ông xã tổng tài hắc ám

Ba năm sau!

Sân cất cánh Vân Thành!

Bạn đang xem: ông xã tổng tài hắc ám

Giữa đại sảnh sáng sủa rực, quý khách đang được xếp sản phẩm lấy khăn gói, một người phụ phái nữ xinh tuyệt đẹp trần tĩnh lặng đứng thân thuộc chỗ đông người, như 1 mối cung cấp sáng sủa hấp dẫn kỳ lạ thông thường.

Ánh đôi mắt của cánh con trai như thiêu thắp vì như thế mê mệt, ánh nhìn của đám phụ phái nữ lại tràn đầy ngưỡng mộ và thách thức kị.

Người phụ phái nữ vận cái váy nhiều năm bó sát red color thẫm, thực hiện nổi trội làn domain authority Trắng ngần.

Gương mặt mũi tuyệt đẹp!

Vòng eo thon thả!

Đôi chân thon dài!

Gợi cảm, hấp dẫn, đem sự lôi kéo chí mạng như loại hoa anh túc!

Cánh con trai hòn đảo đôi mắt trộm coi khung hình cô, tuy nhiên lo ngại vì như thế vẻ mặt mũi giá thành lùng nên không một ai dám tiến bộ cho tới bắt chuyện.

“Mẹ!”

Cậu nhỏ nhắn con cái sát bên đựng giờ gọi, chỗ đông người ngay lập tức nhìn thấy vẻ giá thành lùng bên trên mặt mũi người phụ phái nữ như tuyết đầu mùa gặp gỡ được nóng ran, thông thoáng chốc vẫn chảy tan, cô cúi xuống bế cậu nhỏ nhắn lên, coi vẻ dễ thương của cậu thực sự ko nhịn được thơm sực “chụt” lên má.

Tai cậu nhỏ nhắn đỏ ối bừng

Lâm Quán Quán nhảy cười cợt với phản xạ của cậu chàng.

“Bố nuôi nhắn tin nhắn, bảo tiếp tục đợi u con cái bản thân ở kho bãi đỗ xe cộ ngoài cửa ngõ rời khỏi, kêu tất cả chúng ta nhanh chóng lên.” Cậu chàng nghiêm nghị nghị.

“Được!”

Đối diện với góc nhìn chòng chọc của chỗ đông người, cậu chàng nhíu chặt song ngươi, cảnh cáo người kỳ lạ chớ lại ngay sát.

Nhưng dáng vóc xinh đẹp lại càng khiến cho đám phụ nữ xiêu vẹo lòng.

Đám phụ phái nữ vô trường bay trầm trồ!

Trời ơi!

Đáng yêu thương quá!

Cậu nhỏ nhắn chừng thân phụ tư tuổi tác, vẫn chớm thấy được nét xin xắn họa thủy, tóc ngắn ngủn quyến rũ và mềm mại đen kịt nhánh, phần tóc cái lưa thưa che lên đường vầng trán cao, bên dưới song lông mày lưỡi mò mẫm là cặp đôi mắt sáng sủa như sao, sinh sống mũi dọc dừa, làn môi hồng phấn tựa hoa anh khơi, lại thêm thắt thực hiện domain authority Trắng như trừng gà bóc tách, thực ko không giống gì chân dài bước rời khỏi kể từ tập san.

Đám phụ nữ nhì tay ôm ngực!

Ôi!

Đáng yêu thương quá!

Muốn bắt về quá!

Người phụ phái nữ không một ai không giống đó là Lâm Quán Quán vẫn xa xăm Vân Thành thân phụ năm, còn cậu nhỏ nhắn sát bên đó là đứa nam nhi cô sinh non thân phụ năm về trước.

Ba năm trước đó, cô chảy nhiều huyết sau cú bớt của Tiêu Dục, thêm vào đó bao nhiêu cú đá bồi của Tôn Hà Anh, cô thất lạc huyết trầm trọng rớt vào mê mẩn sâu sắc.

Quả nhiên Tôn Hà Anh mong muốn tiễn biệt cô về với u bản thân, nên vẫn sai người ném cô xuống hải dương.

Có lẽ là số cô ko tận, đám người Tôn Hà Anh một vừa hai phải loại bỏ thì hải dương chính thức khơi dậy, cô được sóng hải dương đẩy dạt vô bờ, được người chất lượng tốt mang đến khám đa khoa.

Sau nửa mon mê mẩn cô mới mẻ tỉnh lại.

Sau Lúc tỉnh, bên trên bụng cô mang trong mình 1 vết thâm sẹo bởi sinh phẫu thuật và một người con yếu ớt ớt!

Kết trái khoáy siêu thanh trước cơ của cô ấy cho biết thêm cô tiếp tục sinh song.

Tình trạng của cô ấy Lúc được đi vào viện vô cùng khẩn cung cấp, chưng sĩ vẫn phẫu thuật lấy bầu tuy nhiên nhì đứa trẻ con chỉ sinh sống được một, chưng sĩ trình bày, đứa phụ nữ vẫn thất lạc của cô ấy bị tiêu diệt bởi bị đụng chạm đập mạnh… tình hình đứa còn sinh sống cũng ko bao nhiêu sáng sủa, sau khoản thời gian Thành lập và hoạt động, cậu nam nhi có tương đối nhiều địa điểm bị gãy xương, từ đầu đến chân tím bầm vết huyết bầm…

May sao, thằng nhỏ nhắn mạng rộng lớn, sau nửa mon nằm trong lồng kính vẫn sinh sống sót được.

Khi ko thấy con cái, cô không thích đem người con này, vì như thế sự tồn bên trên của đứa trẻ con luôn luôn nhắc nhở cô từng ngày một từng phút rằng cô từng ngụ ngốc cho tới nhường nhịn nào!

Nhưng lượt thứ nhất gặp gỡ con cái, cô vẫn mượt lòng!

Một đứa trẻ con ko hoặc biết gì ngoài ngày ngày không còn ăn lại ngủ, bản thân mẩy đỏ ối hỏn nhăn nhúm, như 1 ông cụ, chẳng dễ thương một chút nào.

Nhưng Lúc ngón tay cô đụng chạm khóe môi cậu nhỏ nhắn, cậu ngay lập tức mút lấy chùn chụt.

Khoảnh tương khắc ấy như 1 sợi thừng bỗng nhiên chốc thông suốt trai tim nhì u con cái lại cùng nhau, khoảnh tương khắc ấy cô vẫn ra quyết định bất kể sau này còn có trở ngại khó khăn cơ hội bao nhiêu, cô cũng tiếp tục nuôi nấng đứa trẻ con này lớn khôn trở thành người.

Xem thêm: tác giả lục manh tinh

Sau Lúc rời khỏi viện, cô đem về mái ấm một lượt.

Người mái ấm vẫn tổ chức triển khai tang lễ mang lại cô.

Cô bị người tao giết mổ người khử khẩu, lại biết rất nhiều kín đáo của Tôn Hà Anh, nếu mà kế tiếp ở lại Vân Thành, không biết được khi nào là tiếp tục đụng chạm chừng những kẻ cơ, nên xa lánh tức ra quyết định đem theo đuổi con cái rời khỏi quốc tế.

Chân ẩm ướt chân ráo buông tha mùi hương, không còn thảy tất cả đều trở ngại, phận gái như cô, không tồn tại học tập vấn cũng không tồn tại sở ngôi trường gì. Chỉ rất có thể thực hiện tạp dịch, cọ chén vô nhà hàng quán ăn Trung Hoa, đem theo đuổi người con gần đầy mon, thời hạn đầu cô thực sự suy sụp, thường ngày chỉ được ngủ thân phụ tư giờ, cũng may vẫn băng qua được không còn.

Được loại cậu nam nhi thì ngoan ngoãn ngoãn, kể từ nhỏ không cần thiết phải lo ngại nhiều, đợi Lúc con cái được nửa tuổi tác là cô mướn bảo khuôn mẫu cho tới chuyên nghiệp con cái, phần bản thân thì nhen group ước mơ, ghi danh đua vô ngôi trường Đại học tập thẩm mỹ và nghệ thuật Thành Phố New York. Thời điểm ấy cô tương tự miếng bọt hải dương dìm nội địa, hấp phụ kỹ năng một cơ hội điên loạn.

Cô thề thốt rằng bản thân cần trở thành mạnh mẽ!

Mạnh mẽ nhằm rất có thể đem những kẻ sát nhân cơ rời khỏi trước công lý!

“Mẹ…”

“Ơi?” Lâm Quán Quán sực tỉnh rời khỏi, bắt gặp khuôn mặt mũi lo lắng của nam nhi, “Sao thế con?”

“Bố nuôi gọi tất cả chúng ta bao nhiêu lượt rồi nhưng mà u ko nghe thấy!”

“Xin lỗi thiên thần nhé, u một vừa hai phải mải nghĩ về ngợi quá!”

Ngẩng đầu lên, trái khoáy nhiên vẫn thấy cửa ngõ rời khỏi ga trong nước, Hứa Dịch mỉm cười cợt vẫy tay với chúng ta, bắt gặp nhì u con cái tiếp cận, anh tao rảo bước lại nhân tiện đón lấy tư trang kể từ tay Lâm Quán Quán.

“Không cần thiết, tự động em xách được.”

“Khách sáo với anh thực hiện gì!”

Hứa Dịch tươi tỉnh cười cợt vuốt tóc đứa bạn nhỏ, đựng giờ xin chào căn vặn cậu bé: “Duệ Duệ, đem lưu giữ thân phụ nuôi không?”

“Ba nuôi!” Cậu nhóc chau ngươi phản đối, “Không được xoa đầu đàn ông!”

Đàn ông?!

Lâm Quán Quán ngây người, thấy cậu nhóc nhấp lên xuống đầu nguầy nguậy mang lại bàn tay bên trên đầu bản thân văng rời khỏi, trình bày giọng nghiêm nghị túc: “Con vẫn qua loa sinh nhật thân phụ tuổi tác ở nước M rồi, tuổi tác lên thân phụ là đàng phân thủy, trước thân phụ tuổi tác đều là trẻ em ranh, qua loa thân phụ tuổi tác là trở thành con trai rồi, tía nuôi, về sau ko được xoa đầu con cái nữa.”

“Được được được, Duệ Duệ của tất cả chúng ta về sau vẫn chính là chàng trai nhỏ nhắn nhỏ rồi. Vậy thì nài căn vặn chàng trai nhỏ nhắn nhỏ, thân phụ nuôi rất có thể bế con cái được ko, u của con cái là phụ phái nữ chân yếu ớt tay mượt, u bế con cái mệt nhọc lắm cơ.”

“Được ạ!”

Cậu nhóc giang rộng lớn tay với Hứa Dịch, anh tao cười cợt sáng ngời ôm cậu nhóc vô lòng, sải bước tiến trước, “Đi! Ba nuôi vẫn đặt điều chống ở Khê Thủy Nhân Gia để tiếp tiếp nhì u con cái. Bây giờ tiếp tục đem nhì u con cái lên đường ăn số Trung Quốc chủ yếu thống!”

“Đi thôi!”

……

“Anh Dục? Anh Dục!”

“Ơi?”

Tiêu Dục ấn định thần lại, “Sao thế?”

Lâm Vi ngờ vực coi theo đuổi ánh nhìn của Tiêu Dục, lại chỉ thấy những khách hàng phượt rời khỏi vô cửa ngõ trường bay, cô tao ôm cánh tay Tiêu Dục, “Anh Dục nhìn thấy người thân quen à?”

“Không, chắc chắn rằng coi sai sót thôi…”

Không!

Chắc chắn là anh tao hoa đôi mắt coi nhầm!

Sao anh tao rất có thể nhìn thấy Lâm Quán Quán được!

Người thiếu nữ này đã chết thật kể từ thân phụ năm trước đó, khi đó chủ yếu đôi mắt anh tao thấy cô chảy thật nhiều huyết.

Ba năm vừa qua, Tiêu Dục luôn luôn cảm nhận thấy áy náy với Lâm Quán Quán.

Năm xưa, Lâm Quán Quán lấy dao gọt hoa quả trái cây đâm Lâm Vi, vẫn thế cô lại còn trình bày với anh tao rằng chủ yếu Lâm Vi lấy dao tự động sát, cơn thịnh nộ bùng lên anh tao vẫn giẫm trực tiếp chân vô bụng Lâm Quán Quán.

Lúc ấy, loại huyết tươi tỉnh chảy dọc đùi cô.

Anh tao quá lo ngại mang lại Lâm Vi nên ko nghĩ về ngợi gì nhưng mà bế Lâm Vi cho tới trực tiếp bệnh dịch viên, đợi cho tới Lúc kể từ khám đa khoa về bên, anh tao lại hoặc tin cậy Lâm Quán Quán bị tiêu diệt vì như thế thất lạc rất nhiều huyết.

Mất rất nhiều máu!

Xem thêm: truyện bắc thành có tuyết

Và cú bớt ấy là vì anh tao làm…

“Anh Dục?”

“Ơi!” Tiêu Dục hít sâu sắc nguyệt lão tương đối, lấy lại điềm đạm vòng đeo tay ôm eo Lâm Vi, “Lần này rời khỏi quốc tế con quay nước ngoài cảnh đem thuận tiện không?”