QUỲ THỦY LÀ GÌ

 - 
*



Bạn đang xem: Quỳ thủy là gì

*
cdspninhthuan.edu.vn —
*



Xem thêm: T Ăn Gì Để Cải Thiện Vòng 1 Nhanh Chóng Cho Chị Em, Thực Phẩm Giúp Tăng Vòng 1 Nhanh Chóng Cho Chị Em


cdspninhthuan.edu.vn


Xem thêm: Sinh Năm 2006 Hợp Màu Gì - Tuổi Bính Tuất Hợp Màu Gì Năm 2021

Hiển nhiên y không bị đá trúng, trước lúc chân phải của ta đột nhiên phát lực y đã bình tĩnh lui về sau một bước, đủ thấy thân thủ của y cao. Mà ta hoàn toàn không phát hiện y rốt cuộc làm sao mà từ tư thế ngồi bỗng nhiên chuyển sang tư thế đứng, rõ ràng là thân thủ y đích thực rất cao. Ta nheo mắt nhìn y, trong ánh trăng bàng bạc chiếu rọi nơi cửa hang, toàn thân y cao thẳng đĩnh đạt, mặt nạ bạc từ trên mũi đi lên che khuất một nửa khuôn mặt, dưới thấp mặt nạ là đường môi mảnh bạc, đường cung của cằm mỹ hảo. Thoáng chốc trầm lặng. Y chùi đi vết máu còn lại trên môi, miệng hơi cong lên: “Nha đầu hảo lợi hại, ta cứu ngươi, ngươi lại lấy oán báo ân.”Nhưng ta bị xuất huyết quy mô lớn trên người dọa sợ, không còn khả năng giải thích gì nữa, mở miệng liền khóc lớn oa oa một hồi, đồng thời trong quá trình khóc lóc, quá mức vận khí ở bụng dưới, dẫn đến phần dưới có máu từ từ thấm vào váy, tầng tầng tràn ra, càng nhiễm càng nghiêm trọng. Mà tột cùng khiến người không thể nhẫn nhịn là, hôm nay ta mặc váy trắng. Đường nhìn của y dần dần tập trung trên váy của ta, ngập ngừng nửa ngày, hỏi: “Quỳ thủy?”Ta nghẹn ngào nói: “Cảm ơn, ta không khát, nhưng ta có thể là bị bại huyết rồi, chết ngay tức khắc.”Y tiếp tục quan sát váy của ta một chút, ho một tiếng: “Ngươi không chết được, chỉ là quỳ thủy của ngươi đến mà thôi.” Ta hết sức không hiểu: “Quỳ thủy đến là cái gì?”Y thoáng chốc do dự: “ Việc này nên là mẫu thân ngươi nói cho ngươi.”Ta nói: “Ca ca, ta không có mẫu thân, ngươi nói cho ta đi.”Rất khó tưởng tượng, ta từ một cái hoàn toàn không quen biết, xa lạ nam nhân nhận được toàn bộ kiến thức về quỳ thủy. Nhưng càng khó tưởng tượng được nếu do lão sư phụ của ta chính miệng nói “cái gọi quỳ thủy, là chỉ một quy luật, tử cung xuất huyết là tính chất của chu kỳ...” thì sẽ ra bộ dạng gì. Liền cả ông trời cũng cảm thấy việc này là bắt chẹt một vị bảy mươi chín tuổi lão nhân gia, không thể không mượn miệng kẻ khác.Y nói tên y gọi Mộ Ngôn. Đương nhiên đây không phải là tên thật. Nếu như một người trên mặt mang mặt nạ, tên tất nhiên cũng cần mang mặt nạ, bằng không mất đi ý nghĩa của việc dùng mặt nạ che mặt. Mà ta nói với y ta tên Quân Phú Quý, thuần túy bởi vì lo lắng vạn nhất y là kẻ thù chưa từng gặp mặt của cha ta, một khi biết được ta là con của cha, trong lúc tức giận liền giết người trút hận. Trong lịch sử đã có nhiều trường hợp như vậy, chứng tỏ rất nhiều công chúa đều bị lão cha của bọn họ liên lụy mất mạng, không thành công cũng sẽ liên lụy đến một người chênh lệch rất nhiều so với tưởng tượng trượng phu, dẫn đến hôn nhân bất hạnh cả đời.Cứ như vậy, bọn ta ở trong sơn động hơn bốn năm ngày, uống nước từ sơn tuyền bên ngoài động, ăn đủ loại cá dại sống trong nước. Ta không thể lập tức quay lại, bởi vì độc trong người còn chưa giải hết, mà theo ý của Mộ Ngôn, cứu người cứu đến cùng, tiễn Phật tiễn đến Tây Thiên, bỏ dở nửa chừng không phải là phong cách của y. Ta hàng ngày ăn một loại dược, sau đó cắt một đường trên cổ tay, trích ra nửa chén máu. Mỗi lần ta lấy máu, Mộ Ngôn thường ngồi ở bàn đá cạnh giường đánh đàn. Là thất huyền cầm, dây làm từ tơ tằm, gẩy ra giai điệu đầy đặn, sẵn tiện làm dịu cơn đau. Mỗi lần Mộ Ngôn đàn, ta sẽ thường nhớ đến Quân Vĩ, cũng nhớ đến trình độ đánh đàn khiến người nghe một lần nhất định sẽ không nguyện tiếp tục ở trên đời sống tiếp qua ngày của hắn, kế đến hối hận không thể mang hắn theo lắng nghe âm thanh tự nhiên của người đang diễn tấu trước mặt, hảo khiến hắn xấu hổ giận dữ mà tự sát, cũng không thể đầu độc thế nhân nữa.Trong năm ngày, ta không ngừng mong muốn hất rơi mặt nạ của Mộ Ngôn, nhìn xem gương mặt dưới lớp mặt nạ đến cùng như thế nào, nhưng nghĩ đến kết quả có thể bị y chém chết, quả thực không dám tùy tiện khinh suất. Đây hoàn toàn là vì lòng hiếu kỳ gây ra. Thỉnh thoảng có chút chuyện căn bản không liên quan đến ngươi, lại nhất định muốn làm rõ, thật là chuốc lấy phiền phức mà.Chiều ngày thứ sáu, ta cảm giác vết thương nơi chân đã gần khỏi, có thể đứng thẳng đi lại được. Mộ Ngôn nâng chân ta xem xét một hồi, nói: “Không cần tiếp tục trích máu. Sáng sớm ngày mai ta đưa ngươi quay về.”Không nghĩ đến nhanh như vậy đã chia tay, then chốt là còn chưa thành công hất rơi mặt nạ của y, ta nhất thời không thể tiếp nhận, ngây người một chỗ tiếc nuối. Y hỏi: “Không muốn đi?”Ta lắc đầu: “Không phải không phải, nhưng mà, ca ca không đi cùng ta sao? Trong sơn động không có gì nhiều, huynh cũng không giống như là muốn sống lâu dài ở đây.”Y trầm ngâm: “Ta không đi, ta phải ở lại trong này.”Ta nói: “Nhưng ca ca ở lại đây làm gì, chỉ có một mình, ban ngày không có người nói chuyện với huynh, cũng không có người nghe huynh đàn.”Y cúi đầu gẩy huyền cầm: “Đợi người. Ta sợ ta đi rồi, người ta đợi tìm không được ta.”Ta tức khắc rơi vào lúng túng, hỏi thêm nữa tựa như can thiệp vào việc tư của người khác, không hỏi thì trong lúc nhất thời không biết chuyển đề tài gì. Ta nói: “Cái này...”Y từ trước bàn đá đứng lên, cười nói: “Nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đến. Hôm nay quả thật gặp may.”Ta ngẩng đầu nhìn, ở miệng sơn động cao rộng, không biết từ lúc nào, có một đám che mặt hắc y nhân đang đứng. Khoảng khắc ta thấy những người này, trên tay bọn họ lộ ra binh khí. Động tác rút vũ khí thống nhất giống như trang phục của bọn họ, có thể nhìn ra là một nhóm có kỷ luật, mà hiếm thấy là, vũ khí cũng rất thống nhất, sáng loáng lưỡi liềm xếp lại cực kỳ chỉnh tề. Đương nhiên, về sau ta biết những thứ này tuy hình dạng giống lưỡi liềm, thực ra có tên khoa học, gọi loan đao, khác một chữ, cái trước dùng để cắt cỏ, cái sau cắt đầu người.Bởi vì ta ít khi xuống núi, không thấy qua việc đời, bị mười mấy cái lưỡi liềm xếp trước mặt uy hiếp, kìm lòng không đậu co rúm lại lui về sau một chút. Mộ Ngôn chuyển chân che ta lại, thân thể nhẹ nhàng đứng trước mặt ta, ta lo lắng hỏi: “Huynh có vũ khí gì không?” Không đợi y đáp lời, mười mấy lưỡi liềm đã chém tới. Y đẩy ta ra, nhún người nhảy lên, huyền thanh trường bào xoay chuyển giữa tầng tầng vải đen đao trắng, ta nhìn đến hoa cả mắt. Động tác y nhanh đến không thể tin được, lông mi ta không dám cử động, cũng chỉ nhìn được đôi lúc rõ ràng một vài động tác của y, ví dụ như từ phía sau nắm lấy cổ tay của một hắc y nhân, nghiêng người xoay kẻ đó nửa vòng, lưỡi liềm trên tay vừa vặn cắt đứt thân sau của hắc y nhân, cũng chém rơi cổ của gã, máu tươi tung tóe, y còn kịp xê dịch vài bước qua bên cạnh né tránh máu tươi đột ngột văng ra.Bất quá vài khắc công phu, khoảng mười cái hắc y nhân có mặt bị y giải quyết còn lại ba người. Cuối cùng còn một kẻ thấy không thể cứu vãn, nắm lưỡi liềm trực tiếp bay về phía ta. Sư phụ cả đời hận nhất nhiều người tụ tập đánh nhau, không có dạy ta cận thân cách đấu*, nhìn thấy lưỡi đao càng bay càng nhanh, thẳng đến yết hầu ta, ta sợ đến mức động cũng không dám động. Giờ đây đích thực là tình huống gay go nhất. Có thể tưởng tượng một chút, nếu lúc này ta bị dọa sợ đến nhuyễn cả chân, không thể đứng được té nằm trên đất, ta vừa vặn tránh được một kiếp. Nhưng thân thể một mực khỏe mạnh, dù cho sợ đến như vậy, chân cũng không mềm nhũn đi, đơn giản làm cái bia sống.Đương lúc ta cho rằng mình nhất định chết chắc, một phiến huyền thanh sắc đột nhiên bao phủ, tựa như mây xanh xé rách cơn mưa dầm, bầu trời ép xuống từ trên cao, chân ta cuối cùng nhuyễn đi dưới cái ép của y. Mộ Ngôn kéo ta ôm vào lòng, bay lên dùng chân đá nhẹ, lưỡi liềm xoay mình bay ngược trở về, lại càng nhanh càng mạnh. “Tư ------” tiếng đao chém vào thịt vang lên trong không gian vắng lặng, hắc y nhân không dám tin cúi đầu nhìn chuôi đao cắm ngoài bụng, chậm rãi quỵ tại nền đất. Thiện ác chung quy có báo ứng, thiên đạo có luân hồi, mà vị đại ca này rõ ràng không tin vào thiên đạo lại có thể luân hồi hữu hiệu như vậy.Trong khoảng không yên tĩnh, Mộ Ngôn nói: “Thật tò mò cái đệ đệ bất tài của ta ngày thường làm thế nào dạy dỗ các ngươi, nếu ta là ngươi, vừa vào động liền giết tiểu cô nương này trước, nhiễu loạn trận cước của đối phương, may mà cuối cùng ngươi hiểu ra, nhưng cũng trễ mất rồi.” Đao cắm trên bụng của hắc y nhân còn chưa đến tử huyệt, con ngươi càng mở lớn: “Ngươi...”Mộ Ngôn nhàn nhạt nói: “Nó cho là ta không biết gì sao? Vậy có phần xem thường ta cái người ca ca này rồi.”Hắc y nhân cũng không nói thêm gì, chỉ cúi thấp đầu, run run rẩy rẩy vươn ngón tay, xem chừng là muốn nhổ lưỡi liềm ra, Mộ Ngôn đột nhiên dùng tay che mắt ta lại, trong động truyền ra một trận khó hình dung gào thét đau đớn, ta hỏi: “Gã đang làm cái gì?”Mộ Ngôn giải thích: “Trần quốc có truyền thuyết, người mang theo binh khí lúc chết, kiếp sau có thể trở thành võ nhân.”Ta nói: “Vậy gã muốn làm một văn nhân?”Mộ Ngôn buông tay: “Biết đâu hắn muốn làm một kẻ buôn bán nhỏ.”Trước đây rất nhiều năm, ta luôn luôn tin chắc, người ta không thể bất kể đạo lý đi làm một chuyện gì đó, tất cả đều cần phải hỏi tại sao. Thí dụ như nói trù phòng làm món ta không thích ăn, ta liền chạy đi hỏi sư huynh nấu món vì sao. Vì sao hôm nay không làm thổ đậu ti xào, vì sao vì sao vì sao vì sao, kiên trì hỏi một canh giờ, nói chung, ngày kế trên bàn ăn của bọn ta sẽ xuất hiện thổ đậu ti xào. Việc này chỉ ra tính cách quan trọng của chúng ta là ham học hỏi, có tri thức mới hạnh phúc, không biết không hạnh phúc. Từ mười bốn đến mười bảy tuổi, thời gian ba năm, ta nhiều lần hồi tưởng bản thân vì sao lại yêu Mộ Ngôn, kết luận là vì tại tình huống y cùng ta không chút quan hệ, trong bảy ngày y cứu ta hai lượt. Quân Vĩ cho rằng tình yêu của ta không thuần khiết, chỉ là yêu thích chơi chơi, mà tình yêu chân chính phải là không có lý do không hỏi nguyên nhân. Nhưng ta cảm thấy lý do cho tình yêu, cũng như đá tảng xây lầu các, từ trước đến giờ trên đời không có lầu các không cần đá tảng để xây, cũng nên có tình yêu không có lý do không được. Tình cảm của ta đối với Mộ Ngôn xây dựng trên nền tảng hai cái mạng sống, nói như vậy, trên đời này ngoại trừ tính mạng của ta, còn lại sẽ không có thứ gì so với nó càng thêm mãnh liệt thuần khiết. Quân Vĩ vô phương hiểu được logic của ta, chủ yếu bởi vì tự thân hắn cũng không logic.Tích thủy chi ân dũng tuyền tương báo*, dũng tuyền chi ân vô dĩ vi báo*, quy củ của Cửu Châu là, lúc không thể báo đủ liền lấy thân báo đáp. Nếu khi đó ta ý thức được mình bắt đầu biết yêu, từ khoảnh khắc Mộ Ngôn ra tay cứu giúp đã lặng lẽ yêu y, nhất định sẽ lấy thân hứa gả cho y. Nhưng đúng tại thời điểm đó, lúc bàn tay y rời khỏi mắt ta, tim ta đập liên hồi, nhưng lại không rõ nguyên nhân.Ta hỏi y: “Lúc nãy vì sao huynh cứu ta?”Y đáp: “Ngươi vẫn còn là cái tiểu cô nương, chỉ cần là nam nhân liền không thể thấy ngươi chết mà không cứu.”Ta nói: “Nếu như ta là một đại cô nương thì sao?”Y xoay người kéo ta tiến vào trong động, cười nói: “Vậy lại càng không thể không cứu.”Đáng nhẽ ta có một cơ hội tuyệt hảo, lại không nắm chặt, đau khổ đích thực là cho dù mất đi cơ hội vẫn không mảy may hay biết, chỉ ngây ngốc nhìn khóe môi y hơi hơi nhếch lên, hồi lâu mới nói: “Ca ca, ta không có gì khả dĩ để báo đáp huynh, ta tặng huynh bức tranh được chứ, ta vẽ tranh cũng rất lợi hại, huynh muốn ta vẽ cho huynh một bức sao?”Ánh sáng trong động vừa hay, y nghiêng nghiêng đầu nhìn ta: “Hử?”Góc nghiêng của đầu cùng âm điệu của giọng nói đều như vậy vừa đúng. Ta tức khắc bị mê hoặc, nhịn không được muốn thể hiện trước mặt y một phen, tìm kiếm khắp nơi, đáng hận trong động không có bút mực. Tuy có thể lấy thanh củi trong đống lửa làm bút, ở trên giấy bồi vẽ một bức tranh chì than, nhưng mấy ngày trước để cho tiện, ta đem tất cả giấy bồi cắt thành mảnh nhỏ cỡ lòng bàn tay, miễn cưỡng có thể vẽ được cái trứng gà lên đó, vẽ người liền thật rất gay go. Mộ Ngôn nhìn ta ở trong động tìm kiếm nửa ngày, cầm một đống giấy bồi lúng ta lúng túng, ước chừng hiểu được, không biết từ đâu rút ra một đoạn rễ cây, đưa cho ta: “Dùng cái này đi, nếu ngươi thật định lấy tranh báo đáp ta, vẽ trên đất cũng là như nhau.”Ta nắm khúc cây nghiên cứu cẩn thận một hồi, run run hạ bút, nhưng giống như tuyệt thế cao thủ thêu hoa, dù cho tuyệt thế đi nữa cũng không cách gì dùng chày sắt dệt ra hoa văn ở trên mặt vải, ta cùng các nàng gặp phải chung một dạng vụng về xấu hổ. Chủ ý ban đầu của ta là vẽ tư thế oai hùng của Mộ Ngôn bay bổng trên cao rồi tay không quật ngã hai tên hắc y nhân, vẽ xong, y chăm chú nhìn nửa ngày, nói: “Tranh này đích thực là cái gì? Vừa như con khỉ nhảy qua nhảy lại trên cây hái đào, lại giống một con gấu hùng ẻo lả gắng sức đứng lên khoét tổ ong...” Khi đó ấn tượng ta lưu lại cho Mộ Ngôn chính là như vậy, tiểu cô nương vẽ khỉ hái đào với gấu leo cây giống hệt như nhau liền tự cho rằng bản thân rất biết vẽ tranh.Hiện tại ta có thể dùng một nhánh cây vẽ trên mặt đất hình người sinh động như thật, nhưng thủy chung không có biện pháp tìm được Mộ Ngôn để sửa lại ấn tượng của y đối với ta. Quân Vĩ nói: “Biết đâu hắn cảm thấy ngươi vẽ ra một thứ, lại có thể giống bất cứ cái gì, vậy cũng rất tài hoa nha.” Cách nghĩ này của Quân Vĩ, chứng minh hắn đã có tư duy của một kiếm khách, nhưng khác biệt giữa vẽ tranh và dùng kiếm là, nếu dùng kiếm, ngươi ra một chiêu, trong mắt mọi người có thể nhìn được bất cứ chiêu gì, đây là tuyệt thế một chiêu kiếm thuật. Còn vẽ tranh, ngươi vẽ một thứ, người người có thể nhìn ra bất cứ thứ gì, tranh thế liền không bán được.Ta cùng Mộ Ngôn chịu vận mệnh sai khiến, ở cùng một chỗ đợi sấp sỉ sáu ngày. Đêm ngày thứ sáu, sau khi ta ngủ, y rời sơn động. Ta một mình ở trong động chờ y bốn ngày, nhưng y không có quay về. Bốn ngày sau ta không thể không rời động, chủ yếu vì đương lúc giữa hạ, xác chết không dễ bảo quản, cửa hang ngổn ngang xác của hắc y nhân đang dần thối rữa, mời đến rất nhiều ruồi nhặng, làm môi trường sống trở nên cực kỳ tồi tệ. Nếu như ta gặp y vào mùa đông, ở vào độ tuổi ngây ngô không biết chuyện của ta, tất nhiên lưu lại tiếp tục chờ y, cho đến lúc nghĩ thông lý do vì sao muốn chờ y. Nghĩ xong xuôi rồi càng có lý do ngồi chờ y, chờ đến khi y quay trở lại, hoặc là y vĩnh viễn không đến, nhưng đây là một đoạn cố sự khác. Mà sự thật là, ta sớm mang theo chút ít buồn phiền rời đi, lúc đi ta còn cho rằng mình đợi y bốn ngày là để chính thức đường ai nấy đi. Hiển nhiên, ý nghĩ này rất thuần khiết, ta đã sớm giải phóng tâm linh để yêu Mộ Ngôn, lại không thể đồng thời giải phóng tâm trí bản thân nhận thức yêu y, đây là nguyên nhân ta vuột mất y.Lúc ta đi ra khỏi sơn động, đi được một đoạn kha khá, quay đầu nhìn lại, mới phát hiện ra sơn động ở phía sau Nhạn Hồi sơn.Hai năm sau đó, phía sau Nhạn Hồi sơn trở thành chỗ ta thường xuyên lui tới nhất. Mà sau khi Quân Vĩ ép ta đọc một bộ ý thức lưu diễm tình tiểu thuyết hắn mới sáng tác, ta rốt cuộc hiểu ra, vì sao thỉnh thoảng sẽ nhớ tới Mộ Ngôn, vì sao không có việc gì sẽ đến sau núi lang thang vài vòng, hóa ra ta tựa như nữ tử trong sách, xuân tâm nảy mầm. Chỗ duy nhất không giống với nữ tử trong sách là, nàng trước lúc xuân tâm nảy mầm đối với tình lang nắm rõ như lòng bàn tay, mà ta đối với Mộ Ngôn nảy sinh lòng ái mộ, căn bản lại không biết nhà y ở phương nào, y bao nhiêu tuổi, có hay không nhà và ngựa, nhà với ngựa là trả tiền một lần hay đang trả nợ theo kỳ hạn, song thân trong nhà còn hay mất, y cùng song thân là ở riêng hay ở chung...Từ lúc biết bản thân yêu Mộ Ngôn, ta một mực đi tìm y, nhưng mà giống như trên đời này chưa từng có người như vậy, dù cho sử dụng quan hệ của cha mẹ thân sinh ta, cũng tìm không được y. Ta vốn tưởng y có thể là người nước Trần, nhưng ở thời đại này muốn thay đổi quốc tịch so với thay đổi nữ nhân còn dễ, biết đâu hắn hôm nay lấy Trần quốc làm nhà, ngày mai lại là Vệ quốc con dân, nói chung biện pháp dựa vào quốc tịch bắt đầu tìm kiếm phá sản, nhưng ngoại trừ quốc tịch, cũng không có bất kỳ đầu mối gì khác. Hôm nay nhớ lại thời kỳ thiếu nữ của ta khi còn sống, tốt đẹp nhất chính là lúc mười lăm mười sáu tuổi, lại trải qua trong quá trình tìm kiếm xoàng xỉnh, mấu chốt nhất là tìm mãi nhưng vẫn không chút kết quả, khiến người chết đi vô phương nhắm mắt.