sắc màu quân nhân

Trần Hiểu Sắt thở nhiều năm, nói: "Anh học tập nó nhằm thực hiện chuyện này à? cũng có thể thực hiện không?"

Trần Chu nói: "Cho nên tôi tiếp đây thực hiện sáu năm còn ko xuất sư, cuộc sống đời thường thiệt thảm kịch."

Bạn đang xem: sắc màu quân nhân

Trần Hiểu Sắt yên ủi anh: "Chi vày tôi dạy dỗ mang đến anh chuồn. Tuy tôi không phải vô nằm trong lợi sợ hãi tuy nhiên mặc dù gì rồi cũng là kẻ chất lượng tốt nghiệp khóa chính quy. Nhưng tôi với ĐK trao thay đổi, tê liệt đó là fake tôi thoát khỏi đây đi. Tôi không thích ngây ngốc nhập viện chăm sóc lại một ngày nào là nữa."

Trần Chu nói: "Cảm ơn nhé! Tôi ko cần thiết. Không bao lâu nữa tôi tiếp tục được điều nhập trị sở rồi. Cô ấy à, cứ ngây ngô ở tê liệt chuồn. Đi theo gót ông cụ bà cụ chỗ này mà học hành đạo giải quyết và xử lý quan hệ u ck nường dâu chuồn."

Hả? Lời này cực kỳ với lý.

Tới TP.HCM Z tiếp tục nhiều ngày, cô cứ hết giờ làm khi năm giờ rưỡi. Chỗ tốt là giờ tan việc siêu sớm. Đương nhiên cũng có thể có điểm ko chất lượng tốt tê liệt chủ yếu là thời gian tham đi làm việc ở đó cũng sớm. Cho nên tiếp tục rất rất lâu cô d;đ;l;q;đ không được ngủ nướng chính vì toàn bộ đều ngủ ở đơn vị chức năng. Dù sao cũng không tồn tại ai trông nom, fake mang đến cô phiên bản vẽ thì chỉ việc một giờ là cô tiếp tục vẽ hoàn thành. Sở trưởng Lưu tê liệt tất bật cho tới nút cô ko bắt gặp được một phen. Cô cảm thấy đúng thiệt là bản thân bị nghịch ngợm xỏ.

Hôm ni tâm lý Trần Hiểu Sắt rất tuyệt, ra bên ngoài chuồn xuống phố 1 mình, ăn cơm trắng rang thủy hải sản no căng bụng, chuồn dạo bước đầy đủ mới nhất kêu xe pháo trở lại. Nghe trình bày chi phí xe pháo nhập phạm vi TP.HCM này đã và đang giao dịch, thiệt là chuyện vô nằm trong chất lượng tốt.

Cô còn gói lại không nhiều xiên thịt ăn ko không còn, dùng để bữa tiệc khuya. Chẳng phải người phương Nam quí ăn khuya sao? Cô tấp tểnh nhập gia tùy tục.

Đợi cho tới khi cô xuất hiện chống thì ngửi thấy hương thơm thúi ở cửa ngõ chống, kinh tởm tới nút suýt chút nữa cô ói đi ra. Trời ạ, thúi quá chuồn, với chuyện gì vậy? Chẳng lẽ là bể cầu bị hỏng rồi?

Mở đèn lên, cô phát hiện ra một cảnh tượng quái gở.

Đập nhập đôi mắt thứ nhất là song giầy binh bốc hương thơm phái mạnh sĩ domain authority thâm, vớ cách giày ko xa xăm. Trên sofa, một chiếc quần binh phục Lúc đào tạo color xanh da trời và áo vắt lên, phân phất như thể chuẩn bị rớt xuống khu đất. Bắt đầu từ đây, đồ đạc và vật dụng rải cho tới cửa ngõ chống tắm, cơ hội vài ba bước lại sở hữu một cỗ ăn mặc quần áo. Cô giới hạn ánh nhìn bên trên cái quần trong black color sau cuối.

Tiếng nước chảy rào rào nhập chống tắm. Có vị đấu sĩ nào là tê liệt đang được tắm.

Trái tim Trần Hiểu Sắt chợt đập bình bịch. Cô tiếp tục bắt gặp được người nào là tê liệt rồi.

Đương nhiên cô biết người phía bên trong là ai. Là người tuy nhiên cô tiếp tục yêu thương rộng lớn nửa năm. Tên vô lại vô tình bất nghĩa tê liệt, thương hiệu khốn này vẫn dám xuất hiện trước mặt mày cô? Nhưng cô tiếp tục chia ly với anh, tuy rằng là đơn độc phương quyết định.

Nhất tấp tểnh cô cần trừng trị anh nghiêm nghị tự khắc chút, tuy rằng rất có thể anh cực kỳ vô tội!

Cô trải qua, khẽ đẩy cửa ngõ. Cửa ko khóa, bị cô đẩy đi ra một khe nhỏ. Cô thế xiên thịt dê nhập tay trở thành thế lqđ đâm người, đẩy không còn cửa ngõ đi ra, hung hăng nghĩ về thầm: Biến rơi rụng lâu như thế tuy nhiên ko xuất hiện tại, làm cho anh nếm demo sự lợi sợ hãi của em một chút ít.

Hình như người tắm tiếp tục sớm đợi sự xuất hiện tại của cô ấy. Thấy cô thì người tắm nhếch mồm, mỉm mỉm cười với cô.

Nụ mỉm cười này khiến cho tay đang được thế xiên thịt dê của Trần Hiểu Sắt bị kinh hoàng mà rơi xuống. Trời ơi, đấy là ai? Không cần là Liên Hạo Đông! Cô há hốc miệng, quát tháo đồ sộ một giờ đồng hồ, đóng góp sầm cửa ngõ lại, xoay người chạy ra bên ngoài, miệng còn kêu: "Ma, má ơi..." Vừa hét vừa vặn chạy thoát khỏi chống.

Liên Hạo Đông cũng trở thành cô đe không còn hồn. Sao lại thế này? Xác bị tiêu diệt vùng dậy? Anh ko kịp đem ăn mặc quần áo, đem theo gót toàn thân ái đẫy bọt lao đi ra khỏi phòng tắm, níu Trần Hiểu Sắt đang được la hét lại, tiếp sau đó ấn nhập ngực, nói bằng giọng là lạ: "Đừng la, là anh!"

Giọng trình bày này? Giọng trình bày này là của Liên Hạo Đông. Nhưng vì như thế sao vừa vặn rồi lại không sở hữu và nhận đi ra chứ?

Càng lưu giữ cảnh tượng vừa vặn rồi, cô chỉ thấy nhị tròng white cực kỳ đồ sộ, còn có một sản phẩm răng white tinh ma, ngoại giả ko thấy rõ rệt gì cả. Trên gò khu đất to con thâm thui còn bao một tầng bọt. Muốn từng nào quỷ dị với từng ấy.

Lại trình bày, Liên Hạo Đông ko thâm thế, sao bỗng nhiên trở thành như vậy? Còn có kiểu tóc này nữa! Chuyện này...Chuyện này cần mô tả thế nào là đây? Nói dễ nghe thì cực kỳ như thể cao bồi. Tóc kể từ tai trở xuống d;đ;l;q;đ ngay sát như cạo trọc, điểm bên trên thì ko nhiều năm quá một tấc. Tuy như thế cực kỳ anh tuấn uy vũ cũng tương đối rất đẹp trai tuy nhiên cô xa lạ. Không cần loại tóc thẳng trước tê liệt cực kỳ thích mắt à? Sao lại hành hạ và quấy rầy bản thân trở thành xấu xí chuồn như vậy? Tự ngược à?

Cô hỏi: "Anh là Liên Hạo Đông?"

Liên Hạo Đông nâng cằm cô, nói: "Sao? Ngay cả ck tôi cũng không sở hữu và nhận ra? Sao em thực hiện quân tẩu được."

Quân tẩu? Chồng? Gia bị người thân anh ghét bỏ quăng quật xua ra bên ngoài được không?

Trần Hiểu Sắt ko vấn đáp, lại nghĩ về cho tới tình hình bao nhiêu thời buổi này, chạy tới căn nhà anh trong những lúc dông tố rộng lớn mua sắm đồ sộ nhập tối đẫy xứng đáng thương nhằm nhận chó, nhận không còn uất ức. Cuối nằm trong người ảo óc quay trở lại, còn bệnh trở nặng một trận. Mà anh thì sao? Tắt điện thoại thông minh, gọi cho tới hạm group B thì đứa ở đó đều trình bày ko biết anh ở đâu. Cô biết này đó là kín đáo quân sự chiến lược tuy nhiên cũng không thể một câu vấn đáp cũng ko mang đến chứ? Tính đến Lúc cô hiểu đi ra một đạo lý rằng nhị người quả tình không phù hợp, vẫn nên sung sướng họp mặt sung sướng giải thể chuồn.

Nhưng giờ đây lại bị anh vòng một vòng rộng lớn như thế nhằm bắt. Người này thật chán ghét, chán ghét. Cô đi ra mức độ rời ngoài ngực anh tuy nhiên thực hiện thế nào cũng ko tránh khỏi. Cô hạ mồm, cắm lên cánh tay cứng như sắt của anh. Cô quá tất tả vàng nên khiến cho anh nhức cho tới nút hít một ngụm khí một cách áp lực.

Anh biết cô bị uất ức, Lúc cần phải có anh nhất thì anh đem kệ ko chất vấn. Nhưng không tồn tại cơ hội nào là, anh là quân nhân. Suốt nhị mon huấn luyện ròng chảy, anh trườn lên vài ba chục ngọn núi, đổ xô lên chục bao nhiêu hòn đảo rộng lớn nhỏ, chưa từng ngủ đầy đủ một giấc. Điện thoại địa hình cũng ko biết bị ném nhập góc nào là. Đây chẳng cần là không tồn tại cơ hội nào là à? Lúc ngủ, rốt cuộc Tiểu Vương rảnh rỗi tuy nhiên tóm lược tình hình Bắc Kinh mang đến anh tuy nhiên khi này đã là nửa mon sau thời điểm xẩy ra chuyện rồi. Nghe hoàn thành, anh cực kỳ nhức lòng. Anh biết cô nhóc ngang bướng tê liệt tiếp tục xẩy ra xích míc với u bản thân nhưng không ngờ tiếp tục sớm như thế. Anh vội vàng cho tới nút trải qua di chuyển, vò đầu.

Xem thêm: omega cuối cùng

Lúc tê liệt đào tạo cực kỳ stress, anh hận bản thân không tồn tại thuật phân thân ái, sao với thời hạn nghĩ về cho tới chuyện Bắc Kinh. Nghĩ coi nên trình bày van lỗi thế nào là, gạ cô đi ra sao thì bớt chút thời hạn gọi ngay lập tức mang đến cô. Nhưng tiếp tục tìm không đi ra người, điện thoại thông minh cô vẫn tắt. Anh không tồn tại thời hạn luẩn quẩn trong chuyện này, nhằm nằm trong hạ đi làm việc thì lại ko yên ổn tâm, nên nghĩ về ngóng cho tới ngủ luật lệ năm rồi xử lý.

Dịp Tết, Liên Hạo Đông ở và một đám những quan lại rộng lớn bên trên bờ cát, đón gió biển, điểm tuổi hạc mới nhất, hát bài xích hát lưu giữ căn nhà, nghĩ về cho tới cô nàng bản thân yêu thương, qua một năm mới tết đến đẫy lo ngại. Mấy ngày tê liệt anh gọi vô số cuộc điện thoại thông minh tới nhà cô cũng ko thấy ai nhận, ko ngờ rằng khi tê liệt bản thân ở nằm trong một khách sạn với 1 căn nhà tía người thân phụ u phu nhân ở Nước Hàn.

Trần Hiểu Sắt nước đôi mắt sống lưng tròng cắm cánh tay anh ko nhả. Thật đi ra cô nghe thấy anh hít một tương đối không khí lạnh d.đ.l.q.đ tuy nhiên anh ko rời, chính vì là cô cắm. Cô xả không còn cơn tức, tương đối ăn năn hận. Cô nhức lòng, buông miệng ra nom dấu tích rỉ huyết, nước đôi mắt bỗng nhiên lăn kềnh ra bên ngoài. Cô ghét bỏ bản thân, khinh thường bản thân, sao khi ko bắt gặp anh thì chắc chắn rằng bản thân chia ly với anh như vậy tuy nhiên khi họp mặt lại bịn rịn anh như vậy, ham muốn ôm siết lấy anh.

Liên Hạo Đông con quay người cô lại, mặt mày đương đầu với cô. Anh vệ sinh nước mắt cho cô, hỏi: "Ăn với ngon không? Có ham muốn thêm thắt chút muối hạt mang đến em không?"

Trần Hiểu Sắt phì mỉm cười, nói: "Sao anh lại nhằm đem mang đến em cắn?"

Anh trả lời: "Không làm cho em cắm anh thì sao em nhức lòng? Cái này gọi là cay đắng nhục kế!"

Cô mắng: "Đáng ghét!"

Anh hỏi: "Chỉ bao nhiêu loại này?"

Cô mắng tiếp: "Khốn kiếp!"

Anh trêu cô: "Nói thêm vào cho anh nghe chuồn, coi rốt cuộc anh hỏng lỗi cho tới nút nào?"

Cô ko mắng anh nữa tuy nhiên khuôn mặt mày nhỏ nhắn trở thành đỏ loét bừng. Khóe đôi mắt cô quét tước cho tới loại nam tính mạnh mẽ đồ sộ rộng lớn lqđ mạnh mẽ và tự tin của anh ý đang được nhấp lên xuống lư đứng trực tiếp lên, càng ngày càng tốt. Tên khốn kiêu ngạo đang được quét tước qua loa quét tước lại ở eo cô. Cô nhắm đôi mắt mắng nữa: "Không biết xấu xí hổ."

"Không biết xấu xí hổ chính không? Sẽ mang đến em coi thế nào là mới nhất là ko biết xấu xí hổ thực thụ."

Liên Hạo Đông à Liên Hạo Đông, anh thân ái là sĩ quan lại tuy nhiên sao nói cách khác những câu nói. white trợn như thế?

Anh khênh cô nhập chống tắm.

Cô vỗ lên sống lưng anh, nói: "Buông em ra! Buông em đi ra..." Loại phản kháng này chỉ phí công thôi.

Anh nhằm cô xuống, êm ả dịu dàng hỏi: "Tự em toá hoặc anh toá mang đến em?"

Tự bản thân toá có vẻ như quá ko rụt rè, nhằm anh toá ăn mặc quần áo này thì chắc chắn rằng lại bị hỏng. Tuy nó ko từng nào chi phí tuy nhiên tiếc lắm. Cô xem xét một chút, quỷ dị tuy nhiên toá không còn đi ra.

Anh gật đầu ca ngợi ngợi, nói: "Không tệ, tiến bộ cỗ cực kỳ nhanh! Đáng được thưởng!"

Hai người thở hào hển cứ nghiêng ngả lảo hòn đảo tuy nhiên hít nhau nhập không gian kín, nước chảy rào rào cọ tinh khiết bọt bên trên người anh. Anh ôm ngang eo cô, bỏ vô nhập nhà vệ sinh, tiếp sau đó tôi cũng nhập. Bồn tắm rộng lớn này là anh tự bản thân lựa chọn, rất rộng lớn, gần như là là vuông. Mé nhập còn tồn tại một hình người nhằm Lúc nhờ vào đàng sau thì cực kỳ tự do, thiệt sự là bất kể thực hiện thế nào cũng sẽ không còn mệt mỏi, đẩy mạnh phiên bản design gốc vì thế thế giới thực hiện đi ra cực kỳ tốt! Vỗ tay!

Liên Hạo Đông giạng trực tiếp nhị chân nhập nhà vệ sinh, Trần Hiểu Sắt ngồi im trong lòng anh. Dòng nước êm ấm bao lấy nhị người. bè chúng ta ôm hít theo một góc 180 chừng. Từ khi xa xăm nhau cho tới giờ tiếp tục xuyên suốt sáu mon lẻ nhị ngày. Trong một trăm chín mươi kiểu mẫu thời nay, ko ngày nào là anh ko nhớ người trong tim, ko ngày nào là anh ko ngóng thời điểm ngày hôm nay cho tới.

Anh vén làn tóc nhiều năm của cô ấy lên, cong người cô lên, hít lên phần lưng trắng tinh ma mỹ lệ của cô ấy, kể từ cổ cho tới đóa hoa đầy đủ tê liệt, nhắm địa điểm cái miệng nhỏ ở bên dưới, fake ngón tay khẽ chuồn nhập. Chẳng lẽ cần thực hiện nhập chống tắm? Trần Hiểu Sắt trình bày một câu kể từ tiềm thức: "Đừng ở trên đây."

"Không quí à?"

Cô gật đầu, nói: "Không quen thuộc."

"Quen là được." Một giây sau, cô hãi kinh. Anh lại hít điểm tê liệt của cô ấy, dùng vị giác khẽ vấp nhập, tức khắc một luồng sóng giá phỏng dưng lên khắp toàn thân ái cô. A! Cảm giác này quá kích thích! Cô cặp chặt nhị chân theo phiên bản năng, lấy tay bịt kín mồm bản thân, kinh hoàng bản thân kêu đi ra. Tính đến bây giờ anh trước đó chưa từng hít điểm tê liệt của cô ấy, giờ đây bỗng nhiên hít xuống, cô còn ko sẵn sàng tư tưởng.

Liên Hạo Đông dời điểm hít, chuyển sang điểm tròn trĩnh trịa phía bên trái của cô ấy, mút mạnh một chiếc. Bàn giấy tay không giống cũng ko rảnh rỗi, vỗ xuống tròn trĩnh trịa bên phải, hỏi: "Chắc chắn là không thích ở đây?"

Xem thêm: truyện dã thú dưới váy em

Cô sử dụng giọng mũi yếu hèn ớt trả lời: "Ừ!"

Không ham muốn ở trên đây thì chuồn thôi, mặc dù sao sau đây còn thật nhiều thời cơ. Hơn nữa cửu biệt trùng phùng, có lẽ rằng thực hiện bên trên chóng thì tự do rộng lớn.

Anh nổi lên phía trên mặt nước, tiếp sau đó bế phu nhân nội địa lên. Trần Hiểu Sắt kẹp chặt eo anh, ôm siết lấy đầu anh, gặm mạnh lên mồm anh, cực kỳ cường bạo. Liên Hạo Đông vỗ mạnh một chiếc lên cánh hoa tròn trĩnh trĩnh của cô ấy, cô nhả đi ra, hung tợn tuy nhiên nom anh. Đau quá, xuống tay ko biết nặng trĩu nhẹ nhàng. Hai người không kịp vệ sinh người, ngay tắp lự lăn kềnh lên bên trên chóng nhập buồng ngủ chủ yếu, nước nhỏ tí tách.