quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn truyện

                                    
                                              

Từ khi được cha mẹ đồng ý, Cố Nguỵ có vẻ như tự do thoải mái rất là nhiều.

"Bác sĩ, coi anh tung tăng như bão ấy?"

Bạn đang xem: quãng đời còn lại xin chỉ giáo nhiều hơn truyện

"À, áp lực nặng nề lòng tin rất có thể thực hiện gia tăng trọng lượng khung người đấy."

Cái tai ác gì vậy...

Nghỉ phép tắc ngày loại phụ thân, tôi bị chặn Tỉ triệu hồi cho tới siêu thị áo cưới. chặn Tỉ tiếp tục đem váy voan white, sóng vai mặt mũi Kim Thạch diện phục trang phẳng lặng, như 1 song uyên ương vừa phải bước đi ra kể từ trang đái thuyết. Lúc tiếp tân dẫn tôi và Cố Nguỵ cho tới chống test vật dụng, "chồng phu nhân hài" đang được coi nhau mê say trước gương.

"Khụ, khụ, bọn tao cho tới sớm hoặc cho tới muộn trên đây nhỉ?" Nói cộng đồng là cho tới ko đúng vào lúc.

Ấn Tỉ khoan thai bước tới: "Tao hùn mi thích nghi với những "thủ tục" trước thôi, ko cho tới khi mi lên xe pháo bông lại rối rít cả lên. "Vừa thưa vừa phải xoay một vòng, "Bộ này thế nào?"

Tôi thật thà gật đầu: "Như tiên giáng trần. Kim Thạch, cảnh giác không trở nên cướp dâu đấy."

Ấn Tỉ nở nụ mỉm cười tiêu xài chuẩn chỉnh, mang trong mình 1 cỗ váy cho tới tôi: "Phù dâu đằm thắm mến, mi cũng cần cút test vật dụng đấy."

Tôi coi cỗ váy phù dâu hường phấn trước mặt: "Hự...Tao rất có thể thực hiện phù rể không?"

Kim Thạch: "Tất nhiên, dẫu vậy phù rể cần húp rượu đấy."

...Tôi đồng ý số phận, cụp đuôi nhập chống test vật dụng.

Vừa toá áo jeans đi ra, chặn Tỉ tiếp tục xách váy đưa vào.

"Ấy ấy, mi..."

Xem thêm: truyện sắc dục

"Tiêu San làm thế nào thế?"

Đợt đầu năm mới, Tam Tam vứt rộng lớn 300 ngàn cút thắp hương thơm cầu duyên.Sự thiệt chứng tỏ, Phật tổ ko gạt ai lúc nào.Chẳng được bao lâu, "hoa đào" của Tam Tam nở ngập trời, vẹn toàn văn điều nó là, tích trữ trong cả nhị mươi ngày xuân nhằm huyênh hoang sắc nhập đích trong năm này...

Ấn Tỉ:"Rồi hồn bay xác luôn luôn hả?"

Tôi nỗ lực giản dị và đơn giản hoá vấn đề: "Nó lọt được vào đôi mắt xanh rì một chàng trai cao ráo, rất đẹp trai, ngôi nhà với ĐK. Nhưng đồng chí Tiêu San thà bị tiêu diệt cũng ko khuất phục."

"Không quí à?"

"Nó-cảm-thấy nó ko quí."

"Chậc chậc, con cái nhỏ nhắn này dở khá thế ko biết. Mấy đợt trước, rộng lớn chục một giờ tối còn gọi năng lượng điện cho tới tao, chặn Thạch nghe máy nhưng mà đầu chão mặt mũi tê liệt chỉ thở lâu năm thườn thượt chẳng thưa chẳng rằng, khuấy đục ngầu cuộc sống đời thường êm ả đềm của tao."

"Tao quen thuộc rồi..."

Ấn Tỉ kêu ca một câu: "Tí nữa tao cần thực hiện công tác làm việc tư tưởng cho tới nó"rồi chui ra bên ngoài.

Váy phù dâu là dáng vẻ mullet,trước ngắn ngủi sau lâu năm, tôi ngượng ngùng mãi mới nhất Chịu đựng cút ra: "Ấn Tỉ..."

Xem thêm: độc nhất vô nhị

Lúc tê liệt, Cố Nguỵ đang được ngồi bên trên sofa rỉ tai với Kim Thạch, thấy tôi ra bên ngoài đột cứng đờ, đôi mắt kể từ kể từ, kể từ từ nheo lại.

Ánh đôi mắt đặc trưng nguy hại.

Tôi như bị đóng góp đinh bên trên địa điểm, chỉ biết cắm môi trợn đôi mắt coi lại, lòng đem niệm "Chỗ nhiều người, anh tém tém lại một ít một xíu một ít một ít...""Thế nào? Đẹp không?" chặn Tỉ tiếp cận, "Bác sĩ?"