sai lầm nối tiếp

Chương 37: Ngoại truyện 5

“Chào buổi sáng sớm.”

Bạn đang xem: sai lầm nối tiếp

Diêu Khiêm Mặc trình bày ko chút kinh khủng hãi.

Người nam nhi này đứng bên phía ngoài chống căn bệnh, xuyên thấu qua quýt hành lang cửa số vô vào chống nom Lộ Tây, ko hề xoay đầu nom Lâm Vi Linh, lại trình bày với cô “Chào buổi sáng sớm.”

Tầm đôi mắt Vi Linh xuyên qua quýt mặt mũi kính, tâm trí về nhì bạn bè này, cô ko biết nên trình bày gì, chỉ hoàn toàn có thể trả lại một câu: “Chào buổi sáng sớm.”

“......”

“Trước trên đây ko gặp gỡ anh nội địa, nghe trình bày anh lên đường Nhật Bản?”

Sau vụ bắt cóc thực sự cô ko tái ngộ anh tớ.

Diêu Khiêm Mặc ko vấn đáp thắc mắc của cô ý, thản nhiên cười cợt tựa như đùa cợt: “Lộ Tây điên rồi, trọn vẹn không hề năng lượng trấn áp hành động của tôi, Hồ Khiên Dư hoàn toàn có thể đơn giản dễ dàng ly thơm. Em vẫn một vừa hai phải lòng?”

“Tôi ko xấu xí như anh suy nghĩ.” Vi Linh nỗ lực khiến cho tiếng nói bản thân điềm đạm, mặt khác nom Lộ Tây vô chống căn bệnh, tựa như một thú nuôi nhỏ kinh khủng hãi rời vô góc tối.

Cô mong muốn thuyết phục chủ yếu bản thân, cô nợ Lộ Tây nhiều vì vậy, coi như rước toàn bộ những loại bại trả lại mang đến anh trai cô ấy.

Diêu Khiêm Mặc cười cợt nhu hòa, điều trình bày lại tràn trề ác ý, “Đáng tiếc Hồ Khiên Dư của em chỉ là một trong người nam nhi tàn ác.”

***********

“Anh rốt cuộc mong muốn trình bày loại gì?” Nếu anh tớ mong muốn thực hiện cô tức tức giận, vậy anh tớ thành công xuất sắc. Hai tay Vi Linh cầm trở thành quyền, toàn bộ cơ thể cứng ngắc.

Diêu Khiêm Mặc tương đối khí quay đầu sang một bên, nom cô nàng này cố kìm nén tức tức giận, tiếng nói trở thành kì lạ: “Thay anh chúc Hồ tổng sớm hồi phục.”

Lâm Vi Linh cắm đớp môi, bên trên mặt mũi lướt qua quýt một chút ít xấu xa hổ, sau cùng ngập ngừng nói: “Anh ấy vẫn ngay gần hồi phục, sớm hoàn toàn có thể xuất viện.”

Sau bại, nhì người cũng ko rỉ tai, nom trực tiếp Lộ Tây đang được ở trước mặt mũi. Đúng thời điểm này, Diêu Khiêm Mặc đơn độc cúi đầu bảo nhỏ một câu: “Đứa ngốc …”

Lâm Vi Linh quay đầu sang một bên, nheo đôi mắt để ý nom anh tớ. Diêu Khiêm Mặc thời điểm này vẫn nom Lộ Tây cơ hội bại một tấm thủy tinh nghịch, ko nhằm ý cho tới Vi Linh đang được nom bản thân chằm chằm. Lâm Vi Linh một vừa hai phải buông lỏng với những người này đùng một phát vì như thế nhì chữ này mà rễ thần kinh trở thành stress.

Một câu “Đứa ngốc” nuông chiều của anh ý tớ đương nhiên là trình bày mang đến em gái anh tớ nghe, sao hoàn toàn có thể là đang được trình bày cô?

Nhưng tức thì khi trong trái tim Vi Linh đang được tràn ngập nghi hoặc, Diêu Khiêm Mặc lại một đợt nữa xoay đầu quan sát về phía cô, “Anh tiếp tục đem Lộ Tây lên đường.”

Một câu này, Vi Linh hoàn toàn có thể xác minh là Diêu Khiêm Mặc trình bày cho bản thân mình nghe.

“Anh từng hứa đem cô ấy lên đường một lượt, tuy nhiên sau cùng cô ấy vẫn chạy về trên đây. Tốt nhất anh ko cần thiết hứa hứa điều gì.”

Vi Linh kể từ chối, tùy rằng cô biết, chủ yếu tôi cũng không tồn tại quyền hội tụ lại Lộ Tây. Lộ Tây khổ cực vì vậy, cho dù phân phát điên cũng ko thể giải bay, ngoài Thác Ni, không tồn tại người nào là hoàn toàn có thể cứu vãn vớt cô ấy. Nếu Diêu Khiêm Mặc đem cô ấy lên đường, Lộ Tây có lẽ rằng cả đời tiếp tục sinh sống vô tư tưởng hoảng loàn như giờ đây.

Nhưng Thác Ni cho tới giờ đây cũng ko chịu đựng cho 1 lời hứa hẹn hứa.

Thật rời khỏi, mặc dù ông tớ hứa hứa thì sao, Vi Linh cũng không đủ can đảm tin cậy ông tớ sẽ lưu lại điều.

Diêu Khiêm Mặc nom cô nàng trước đôi mắt, anh tớ vẫn để ý dõi theo gót cô ấy nhiều năm chư vậy, biết biểu lộ của cô ý ấy thời điểm này là cô ấy đang được tự dự.

Nhưng không mong muốn, toàn bộ những tình yêu thâm thúy kín ấy vẫn nguội rét mướt.

“Em hoàn toàn có thể yên lặng tâm, Thác Ni vẫn bị tiêu diệt, Lộ Tây không hề nguyên do gì nhằm văng mạng lĩnh quay trở lại.”

Vi Linh sửng sốt, không tin nom anh tớ. Nếu … nếu như người nam nhi này cũng biết kín bại …

Diêu Khiêm Mặc nom Vi Linh vô tư thể cảnh giác, tâm trí, kể từ quăng quật ý muốn đυ.ng vô song lông ngươi đang được nhíu chặt của cô ý tuy nhiên người sử dụng tiếng nói rét mướt như băng đem theo gót chút cảnh cáo tuy nhiên lờ lững rãi nói: “Thay Thác Ni bảo đảm an toàn chất lượng tốt gia sản của ông tớ. Anh kỳ vọng Hoàn Cầu có khả năng sẽ bị hủy hoại vô tay bản thân chứ không cần nên bị Hồ Khiên Dư dành được.”

Đúng vậy, lại một đợt nữa. Cô gái này đã biết thành Hồ Khiên Dư dành được, anh tớ ko được cho phép những loại không giống lại bị Hồ Khiên Dư cướp lấy.

Vi Linh tạm dừng.

************

Người nam nhi này để ý nom thâm thúy vô góc nhìn cô thực hiện mang đến trực quan cô cảm nhận thấy không yên tâm.

Diêu Khiêm Mặc này, rốt cuộc là mưu trí tuyệt đỉnh công phu hoặc vẫn chính là ngu xuẩn đến tới tận cùng?

Nếu là thông bản thân vì sao lại người sử dụng cho tới hạ sách bắt cóc? Sau Khi việc bại xẩy ra, cô ko tổn thất một sợi tóc, tuy nhiên anh tớ, tuy rằng vẫn đề xuất nằm trong cô kí thích hợp đồng hôn nhân gia đình tuy nhiên sau cùng vẫn bỏ dở việc này tuy nhiên đồng ý nằm trong cô trao thay đổi quyền lợi kể từ Hằng Thịnh nhằm anh tớ rước toàn bộ những thông tin của Thác Ni anh tớ biết trình bày mang đến cô.

Mà Diêu Khiêm Mặc mặc dù thu được quyền hạn của cô ý ở Hằng Thịnh tuy nhiên lại vẫn như trước đó không tồn tại quyền kiểm soát CP.

Nhưng nếu như trình bày anh tớ ngu xuẩn thì vì sao anh tớ lại luôn luôn trực tiếp như đang lưu giữ một cái gì bại, rất rất trầm lặng, rất rất bí hiểm.

“Thế nào? Bây giờ anh ko cần thiết Hằng Thịnh tuy nhiên quý trọng Hoàn Cầu?” Lâm Vi Linh khinh thường bỉ nom anh tớ.

Người nam nhi chỉ biết sở hữu tư lợi, ko xứng đáng tôn trọng.

Khóe môi anh tớ tương đối nhếch tuy nhiên trong đôi mắt ko hề sở hữu ý cười: “Đừng hiểu nhầm, anh chỉ đơn giản không thích khiến cho Hồ Khiên Dư hoàn toàn có thể triển khai được.”

“Các anh từng là chúng ta.”

Nghe vậy, lượt này Diêu Khiêm Mặc nhảy cười cợt thực sự. Tại sao cô nàng này nhận định rằng anh tớ nằm trong Hồ Khiên Dư là bạn? Án Thư bè, nhì kể từ này ko khi nào tồn bên trên vô quan hệ của chúng ta. Thật là khờ quá …

Diêu Khiêm Mặc điềm tĩnh mỉm cười cợt chỉ hoàn toàn có thể thực hiện mang đến Lâm Vi Linh thêm thắt vạn phần lo ngại, tuy nhiên cô cố ý ko biểu lộ ra phía bên ngoài.

Xem thêm: chăn nuôi toàn nhân loại

Tất cả từng xúc cảm đều nên được ngụy trang.

“Anh thực hiện nhiều việc vì vậy, rốt cuộc vì như thế ai? Vì Diêu gia? Nhưng hành động của anh ý ko không giống gì đang được phản bội gia tộc?”

Cô cau ngươi cảnh giác nom, Diêu Khiêm Mặc sau cùng ko nhịn được, đem tay đυ.ng vô mi tâm Vi Linh, nhẹ dịu day cho tới Khi điểm bại dãn rời khỏi. Một cô nàng tâm trí rất nhiều, ko đẹp nhất.

**************

Vi Linh giật thột tránh mặt.

“Nếu anh trình bày trên đây đều là vì như thế em, sở hữu tin cậy không?”

Trước bại, tương nối tiếp tựu nối tiếp nhằm cô hiểu nhầm Hồ Khiên Dư nằm trong Lộ Tây sở hữu điều mờ ám, không còn lượt này cho tới lượt không giống nhắc nhở cô rời xa Hồ Khiên Dư, không còn lượt này cho tới lượt không giống đòi hỏi nằm trong cô liên minh, lấy việc này gia tăng mối quan hệ - toàn bộ, chỉ khởi đầu từ một mô tơ.

Một mô tơ ích kỉ đáng tiếc.

Đáng tiếc, giờ đây tâm sự đã và đang muộn.

Có lẽ thực sự như là nhau, ko nên là Lâm Vi Linh và Lộ Tây, tuy nhiên là anh tớ và Lộ Tây.

Lộ Tây điên rồi, còn anh ta? Không thể như là cô ấy, người sử dụng cơ hội tấn công tổn thất ý thức nhằm cứu vãn vớt bản thân. Mất lên đường một loại, luôn luôn nên đoạt lấy một loại không giống thay cho thế.

Anh tớ nên sở hữu Hằng Thịnh, hoặc là Hoàn Cầu để thay thế thế cô nàng này.

Lợi ích, tình thương yêu so với anh tớ cần thiết ngang nhau.

Tóm lại Hồ Khiên Dư ko thể cướp không còn nhì loại bại.

Lâm Vi Linh trước mặt mũi người nam nhi thâm nho này trong trái tim rất rất lăn tăn, cô nhắm đôi mắt, một đợt nữa điềm đạm trình bày với anh tớ, “Tham vọng của anh ý quá rộng, sớm hoặc muộn cũng nên trả giá bán. Tôi suy nghĩ thực rời khỏi Lộ Tây hoàn toàn có thể …”

Anh tớ ngăn điều cô lại, nhận sự thương sợ hãi của những người không giống, so với anh tớ tuy nhiên trình bày ko không giống gì rất rất hình.

********

“Đang suy nghĩ gì?”

Hồ Khiên Dư ngồi bên trên xe cộ lăn kềnh, người hâu phương trầm đem thực hiện hắn cảm nhận thấy không dễ chịu, hắn xoay đầu ngước đôi mắt nom cô.

Cô gái này đang được thất thần, hắn gọi lại “Vi Linh?”

Lúc này cô mới nhất phục hồi lại, góc nhìn mung lung tạm dừng bên trên mặt mũi hắn: “Sao vậy?”

Hắn nom cô hồi lâu, tiếp sau đó rung lắc đầu: “Không sở hữu việc gì.” Rồi xoay đầu lên đường.

Xe đón chúng ta xuất viện cơ hội bại ko xa vời, Lâm Vi Linh chung hắn cho tới mặt mũi xe cộ, tài xế bước xuống xuất hiện.

Chân của Hồ Khiên Dư vẫn ko phục hồi trọn vẹn, tuy rằng rằng hoàn toàn có thể lên đường tuy nhiên ko kiên trì được thời hạn lâu năm. Trước Khi xuất viện một ngày, Vi Linh khuyên nhủ rất mất thời gian hắn mới nhất đồng ý ngồi xe cộ lăn kềnh rời khỏi. Nhưng thời điểm này tài xế cho tới nâng hắn ngồi vô ghế sau, vẻ mặt mũi hắn cứng đờ, góc nhìn xơ xác xài điều, tài xế bị thực hiện mang đến kinh kinh khủng động cũng không đủ can đảm động. Hai tay hắn đặt điều bên trên tay vịn, run rẩy rẩy đứng lên, cầm chắt lấy cửa ngõ xe cộ, rốt cuộc trở ngại ngồi vô được.

Vi Linh cũng ngồi vô vô xe cộ, xe cộ phát động, Hồ Khiên Dư kì quái căn vặn một câu: “Thất vọng sao?”

Vai Vi Linh run rẩy lên ko thể tránh khỏi góc nhìn hắn. Cô đơn độc cúi đầu, ko vấn đáp.

Hắn cũng gục đầu xuống, phát hiện ra tay bản thân cầm chặt trở thành quyền, tiếng nói rầu rĩ trượt ngoài môi: “Xin lỗi!”

Tra tấn nhau nhịn nhường như đang trở thành loại có một không hai mà người ta dành riêng cho nhau trong những lúc này.

Một lát sau, giờ ăn mặc quần áo cọ vô nhau trong xe truyền cho tới, phản chiếu thẳng qua cửa ngõ kính, hắn thông thoáng phát hiện ra bóng cô nhắm tới ngay gần, hắn quay đầu sang một bên, cô vẫn tiến bộ cho tới thơm hắn.

Một lát sau, môi hắn ngấm ẩm, Vi Linh tách lên đường, hồi phục lại thở, trình bày với tài xế, “Hạ tấm chắn xuống.”

Tấm chắn black color lờ lững rãi hạ xuống ngăn ghế tinh chỉnh và ghế sau. Vi Linh cảm nhận thấy không khí tức thì tối lại, người nam nhi bại vô khoảnh tự khắc vội vã vàng áp vô môi cô.

Cô rước vị giác với vô vào mồm hắn, thở hào hển, ngực bám sát vô. Hắn đem tay đặt trên bại nhẹ dịu vuốt ve sầu, cô kìm lòng ko rên rời khỏi giờ.

Hồ Khiên Dư ấn cỗ đàm, “Chạy xe cộ cho tới điểm vắng vẻ. Xuống xe cộ.” Nói xong xuôi trở lại, nối tiếp thơm cô.

**************

Đợi Khi xe cộ ngừng lại, hắn cũng ngừng thơm.

Hắn ráng lấy tay cô, đặt điều thân mật nhì chân bản thân, cô theo gót hắn, kéo khóa, lên đường vô thực hiện mang đến hắn rét lên.

Hắn từng nút từng nút cởϊ áσ sơ-mi cô, domain authority thịt white nõn nường từ từ lòi ra, hắn nom, cúi xuống, ngậm lấy, vị giác tham lam lam tựa như một đứa trẻ con.

Hắn đem tay với vô phía vô váy cô, cô thuận theo gót không ngừng mở rộng nhì chân. Cơ thể cô lúc lắc lên một chút ít, mức độ lực như tan đổi thay, ở úp sấp bên trên người hắn.

Cô cảm biến được loại vô tay bản thân từ từ cứng lại, trướng lên.

Hắn nối tiếp tiến bộ về phía đằng trước sờ soạng, cô nhỏ giọng hừ một giờ, khung hình mượt oặt. Hắn nhẹ dịu lên đường vô, ở vô khung hình cô tăng lên và giảm xuống, cô cảm nhận thấy một tia đau đớn, hắn lại ko báo trước rút mạnh rời khỏi, tiếng động rộng lớn cho tới đe người. Hắn rước lấy ngón tay chan chứa hóa học lỏng với vô mồm cô. Ánh đôi mắt cô mung lung nom, góc nhìn hắn tựa như mãnh thú hồng thủy. Cô ko thể kháng nâng được, chỉ hoàn toàn có thể ngoan ngoãn ngoãn cởi mồm. Tay hắn tiến bộ vô, vị của chủ yếu cô, lờ lững rãi nằm ra.

Nơi mẫn cảm của hắn vô tay cô như sinh sống lại, nhanh gọn lẹ dựng trực tiếp, cô cúi đầu nom, lượt thứ nhất cẩn trọng để ý khung hình của một người nam nhi vì vậy.

Xem thêm: truyện cuộc hôn nhân vụ lợi

Thẳng tắp, không tồn tại một chút ít cong, ở vô tay cô.

Nhưng cô lại đùng một phát chính thức kinh khủng hãi, phiên bản năng tự động bảo đảm an toàn vô khung hình nhanh gọn lẹ sở hữu từng giác quan liêu.

Mà hắn chính thức rơi vô tìиɧ ɖu͙©, ko phát hiện được lòng đôi mắt cô vô phút chốc cứng ngắc.