săn tim nàng

“Nàng vẫn chính là thê tử ko cưới của Sài Chiêu tớ, tớ đã nhận được toan nường.”

Đêm khuya vắng ngắt, cửa ngõ phía Tây của trở thành Thương Châu tự nhiên hé rời khỏi, bao nhiêu người đem vật đen ngòm, cưỡi ngựa phóng nhanh chóng ngoài trở thành, cút trực tiếp về phía bắc. Trên trở thành, Nhạc Hoàn thở lâu năm một tương đối, rằng với Tôn Nhiên lân cận. “Tôn đôn đốc đôn đốc, còn sót lại cần coi bao nhiêu người này còn có sinh sống được nhằm cho tới Thương Sơn hoặc không… Với lại… Sài gia rốt cuộc với Chịu cho tới hay là không.”

Bạn đang xem: săn tim nàng

Những người áo đen ngòm bại vừa phải thoát ra khỏi trở thành không được chục dặm thì chợt với ánh lửa sáng sủa bừng vô tối, một trận mưa thương hiệu được chống rời khỏi kể từ vô rừng rậm rạp, những người dân áo đen ngòm còn còn chưa kịp rút lần thì vẫn hàng loạt té nhào xuống ngựa.

Mấy tiễn đưa thủ nhường nhịn lối, Kỷ Minh bó tay, lờ đờ rãi chứa chấp đặt chân đến sát thi hài của những người dân bại. “Quả là kẻ của Thương Châu? Lục soát người bọn họ coi.”

Tùy tùng bước cho tới lục soát, kể từ hông của một người rút một loại được gói kỹ rời khỏi, hé coi thì thấy là 1 trong những mũi thương hiệu vàng. “Vương gia…”

Kỷ Minh nhận lấy mũi thương hiệu, soi bên dưới ánh lửa, nhìn vô chữ Hoành, môi nở nụ cười cợt đắc ý. “Vũ Đế quăng quật đem sinh sống bị tiêu diệt của Thương Châu, người thân bọn họ Nhạc trái khoáy nhiên ko nhẫn nại được nữa cần lần Sài gia cứu vớt viện. Đúng là ông trời cũng gom ta! Chuyện phục kích ngày hôm nay ko được bật mý nửa câu, cứ nhằm Nhạc Thịnh… chờ đón sui gia sau này của tớ cho tới cứu vớt trợ đi…” Kỷ Minh cười cợt với vẻ thiệt không thể đoán trước. “Tiểu vương vãi chỉ suy nghĩ thế thôi là vẫn cảm nhận thấy thú vị rồi, thiệt sự mong muốn giẫm trở thành vô Thương Châu, ko đợi được nữa…”

Ba ngày, năm ngày, bảy ngày… Nhạc Hoành len lén lên cửa ngõ trở thành phía bắc, mím môi quan sát về phương bắc. Sài Chiêu, Sài Chiêu… Ngươi với cho tới Thương Châu hoặc không! Ngươi vẫn rằng với tớ, chắc chắn rằng, chắc chắn rằng ngươi vẫn đến!

***

Chu Quốc, chân núi Thương Sơn, Quận vương vãi phủ.

Nghe tin cẩn Sở Vương Kỷ Minh dẫn binh tiến công Thương Châu, Sài Chiêu ko suy nghĩ được không ít, hấp tấp vàng đẩy cửa ngõ thư chống của đôn đốc thúc Sài Dật, mới mẻ lao vào cửa ngõ đã trở nên Sài Dật gọi lại.

“A Chiêu…” Sài Dật lờ đờ rãi xoay người lại. “Thúc đôn đốc đang được bàn chuyện với những người không giống, con cái đợi lát nữa hãy vô.”

“Thúc thúc!” Sài Chiêu bước nhanh chóng vô chống, quỳ một chân xuống khu đất, giọng chấp nhất ko Chịu nghe răn dạy giải.

những người vô thư chống liếc mắt nhìn nhau rồi ngần ngại bước thoát ra khỏi chống. Sài Dật thở lâu năm một tương đối. “Trong chống chỉ từ lại đôn đốc con cháu tớ, với gì thì đứng lên rằng.

Sài Chiêu ko đứng lên, khóe môi khẽ run rẩy rẩy. “Có lẽ… đôn đốc thúc đã và đang biết rồi.”

“Biết loại gì?” Sài Dật bưng ly trà bên trên bàn lên, thổi tương đối rét đang được bốc lên.

Sài Chiêu ngước mặt mày nhìn vị đôn đốc thúc đang được trấn tĩnh khoan thai của tớ. “Thúc đôn đốc ko biết thì con cái tiếp tục rằng mang đến đôn đốc nghe. Thương Châu đã trở nên Kỷ Minh vây khốn, Vũ Đế lại ko Chịu trừng trị binh cứu vớt viện… Thương Châu đang được ngàn cân nặng treo sợi tóc!”

“Ồ?” Sài Dật bịa đặt ly trà xuống. “Xem rời khỏi bạn dạng vương vãi ở Thương Sơn hẻo lánh, nhiều chuyện bên phía ngoài ko hề hoặc biết. Thế nào? A Chiêu phiền lòng cho tất cả mái ấm nhạc phụ sau này của tớ ở Thương Châu à?”

Đôi đôi mắt xám của Sài Chiêu thông thoáng lấp láy. “Nhà A Hoành với chuyện, con cái thân thiết là phu quân tương lai… theo gót lý nên…”

“Theo lý?” Mặt Sài Dật hiện thị lên vẻ sửng sốt. “Thương Châu là trở thành trì cần thiết của Tấn Quốc, theo gót lý chẳng cần Vũ Đế nên cút cứu vớt hoặc sao? Con là con cái dân của Đại Chu, Vũ Đế ko van lơn cứu vớt viện với nhà vua Đại Chu, con cái đi làm việc loại gì?”

“Thúc thúc!” Sài Chiêu nhích cho tới trước vài ba bước. “Vũ Đế ko Chịu cứu vớt Thương Châu, Thương Châu vẫn cố cự một mon rồi, nếu như không Chịu trừng trị binh thì trước sau gì trở thành cũng trở thành đập phá. Thành thương Châu bị đập phá, chúng ta Tĩnh Quốc Công… chắc chắn rằng sẽ không còn sinh sống được. Xin đôn đốc thúc…”

“Cầu van lơn bạn dạng vương vãi.” Sài Dật nhìn con cháu trai của tớ với vẻ hàm ý. “Bản vương vãi hoàn toàn có thể làm những gì chứ? Thúc con cháu tớ hoàn toàn có thể trấn thủ vùng khu đất này vẫn chính là ân điển của hoàng thượng, cứ nhúng tay vô chuyện của những người không giống, con cái ko hoảng người tớ nhân thời cơ này xua nằm trong làm thịt tận sao! Bản vương vãi cũng kính trọng Nhạc Thịnh anh húng hào kiệt, Nhạc Hoành cũng là 1 trong những cô nương tốt… Nhưng trước đôi mắt, đôn đốc con cháu tớ ngồi yên tĩnh ko làm những gì mới mẻ thực sự là gom Nhạc gia.”

“Con hiểu ý của đôn đốc đôn đốc.” Sài Chiêu cụp đôi mắt xuống. “Con ko van lơn quận vương vãi phủ phái binh cứu vớt trợ Thương Châu, con cái tiếp tục dẫn người của mình…”

“Người của con?!” Sài Dật giá buốt lùng nhìn đứa con cháu đang được quỳ bên dưới khu đất. “Người của con cái ko cần là kẻ của quận vương vãi phủ sao? không tồn tại sự được chấp nhận của bạn dạng vương vãi, bất kể ai vô phủ cũng ko được thoát ra khỏi Thương Sơn! Nghe rõ ràng chưa?”

“Thúc thúc!”

“Ra ngoài đi!” Sài Dật xoay người cút, ko nhìn Sài Chiêu nữa.

Sài Chiêu lặng lẽ thoát ra khỏi thư chống. Thấy Sài Tịnh và bao nhiêu người không giống đang được đợi ở ngoài đều nhìn bản thân, Sài Chiêu khẽ rung lắc đầu, tỏ vẻ rời khỏi xa xôi rồi hẵng rằng.

Đôi đôi mắt Sài Tịnh cũng không thể được lấp lánh lung linh như xưa, nường căn vặn khẽ. “Cha rằng ra sao? Có mang đến huynh dẫn người cho tới Thương Châu không?”

Sài Chiêu rung lắc đầu, mặt mày đẫy vẻ u sầu, không thích rằng tiếp nữa. Y cho tới một vị trí thông thoáng đãng, quan sát về phía Thương Châu, rất rất lâu nhưng mà ko cựa quậy.

Một chàng trai trán buộc dải lụa black color lại gần Sài Chiêu, khuôn mặt tươi tắn anh tuấn ngước thiệt cao, nói: “Theo ý của Vân Tu tớ, chỉ việc thiếu hụt mái ấm rằng một câu, tớ tiếp tục theo gót huynh cho tới Thương Châu, cũng hoàn toàn có thể cứu vớt được thiếu hụt phu nhân. Quận mái ấm, cô thấy thế nào?”

Xem thêm: Hướng Dẫn 3 Bước Đăng Ký Rikvip Nhanh Chóng Và Đơn Giản

Sài Tịnh nhìn chàng trai áo xanh rì lam lân cận bản thân. “Trọng Nguyên, chàng thấy thế nào?”

không đợi người thương hiệu Trọng Nguyên lên giờ đồng hồ, Vân Tu cười cợt lớn, nói: “Lý Trọng Nguyên được xem như là khối óc khéo nhất vô quận vương vãi phủ. Lý Trọng Nguyên, huynh rằng coi còn tồn tại cơ hội này hoặc là hơn cơ hội của tớ không?”

Đôi mi lần của Lý Trọng Nguyên khẽ nhướng lên, ánh nhìn lòi ra vẻ khó khăn xử, nói: “Vương gia rằng cũng ko sai, Sài gia rời khỏi tay vô cùng ko cần là điều tốt với Nhạc gia, thậm chí là tiếp tục hoảng chúng ta bọn họ Nhạc… Nhưng tình hình Thương Châu nguy khốn cung cấp, tất cả chúng ta ko thể ngồi nhìn ko quan tiền tâm… Trước đôi mắt chỉ mất độc nhất con phố như Vân Tu vẫn nói…”

“Đã rằng là cần nghe Vân Tu tớ mà!” Vân Tu vỗ đùi nói: “Thiếu mái ấm, cứ thực hiện thế đi! Ngài ko tin cẩn khả năng của tớ sao?”

Lý Trọng Nguyên vỗ nhẹ nhàng lên vai Sài Chiêu, thực lòng nói: “Ta và Vân Tu, cả huynh đệ bọn họ Ngô nữa, đều hoàn toàn có thể cút nằm trong huynh… Dù ko giải được ông tơ nguy khốn của Thương Châu tuy nhiên cứu vớt chúng ta nhạc phụ sau này của huynh thì vẫn bắt có thể được bao nhiêu phần.”

Thấy Sài Chiêu vẫn lạng lẽ ko rằng, Sài Tịnh lẳng lặng nhìn vẻ mặt mày áp lực của nó. “Trước ni huynh luôn luôn hành vi đặc biệt trái khoáy quyết, sao giờ đây còn vì thế dự điều gì? Nếu huynh ko thiệt lòng quí cô Nhạc Hoành ấy, với tính cơ hội của huynh thì sẽ không còn cút cầu van lơn phụ vương vãi của muội. Từ nhỏ cho tới rộng lớn, đấy là lượt trước tiên huynh đi kiếm ông ấy vì như thế chuyện riêng biệt của bạn dạng thân thiết mình… Phụ vương vãi ko cần không thích gom Nhạc gia nhưng mà là tình hình trước đôi mắt đặc biệt khó khăn xử, ông ấy ko thể nhằm huynh ngang nhiên dẫn kỵ binh của Sài gia cút Thương Châu tuy nhiên nếu như huynh thiệt sự mong muốn hành vi thì ông ấy tiếp tục nhắm một đôi mắt mang đến qua loa. Có cút hay là không, huynh rằng một câu đi!”

Sài Chiêu nhìn chằm chằm vô tía người trước mặt mày. “Vân Tu, cút gọi Ngô Tá, Ngô Hữu. Giờ Tý, tía người những ngươi cút với ta!”

“Tuân lệnh!” Vân Tu sung sướng lẹo tay. “Vùi người vô Thương Sơn này cũng bao nhiêu năm rồi, thiệt tình mong muốn ra bên ngoài mang đến giãn gân cốt. Thiếu mái ấm đợi chút nha!”

“Ta và Tịnh Nhi…” Lý Trọng Nguyên hấp tấp nói: “Huynh ko dẫn bọn tớ theo gót sao?”

“Huynh và quận chúa chuẩn bị trở thành thân thiết rồi!” Sài Chiêu giãn song mi đang được nhíu chặt rời khỏi. “Sao hoàn toàn có thể nhằm nhị người theo gót bọn tớ cút nguy hiểm được. Dẫn nhị người theo gót, e rằng đôn đốc thúc sẽ không còn ân xá mang đến tớ.”

“Nhưng…” Sài Tịnh còn toan rằng gì, Sài Chiêu vẫn bịt mồm nường tớ lại, khẽ rung lắc đầu.

“Đợi huynh đem A Hoành về trên đây, có lẽ rằng còn kịp tợp rượu mừng của bọn muội.” Sài Chiêu người sử dụng ngón tay gõ lên trán bản thân. “Nha đầu ngang bướng bại, cho tới Thương Sơn rồi thì chớ hòng cút đâu nữa!”

***

Giờ Tý, bên dưới chân núi Thương Sơn lớn lao, huynh đệ bọn họ Ngô mở miệng ngáp lâu năm, cỗ dạng gật gù ko tươi tắn. Hai người này là bằng hữu sinh song, cũng như Vân Tu, kể từ đời ông phụ vương vẫn chính là gia tướng tá của Sài gia, nằm trong vững mạnh với Sài Chiêu, tình thương như huynh đệ.

Đệ đệ Ngô Hữu dụi hai con mắt nhấp nhem, rằng ko rõ ràng tiếng: “Vân Tu, huynh rằng mơ hồ nước quá tớ nghe không hiểu biết nhiều lắm. Đi Thương Châu hoặc đồ vật gi Châu? Đi thực hiện gì?”

“Đồ ngốc!” Vân Tu đá một trừng trị vô mông Ngô Hữu. “Vân gia gia trên đây với khi nào tái diễn lượt loại nhị không? hướng dẫn mới lớn cứ dậy, bảo theo gót thì cứ theo gót tớ và thiếu hụt mái ấm là được.”

Ngô Hữu rấm rứt nói: “Hỏi một câu nhưng mà cũng ko được ư? Đại ca, huynh rằng xem?”

Ngô Tá chững chác rộng lớn đệ đệ nhiều, chỉ mỉm cười cợt nói: “Đi Thương Châu đem thiếu hụt mái ấm phu nhân về trên đây.”

“Thiếu mái ấm phu nhân?” Ngô HỮu sửng sốt rằng. “Chỉ bao nhiêu người tất cả chúng ta cút đón dâu thôi sao?”

Vân Tu suýt nữa là hộc huyết, chỉ vô Ngô Hữu hậm hực nói: “Đừng với rằng nhiều với thằng ngốc này nữa. Nếu tớ là thiếu hụt mái ấm thì sẽ không còn dẫn nó theo gót, ngóng là chớ đập phá lỗi chuyện của tất cả chúng ta.”

Võ công của Vân Tu cực tốt, kể từ nhỏ Ngô HỮu vẫn tương đối hoảng hắn. Thấy Vân Tu gắt lên với bản thân thì không đủ can đảm nhiều lời nói nữa, chỉ cọ xát tay hà tương đối mang đến rét, không đủ can đảm ư hử gì.

“Thiếu mái ấm cho tới rồi!” Vân Tu nghe thấy giờ đồng hồ động nên hí hửng mừng rằng.

Từ vô quận vương vãi phủ, một con cái tuấn mã phi ra bên ngoài. Chàng trai bên trên sườn lưng ngựa đem quàn áo đen ngòm bó sát người, che mặt phẳng khăn đen ngòm chỉ nhằm lộ hai con mắt xám.

Vân Tu và huynh đệ bọn họ Ngô đều nhảy xuống ngựa, quỳ một chân xuống khu đất.

Sài Chiêu nhẹ dịu giơ tay lên, lúc ấy tía người mới mẻ đứng lên, theo lần lượt trèo lên ngựa. Sài Chiêu nhìn từng người, trầm giọng nói: “Đi Thương Châu cứu vớt chúng ta A Hoành với tớ, với chấp thuận theo gót tớ không?”

Xem thêm: truyện vụng trộm

“Thuộc hạ đương nhiên theo gót thiếu hụt mái ấm, núi đao biển lớn lửa, bị tiêu diệt cũng ko từ!” Ba người đồng thanh đáp.

“Tốt!” Sài Chiêu vung phụt lên, nhảy vào vô bóng tối như 1 vũi thương hiệu. Thương Sơn hâu phương càng ngày càng domain authority dần dần, mãi cho tới khi không thể thấy nữa.

“A Hoành, chắc chắn cần đợi tớ đến!”