sao thuỷ truyện

Điện thoại địa hình bên trên bàn cơm trắng lắc lên, Thẩm Quốc Lập và Vương Lệ Trân cùng với nhau liếc nhìn Thẩm Nhĩ Nhu một chiếc.

Thẩm Nhĩ Nhu bắt gặp cuộc gọi cho tới ngay lập tức đặt điều đũa xuống, đẩy ghế dựa rời khỏi cụ lấy địa hình trở về phía chống bản thân.

Bạn đang xem: sao thuỷ truyện

‘Phanh’ một giờ, cửa ngõ bị đóng góp cho tới lắc lên vang trời.

Thẩm Quốc lập nhíu mi cầu thân mình: “Nó làm thế nào vậy? Gần trên đây tựa như là thay cho thay đổi trở thành người không giống vậy.”

“Làm sao nhưng mà tôi biết được? Ông tự động cai quản phụ nữ của tôi cút.” Vương Lệ Trân nhỏ giọng phản chưng lại.

“Tôi ở bên phía ngoài vất vả rất rất cực khổ thao tác mò mẫm chi phí, làm cho bà trong nhà chở che phụ nữ, bà cũng ko chở che được, tôi còn rất có thể nhìn cậy nhập bà thực hiện chuyện gì được chứ?” Thẩm Quốc Lập hét lên trách cứ cứ.

“Không nên ông đùng một phát thịnh vượng, thiệt nhận định rằng bản thân là kẻ nhiều cao sang? Nam nhân với chi phí ngay lập tức đồi tệ, trái khoáy nhiên phát biểu ko sai.” Vương Lệ Trân tựa như vạc điên nhưng mà trách cứ mắng hắn.

“Bệnh thần kinh trung ương, đồ gia dụng phụ nữ điên, làm cái gi với ai chửi rủa ck như cô chứ?” Thẩm Quốc Lập ném kiểu chén, đem giầy ngay lập tức cút thoát ra khỏi cửa ngõ.

Thẩm Nhĩ Nhu nghe thấy giờ khóc nức nở nhỏ của u, giờ khóc ngày càng trở thành kinh hoàng rộng lớn, sau cuối trở thành giờ mắng nghẹn ngào.

“Phát tài… với chi phí ngay lập tức nuôi nữ giới nhân bên phía ngoài, còn nhận định rằng tôi ko biết sao! Tôi thà rằng một ngôi nhà tất cả chúng ta xuyên suốt cuộc sống ở vùng quê nhỏ. Chuyển cho tới TP. Hồ Chí Minh rộng lớn này còn có gì nhưng mà chất lượng chứ!? Nói đồ vật gi nhưng mà vì như thế tiếp thu kiến thức của phụ nữ, tôi coi đó là mong muốn mò mẫm gái trẻ con tuổi!...”

Thẩm Nhĩ Nhu nghe đang được trở thành quen thuộc, ngay lập tức ko xấp xỉ.

Điện thoại nhập tay vẫn vang lên không ngừng nghỉ.

Ba kể từ “Diệp Băng Thanh” đâm trực tiếp nhập đôi mắt cô.

“Ừ” Thẩm Nhĩ Nhu nỗ lực lưu giữ cho tới giọng của tôi trở thành điềm đạm.

“Tại sao lâu thế mới mẻ nghe điện thoại thông minh.” Cạnh tê liệt điện thoại thông minh truyền cho tới tiếng nói ko chút nhằm ý của Diệp Băng Thanh.

Thẩm Nhĩ Nhu biết là cô ấy đang được chỉ trích cô.

Gần trên đây, toàn bộ học viên năm thân phụ đều đã biết Diệp Băng Thanh tức tức giận học viên mới mẻ gửi cho tới tê liệt - Thẩm Nhĩ Nhu.

Thẩm Nhĩ Nhu ở nhập đôi mắt chúng ta học tập là học viên gửi ngôi trường, ngôi nhà nhiều mới mẻ nổi xinh đẹp mắt.

Mà Diệp Băng Thanh là phụ nữ ngôi nhà nhiều cao quý điêu ngoa.

Hầu không còn toàn bộ quý khách đều ko mến Diệp Băng Thanh, tuy nhiên không tồn tại người nào là dám ở trước mặt mũi cô tớ đối nghịch tặc.

Cô tớ tựa như một nàng công chúa được chiều cho tới hư đốn lỗi, điêu ngoa tùy hứng ngang tàng.

Cha cô tớ tặng cho tới ngôi trường học tập một toà ngôi nhà, là hội trưởng hội quỹ ngôi trường.

Diệp Băng Thanh thông thường xuyên đến lớp trễ về sớm, tuy nhiên nhịn nhường như chỉ việc cô tớ ko chạm cho tới số lượng giới hạn, ngôi trường học tập so với chuyện của cô ấy tớ tiếp tục thực hiện như ko thấy.

Khai giảng Thẩm Nhĩ Nhu mới mẻ gửi cho tới ngôi trường học tập này, không nhiều phát biểu hay phải đi 1 mình, chỉ vùi nguồn vào xem sách.

Cô cũng nghe phát biểu Diệp Băng Thanh điêu ngoa tuỳ hứng, tuy nhiên cô vẫn luôn luôn cảm nhận thấy Diệp Băng Thanh và bản thân sẽ không còn xuất hiện tại và một khi.

Cho cho tới một ngày, cô cảm nhận được một bức thư tình ko mang tên.

Cô tất tả liếc nhìn bức thư tình đỏ gay mặt mũi, đem thư tình chứa chấp cút.

Trước trên đây, cô học tập ở ngôi trường vùng quê nhỏ, phái nam sinh ở tê liệt ko thẳng như bên trên TP. Hồ Chí Minh rộng lớn, tuy vậy trước đó cô thơ ngây mơ mịt tuy nhiên còn chưa xuất hiện phát sinh đã biết thành bóp bị tiêu diệt nhập trứng nước.

Cô lượt thứ nhất cảm nhận được thư tình thẳng vì vậy, ko biết nên làm cái gi là vấn đề đương nhiên, tuy nhiên cô biết bạn dạng thân thiết bản thân không tồn tại tài năng thủ thỉ yêu quý nhập thời đặc điểm này.

Vốn tưởng rằng chuyện này tiếp tục trôi qua chuyện vì vậy, tuy nhiên ngày hôm tê liệt tan học tập, cô bị ngăn ở đầu ngõ ngôi trường học tập.

Xem thêm: hệ thống tự cứu của nhân vật phản diện h

Chặn ở trước mặt mũi cô là nữ giới sinh nức danh Diệp Băng Thanh, hâu phương là cả trai lộn gái đang được ngóng coi kịch sướng.

Khí hóa học Diệp Băng Thanh êm ả dịu dàng, khuôn mặt mũi White nõn, nếu như cô ấy ko nhìn cô với vẻ mặt mũi tàn khốc, Thẩm Nhĩ Nhu tiếp tục nhận định rằng cô ấy là công chúa trộm chạy rời khỏi kể từ hoàng cung.

Buổi tối ngày tê liệt cô bị ăn nhị kiểu bạt tai, nguyên vẹn nhân là vì như thế cô hấp dẫn Hứa Viễn Thư.

Khi tê liệt Thẩm Nhĩ Nhu mới mẻ hiểu rằng, hoá ra người viết lách thư tình cho chính mình đó là Hứa Viễn Thư, lớp trưởng lớp chúng ta.

Tình cảnh ví dụ tối hôm tê liệt cô đang được quên, rất có thể tự bạn dạng năng không thích lưu giữ lại, tuy nhiên khuôn mặt mũi dữ tợn của Diệp Băng Thanh nằm trong kiểu bạt tai tàn khốc vẫn rất rõ ràng ràng xung quanh quẩn nhập ác nằm mê của cô ấy từng tối, nhập nằm mê cô tựa như một con vật nhỏ trốn nhập góc bị tóm tóc, bị mắng là kỹ nữ giới, xung xung quanh là ánh sáng của đèn flash của điện thoại thông minh liên tiếp tự sướng.

Cuối nằm trong, cô bị ấn nhập góc tường, tiếng nói Diệp Băng Thanh vang lên lưu ý ôn nhu: “Ngoan ngoãn nghe tiếng, ngay lập tức tiếp tục không trở nên tấn công.”

Đêm tê liệt quay trở lại, Thẩm Nhĩ Nhu nhốt bản thân ở nhập chống, khóc thiệt lâu, cô kéo ra bức thư tình kể từ nhập cặp, hung hăng nhưng mà xé nhừ, đem toàn bộ tức tức giận ụp lên tờ giấy tờ tê liệt, phảng phất là nó đang được phá huỷ huỷ cuộc sống thường ngày yên lặng bình của cô ấy.

Về sau, là những ngày nước sôi lửa phỏng.

Cô trở nên trở thành viện hội bà bầu của Diệp Băng Thanh, phần rộng lớn thời hạn Diệp Băng Thanh sẽ không còn lưu giữ rõ rệt cô, tuy nhiên tình cờ tiếp tục gọi điện thoại thông minh cho tới cô tới quán bar, tiệm mạng internet nghịch tặc nằm trong bản thân.

Mặc mặc dù Thẩm Nhĩ Nhu đang được ở nhập vực thẩm, cô vẫn quật cường cho là bản thân không giống với Diệp Băng Thanh.

Cô trước đó chưa từng thực hiện chuyện thương thiên sợ hãi lí, cô chỉ nhìn coi nhưng mà thôi, trước đó chưa từng tổn sợ hãi cho tới người nào là.

Diệp Băng Thanh nhịn nhường như biết cô đang được tâm trí gì, bao nhiêu ngày trước, cố ý bắt Thẩm Nhĩ Nhu tấn công một nữ giới sinh.

Nữ sinh bị nghiền cho tới một góc WC, tóc tai lếu láo độn, hai con mắt chứa chấp ăm ắp nước đôi mắt kinh khủng hãi nhìn Thẩm Nhĩ Nhu.

Thẩm Nhĩ Nhu bất động đậy, cứng đờ đứng một địa điểm, cô suy nghĩ, cỗ dáng vẻ của tôi trước khi cũng rất có thể là vì vậy.

Diệp Băng Thanh hừ giá tiền một chiếc, tiến bộ lên tự động bản thân động thủ tiếp sau đó rời cút, thời khắc cút lướt qua chuyện người cô, Thẩm Nhĩ Nhu nghe cô ấy nói: “Cho rằng bạn dạng thân thiết bản thân rất khác tôi sao?”

Trong WC chỉ với cô và nữ giới sinh bị tóm gọn nạt.

Thẩm Nhĩ Nhu người sử dụng thật nhiều khí lực mới mẻ rất có thể ổn định tấp tểnh xúc cảm, cô trả tay vệ sinh nước đôi mắt của tôi, tiếp cận địa điểm nữ giới sinh mong muốn hứng cô ấy lên.

Nữ sinh rời né, cúi đầu không đủ can đảm nhìn trực tiếp cô.

Thẩm Nhĩ Nhu tạm dừng.

Ngay khi tê liệt cô hiểu rời khỏi, mặc dầu trong tâm địa cô mong muốn phân rõ rệt ranh giới với Diệp Băng Thanh, tuy nhiên ở nhập đôi mắt người không giống, cô đang được tựa như Diệp Băng Thanh. 

——

“Vừa rồi đang được ăn cơm trắng nằm trong phụ huynh.”

“Đến ngôi trường học tập.” Diệp Băng Thanh cười cợt một giờ.

“Bây giờ.” Thẩm Nhĩ Nhu mơ hồ nước cảm nhận thấy ko chính.

“Đúng vậy.” Diệp Băng Thanh phát biểu kết thúc câu này ngay lập tức húi điện thoại thông minh.

Lúc Thẩm Nhĩ Nhu rời khỏi cửa ngõ, Vương Lệ Trân vẫn còn đó ngồi khóc bên trên ghế sofa .

Xem thêm: oan gia ngõ hẹp truyện

Thấy cô ra đi ngoài, ngay lập tức tất tả vàng hỏi: “Đi đâu.”

Thẩm Nhĩ Nhu lên giờ vấn đáp “trường học” ngay lập tức rời cút.

Tất cả quý khách đều ko biết sau đó tiếp tục xẩy ra chuyện gì.