp gỡ nên song u con cái ngay sát căn nhà, song u con cái tê liệt so với Lâm Hòa đem chút địch ý, chính vì người u tê liệt coi học tập trưởng là con cái rể rùa vàng của tôi, nên chán ghét Lâm Hòa và cũng đều có ngán ghét bỏ tình trạng ý thức của cậu, cảm nhận thấy cậu cực kỳ kỳ quái quỷ, học tập trưởng khẽ mỉm mỉm cười, cầm tay và dẫn Lâm Hòa trải qua song u con cái tê liệt.

Khi đang được ngồi nghỉ ngơi bên trên ghế, bỗng nhiên điện thoại thông minh vào trong túi Lâm Hòa reo lên, bên trên screen là cuộc gọi tới từ chỉnh sửa của Lâm Hòa....

————————————

Chương 13

"Tiểu Hòa, nếu như em e, thì khiến cho anh nghe hùn em nhé." Trương Diệp nhẹ dịu vuốt ve sầu tấm sườn lưng đang được run rẩy rẩy của Lâm Hòa, nhỏ giọng yên ủi cậu.

Lâm Hòa tiếp tục chính thức e hãi xúc tiếp với những người không giống, nước ngoài trừ Trương Diệp.

Trương Diệp nhặt chiếc Smartphone đang được lúc lắc chuông bên dưới khu đất, sau thời điểm nhận điện thoại thông minh, thì mang 1 giọng nữ giới đang được tức giận dỗi chửi bươi mặt mũi tê liệt chạc.

"Tại sao ko nghe năng lượng điện thoại! Đến căn nhà cậu thì chẳng thấy ai! Cậu đem tính nộp phiên bản thảo ko vậy hả?!"

Xem thêm: một thai bốn bảo mommy bà trùm cưng chiều vô đối

Trương Diệp liếc nhìn người đang được e hãi trong thâm tâm bản thân, khá cong môi, ôn tồn nói: "Xin lỗi, em ấy bị căn bệnh, là vì tôi ko tâm lý chu đáo, quên trình bày với cô một giờ đồng hồ."

Vừa nghe thấy một giọng nam giới xa thẳm kỳ lạ từ trên đầu chạc mặt mũi tê liệt, hiền hòa lễ phép, tuy nhiên lại đem sự xa thẳm cơ hội vạn dặm, khiến cho cô tao vấn đáp theo gót phiên bản năng: "Bị bệnh? Có nặng trĩu không? Tôi hoàn toàn có thể cho tới thăm hỏi cậu ấy chứ?"

"Không sao, giờ đây em ấy không thích gặp gỡ người không giống..."

Trương Diệp mới mẻ một vừa hai phải mỉm cười trình bày hoàn thành thì vạc hiện tại cánh tay của tôi bị người không giống cầm lại, Lâm Hoa lúc lắc cánh tay của hắn, ngấc đầu nhìn hắn, tiếng nói như muỗi: "Em... Em mong muốn gặp gỡ chị ấy."

Nụ mỉm cười bên trên môi Trương Diệp chẳng bặt tăm, tuy nhiên ánh nhìn chợt xẹt qua quýt tia ám quang quẻ.

"Được." Hắn tạm dừng một chút ít, rồi Phục hồi lại vẻ mặt mũi thông thường, trình bày với đầu chạc mặt mũi kia: "Tôi đem địa điểm cho tới cô, Lúc tê liệt cô hãy cho tới địa điểm tê liệt."

"Ừm, trúng vậy, em ấy đang được trong nhà tôi."

"Không cần thiết cám ơn, hội ngộ sau."

Xem thêm: ngôn tình về hôn nhân thương mại

Sau Lúc Trương Diệp trình bày hoàn thành thì nhanh gọn lẹ húi máy, hắn đem tay ôm Lâm Hòa nhập lòng, nhắm đôi mắt si say ngửi mùi hương hương thơm bên trên tóc của cậu, nếu như Lâm Hòa thấy vẻ mặt mũi của hắn giờ đây, chắc chắn là tiếp tục e cho tới cứng người.

"Tiểu Hòa, anh tiếp tục mãi mãi ở cạnh em, không một ai hoàn toàn có thể tách tất cả chúng ta rời khỏi."

"Cũng tiếp tục chẳng đem ai hoàn toàn có thể xông nhập trái đất của tất cả chúng ta."