rung động vô thời hạn

                                    
                                              

Rung động vô thời hạn

Tác giả: Mộc Kim An

Bạn đang xem: rung động vô thời hạn

Editor: Huyên Ninh

Chương 15:

Kiều Lộc nhìn chằm chằm Thẩm Tùng Lam một hồi, sau cuối thở lâu năm nói: "Quên lên đường."

Chưa kể lúc này cô còn bận việc làm không tồn tại thời hạn, không chỉ có vậy suy nghĩ cho tới cảnh tượng cô lên đường bắt gặp mái ấm gia đình Thẩm Tùng Lam như vậy nào thì cũng thấy quỷ dị.

Thẩm Tùng Lam nghe đoạn điều này, trong thâm tâm cũng ko nhẹ dịu rộng lớn 1 chút nào, chính vì anh cảm biến được Kiều Lộc còn ko trọn vẹn tin cậy tưởng anh. Nhưng sự thế khôn lường, anh cũng ko ngờ được thời khắc then chốt, ông nội lại đùng một phát trải qua loa cuộc phẫu thuật.

Dù sao lên đường nữa, lúc này còn ko quá muộn nhằm xử lý, anh nhíu ngươi một khi nói: "Cậu lúc này mong muốn về căn nhà sao? Tớ trả cậu về."

Kiều Lộc nhấp lên xuống đầu nói: "Không cần thiết." Cô còn không yên xúc cảm của tớ, trong thời điểm tạm thời không thích ở 1 mình với anh.

Thẩm Tùng Lam cũng ko kế tiếp trình bày nữa, đơn thuần tháo lui về đàng sau một bước, "Được."

Kiều Lộc cảm nhận thấy thoải mái, hai con mắt vẫn còn đấy chút ủ rủ, "Vậy, giã biệt."

"Tạm biệt."

Kiều Lộc xoay người trở về phía trạm xe pháo buýt, Thẩm Tùng Lam nhìn bóng hình cô, sở hữu chút cười cợt khổ sở.

Một khi sau, một tiếng động của phái mạnh nhân truyền đến từ sau sườn lưng Thẩm Tùng Lam: "Cậu là Thẩm Tùng Lam đúng không nhỉ, tôi là Chu Hoài Thời, tất cả chúng ta rỉ tai một chút ít."

Xem thêm: nguyệt mãn kinh hoa

Thẩm Tùng Lam xoay đầu lại, ánh nhìn sắc bén, tức thì quan sát đó là học tập trưởng của Kiều Lộc.

***

Mấy thời nay Kiều Lộc thất thần, Chu Hoài Thời vẫn luôn luôn thấy, quá thời gian nghỉ dưỡng, anh kêu cô đi ra chất vấn thăm hỏi tình hình.

"Có chuyện gì vậy?" Chu Hoài Thời thẳng chất vấn trực tiếp.

Kiều Lộc cúi đầu, không tồn tại vấn đáp.

Chu Hoài Thời thần sắc điềm đạm, sở hữu chút uy hiếp nói: "Nếu em ko trình bày, anh lên đường chất vấn Bì Thanh Thanh."

Kiều Lộc đùng một phát ngước đầu, ánh nhìn nhìn Chu Hoài Thời quá bất ngờ, "Vì sao lại chất vấn Thanh Thanh, cô ấy ko biết."

"Có biết hay là không cần chất vấn hỗ tương trình bày." Chu Hoài Thời cười cợt một giờ, "Không cần em sở hữu điều gì phiền óc đều trình bày với Bì Thanh Thanh sao? Khi còn ĐH, cô ấy trình bày em thực hung tợn, không tồn tại hiền lành lành lặn như học tập trưởng, còn thông thường xuyên đủng đỉnh trễ thời hạn ăn cơm trắng của cô ấy ấy."

Kiều Lộc: "......"

Cô lặng lẽ nghiến răng, Bì Thanh Thanh kẻ phản bội!

Xem thêm: tác giả lục manh tinh

Chu Hoài Thời rốt cuộc cũng ko thấy biểu tình âm u của Kiều Lộc nữa, cũng khá khí mỉm cười cợt nói: "Sắc mặt mũi lúc này đối với vẻ khóc tang khi nãy nhìn tự do rất nhiều."

Kiều Lộc thấp giọng biện hộ: "Em không tồn tại......"

"Em là bác bỏ sĩ, đương đầu đó là người căn bệnh, nếu như biểu thị của em luôn luôn vì vậy tiếp tục tác động rất rộng so với người mắc bệnh và người thân của mình, sở hữu biết không?" Vẻ mặt mũi Chu Hoài Thời trở thành tráng lệ.