rể nuôi từ bé

Vào hè, chim white vùng vẫy bên trên trời cao, ve sầu râm ran ẩn vô kẽ lá.
Từ khi Hạo kinh và phụ thân châu phụ cận rớt vào tay dị tộc, Sóc Nam Vương Triệu Thành Minh dung ăn ý những quyền năng, lùi về canh phòng Giang Hữu, lựa chọn Huỳnh Giang thực hiện biên cương, nằm trong năm châu giằng teo với vương vãi triều dị tộc Đại Thịnh.

Nửa nước non Trung Nguyên tiếp tục trải qua chuyện nhị mươi năm chiến loàn.
Hai mươi năm vừa qua, Lợi Châu xa vời xôi hiểm trở kín ko lây bám chiến hỏa.

Bạn đang xem: rể nuôi từ bé

Nơi phía trên phát triển thành vùng bồng lai tiên giới.
Sóc Nam Vương phủ lấy Lợi Châu dễ dàng thủ khó khăn công thực hiện đại doanh hậu phương, nhằm quan tiền quân nghỉ dưỡng và hồi sinh, huấn luyện và giảng dạy tân binh, phù hợp thu dung cường hào và lưu dân ghen tị nàn. 
Mấy năm chiến hỏa, những châu quân phủ miễn chống tuyển mộ quân lính lấp kín lỗ hổng, tuy nhiên ko thể xử lý yếu tố quan tiền tướng tá điêu linh.

Hai năm vừa qua quân phủ Lợi Châu banh võ lối ở chân núi phía nam giới Hách Sơn, trình độ chuyên môn giảng dạy quan tiền tướng tá trẻ em tuổi tác văn võ tuy nhiên toàn rời khỏi chi phí tuyến.
Trong võ lối Hách Sơn, những võ sinh trẻ em tuổi tác đang được rảnh rỗi nhã nghỉ dưỡng giờ Ngọ.
Đây đều là những học viên khóa thứ nhất nhập học tập nhị năm vừa qua.

Nhỏ nhất chục tư, lớn số 1 chục sáu, chục bảy, đều đang được tuổi tác choai choai.
Kiếp sinh sống 2 năm ở giảng lối kín vượt lên trên đỗi buồn tẻ.

Đám thiếu thốn nam giới thiếu thốn phái đẹp sinh lực tràn trề nghẹn cho tới hoảng.

Chỉ ngủ trưa một khi, cả đám tiếp tục rối loạn từng viện, ko điểm này yên ổn tĩnh.
Đôi mặt mũi tiến công nhau, tốp năm tốp phụ thân truy xua đuổi gà cất cánh chó sủa.

Thậm chí đem nhị người xắn ống tay áo tiến công tay song, cả đám xúm xít vây coi ko chê chuyện rộng lớn.
Tóm lại sức qua chuyện kẻ lại, náo động từng viện, nạt nộ trí tuệ phu tử đoan lịch sự và trang nhã nhặn ong ong.
“Chướng khí thong manh mịt, còn rời khỏi thể thống gì!”
“Trần phu tử, đó là võ lối, ko cần tủ sách thông thường.

Phần rộng lớn những người dân ở phía trên sau này tiếp tục lãnh binh rời khỏi chi phí tuyến.

Nếu bắt bọn chúng nó ngoan ngoãn ngoãn như rán nhỏ, vậy tất cả chúng ta chi phí rồi.”
Người lên giờ là nén Tòng Kha.

Bà khoảng chừng phụ thân mươi, từng là Đại tướng tá tiền phong cánh mô tả quân thiết kỵ Giang Dương.

Hai năm vừa qua bà được phái cho tới Võ lối Hách Sơn thực hiện giáo đầu dạy dỗ cưỡi ngựa phun cung thực chiến, là phái đẹp tử anh khí trải đời qua chuyện sương lửa tụt xuống ngôi trường.
Bà âm thầm suy nghĩ, còn nếu không cần trời rét, bao nhiêu con cái khỉ con cái tinh nghịch nhất lơ là ra bên ngoài náo động, chỉ e cả Võ lối tiếp tục điên hòn đảo.
Trần phu tử đứng cạnh bà khoảng chừng năm mươi, vốn liếng là quan tiền văn tư vấn phủ Quận chúa Phần Dương.

Giữa mon ông phụng mệnh hộ vệ thương binh trở lại Lợi Châu nghỉ dưỡng hồi sinh, tiếp sau đó rảnh rỗi rỗi ở lại Lợi Châu.
Mười ngày trước lối căn nhà Võ lối Hách Sơn đăng báo, trình bày nhị phu tử rộng lớn tuổi tác say nắng và nóng ko thể giảng bài xích, thỉnh quân phủ phái người cho tới dạy dỗ thay cho một mon.

Quân phủ cử Trần phu tử rảnh rỗi cho tới nẩy nấm lên phía trên.
Sáng ni Trần phu tử đem sách vở và giấy tờ tiếp tục biên soạn sẵn cho tới Hách Sơn, theo đuổi nén Tòng Kha cho tới Võ lối.

Vừa lao vào cổng thùy hoa, ông đã biết thành cảnh tượng trước đôi mắt nạt nộ cho tới nút thổi râu.
“Ấn giáo đầu sai rồi…” Trần phu tử phất ống tay áo, tráng lệ và trang nghiêm nói: “Đã được lựa chọn thực hiện quan tiền tướng tá sẵn sàng lên chi phí tuyến, là kẻ hàng đầu càng cần đốc giục bạn dạng thân ái.

Như vậy…”
Ấn Tòng Kha xuất thân ái võ tướng tá, nghe ko nổi bao nhiêu lời nói dông dài.

Vừa thấy Trần phu tử giảng đạo lý, bà vội vã cười cợt ngắt lời nói.
“Ngài trình bày đích thị.

A, đích thị rồi, ngài mau cho tới lớp Mậu dạy dỗ học tập chuồn ạ.

Hai mươi kiểu mốt con cái khỉ con cái lớp Mậu là bao nhiêu đứa khó khăn bảo nhất Võ lối, còn khôn cùng liên hiệp.

Nếu bọn nó tỏ thái chừng phi thường, ngài cứ gọi tớ.”
Khóa này còn có toàn bộ một trăm linh một người, chia thành năm lớp Giáp, Ất, Bính, Đinh, Mậu.
Phần rộng lớn học viên phụ thân lớp Giáp, Ất, Bính yêu thương mến binh pháp, đem lòng con kiến công lập nghiệp.

Mặc cho dù bọn chúng ồn ã, tuy nhiên lại chuyên nghiệp tâm học tập, ko cần thiết văn hoặc võ, toàn bộ đều tráng lệ và trang nghiêm thu nhận.

Các phu tử thương đám học tập trò này nhất.
Hơn nửa học viên lớp Đinh và lớp Mậu xuất thân ái con trẻ của mình môn phiệt, sắp tới đây lấp đầy đủ khu vực.

Bọn nhỏ ko hoàn hảo, ko mến học tập văn nhã, thái chừng ko cần thiết suy nghĩ cũng biết.
Ấn Tòng Kha lảng tách sang trọng chuyện không giống, tuy nhiên bà ko ăn trình bày bừa bến bãi.

Trong số nhị mươi kiểu mốt con cái khỉ con cái lớp Mậu, ko một ai dễ dàng xơi.
Trần phu tử mới mẻ cho tới, chỉ dạy dỗ thay cho vô thời hạn ngắn ngủn, ko kế tiếp giành cãi phương pháp giảng dạy dỗ với bà.

Ông gật đầu cảm ơn nén Tòng Kha đem lòng nhắc nhở.
...
Ánh nắng và nóng sau Ngọ xuyên qua chuyện khuông hành lang cửa số.

Gió thổi cành lá ngoài viện, giờ sàn sạt xen lộn với tiếng nói công cụ của Trần phu tử càng khiến cho người tớ tăng buồn ngủ.
Nhìn rộng lớn nửa đám học viên bất hảo gật gù tê mê, Trần phu tử đỏ rực mặt mũi, tức tức giận gõ kinh lối mộc [1].
Cảnh tượng vừa vặn rồi ngoài viện tiếp tục khiến cho ông rét huyết.

Lớp Mậu ko quy tắc, nửa lớp ngủ say càng như lửa cháy sập tăng dầu.
Tiếng kinh lối mộc vang lên, đám học viên tê mê ngước đầu, sầm uất nom xung xung quanh.

Thấy phu tử tức tức giận, cả đám không chăm chú quệt mồm, kế tiếp ở úp sấp.
Kiêu ngạo cho tới vô pháp vô thiên!
Trần đại phu ghi nhớ nén Tòng Kha từng trình bày bọn nhỏ lớp này rất rất liên hiệp.

Ông địa thế căn cứ mưu chước “giết gà nạt nộ khỉ”, “tiêu khử từng phần tử trước”, ra quyết định “giết” một đứa thoạt nom yếu hèn thế, lập uy với đám nhóc vô quy tắc.
Ông nom xung xung quanh, nhắm trúng thiếu thốn phái đẹp váy đỏ rực ngồi cuối lớp.
Nàng khoảng chừng chục tư, chục lăm tuổi tác, khuôn mặt mũi nhỏ nhắn xinh đẹp nhất tỏa sáng.

Võ phục đỏ rực điểm tăng viền vàng phù vân càng thú vị góc nhìn của những người không giống.
Nàng ngồi ngả ngớn, khuôn mặt mũi tái mét nhợt đem phần mệt rũ rời.

Xem thêm: thế tử phi cá muối

Mặc cho dù ko dựa bàn ngủ, tuy nhiên nường cũng ko nghe giảng, kháng má quay đầu sang một bên nom cảnh vật ngoài hành lang cửa số.
Trần phu tử vung thước chỉ nường, “Con! Đọc đoạn cuối ‘Bát trận đồ’ vi sư vừa vặn giảng!”
Cô nương nhíu ngươi xoay đầu, góc nhìn đem chút khó khăn hiểu, vẫn kháng bàn vùng lên.
“Thượng binh trừng trị mưu đồ, kì hạ dụng sư.

Khí bổn trục mạt, thánh nhân bất vi.

Lợi vật cấm bạo, tùy thì cấm suy, loại vạn bất đắc dĩ.

Thánh nhân dụng chi, nhân vật vi tương, tịch dịch kiền kiền, kì hình bất thiên; nhạc dữ thân ái hậu, lao dữ thân ái tiên…”
Giọng trình bày lơ là nhác nũng nịu ko đầy đủ khí thế, từng chữ nhấn nhá kéo dãn đem lệ, rồi lại rất đầy đủ chữ này. 
Trần phu tử kinh ngạc, vẩy thước mộc vô tay, “Mặc cho dù gọi nằm trong, tuy nhiên không tồn tại nghĩa được trải qua.

Con trình bày coi ‘Thượng binh trừng trị mưu đồ, kì hạ dụng sư.

Khí bổn trục mạt, thánh nhân bất vi.

Lợi vật cấm bạo, tùy thì cấm suy, loại bất đắc dĩ’ tức là gì?”
Cô nương lời nói không nhiều ý nhiều đáp: “Không biết.”
“Đương nhiên con cái ko biết! Vi sư giảng nửa canh giờ, con cái ngây ngẩn nom ngoài hành lang cửa số đích thị nửa canh giờ! Đúng là khinh thường người vượt lên trên đáng! Không chí tiến bộ thủ!”
Đối mặt mũi với Trần phu tử khiến cho khó khăn dễ dàng, thiếu thốn phái đẹp váy đỏ rực ko hoảng kinh hoảng, ngược lại quật cường kháng trả, “Người ko ‘giảng’ nửa canh giờ, nhưng mà là ‘đọc’ nửa canh giờ.

Người trình bày vội vã vàng công cụ, còn ko tạm dừng giảng giải.

Nếu con cái ngộ rời khỏi, chỉ e lúc này con cái tiếp tục đứng ở địa điểm người đang được đứng.”
Nàng thật thà ko chút khách hàng khí cãi lại khiến cho cả lớp cười cợt vang.

Đám khỉ con cái này còn buồn ngủ, ai ai cũng trợn đôi mắt coi náo sức nóng.
Trần phu tử sượng mặt mũi, ngượng ngập vượt lên trên hóa tức giận mắng: “Ngại vi sư trình bày đích thị vượt lên trên chứ gì? Cảm thấy ‘Bát trận đồ’ không có tác dụng buồn tẻ đích thị không? Trời rét, ngồi lâu dễ dàng và đơn giản mệt? Xuống cuối lớp đứng nghe mang đến ta!”
Vừa dứt lời nói, đem bao nhiêu học viên phô trương hít khí, cười cợt trộm bảo nhỏ.
Thiếu niên đem võ phục xanh xao ngọc ngồi trước thiếu thốn phái đẹp váy đỏ rực cà lơ phơ phất nói: “Phu tử, người thay đổi con cái khỉ không giống thịt gà nạt nộ khỉ chuồn.

Mấy ngày trước Đại tè thư phía trên bị người tớ hãm sợ hãi, nằm ở vị trí hắn quán bảy ngày mới mẻ ngoài.

Sáng ni nường vạc hiện nay xích míc nội cỗ, trong thâm tâm tràn ngập hận oán đậm sâu! Nếu người cố ý lấy nường ‘lập uy’, nường điên lên lại bắt người xuống cuối lớp giảng bài xích thì sao… A A A! Mộc Thanh Sương, ko biết lễ phép tắc đích thị không? Đánh người vướng mớ gì tiến công đầu!”
Vừa nghe thương hiệu “Mộc Thanh Sương”, Trần phu tử ngẩn rời khỏi.

Ông ghi nhớ đem máng tuồng như ở phía trên chỉ tồn tại một học viên chúng ta Mộc.
Ngay khi thiếu thốn niên ôm gáy kêu to tướng, giờ chuông tan lớp vang lên.
Mộc Thanh Sương điềm tĩnh hỏi: “Phu tử, tan lớp rồi đích thị không?”
Tuy là thắc mắc, Trần phu tử cảm xúc nường thuận mồm khách hàng sáo, ko cần thiết ông tự động bản thân được chấp nhận.
Quả nhiên nường ko nom Trần phu tử lấy một phiên, bước lên trước ấn đầu thiếu thốn niên xuống bàn học tập.
“Ai thịt khỉ nạt nộ gà? Ai nội cỗ mâu thuẫn? Hả? Tốt nhất ngươi chớ trình bày nữa, yên ổn tâm bị tiêu diệt chuồn.

Lát nữa tớ lên trấn bên trên bịa đặt tấm bia đá mới mẻ mang đến ngươi, tương khắc loại chữ ‘Đồng các bạn Kỷ Quân Chính bị tiêu diệt vì thế tội trình bày nhiều’, lấy cơ thực hiện răn dạy dỗ đời sau.”
Kỷ Quân Chính vùi mặt mũi vô vào sách kêu gào giãy đạp giụa.

Trong lớp ko một ai răn dạy can, sung sướng đập bàn cười cợt to tướng.
“Hay lắm! Đúng là 1 trong những chiêu ‘Thái tô áp đỉnh’ nhanh chóng, chuẩn chỉnh, chỉnh!”
“Quân Chính vừa vặn lắm mồm vừa vị nhiều, không có tác dụng với quốc gia, mai táng nó chuồn.”
Trong khi cười cợt đùa, bao nhiêu học viên lớp không giống tiếp tục lục tục rời khỏi viện.
Mộc Thanh Sương lơ đãng ngước đầu.

Vừa thấy bóng hình vô đám người, đôi mắt hạnh nheo chặt.
Nàng hếch mặt mũi, cho dù tiếng nói ko to tướng, tuy nhiên khí thế rộng lớn người: Lệnh Tử Đô! Đứng yên ổn ko được nhúc nhích! Ta đem chuyện cần thiết tính buột với ngươi!”
Dứt lời nói, Mộc Thanh Sương buông Kỷ Quân Chính rời khỏi, chạy như cất cánh ra bên ngoài.
Hai mươi con cái khỉ con cái lớp Mậu – cho dù là Kỷ Quân Chính vừa vặn bay ngoài quỷ chướng – ko hứa hẹn nhưng mà nằm trong chạy ào ra bên ngoài.
Cả đám vừa vặn chạy vừa vặn ồn ã hô to…
“Mộc Thanh Sương lớp Mậu đấu một – một với Lệnh Tử Đô lớp Giáp.

Song phương xử lý oán thù tư oán, đòi hỏi chúng ta tự động giác tách ra!”
“Đứa này ko biết xấu xa hổ rời khỏi tay giúp sức, lớp Mậu tất cả chúng ta phun chết!”
Trần phu tử bị thực hiện lơ tức cho tới nút bốc khá, trừng đôi mắt nom đám tè cao bồi ào ra bên ngoài.
Kính Tuệ Nghi đem võ bào gold color thong dong tách lớp sau cùng.

Lúc trải qua Trần phu tử, nường ấy mỉm cười cợt hành buôn bán lễ, “Chỉ là chút xích míc nhỏ của đám đồ đệ nhưng mà thôi.

Phu tử ko biết tình hình, không nên nhúng tay.”
Trần phu tử nghẹn ko phun nổi huyết.
Đám ác quỷ lớp Mậu thực sự tử huyệt của những phu tử Võ đường!
Không hiểu Mộc Đô đốc sủng ái nuông chiều loại gì, thế và lại sinh rời khỏi phái đẹp thổ phỉ như Mộc Thanh Sương!
Bất hảo vô bất hảo! độc ác quỷ vô ác ma!
...
Trần phu tử kinh hoảng xẩy ra chuyện ko hoặc, vội vã chạy ra bên ngoài thăm dò viện binh tương hỗ.
Đám con trẻ của mình thế gia lớp Mậu liên thủ hoàn thành, ngăn đám học viên lớp Giáp ý loại cứu vãn viện Lệnh Tử Đô ngoài hiên chạy dài.
Lệnh Tử Đô ngượng ngập trong thâm tâm bị xua đuổi cho tới thở hồng hộc, sau cùng bị phái đẹp thổ phỉ Mộc Thanh Sương nén chặt vô góc tường ko thể tách bay.
“Hôm cơ ko biết ai ở sau sống lưng đẩy tớ, tớ ko tại vị mới mẻ xô ngươi vô vào hồ nước.

Sau khi nén giáo đầu cứu vãn ngươi lên, Kính Tuệ Nghi và Kỷ Quân Chính nằm trong lớp ngươi tiếp tục tiến công tớ một trận no đòn, coi như báo oán thay cho ngươi rồi còn gì?”
“Năm chục tuổi tác tớ trượt chân xuống nước, suýt nữa bị tiêu diệt đuối…” Mộc Thanh Sương bó tay, rét lùng nom Lệnh Tử Đô cao hơn nữa bản thân nửa đầu, “Hai năm vừa qua hướng dẫn bên dưới VN chỉ đứng bên trên bờ, ko cần tớ yếu hèn ớt, nhưng mà vì thế tớ ko biết tập bơi.”
“Ta nằm ở vị trí hắn quán bảy ngày, ko cần vì thế nhiễm phong hàn, nhưng mà là căn bệnh kinh hoảng hãi khiến cho tim đập nhanh chóng, oi không còn phiên này cho tới phiên không giống, thần chí ko rõ rệt.

Lệnh Tử Đô, còn nếu không cần nén giáo đầu tay đôi mắt nhanh nhạy cứu vãn tớ lên, giờ khắc này ngươi tiếp tục gánh một mạng người.”
Lệnh Tử Đô tái mét mặt mũi.

Trời rét, các giọt mồ hôi rét lại ganh đua nhau nhỏ xuống, “Ta chỉ… Ta ko muốn…”
“Đừng trình bày.

May mắn khi cơ tớ thấy ngươi áy náy hoảng kinh hoảng, cũng thấy ngươi vươn tay ham muốn hứng tớ.

Nếu ko ngươi suy nghĩ vì thế sao tớ bảo quan tiền căn nhà sự ko bẩm báo chuyện này lên quân phủ?”
Mộc Thanh Sương chục lăm tuổi tác là tè bá vương vãi bừa bến bãi bất hảo, tuy nhiên ko cần kẻ không có căn cứ khiến cho sự, dựa dẫm thế hiếp người.
Phụ thân ái nường là Đô đốc Lợi Châu Mộc Võ Đại, huynh trưởng là thiếu thốn soái quân Lợi Châu Mộc Thanh Diễn.

Nếu chuyện này báo lên quân phủ, bố mẹ ko băm Lệnh Tử Đô trở nên thịt vụn mới mẻ là kỳ lạ.
Mộc Thanh Sương tá hỏa cúi đầu, “Ngươi thủ đoạn đẩy tớ xuống, tuy nhiên ko ngờ tớ ko biết tập bơi, đích thị không?”
“Sao… Sao đem thể? Ta không…”
“Bởi vì thế Hạ Chinh là bạn hữu thân ái nhất của ngươi.

Hôm cơ huynh ấy ko nhập cuộc hướng dẫn bên dưới nước, chắc chắn nhắn ngươi ko thể bật mí với tớ huynh ấy chuồn đâu, làm cái gi.

Xem thêm: khương tiểu nha

Bằng hữu đem đạo nghĩa của bạn hữu, tớ sẽ không còn xay ngươi khai thiệt.

Ta chỉ căn vặn ngươi một chuyện, nếu như ngươi đáp, kể từ ni oán thù của tất cả chúng ta coi như hoàn thành.”
Lệnh Tử Đô cảm kích gật đầu, “Hỏi chuồn.”
“Sáng ni tớ nhẩm kiểm đếm sĩ số lớp Giáp…” Mộc Thanh Sương nở nụ cười cợt giá rét, “Ngoại trừ Hạ Chinh, Chu Tiêu Hàm cũng ko thấy.

Hai người chúng ta chuồn với nhau?”
Cô nam giới ngược phái đẹp nài ngủ xuống núi, chuồn tận bao nhiêu ngày ko về…
Rể nuôi kể từ bé xíu căn nhà nường ham muốn tạo nên phản!
_______________
Lời tác giả:
Hạ Chinh: Cắn huyết viết lách chữ “Oan” to tướng.jpg
Ghi chú: ‘Bát trận đồ’ là cỗ binh pháp Mã Long thời Tây Tấn biên soạn. 
_______________
[1] Kinh lối mộc:
.